Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Rực rỡ thanh xuân - Chương 37: Những Lời Đồn Thổi và Ánh Mắt Khó Chịu

Ánh nắng cuối ngày hắt xiên qua khung cửa kính lớn của Quán Cafe Sắc Màu đã nhường chỗ cho một buổi sáng Hạ Long trong trẻo, rực rỡ, nhưng không khí ở Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương lại mang theo một làn gió khác lạ. Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vừa dứt, hành lang đã ồn ào tiếng bước chân vội vã, tiếng cười nói rôm rả của đám học trò. Nhưng trong lớp 11A1, một bầu không khí xì xào, thì thầm lại bao trùm, nặng nề hơn cả tiếng ve kêu râm ran ngoài kia. Những ánh mắt tò mò, xen lẫn vẻ dò xét, cứ lướt qua lướt lại giữa Ngọc Linh và Tùng, như thể cả hai đang là trung tâm của một vở kịch bí mật nào đó.

Long ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua, vẽ những vệt sáng trên chiếc bàn học đã cũ. Cậu cảm nhận được sự thay đổi trong không khí lớp học ngay lập tức. Làn gió mới này không mang theo hương hoa sữa dịu nhẹ mà là một mùi hương của sự tò mò, của những lời đồn thổi. Vốn dĩ là một người trầm tính và ít quan tâm đến những chuyện vụn vặt, nhưng hôm nay, Long không thể nào phớt lờ được. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu dò xét khắp lượt, từ những nhóm nữ sinh đang tụm năm tụm ba, đến những ánh mắt lén lút nhìn về phía Ngọc Linh. Cậu thấy Phan Thị Loan, cô nàng tóc nhuộm highlight, ghé sát tai Nguyễn Thị Hà, vẻ mặt tinh ranh, thì thầm gì đó rồi cả hai khúc khích cười. Rồi Đỗ Thị Vy, cô bé tròn trịa thích ăn vặt, cũng hồn nhiên hùa theo, tay vẫn không quên nhón một miếng bánh quy từ hộp.

“Nghe nói Tùng với Linh thân nhau lắm, có khi thành một cặp rồi ấy nhỉ?” Loan thì thầm, giọng cố ý hạ thấp nhưng đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. Hà cười khúc khích, ánh mắt lướt qua Long một cách đầy ẩn ý. “Chắc Long ‘bỏ cuộc’ rồi, Tùng công khai thế kia mà.” Lời Hà nói nghe như một mũi kim châm thẳng vào Long, dù cậu biết rõ cô nàng chỉ đang hóng hớt. Long siết chặt cây bút chì trong tay, chiếc bút chì khắc tên mà Linh đã tặng cậu ngày nào, cảm giác kim loại lạnh lẽo nhưng lại mang theo một chút ấm áp, như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc chỉ thuộc về riêng cậu và cô ấy. Cậu cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lồng ngực, như có một cục đá tảng đang đè nặng. Ánh mắt cậu dán chặt vào Ngọc Linh.

Ngọc Linh ngồi ở bàn trên, cô nàng xinh đẹp nổi bật với làn da trắng hồng và mái tóc dài đen óng ả. Nhưng hôm nay, nụ cười rạng rỡ thường ngày của cô lại không hiện hữu. Cô nàng cúi gằm mặt xuống cuốn sách, đôi vai gầy khẽ run lên, cố gắng lờ đi những lời bàn tán đang xoáy vào mình. Cô cảm thấy những ánh mắt như những mũi kim châm, đâm thẳng vào lưng, khiến cô nàng khó chịu và ngột ngạt. Long có thể thấy rõ sự bối rối và ngại ngùng trên gương mặt cô, dù cô có cố gắng che giấu đến mấy.

Tùng, với mái tóc tạo kiểu sành điệu và vẻ ngoài tự tin, đang đứng cạnh bàn của Linh, nở một nụ cười rất tươi. Ánh mắt hắn sắc sảo nhưng không hề thân thiện, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Long như một sự khiêu khích ngầm. “Ngọc Linh, bài này cậu làm được chưa? Để tớ giảng lại cho nhé?” Giọng Tùng hơi lớn, cố ý để mọi người xung quanh nghe thấy, như một lời khẳng định về "quyền sở hữu" của hắn ta. Hắn ta còn cúi thấp người xuống, đưa tay chỉ vào trang sách của Linh, tạo ra một hình ảnh thân mật không cần thiết.

Linh khẽ lắc đầu, giọng nhỏ xíu: “Không cần đâu Tùng, tớ… tớ tự làm được.” Cô nàng lướt nhanh qua Tùng, cố gắng tránh né sự gần gũi không mong muốn ấy. Cô không muốn tạo thêm bất kỳ sự hiểu lầm nào, đặc biệt là khi cô biết Long đang ở ngay phía sau. Long vẫn siết chặt cây bút chì, cảm giác khó chịu trong lòng cậu ngày càng lớn. Cậu không chỉ khó chịu vì lời đồn, mà còn vì cách Tùng đang cố tình lợi dụng tình hình, khiến Linh trở thành tâm điểm của sự chú ý không mong muốn. Cậu muốn đứng dậy, muốn làm gì đó, nhưng rồi lại kiềm chế bản thân. Cậu biết, một hành động vội vàng lúc này có thể chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp. Long hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng cậu, những cơn sóng giận dữ đang bắt đầu nổi lên. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi cũng có những gợn sóng bất ngờ ập đến, và lần này, chúng mang theo một vị mặn chát của sự ghen tị và hiểu lầm.

Phan Việt Hùng, cậu bạn thân của Long, ngồi ngay cạnh cậu, ánh mắt tinh ý lướt qua những người bạn cùng lớp. Cậu nhăn mặt, nói nhỏ với Long, giọng mang chút bực bội: “Gì mà xì xào ghê thế không biết? Lại chuyện tầm phào gì rồi.” Hùng vỗ nhẹ vào vai Long, cảm nhận được sự căng thẳng đang tỏa ra từ cậu. Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng của Linh và Tùng. Hùng thở dài, cậu biết bạn mình đang khó chịu đến mức nào. Những lời đồn thổi vốn dĩ vô căn cứ, nhưng lại có sức mạnh như một cơn bão nhỏ, có thể cuốn phăng đi những hạt mầm tình cảm non nớt. Cậu nhìn Long, rồi lại nhìn Linh, thầm nghĩ, có lẽ đã đến lúc cậu bạn thân của mình phải làm gì đó rồi.

***

Buổi chiều, sau giờ học, ánh nắng dịu cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh cổ thụ trong sân trường Ánh Dương. Long và Linh đang có buổi học kèm theo lịch trình ở thư viện, nơi vốn dĩ là không gian yên tĩnh và quen thuộc của họ. Thư viện trường Ánh Dương mang một vẻ đẹp cổ kính, những giá sách gỗ cao vút chứa đầy tri thức, mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác thanh bình và dễ chịu. Tuy nhiên, hôm nay, bầu không khí quen thuộc ấy lại không thể xua đi sự bồn chồn trong lòng Ngọc Linh.

Cô nàng ngồi đối diện Long, cuốn sách Hóa học vẫn mở trước mặt, nhưng ánh mắt cô cứ liên tục liếc nhìn xung quanh, đôi khi lại nhìn ra cửa sổ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó, hoặc cố gắng tránh né một điều gì đó. Linh liên tục vuốt mái tóc dài đen óng ả của mình, một hành động quen thuộc mỗi khi cô nàng lo lắng, và không ngừng thở dài khe khẽ, đủ để Long có thể nghe thấy. Cậu kiên nhẫn giảng giải một bài tập Hóa học phức tạp, giọng trầm ấm, rõ ràng, nhưng cậu biết, tâm trí cô nàng đang ở một nơi rất xa. Sự mất tập trung của Linh không thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường của Long. Cậu nhận thấy sự bối rối, ngại ngùng vẫn còn vương vấn trên gương mặt cô từ buổi sáng. Sự khó chịu trong lòng cậu, vốn đã nhen nhóm từ sáng, giờ đây càng tăng lên. Cậu đặt cây bút chì khắc tên xuống bàn, tiếng gõ nhẹ của nó vang lên trong không gian tĩnh lặng. Long khẽ hắng giọng, cố gắng kéo Linh trở lại thực tại.

“Linh, cậu không tập trung à? Có chuyện gì sao?” Giọng Long trầm, nhẹ nhàng, nhưng mang theo một chút lo lắng. Cậu không thể tiếp tục giả vờ như không có gì được nữa. Cậu muốn cô nàng chia sẻ, muốn biết điều gì đang khiến cô bận lòng.

Ngọc Linh khẽ giật mình, đôi mắt to tròn long lanh mở to, rồi nhanh chóng lảng tránh ánh mắt của Long. Cô nàng cúi đầu xuống, đôi má ửng hồng. “À… không có gì. Tớ hơi mệt thôi. Cậu giảng tiếp đi.” Giọng cô nhỏ xíu, như một làn gió thoảng qua, và Long biết đó không phải là sự thật. Cô nàng đang nói dối, và sự dối trá ấy càng khiến Long khó chịu hơn. Cậu không thích Linh che giấu cảm xúc của mình.

Long khẽ thở dài, đặt tay lên cuốn sách Hóa học, ngăn Linh lật sang trang khác. Bàn tay cậu chạm nhẹ vào tay cô, một xúc cảm ấm áp truyền qua, nhưng cả hai đều nhanh chóng rụt lại. “Không sao đâu, cứ nói đi. Có phải về mấy lời đồn trong lớp không?” Cậu hỏi thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ của Linh. Cậu không muốn vòng vo thêm nữa. Cậu muốn giải quyết vấn đề này, muốn cô nàng biết rằng cậu luôn ở đây để lắng nghe.

Ngọc Linh sững người, đôi mắt cô nàng ánh lên vẻ bất ngờ, rồi lại nhanh chóng cụp xuống. Cô nàng cúi đầu, giọng nhỏ đến mức Long phải ghé sát lại mới có thể nghe thấy. “Cậu cũng nghe thấy rồi sao?” Giọng cô nàng run run, chất chứa sự tủi thân và bất lực. Cô không biết phải đối mặt với những lời đồn thổi này như thế nào, và việc Long cũng biết khiến cô cảm thấy càng thêm áp lực.

Long gật đầu nhẹ, ánh mắt cậu dịu dàng hơn, xua đi vẻ khó chịu ban nãy. “Ừm. Cả lớp đều biết mà. Nhưng cậu đừng bận tâm.” Cậu muốn an ủi cô, muốn cô nàng biết rằng những lời đồn đó không có ý nghĩa gì với cậu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Long không thể không bận tâm. Cậu không thích việc tên của Linh bị gắn với Tùng, không thích những ánh mắt dò xét của bạn bè. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bảo vệ cô nàng khỏi những điều thị phi này.

Linh vẫn cúi đầu, đôi môi mím chặt. Cô nàng cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim. “Tớ… tớ không biết phải làm sao. Tớ không muốn mọi người hiểu lầm, nhất là…” Cô nàng ngập ngừng, không dám nói ra cái tên “Long”. Nhưng Long hiểu. Cậu hiểu ánh mắt ngại ngùng của cô, hiểu sự bối rối trong giọng nói của cô. Cậu nhẹ nhàng đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay Linh, lần này cô nàng không rụt lại nữa. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, xoa dịu phần nào sự lo lắng trong lòng Linh.

“Không sao đâu. Cứ mặc kệ họ đi.” Long nói, giọng cậu trầm ấm và chắc chắn, như một lời cam kết. Cậu nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt cậu tràn đầy sự tin cậy và ấm áp, như muốn nói rằng “có cậu ở đây rồi”. Long muốn cho Linh biết, cậu sẽ không để cô nàng một mình đối mặt với những lời đồn thổi này. Cậu sẽ ở bên cạnh cô. Cậu cũng cảm thấy một tia lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng, một sự quyết tâm mạnh mẽ. Cậu sẽ không để Tùng dễ dàng giành lấy Linh, cũng không để những lời đồn thổi vô căn cứ này làm ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cậu và cô. Những buổi học kèm này, những khoảnh khắc gần gũi này, là của riêng cậu và Linh, không ai có thể xen vào. Vài học sinh khác đi ngang qua dãy bàn sách, liếc nhìn về phía họ với ánh mắt tò mò, nhưng Long không còn bận tâm nữa. Cậu chỉ tập trung vào Linh, vào đôi mắt đang dần tìm lại sự bình yên của cô nàng. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, âm thầm nhưng mạnh mẽ, đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn của Long, và cậu biết, cậu sẽ phải bảo vệ con sóng ấy.

***

Buổi tối, những con phố Hạ Long đã lên đèn, ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa bóng mây nhẹ. Quán trà sữa Trăng Khuyết, với mặt tiền tươi sáng và nội thất màu pastel, lại càng trở nên lung linh. Tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động nhưng vừa đủ để không làm phiền những cuộc trò chuyện, tiếng máy pha chế đồ uống xì xào, và mùi trà sữa ngọt ngào, trân châu dai giòn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian vui vẻ, nhộn nhịp đặc trưng của tuổi trẻ.

Ngọc Linh ngồi ở một góc nhỏ, cạnh cửa sổ, nơi có một chậu cây xanh nhỏ nhắn. Cô nàng đang nghịch ngợm chiếc ống hút trong ly trà sữa khoai môn, ánh mắt xa xăm, nỗi lo lắng vẫn còn đọng lại trên gương mặt xinh đẹp. Đối diện cô là Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân trầm tính, đeo kính cận, đang chăm chú lắng nghe. Bên cạnh Mai là Vũ Thanh Lan, cô nàng năng động với mái tóc ngắn ngang vai, đang nhấp từng ngụm trà sữa dâu tây một cách chậm rãi, vẻ mặt đầy suy tư.

“Tớ không biết phải làm sao nữa, Mai, Lan.” Ngọc Linh khẽ thở dài, giọng cô nàng nhỏ xíu, như trút bỏ gánh nặng đang đè nén trong lòng. “Mọi người cứ nhìn tớ với Tùng rồi xì xào. Tớ thấy khó xử quá.” Cô nàng bối rối, không chỉ vì những lời đồn, mà còn vì cảm giác tội lỗi khi nghĩ đến Long. Cô không muốn cậu hiểu lầm, không muốn cậu nghĩ cô là một người dễ dãi.

Hoàng Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau lớp kính, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Linh, truyền cho cô nàng một chút hơi ấm và sự an ủi. “Cậu đừng bận tâm quá, Linh. Miệng lưỡi thiên hạ mà. Cậu biết sự thật là gì mà, đúng không?” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Mai hiểu Linh hơn ai hết, cô biết Linh là một người nhạy cảm và dễ bị ảnh hưởng bởi lời nói của người khác.

Vũ Thanh Lan đặt ly trà sữa xuống bàn, giọng nói rõ ràng, dứt khoát hơn Mai một chút. “Đúng vậy. Với lại, nếu cậu cứ bối rối thế này, họ lại càng có cớ để nói. Cậu phải mạnh mẽ lên.” Lan nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt cô nàng sắc sảo và đầy kiên định. Cô tin rằng cách tốt nhất để đối phó với những lời đồn thổi là đối mặt với chúng một cách dứt khoát, chứ không phải trốn tránh. Lan luôn là người đưa ra những lời khuyên thực tế và thẳng thắn nhất, giúp Linh nhìn nhận vấn đề một cách khách quan hơn.

Ngọc Linh cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang. “Nhưng tớ… tớ không muốn Long hiểu lầm…” Cô nàng nói khẽ, gần như chỉ là một lời thì thầm, nhưng cả Mai và Lan đều nghe thấy rõ. Đó chính là nỗi lo lớn nhất trong lòng Linh lúc này. Những cảm xúc mới mẻ mà cô dành cho Long đang dần rõ ràng hơn, và cô sợ rằng những lời đồn thổi vô căn cứ này sẽ phá hỏng tất cả.

Mai siết nhẹ tay Linh, ánh mắt cô nhìn bạn đầy thấu hiểu. “Long là người thông minh mà. Cậu ấy sẽ hiểu thôi. Điều quan trọng là cậu phải nói cho cậu ấy biết cậu nghĩ gì.”

Lan gật đầu đồng tình, rồi cô nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt lên những hạt mưa còn vương trên tấm kính. “Với lại, không phải cậu ấy đã nói là đừng bận tâm sao? Cậu ấy đã ở bên cạnh cậu mà.” Lời của Lan khiến Linh chợt nhớ lại khoảnh khắc ở thư viện, khi Long đặt tay lên tay cô, ánh mắt kiên định và giọng nói ấm áp ấy. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô nàng. Long đã nói rằng cậu ấy sẽ ở bên cô.

Ngọc Linh khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. Cô nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi được chia sẻ những nỗi lòng này với hai người bạn thân nhất. “Cảm ơn hai cậu nhiều lắm.” Cô biết, Mai và Lan luôn là điểm tựa vững chắc của cô trong mọi hoàn cảnh.

Lan lại nhấp một ngụm trà sữa, rồi ánh mắt cô nàng trở nên nghiêm túc hơn. “Nhưng Linh này, Tùng không phải là người đơn giản đâu. Cậu ta đang cố tình lợi dụng tình hình đó. Cậu phải cẩn thận hơn.” Lời cảnh báo của Lan khiến Linh giật mình. Cô cũng cảm nhận được điều đó, nhưng chưa dám đối mặt. Tùng luôn tỏ ra ga lăng, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt hắn ta khiến cô không thể tin tưởng hoàn toàn.

Mai gật đầu. “Đúng vậy. Mấy hôm nay cậu ta cứ tìm cớ đến gần cậu. Cậu cứ lờ đi là tốt nhất.”

Ngọc Linh nhìn vào ly trà sữa của mình, những hạt trân châu đen lấp lánh dưới đáy ly. Cô nàng biết mình cần phải mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn trong mọi chuyện. Cô không muốn những lời đồn thổi này làm ảnh hưởng đến tình bạn, hay hơn thế nữa, đến những rung động mà cô đang dần nhận ra dành cho Long. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi cũng có những thử thách không lường trước, những sóng gió bất ngờ ập đến. Cô phải học cách đối mặt, học cách bảo vệ những gì mình trân trọng.

Khi ba cô gái rời khỏi quán trà sữa, đêm Hạ Long đã bao trùm hoàn toàn, những ánh đèn lung linh trên cầu Bãi Cháy phản chiếu xuống mặt vịnh yên ả. Long, từ một góc khuất trên con phố đối diện, vẫn đứng đó, bóng dáng cậu in trên nền ánh sáng vàng vọt của đèn đường. Cậu đã đi theo Linh từ thư viện, chỉ để đảm bảo cô nàng về nhà an toàn, và cũng để quan sát xem cô nàng sẽ làm gì. Cậu đã thấy Linh trò chuyện với Mai và Lan, thấy cô nàng bối rối, rồi lại dần tìm lại sự bình yên. Ánh mắt Long dịu dàng nhìn theo bóng Linh khuất dần vào con hẻm nhỏ dẫn về nhà. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng cậu, nhưng ngay sau đó là một sự kiên định mạnh mẽ. Cậu sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương Linh, hay phá hoại những gì đang dần chớm nở giữa cậu và cô. Cây bút chì khắc tên trong túi quần cậu như nhắc nhở về một lời hứa thầm lặng. Long sẽ không còn im lặng mãi nữa. Cậu sẽ hành động.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free