Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 997: Nụ Cười Thanh Thản Bên Cửa Sổ Tàu
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn gõ nhịp, như một bản ballad buồn muôn thuở của những chuyến đi xa, của những cuộc gặp gỡ và chia ly. Trần Hạo đã chìm vào giấc ngủ, mang theo sự bình yên vừa tìm thấy sau bao nhiêu năm dằn vặt. Nhưng ở một khoang tàu khác, Lê An vẫn thức, đôi mắt long lanh dõi theo khung cảnh đang lướt qua ngoài ô cửa sổ, nơi hoàng hôn đang buông những dải màu cuối cùng xuống cánh đồng mênh mông, nhuộm một màu tím than lên vạt núi xa xa.
Tay cô đặt nhẹ trên thành ghế, cảm nhận từng rung động nhỏ của con tàu, như thể nó đang kể cho cô nghe câu chuyện về những hành trình đã qua và những bến đỗ đang chờ đợi. Không khí trong khoang tàu mang một mùi ẩm nhẹ đặc trưng của những chuyến đi dài, hòa lẫn với mùi thức ăn thoang thoảng từ quầy bán hàng ở cuối toa, tạo nên một sự ấm cúng kỳ lạ dưới ánh đèn vàng dịu. Tiếng người trò chuyện rì rầm, tiếng trẻ con khẽ khàng cười đùa đâu đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống đang trôi. Lê An khẽ thở dài, một hơi thở không mang theo nỗi buồn hay sự mệt mỏi, mà là một sự giải tỏa sâu sắc, như thể gánh nặng vô hình nào đó đã được trút bỏ hoàn toàn.
Khoảnh khắc lướt qua nhau trong hành lang, ánh mắt chạm nhau, rồi lại nhanh chóng rời đi, không một lời nói, không một cử chỉ níu kéo. Chỉ là một cái gật đầu nhẹ, như một lời chào hỏi quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ. Khoảnh khắc ấy, đối với Trần Hạo, là đỉnh điểm của sự chấp nhận. Còn đối với Lê An, nó là một mảnh ghép cuối cùng, hoàn thiện bức tranh về sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng cho chính mình. Cô nhắm mắt lại một lát, để hình ảnh Trần Hạo, hình ảnh của những năm tháng thanh xuân như cuốn phim quay chậm trong tâm trí. Cậu thiếu niên Trần Hạo với mái tóc bồng bềnh, với ánh mắt e dè nhưng đầy quan tâm, với những lời nói không thành... Tất cả đều hiện về, rõ ràng như mới hôm qua. Nhưng khi cô mở mắt ra, ánh nhìn đã kiên định hơn, không còn chút mơ hồ nào của hoài niệm day dứt.
Nụ cười nhẹ nở trên môi Lê An, một nụ cười không vương vấn điều gì, không hối tiếc điều gì. Nó là nụ cười của một người đã trải qua giông bão, đã tìm thấy bến bờ an yên, và giờ đây nhìn lại quá khứ với lòng biết ơn sâu sắc. Cô biết ơn những gì đã qua, biết ơn cả những điều đã không thành hiện thực, bởi chính chúng đã định hình nên con người cô của ngày hôm nay. Cô chỉnh lại chiếc khăn choàng màu be đang vắt hờ trên vai, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của chất liệu len, như một lớp vỏ bọc bình yên che chở cho trái tim mình.
Bên ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố đã bắt đầu xuất hiện thưa thớt, như những vì sao lạc lối trên nền trời đen thẳm, báo hiệu một điểm đến đang gần kề. Không khí se lạnh từ bên ngoài phả vào khi một hành khách mở cửa toa, mang theo mùi của đêm, của sương khuya và của đất trời. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới, trong lành ấy len lỏi vào từng tế bào. Cô đã đi qua một hành trình dài, không chỉ là quãng đường vật lý trên chuyến tàu này, mà còn là hành trình của tâm hồn, từ một cô gái ngây thơ, chờ đợi, đến một người phụ nữ trưởng thành, tự chủ và thanh thản.
"Chuyến tàu này đi đâu vậy cô?" một giọng nói trầm ấm cất lên bên cạnh. Lê An quay sang, thấy một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu, đang mỉm cười nhẹ nhàng. Đó là một Người Lạ Trên Chuyến Tàu, một trong hàng trăm khuôn mặt cô đã lướt qua trong cuộc đời mình.
"Về Hà Nội, chú ạ," Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp đúng như bản chất của cô.
Người đàn ông gật đầu: "À, tôi cũng vậy. Cảnh đêm nay đẹp thật, phải không cô?"
Lê An nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa, nơi những ánh đèn xa xa đang chớp nháy như mời gọi. "Dạ, đẹp chú ạ. Rất thanh bình." Cô khẽ cười, nụ cười chân thành, không chút che giấu.
"Cô cũng vừa từ một chuyến đi dài về à?" người đàn ông hỏi, ánh mắt hiền từ.
"Dạ, cũng không hẳn là dài. Chỉ là... một chuyến đi để nhìn lại thôi, chú ạ," Lê An trả lời, không đi sâu vào chi tiết, nhưng trong lòng cô hiểu rõ ý nghĩa của chuyến đi này. Nó là chuyến đi của sự buông bỏ, của sự chấp nhận, và của sự tìm thấy.
Lời trò chuyện ngắn ngủi kết thúc, người đàn ông quay lại với cuốn sách trên tay, còn Lê An lại trở về với khung cửa sổ của mình. Dòng suy nghĩ của cô tiếp tục trôi, sâu lắng hơn, như dòng sông quê hương chảy mãi không ngừng. Cô nhớ lại cái ngày cô nói với Trần Hạo "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lúc đó, lời nói ấy chứa đựng cả sự mệt mỏi, sự thất vọng và một chút cam chịu. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã hy vọng quá nhiều vào một người đàn ông e dè, không dám bày tỏ, để rồi chính sự "chậm một nhịp" của anh đã đẩy cô vào một "khoảng cách vô hình" không thể nào vượt qua. Cô cần một bến đỗ an yên, cần một bờ vai vững chãi, và Trần Hạo của ngày ấy, dù có thích cô đến mấy, vẫn chưa phải là người có thể trao cho cô điều đó.
Giờ đây, nhìn lại, lời nói "thích thì không đủ" vẫn đúng, nhưng nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không phải là sự trách móc, mà là một sự thật hiển nhiên của cuộc đời. Tình yêu, đôi khi, cần nhiều hơn là chỉ cảm xúc. Nó cần sự dũng cảm để nói ra, để nắm giữ, để xây đắp. Và khi một người không có đủ sự dũng cảm ấy, thì dù tình cảm có sâu sắc đến đâu, nó cũng khó có thể thành một bến bờ. Lê An khẽ vuốt ve chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự vững chãi của vật chất. Chiếc nhẫn này không lấp lánh như kim cương, nhưng nó là biểu tượng của một cuộc sống mà cô đã chọn, một cuộc sống đầy đủ sự quan tâm, sự sẻ chia, và sự an toàn.
Cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính cửa sổ đen kịt, một người phụ nữ đã qua tuổi ba mươi, nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo, nụ cười vẫn dịu dàng, chỉ là có thêm một chút sâu lắng, một chút từng trải. Nụ cười của cô trên tấm kính phản chiếu trở nên rõ ràng hơn, chân thật hơn bao giờ hết. Đó là nụ cười của một người vợ, một người mẹ, một người phụ nữ đã tìm thấy giá trị của bản thân và hạnh phúc của riêng mình. Hoàng Huy, người đàn ông cô đã chọn, không phải là mối tình đầu bùng cháy như trong tiểu thuyết, nhưng anh là người đã đến đúng lúc, đã mang lại cho cô sự ấm áp, sự ổn định mà cô luôn khao khát. Anh không chỉ nói yêu cô, mà còn hành động, còn chứng minh tình yêu ấy qua từng ngày tháng, qua từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất.
Cô nhớ về những buổi tối trò chuyện cùng Hoàng Huy, về cách anh kiên nhẫn lắng nghe cô kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, về cách anh luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Đó là thứ tình yêu bền bỉ, không ồn ào nhưng vững chắc như rễ cây. Nó không mang theo sự day dứt của "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." hay nỗi tiếc nuối của "khoảng cách vô hình". Thay vào đó, nó là sự hiện diện, là sự chăm sóc không ngừng nghỉ. Lê An biết ơn Hoàng Huy, biết ơn cuộc đời đã dẫn lối cho cô đến với anh. Cô đã từng là cô gái chờ đợi bên bờ sông cũ, mong ngóng một lời thổ lộ từ Trần Hạo. Giờ đây, cô là người phụ nữ mãn nguyện bên mái ấm của mình, không còn bất cứ sự chờ đợi nào, không còn bất cứ sự nuối tiếc nào.
Tiếng loa phát thanh trong toa tàu vang lên khe khẽ, thông báo về ga đến sắp tới. Giọng nữ phát thanh viên đều đều, êm ái, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng hành trình đã gần kết thúc. Lê An khẽ nhắm mắt, hình dung ra cảnh mình bước xuống tàu, hít thở không khí quen thuộc của thành phố, và trở về với cuộc sống của mình. Cuộc sống đó, dù không có Trần Hạo, nhưng vẫn tràn ngập yêu thương và sự bình yên. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là được ở bên người mình yêu nhất, nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng hạnh phúc có nhiều hình dạng, và đôi khi, nó nằm ở sự chấp nhận, ở việc buông bỏ những gì không thuộc về mình, và trân trọng những gì đang hiện hữu.
Cô đã trải qua một tuổi trẻ đầy hoài niệm và tiếc nuối, nhưng giờ đây, những cảm xúc đó chỉ còn là một phần của ký ức, không còn đủ sức để làm lay động trái tim cô. Chúng đã được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không bị lãng quên, nhưng cũng không còn là gánh nặng. Cô đã học được cách yêu thương bản thân, cách trân trọng những lựa chọn của mình, và cách tìm thấy hạnh phúc trong hiện tại. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình của nó, mang theo những con người, những câu chuyện, và những số phận khác nhau. Đối với Lê An, chuyến đi này không chỉ là một sự di chuyển về mặt địa lý, mà còn là một chuyến hành hương về với chính mình, về với sự thanh thản và bình yên nội tại.
Khi tàu bắt đầu giảm tốc độ, những ánh đèn thành phố đã trở nên dày đặc hơn, sáng rực cả một vùng trời, báo hiệu một điểm đến quen thuộc đang gần kề. Lê An mở mắt, nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững dưới ánh đèn đêm. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và tự tại. Cô biết rằng, khi chuyến tàu này dừng lại, một chương mới trong cuộc đời cô sẽ bắt đầu. Một chương không có Trần Hạo bên cạnh, nhưng tràn ngập sự thanh thản và một dạng hạnh phúc riêng, được xây dựng trên nền tảng của sự chấp nhận và những bài học đã học. Cô không còn cảm thấy cô đơn. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ hoàn toàn. Đó là một sự thanh thản đến từ sự buông bỏ, từ sự thấu hiểu rằng tình yêu đích thực, đôi khi, là ước mong hạnh phúc cho người mình yêu, dù cho hạnh phúc đó không có mình.
Lê An đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc mình, cảm nhận sự mềm mại của những sợi tóc, và sau đó, khẽ chạm vào mặt kính lạnh. Những ánh đèn lướt qua nhanh hơn, nhòa đi trong sự chuyển động cuối cùng của đoàn tàu. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để bước xuống, để tiếp tục cuộc đời mình với một trái tim đã được chữa lành và chấp nhận. Không hối tiếc. Chỉ có biết ơn. Và một nụ cười mãn nguyện, thanh thản, soi rọi cả khoang tàu đang dần chìm vào bóng tối cuối đêm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.