Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 999: Ánh Mắt Lướt Qua: Cái Gật Đầu Của Định Mệnh

Tiếng động cơ tàu cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng xích của phanh và tiếng ồn ào của ga tàu về đêm. Hành trình đã kết thúc. Và một chương mới, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên, đã thực sự bắt đầu. Trần Hạo siết chặt quai vali, bước từng bước nặng trĩu nhưng đầy dứt khoát về phía cửa toa. Lê An cũng nhẹ nhàng bước đi, vạt áo khẽ bay trong làn gió từ cửa sổ mở. Họ không ngoảnh đầu nhìn lại. Họ đã chấp nhận. Họ đã buông bỏ. Và họ đã sẵn sàng để bước xuống, để tiếp tục cuộc đời mình, mỗi người một ngả, với những bài học đã học, với sự thanh thản đã tìm thấy, và với một tương lai mới đang chờ đón. Tiếng động cơ tàu cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng xích của phanh và tiếng ồn ào của ga tàu về đêm. Hành trình đã kết thúc. Và một chương mới, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên, đã thực sự bắt đầu.

Trần Hạo là một trong những người đầu tiên bước xuống toa tàu, chân anh chạm vào nền sân ga lạnh lẽo. Một luồng khí lạnh sắc buốt của đêm khuya cuối thu ùa vào, đánh thức anh khỏi những suy tư miên man vừa rồi. Nó mang theo mùi kim loại đặc trưng của đường ray, mùi dầu máy thoang thoảng cùng chút hơi ẩm của màn đêm thành phố, khác hẳn với mùi không khí điều hòa tù túng trong khoang tàu. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng tràn cái lạnh lẽo ấy, như muốn rửa trôi đi những dấu vết của hành trình vừa qua. Sân ga hiện ra trước mắt anh là một không gian rộng lớn, kiến trúc hiện đại với những cột thép và kính sáng loáng, đối lập hoàn toàn với hình ảnh thị trấn ven sông yên bình nơi anh và Lê An từng lớn lên. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa hắt xuống, tạo nên một sự lạnh lẽo, vô trùng, khác xa những ánh đèn vàng ấm áp của toa tàu lúc trước hay ánh trăng vằng vặc soi bóng cây đa bên bờ sông cũ ngày xưa.

Xung quanh anh là dòng người hối hả đang đổ ra từ các toa tàu, tạo nên một biển người xô đẩy, chen chúc. Tiếng bánh xe vali kéo lạch cạch trên nền đá hoa cương, tiếng loa thông báo khẩn trương vang vọng khắp không gian rộng lớn của nhà ga, tiếng bước chân dồn dập và vô số cuộc trò chuyện vội vã, đan xen vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn. Mọi người ai cũng muốn rời khỏi nơi đây nhanh nhất có thể, gương mặt họ in hằn sự mệt mỏi sau chuyến đi dài hoặc sự nôn nóng muốn trở về tổ ấm. Anh kéo chiếc vali kéo đã được thu dọn gọn gàng, sức nặng của nó trong tay anh không còn là gánh nặng thể chất mà như một vật dẫn, nối kết anh với những chặng đường đã qua, với những quyết định đã định hình nên cuộc đời anh hôm nay. Mỗi bước chân anh đi đều đặn trên lớp gạch lạnh lẽo, hòa mình vào dòng chảy ấy, nhưng tâm trí anh vẫn còn nặng trĩu những dư âm của chuyến đi và những suy ngẫm vừa qua. Anh không còn cảm thấy nặng nề bởi sự tiếc nuối, mà thay vào đó là một sự bình yên đến lạ lùng. Anh hiểu rằng, những "lời nói không thành" ngày đó, những "khoảng cách vô hình" đã tạo nên giữa anh và Lê An, tất cả đều là một phần của định mệnh, một sự "chậm một nhịp" mà anh phải chấp nhận. Nỗi dằn vặt từng giằng xé anh nay đã dịu đi, biến thành một nốt trầm trong bản giao hưởng cuộc đời, một bài học sâu sắc về thời điểm và sự dũng cảm. Anh nhắm mắt hít một hơi thật sâu lần nữa, cảm nhận mùi khói nhẹ từ đầu tàu vừa dừng lại vương vấn trong không khí, rồi mở mắt, nhìn về phía cổng ra. Anh biết, hành trình trên chuyến tàu này đã kết thúc, nhưng hành trình của cuộc đời anh thì vẫn tiếp diễn, với một tâm hồn đã được gột rửa và sẵn sàng cho những gì sắp đến. Dòng người vẫn tiếp tục đẩy anh đi, cuốn anh vào cái guồng quay hối hả của nhà ga về đêm, nơi mọi thứ đều vận hành theo một nhịp điệu riêng, không chờ đợi ai.

Giữa biển người đang đổ về phía cổng ra, ánh mắt Trần Hạo bất chợt dừng lại. Khoảng khắc đó, thời gian dường như ngưng đọng, tiếng ồn ào của ga tàu chợt trở nên xa xăm, mờ nhạt như một bản nhạc nền không còn quan trọng. Cách anh không xa, Lê An cũng vừa bước xuống từ một toa tàu khác, hoặc có thể là từ một lối đi khác, nhưng dáng hình cô vẫn không lẫn vào đâu được. Mái tóc cô vẫn dài, buông xõa ngang vai, mềm mại và óng ả dưới ánh đèn vàng vọt của nhà ga. Dáng người cô thanh mảnh, nhẹ nhàng, vẫn giữ được nét duyên dáng vốn có, dù thời gian đã in dấu lên gương mặt cô những nét chín chắn, đằm thắm hơn, một vẻ đẹp trưởng thành và bình yên. Chiếc khăn choàng màu nhạt mà cô khẽ cài lại quanh cổ vài phút trước trên tàu, giờ đây vẫn vương vấn trên vai cô, màu sắc dịu nhẹ ấy như một điểm nhấn trong bức tranh ảm đạm của ga tàu đêm. Trần Hạo thoáng nhớ về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi cô gái ấy cũng thường hay vuốt tóc, hay chỉnh lại vạt áo một cách rất đỗi dịu dàng.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Trần Hạo dường như ngừng lại, chỉ còn lại hình ảnh Lê An. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang, như một vì sao nhỏ bé, dịu dàng, khẳng định sự hiện hữu của một hạnh phúc mà anh không thuộc về, một lời xác nhận không thể chối cãi về những gì đã qua và những gì đang hiện hữu. Nó không phải là một sự đau đớn, mà là một sự chấp nhận trọn vẹn, một dấu ấn không thể phai mờ của con đường mà cô đã chọn, và cả con đường mà anh đã bỏ lỡ. Ánh mắt họ chạm nhau, một cái chạm lướt qua nhanh như làn gió thu se lạnh, nhưng lại chất chứa cả một trời ký ức, một đoạn tình duyên đã lỡ nhịp, một lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" giờ đây chỉ còn là vọng âm trong tâm trí. Trần Hạo thấy một thoáng ngạc nhiên trong mắt cô, rồi nhanh chóng được thay thế bằng sự bình thản, mãn nguyện. Không có bất kỳ sự dằn vặt nào, không còn nỗi đau hay trách móc như những năm tháng trước đây. Chỉ còn lại sự bình thản, một cái gật đầu vô hình trong không gian, như một lời chào cuối cùng, một lời chấp nhận không thành tiếng.

Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm: hình ảnh Lê An cười rạng rỡ khi anh thắng một trò chơi nhỏ, hình ảnh cô buồn bã khi anh chuẩn bị lên thành phố, những lời hứa hẹn không trọn vẹn, và cả cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Tất cả những "nếu như ngày đó" giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ lung linh của một giấc mơ đã vỡ tan, không còn khả năng hàn gắn. Anh đã từng nghĩ, nỗi tiếc nuối sẽ đeo bám anh suốt đời, nhưng giờ đây, khi đối diện với đôi mắt bình yên của Lê An, anh nhận ra rằng nỗi tiếc nuối đó đã hóa thành một sự bình yên chấp nhận. Anh đã học được cách buông bỏ, học được rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, một nhịp mà cả anh và cô đều không thể nào níu giữ lại được. Cái "khoảng cách vô hình" đã từng chia cắt họ, giờ đây đã trở thành một biên giới rõ ràng, không thể vượt qua, nhưng cũng không còn mang theo đau khổ. Tiếng loa thông báo chuyến tàu kế tiếp chuẩn bị khởi hành vang lên, như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian và cuộc đời. Trần Hạo cảm nhận rõ ràng mùi ẩm mốc của không khí nhà ga trộn lẫn với mùi thức ăn nhanh từ một quầy hàng gần đó, tất cả đều tạo nên một bức tranh chân thực, sống động về thực tại. Anh không còn chìm đắm trong quá khứ, mà đã hoàn toàn trở về với hiện tại, với sự thật hiển nhiên trước mắt.

Không ai nói một lời, không một giọt nước mắt, không một lời trách móc nào được thốt ra. Chỉ là một cái gật đầu nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra giữa dòng người hối hả, nhưng lại là sự thừa nhận sâu sắc nhất. Đó là cái gật đầu của sự xa lạ, của hai người từng quen biết, giờ đây chấp nhận rằng họ đã thuộc về hai thế giới khác biệt, hai con đường riêng rẽ. Trong ánh mắt Trần Hạo là sự tiếc nuối đã hóa thành bình yên, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận sự thật và buông bỏ những gánh nặng quá khứ. Anh nhìn thấy rõ sự mãn nguyện và thanh thản trong đôi mắt Lê An, một sự thanh thản đến từ việc cô đã tìm thấy bến đỗ an yên cho riêng mình, mãn nguyện với lựa chọn của mình mà không hề có chút hối tiếc nào về "bên bờ sông cũ" hay những kỷ niệm xưa cũ.

Họ xoay người, gần như đồng thời, như một vũ điệu được định sẵn. Trần Hạo đi theo lối này, hướng về phía cửa kiểm soát vé tự động, hòa mình vào dòng người đang vội vã đổ về phía thang cuốn. Tiếng bánh xe vali của anh lạch cạch trên sàn, đều đặn và dứt khoát. Lê An rẽ sang lối kia, về phía khu vực đón xe, vạt áo khoác màu nhạt khẽ bay trong làn gió từ cửa ra vào nhà ga. Cô bước đi nhẹ nhàng, thanh thoát, mỗi bước chân như khẳng định sự bình yên trong tâm hồn. Dòng người hối hả tiếp tục đẩy họ đi, tạo nên hai con đường riêng biệt, dần kéo họ ra khỏi tầm mắt của nhau. Bóng lưng Trần Hạo dần khuất sau những cột bê tông và biển quảng cáo sáng đèn, còn hình ảnh Lê An cũng mờ dần trong ánh đèn mờ ảo của ga tàu đêm, chỉ còn lại chiếc khăn choàng màu nhạt như một chấm nhỏ tan vào hư vô.

Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, trầm buồn và mạnh mẽ, như một lời kết thúc cuối cùng cho hành trình dài. Ánh đèn ga cuối cùng đã rực sáng, xuyên qua màn đêm, báo hiệu một sự chia ly không thể đảo ngược, một cánh cửa đã đóng lại hoàn toàn. Mùi kim loại và khói tàu vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về chuyến đi vừa kết thúc. Trần Hạo không ngoảnh đầu nhìn lại. Anh đã chấp nhận. Anh đã buông bỏ. Và anh đã sẵn sàng để bước tiếp, với những bài học đã học, với sự thanh thản đã tìm thấy, và với một tương lai mới đang chờ đón. Lê An cũng vậy. Cô không hề quay đầu. Cuộc đời của mỗi người đã rẽ sang một hướng khác, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên. Tiếng động cơ tàu cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng xích của phanh và tiếng ồn ào của ga tàu về đêm. Hành trình đã kết thúc. Và một chương mới, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên, đã thực sự bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free