Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 1000: Dư Âm Của Một Nhịp Lỡ: Ga Cuối, Lời Cuối
Tiếng động cơ tàu cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng xích của phanh và tiếng ồn ào hỗn tạp của ga tàu về đêm. Trần Hạo không ngoảnh đầu nhìn lại. Anh đã chấp nhận. Anh đã buông bỏ. Và anh đã sẵn sàng để bước tiếp, với những bài học đã học, với sự thanh thản đã tìm thấy, và với một tương lai mới đang chờ đón. Lê An cũng vậy. Cô không hề quay đầu. Cuộc đời của mỗi người đã rẽ sang một hướng khác, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên. Hành trình đã kết thúc. Và một chương mới, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên, đã thực sự bắt đầu.
Không khí cuối đêm đầu ngày của nhà ga Sài Gòn mang theo một cái se lạnh đặc trưng của buổi giao thời, pha lẫn mùi xăng dầu hăng hắc từ những chiếc xe taxi chờ khách và mùi cà phê rang thơm lừng từ một quầy hàng vội vã mở cửa. Trần Hạo bước ra khỏi cổng ga, ánh mắt vẫn vô thức dõi theo hướng Lê An vừa rẽ lối. Dòng người hối hả đổ ra sân ga, những khuôn mặt mệt mỏi sau chuyến đi dài chen lẫn những nụ cười tươi rói của người thân đón đợi. Anh khẽ siết nhẹ chiếc ví da trong túi quần jean bạc màu, cảm nhận sự trống rỗng và dứt khoát của khoảnh khắc chia ly vừa rồi. Không phải là trống rỗng của mất mát hay đau đớn, mà là một khoảng trống cần thiết để những điều mới mẻ có thể lấp đầy. Cái gật đầu vừa rồi, giữa dòng người xa lạ và tiếng loa rè rè thông báo, đã đóng lại một cánh cửa, không chỉ của chuyến tàu mà còn là của một phần đời anh.
Anh dừng lại một chút bên cột trụ lớn, nơi ánh đèn vàng hắt xuống đủ để thấy rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Phía trước anh, Lê An đã hòa vào dòng người đông đúc đang đổ về phía bến xe, vạt áo khoác màu nhạt của cô như một chấm nhỏ tan vào màn đêm dần tan. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô, dù chỉ là một thoáng lướt qua trong ánh đèn mờ ảo, vẫn lấp lánh như một lời khẳng định không lời về lựa chọn và cuộc sống hiện tại của cô. Trong lòng Trần Hạo, không còn sự dằn vặt của cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Giờ đây, chỉ còn một cảm giác bình lặng, gần như thanh thản. Anh đã buông bỏ những “nếu như ngày đó” mà anh từng ôm ấp như một báu vật vô hình. Anh đã hiểu rằng, một tình yêu, dù sâu đậm đến mấy, nếu đến chậm hơn một nhịp, thì nó cũng chỉ có thể hóa thành một nỗi tiếc nuối đẹp đẽ, chứ không thể thành hiện thực.
"Cuối cùng thì... cũng đã đến lúc thật sự kết thúc," Trần Hạo thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm trầm khẽ, súc tích như cách anh vẫn thường nói. Anh cảm nhận rõ ràng luồng khí lạnh của đêm khuya ùa vào, khiến anh khẽ rùng mình. Nhưng cái lạnh đó không thấm vào tâm can anh như những nỗi đau cũ. Nó chỉ là một phần của thực tại, một phần của sự khởi đầu mới. Anh nhớ lại lời Lê An đã từng nói: "Thích thì không đủ." Khi ấy, anh đã thấy nó như một nhát dao cứa vào tim. Nhưng giờ đây, anh hiểu. Thích là một cảm xúc, nhưng để xây dựng một cuộc sống, cần nhiều hơn thế. Cần sự dũng cảm để bày tỏ, cần sự đúng lúc để bắt đầu, và cần cả sự kiên định để duy trì. Anh đã thiếu một trong số đó, hoặc có lẽ là tất cả.
Anh đưa mắt nhìn quanh, thấy những hàng quán bắt đầu dọn hàng, những người công nhân vệ sinh đang quét dọn tàn thuốc và rác thải. Cuộc sống vẫn trôi chảy, nhộn nhịp, không ngừng nghỉ, bất chấp những câu chuyện tình yêu dang dở hay những nỗi niềm riêng tư của mỗi cá nhân. Tiếng còi tàu xa dần, chỉ còn là một âm thanh vọng lại mờ nhạt, như một dư âm cuối cùng của chuyến hành trình vừa kết thúc. Anh hình dung Lê An cũng đang bước đi, có lẽ cô cũng đang suy nghĩ về điều gì đó, về cuộc sống của cô, về gia đình của cô. Cô đã tìm thấy sự an yên mà cô khao khát, một bến đỗ không phải là anh. Và anh, sau bao nhiêu năm chạy trốn, sau bao nhiêu năm dằn vặt, cuối cùng cũng đã tìm thấy một loại bình yên riêng cho mình, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận sự thật.
Trần Hạo bước về phía cổng ra, hòa mình vào dòng người đang vội vã. Mỗi bước chân anh giờ đây đều dứt khoát hơn, không còn sự chần chừ hay níu kéo vô hình nào nữa. Cái "khoảng cách vô hình" từng ngăn cách anh và Lê An, giờ đây đã trở thành một biên giới rõ ràng, không thể vượt qua, nhưng cũng không còn mang theo đau khổ. Nó đã biến thành một sự thật hiển nhiên, một phần của cuộc đời mà anh phải chấp nhận để có thể tiếp tục. Anh biết, những kỷ niệm về "bên bờ sông cũ", về những buổi tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ, sẽ không bao giờ phai nhạt. Chúng sẽ là một phần của anh, một phần của quá khứ đã định hình nên con người anh của ngày hôm nay. Nhưng chúng không còn là gánh nặng, không còn là xiềng xích. Chúng đã trở thành những thước phim đẹp đẽ, được cất giữ cẩn thận trong một góc khuất của tâm hồn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành hơn một chút khi anh bước ra khỏi khu vực nhà ga. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm bắt đầu len lỏi qua những tòa nhà cao tầng, vẽ nên những vệt sáng dài trên mặt đường còn ướt sương đêm. Một ngày mới đã bắt đầu, và Trần Hạo, sau một hành trình dài của thể xác lẫn tâm hồn, đã sẵn sàng để đón nhận nó. Anh gọi một chiếc taxi, tiếng còi xe vang lên trong không khí sớm mai, như một lời chào đón cuộc sống.
***
Trần Hạo trở về căn hộ của mình, sự tĩnh lặng bao trùm không gian rộng lớn, sang trọng. Ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa sổ lớn, chiếu rọi những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ tối màu và bộ sofa da màu kem. Anh khẽ đóng cửa, tiếng "cạch" nhỏ vang lên, dứt khoát và lạnh lẽo. Vừa bước vào, anh đã cảm nhận được mùi gỗ trầm hương phảng phất từ những món đồ nội thất đắt tiền, cùng mùi cà phê pha sẵn còn vương lại từ sáng hôm qua. Anh đặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng, xuống bàn kính ở phòng khách. Chiếc đồng hồ, với những kim giờ, kim phút vẫn đều đặn quay, như nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian, một dòng chảy mà anh đã từng cố gắng níu giữ nhưng không thành. Anh ngồi xuống ghế sofa, thân thể chìm sâu vào lớp đệm êm ái, ánh mắt vô định nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố bắt đầu nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những con rắn khổng lồ trên những đại lộ rộng lớn, tất cả đều đang hối hả với nhịp sống riêng của mình.
Nhưng tâm trí anh, ngược lại, lại quay về dòng chảy ký ức, chậm rãi và đầy suy tư. Anh vuốt nhẹ chiếc ví da trong túi, cảm nhận sự mềm mại của lớp da đã cũ, như chính những kỷ niệm đã hằn sâu trong trái tim. Anh hồi tưởng lại toàn bộ câu chuyện, từ những ngày thơ ấu bên Lê An, những buổi chiều tan học đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây, tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể một câu chuyện ngớ ngẩn. Anh nhớ như in cái cảm giác ấm áp khi cô tựa đầu vào vai anh bên bờ sông cũ, tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc nền êm ái cho những lời hứa hẹn không thành. "Không quên em," anh đã từng nói vậy. Một lời hứa giản đơn, nhưng lại mang theo một sức nặng mà anh đã không thể gánh vác.
Áp lực nơi thành thị, tham vọng của tuổi trẻ, và cả sự e dè, không dám bày tỏ của bản thân đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Anh đã luôn nghĩ rằng tình cảm của mình là hiển nhiên, là một điều không cần phải nói ra, một thứ sẽ mãi mãi ở đó chờ đợi anh. Nhưng Lê An, cô gái dịu dàng mà anh yêu quý, lại cần sự quan tâm, cần những lời nói rõ ràng, cần một bến đỗ an yên ngay tại thời điểm đó. Anh đã thất bại trong việc nhận ra điều đó, đã thất bại trong việc hành động. Cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thiếu dũng cảm của anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa Bluetooth tự động bật khi anh về nhà, những giai điệu chậm rãi, buồn man mác, như đang đồng điệu với những suy tư trong lòng anh.
"Nếu năm đó... chỉ cần nói sớm hơn một chút..." Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng nói nội tâm mang theo một chút tiếc nuối còn sót lại, nhưng không còn là nỗi dằn vặt như xưa. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," lại hiện rõ trong tâm trí anh. Câu nói đó, đã từng khiến anh đau đớn đến tột cùng, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó là sự thật. Một sự thật mà anh đã phải mất rất nhiều năm để chấp nhận. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của mình không thua vì không đủ sâu đậm, mà chỉ thua vì "chậm một nhịp". Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, cái "chậm một nhịp" đó chính là hệ quả của sự thiếu dũng cảm, của sự sợ hãi đối mặt với cảm xúc thật của chính mình.
"Thời điểm... và sự dũng cảm. Hai thứ đó... đã định đoạt tất cả." Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả một góc phòng. Một tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng vào, trong trẻo và vô tư. Anh biết, cuộc đời không phải là một bộ phim, nơi những người yêu nhau sẽ luôn tìm về với nhau dù có bao nhiêu sóng gió. Cuộc đời là một dòng chảy, và đôi khi, những con thuyền nhỏ bé của chúng ta phải rẽ sang những nhánh sông khác nhau, dù cho chúng ta đã từng cùng nhau xuôi dòng trên một con sông lớn. Anh đã từng là một con thuyền lạc lối, mãi mãi tìm kiếm bến bờ cũ. Nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, một bến đỗ của sự chấp nhận và bình yên.
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, tay chạm vào tấm kính lạnh lẽo. Mùi khói bụi từ thành phố, mùi cà phê từ quán xá gần đó, tất cả đều tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống hiện tại của anh. Một cuộc sống thành đạt, đầy đủ, nhưng từng thiếu vắng một điều gì đó. Giờ đây, anh không còn cảm thấy thiếu vắng nữa. Anh đã học được cách yêu bản thân mình, học được cách trân trọng những gì mình đang có, và học được cách buông bỏ những gì không thuộc về mình. Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của cô, và anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không phải là hạnh phúc bên cô, mà là hạnh phúc trong chính con đường mà anh đang đi. Cái "lời nói không thành" ngày xưa, giờ đã hóa thành một bài học sâu sắc, một lời nhắc nhở về giá trị của sự chân thành và dũng cảm trong cuộc sống. Anh quay người, bước vào căn bếp, chuẩn bị pha một tách cà phê mới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và anh đã sẵn sàng để viết nên những chương mới cho câu chuyện của riêng mình, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên.
***
Ánh nắng vàng óng ả của buổi sáng sớm tràn ngập căn hộ 'Góc Ban Công Nắng', len lỏi qua khung cửa sổ lớn và rọi thẳng vào ban công nhỏ xinh xắn. Mùi c�� phê mới pha thơm lừng, hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh dịu mát và thoang thoảng hương hoa giấy từ giàn leo đang nở rộ. Lê An nhẹ nhàng đặt tách cà phê nóng hổi xuống chiếc bàn mây nhỏ, rồi ngồi xuống ghế, vuốt ve những chậu cây cảnh xanh tốt. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới nắng, như một điểm nhấn nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa trên bàn tay thanh mảnh. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng vào, cùng với tiếng nhạc nhẹ nhàng, êm ái từ chiếc loa Bluetooth đặt trên kệ sách, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ.
Cô khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ấm áp của nắng trên da và mùi hương của sự an lành. Cuộc gặp gỡ trên chuyến tàu đêm qua, cái gật đầu cuối cùng với Trần Hạo, không hề mang đến cho cô sự xáo trộn hay đau đớn nào. Thay vào đó, nó là một sự xác nhận. Xác nhận rằng cô đã đi đúng con đường của mình, xác nhận rằng cô đã chọn đúng bến đỗ cho cuộc đời mình. Ký ức về Trần Hạo, về những ngày thơ ấu bên bờ sông cũ, về những lời hứa hẹn vu vơ, vẫn còn đó, như một cuốn phim cũ được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim. Nhưng chúng không còn là những vết cứa, không còn là những nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Chúng đã trở thành một phần của quá khứ, một phần đã định hình nên con người cô của ngày hôm nay, một Lê An bình yên và mãn nguyện.
"Em biết anh thích em. Nhưng thích... thì không đủ, vào lúc đó," Lê An thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm nhẹ nhàng, ấm áp như cách cô vẫn thường nói. Cô nhớ lại ánh mắt của Trần Hạo trên chuyến tàu, vẫn còn đó một chút gì đó của sự tiếc nuối, của những "nếu như ngày đó" chưa được nói thành lời. Cô đã nhìn thấy điều đó, và cô hiểu. Nhưng sự hiểu biết đó không làm cô nao lòng. Cô đã từng chờ đợi anh, chờ đợi một lời bày tỏ, một hành động cụ thể, nhưng sự chờ đợi của cô đã mỏi mòn. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của sự e dè, của những lời nói không thành. Cô đã từng khao khát một bến đỗ an yên, một nơi chốn mà cô được quan tâm, được yêu thương một cách rõ ràng, không phải là những cảm xúc mơ hồ, không lời. Và cô đã tìm thấy điều đó.
Cô mở mắt, nhìn ra xa xăm. Những mái nhà ngói đỏ của khu chung cư cũ kĩ, những hàng cây xanh mướt, và xa hơn nữa là những tòa nhà chọc trời của thành phố đang dần hiện rõ trong ánh nắng. Tiếng xe cộ vọng lên từ đường phố bên dưới, nhẹ nhàng như một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Cô mỉm cười nhẹ, đặt tay lên ngực trái, nơi trái tim vẫn đập những nhịp đập bình yên. "Bình yên này... không phải không có giá." Cô đã phải trả giá bằng việc buông bỏ một mối tình thanh mai trúc mã, bằng việc chấp nhận rằng không phải mọi câu chuyện tình yêu đều có thể có một cái kết như cổ tích. Cô đã chọn con đường của lý trí, của sự an ổn, và cô không hề hối hận.
Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng. Cô nhớ lại những lời Trần Hạo đã nói "Ngày đó... anh đã rất thích em," và cách cô đã đáp lại "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Đó không phải là lời trách móc, mà là sự thật. Một sự thật mà cả hai đều phải chấp nhận. Tình yêu không chỉ cần cảm xúc, mà còn cần sự dũng cảm để bày tỏ, cần sự đúng lúc để bắt đầu, và cần sự nỗ lực để duy trì. Anh đã đến "chậm một nhịp", và nhịp chậm đó đã định đoạt tất cả.
"Mỗi người đều có con đường riêng. Và đây là con đường của em, đã được định đoạt." Cô vuốt nhẹ chiếc lá vàng trên chậu cây, cảm nhận sự mềm mại, mỏng manh của nó. Cô không còn nhìn về quá khứ với đôi mắt tiếc nuối, mà là với sự trân trọng. Quá khứ đã là một phần của cô, nhưng không còn định nghĩa cô nữa. Cô là một người phụ nữ đã trưởng thành, đã biết mình muốn gì và cần gì. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, không phải là hạnh phúc mãnh liệt như trong truyện cổ tích, mà là một hạnh phúc bình dị, ấm áp, đúng như những gì cô khao khát.
Ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu thẳng vào ban công, khiến những bông hoa giấy càng thêm rực rỡ. Lê An dựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cô lắng nghe tiếng chim hót, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và cả tiếng nhạc jazz dịu nhẹ. Tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên. Cô biết, Trần Hạo cũng đã tìm thấy con đường của anh, một con đường không có cô. Và đó là điều đúng đắn. Không có nước mắt, không có lời trách móc, chỉ còn lại sự chấp nhận và bình thản. Hành trình của họ đã kết thúc, nhưng một hành trình mới, tràn đầy hy vọng và sự an yên, đã bắt đầu cho mỗi người. Và đó là một cái kết đẹp, theo một cách rất riêng, rất chân thực.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.