Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 998: Ga Cuối Cùng: Tiếng Gọi Của Định Mệnh Và Sự Bình Yên Khôn Nguôi
Tiếng loa phát thanh trong toa tàu chợt vang lên, khô khan và đều đều, xuyên qua lớp không khí nặng nề của đêm khuya, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man đang quấn lấy Trần Hạo. Giọng nữ phát thanh viên dường như không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một sức mạnh lạ lùng, kéo anh thoát khỏi miền ký ức để trở về với thực tại đang chuyển động: “Kính thưa quý khách, chuyến tàu sắp đến ga cuối cùng. Xin quý khách chuẩn bị hành lý và đồ dùng cá nhân. Chúc quý khách một chuyến đi an toàn và hẹn gặp lại.”
Trần Hạo giật mình, như người vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng mang theo chút mệt mỏi, chút hụt hẫng nhưng cũng là một phần không thể thiếu của sự giải thoát. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận cái nhức mỏi len lỏi từ đỉnh đầu xuống. Ngoài cửa sổ, khung cảnh thành phố đã hiện ra rõ nét hơn, không còn là những ánh đèn lờ mờ xa xăm mà đã trở thành một dải sáng rực rỡ, lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo trải dài bất tận. Những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả đều báo hiệu ga cuối cùng đã cận kề.
Một cảm giác lạ lẫm pha trộn giữa nhẹ nhõm, tiếc nuối và bình yên bao trùm lấy anh. Nhẹ nhõm vì hành trình nội tâm dài dằng dặc, những dằn vặt bấy lâu nay cuối cùng đã tìm thấy một bến đỗ bình yên. Tiếc nuối, bởi dù đã chấp nhận, vẫn còn đó một "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." vang vọng đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn, như một nốt nhạc lạc lõng trong bản hòa ca của cuộc đời. Nhưng trên tất cả, là sự bình yên. Một sự bình yên đến từ việc buông bỏ, từ sự thấu hiểu rằng có những điều không thể thay đổi, và có những con đường, dù từng kề cạnh nhau, cuối cùng cũng phải rẽ ngang.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, lớp kính sapphire phản chiếu ánh đèn vàng dịu từ đèn trần toa tàu. Thời gian, thứ mà anh từng cố gắng chạy đua, giành giật, giờ đây chỉ còn là một thước đo cho những gì đã qua và những gì sẽ tới. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của sự thành công và địa vị mà anh đã đạt được nơi thành thị xa hoa, bỗng trở nên vô nghĩa trước dòng chảy cảm xúc hỗn độn nhưng thanh thản trong anh. Nó nhắc nhở anh về những năm tháng miệt mài, về những quyết định đã đưa anh đi xa khỏi thị trấn ven sông, xa khỏi Lê An. Khoảng cách vô hình ấy, nay đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy, nhưng nó không còn khiến anh đau đớn như trước. Nó chỉ còn là một phần của câu chuyện, một dấu mốc quan trọng trên con đường trưởng thành.
Trần Hạo bắt đầu thu dọn chiếc laptop mỏng nhẹ và vài tài liệu công việc trên chiếc bàn nhỏ. Mọi động tác đều chậm rãi, như thể anh muốn kéo dài thêm chút nữa khoảnh khắc cuối cùng trên chuyến tàu này, trước khi bước xuống và hoàn toàn đối mặt với một chương mới của cuộc đời mình. Tiếng bánh xe tàu nghiến nhẹ trên đường ray, nhịp nhàng hơn, chậm hơn, báo hiệu sự giảm tốc độ rõ rệt. Những hành khách xung quanh cũng bắt đầu cựa quậy, tiếng kéo khóa hành lý xèn xẹt, tiếng nói chuyện nhỏ to bắt đầu xôn xao hơn. Không khí trong toa tàu trở nên đặc quánh, pha lẫn mùi kim loại và nhựa cũ của toa tàu với mùi không khí lạnh của đêm khuya tràn vào từ khe cửa.
Trần Hạo nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Mùi hương quen thuộc của chuyến tàu đường dài, thứ mùi đã gắn liền với bao chuyến đi, bao lần trở về, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Anh không còn cảm thấy sự vội vã, không còn sự căng thẳng của một người đàn ông luôn phải đối mặt với áp lực công việc. Anh chỉ còn là một người đàn ông bình thường, đang trên đường kết thúc một hành trình, không chỉ là hành trình vật lý mà còn là hành trình của tâm hồn.
Anh nhớ lại ánh mắt của Lê An khi họ tình cờ gặp lại. Không có sự oán trách, không có sự giận hờn, chỉ có một nụ cười nhẹ, một cái gật đầu đầy xa lạ nhưng cũng chất chứa sự thấu hiểu. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, dù đã rất lâu rồi, vẫn như còn văng vẳng bên tai anh, một lời nói không thành mà anh đã cố gắng thốt ra, và một câu trả lời thẳng thắn, dứt khoát từ cô. Nó là một bài học đắt giá về thời điểm, về sự dũng cảm cần có để bày tỏ tình cảm. Có lẽ, nếu năm đó, anh đã không để cảm xúc của mình trôi đi "chậm một nhịp", mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, những "nếu như" đó không còn là xiềng xích trói buộc anh vào nỗi đau, mà đã trở thành những vết sẹo mờ trên dòng chảy thời gian, nhắc nhở anh về những bài học quý giá.
Anh hoàn tất việc thu dọn, chiếc laptop đã nằm gọn gàng trong túi, tài liệu được xếp ngăn nắp. Trần Hạo chỉnh lại vạt áo vest, cảm nhận chất vải mịn màng, cao cấp. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ. Ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ vẫn rực sáng, như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về một cuộc sống mới, không còn những bóng ma của quá khứ. Anh không còn cảm thấy cô đơn. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ hoàn toàn. Đó là một sự thanh thản đến từ sự buông bỏ, từ sự thấu hiểu rằng tình yêu đích thực, đôi khi, là ước mong hạnh phúc cho người mình yêu, dù cho hạnh phúc đó không có mình.
***
Ở một toa khác, Lê An cũng nghe thấy tiếng loa phát thanh quen thuộc. Giọng nữ phát thanh viên đều đều, êm ái, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng hành trình đã gần kết thúc. Nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi cô, một nụ cười không còn chút gợn buồn hay tiếc nuối nào, chỉ còn lại sự thanh thản và mãn nguyện sau những suy ngẫm về cuộc sống hiện tại. Cô cảm thấy biết ơn vì những gì đã đến và đi, trân trọng hạnh phúc đang có. Tiếng loa như một lời khẳng định cho sự kết thúc của một giai đoạn, một dấu chấm tròn cho quá khứ, và cô sẵn sàng cho một khởi đầu mới, một chương mới trong cuốn sách cuộc đời mình.
Lê An gấp lại cuốn sách đang đọc dở, một cuốn tiểu thuyết tình cảm lãng mạn với kết thúc có hậu, cẩn thận đặt nó vào túi xách. Tay cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út. Chiếc nhẫn không quá cầu kỳ, nhưng ánh kim loại trắng cùng viên đá nhỏ tinh xảo lại phản chiếu một thứ ánh sáng ấm áp, bền vững. Nó là biểu tượng cho cuộc sống mà cô đã chọn, cho Hoàng Huy và tổ ấm mà họ đã cùng nhau vun đắp. Mỗi lần chạm vào nó, cô lại cảm nhận được sự vững chãi, sự an yên mà cuộc hôn nhân này mang lại. Hoàng Huy không phải là định mệnh bùng cháy, không phải là mối tình đầu như trong truyện cổ tích, nhưng anh là người đã đến đúng lúc, đã dùng tình yêu và sự kiên nhẫn để chữa lành những vết sẹo vô hình trong trái tim cô.
Cô nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc dài đã được buộc gọn gàng. Hương nước hoa thoang thoảng từ cổ áo cô bay ra, dịu nhẹ và thanh lịch, không quá nồng nàn mà đủ để tạo nên một dấu ấn riêng. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại và nhựa cũ của toa tàu hòa quyện với mùi không khí lạnh của đêm khuya. Tiếng bánh xe tàu nghiến nhẹ trên đường ray, chậm hơn, đều đặn hơn, như một bản nhạc ru ngủ cho những tâm hồn đã mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Xung quanh, những hành khách khác cũng bắt đầu cựa quậy, tiếng xôn xao nho nhỏ bắt đầu phá vỡ sự tĩnh lặng của khoang tàu.
Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố đã trở nên dày đặc hơn, sáng rực cả một vùng trời, báo hiệu một điểm đến quen thuộc đang gần kề. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự tại. Cô biết rằng, khi chuyến tàu này dừng lại, một chương mới trong cuộc đời cô sẽ bắt đầu. Một chương không có Trần Hạo bên cạnh, nhưng tràn ngập sự thanh thản và một dạng hạnh phúc riêng, được xây dựng trên nền tảng của sự chấp nhận và những bài học đã học. Cô không còn cảm thấy cô đơn. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ hoàn toàn. Đó là một sự thanh thản đến từ sự buông bỏ, từ sự thấu hiểu rằng tình yêu đích thực, đôi khi, là ước mong hạnh phúc cho người mình yêu, dù cho hạnh phúc đó không có mình.
Cô đã từng là cô gái chờ đợi bên bờ sông cũ, mong ngóng một lời thổ lộ từ Trần Hạo. Giờ đây, cô là người phụ nữ mãn nguyện bên mái ấm của mình, không còn bất cứ sự chờ đợi nào, không còn bất cứ sự nuối tiếc nào. Cuộc đời đã dạy cô rằng hạnh phúc có nhiều hình dạng, và đôi khi, nó nằm ở sự chấp nhận, ở việc buông bỏ những gì không thuộc về mình, và trân trọng những gì đang hiện hữu. Những kỷ niệm về Trần Hạo, về tuổi thanh xuân đã qua, không bị lãng quên. Chúng vẫn ở đó, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không còn là gánh nặng mà là những trang sách đã cũ, chứa đựng những bài học sâu sắc, giúp cô trưởng thành và biết ơn cuộc sống hiện tại.
Lê An đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc mình, cảm nhận sự mềm mại của những sợi tóc, và sau đó, khẽ chạm vào mặt kính lạnh. Những ánh đèn lướt qua nhanh hơn, nhòa đi trong sự chuyển động cuối cùng của đoàn tàu. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để bước xuống, để tiếp tục cuộc đời mình với một trái tim đã được chữa lành và chấp nhận. Không hối tiếc. Chỉ có biết ơn. Và một nụ cười mãn nguyện, thanh thản, soi rọi cả khoang tàu đang dần chìm vào bóng tối cuối đêm, báo hiệu một sự kết thúc không còn đau thương, chỉ còn sự bình yên.
***
Khi tàu bắt đầu giảm tốc độ rõ rệt, những tiếng động cơ rì rầm quen thuộc dần chuyển thành tiếng rít nhẹ của phanh, báo hiệu chuyến hành trình sắp sửa khép lại. Trần Hạo đứng dậy, cầm lấy chiếc vali kéo đã được thu dọn gọn gàng. Sức nặng của nó trong tay anh không còn là gánh nặng thể chất mà như một vật dẫn, nối kết anh với những chặng đường đã qua. Anh bước ra hành lang, tiếng chân đều đặn trên lớp thảm trải sàn toa tàu. Hành lang đã bắt đầu đông đúc hơn, mọi người đều nóng lòng chuẩn bị xuống tàu, tạo nên một dòng chảy hối hả, nhộn nhịp. Mùi không khí lạnh của đêm khuya từ những khe cửa sổ và từ phía cuối toa tàu tràn vào, mang theo hơi sương ẩm ướt của màn đêm thành phố.
Anh không cố ý tìm kiếm, nhưng như một sự sắp đặt của định mệnh, ánh mắt anh vô tình lướt qua một ô cửa sổ nhỏ của khoang tàu đối diện, hoặc có thể là một tấm kính phản chiếu mờ ảo trong không gian chật hẹp. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh nhìn thấy Lê An. Cô cũng đang đứng dậy, dáng người thanh thoát, nhẹ nhàng. Chiếc khăn choàng màu nhạt được cô khẽ cài lại quanh cổ, một cử chỉ quen thuộc, tinh tế. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng của toa tàu, như một vì sao nhỏ bé, dịu dàng, khẳng định sự hiện hữu của một hạnh phúc mà anh không thuộc về.
Ánh mắt họ giao nhau trong một tích tắc, không lời. Không còn bất kỳ sự dằn vặt nào, không còn nỗi đau hay trách móc. Chỉ còn lại sự bình thản, một cái gật đầu vô hình trong không gian, như một lời chào cuối cùng, một lời chấp nhận không thành tiếng. Trong ánh mắt của Lê An, Trần Hạo thấy sự mãn nguyện, sự biết ơn và một trái tim đã hoàn toàn được chữa lành. Không có chút tiếc nuối nào, không chút hoài niệm nào về "bên bờ sông cũ" hay những "khoảng cách vô hình" đã từng chia cắt họ. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và điều đó khiến Trần Hạo cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng.
Về phần anh, ánh mắt anh cũng đáp lại cô bằng sự bình yên. Có chăng, một chút day dứt khôn nguôi vẫn còn vương vấn đâu đó, như một nốt trầm trong bản giao hưởng của cuộc đời, về một "nếu" không thể thay đổi, về những "lời nói không thành" đã để lại vết sẹo thời gian. Nhưng nó không còn là gánh nặng. Nó đã biến thành một phần của anh, một bài học sâu sắc về sự dũng cảm và về "chậm một nhịp" đã định hình nên con người anh hôm nay.
Cả hai cùng hướng về phía cửa toa tàu, những bước chân đều đặn trong dòng người hối hả. Họ không nói một lời nào, không một cử chỉ nào khác. Dòng người tự động tách ra, tạo nên hai con đường riêng biệt cho Trần Hạo và Lê An. Anh đi theo lối này, cô rẽ sang lối kia. Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, trầm buồn và mạnh mẽ, như một lời kết thúc cho hành trình dài. Ánh đèn ga cuối cùng đã rực sáng, xuyên qua màn đêm, báo hiệu một sự chia ly không thể đảo ngược, một cánh cửa đã đóng lại hoàn toàn.
Trần Hạo siết chặt quai vali, bước từng bước nặng trĩu nhưng đầy dứt khoát về phía cửa toa. Lê An cũng nhẹ nhàng bước đi, vạt áo khẽ bay trong làn gió từ cửa sổ mở. Họ không ngoảnh đầu nhìn lại. Họ đã chấp nhận. Họ đã buông bỏ. Và họ đã sẵn sàng để bước xuống, để tiếp tục cuộc đời mình, mỗi người một ngả, với những bài học đã học, với sự thanh thản đã tìm thấy, và với một tương lai mới đang chờ đón. Tiếng động cơ tàu cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng xích của phanh và tiếng ồn ào của ga tàu về đêm. Hành trình đã kết thúc. Và một chương mới, không còn những "nếu như", chỉ còn sự bình yên, đã thực sự bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.