Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 996: Bình Yên Sau Ánh Mắt Lướt Qua

Chuyến tàu lại lăn bánh. Tiếng còi vang lên lần cuối, một âm thanh dài và nặng nề như lời từ biệt, rồi con tàu rục rịch chuyển mình, tách khỏi sân ga nhộn nhịp vừa rồi. Trần Hạo không bước xuống như những hành khách khác. Anh chỉ đứng lặng ở cửa toa, nhìn theo bóng Lê An khuất dần trong dòng người, cho đến khi vạt áo khoác màu nhạt của cô hoàn toàn tan vào màn đêm thăm thẳm. Khi toa tàu rung lên, bắt đầu lướt đi trên đường ray, anh mới quay người trở lại, bước chậm rãi về khoang của mình.

Ghế ngồi vẫn ấm hơi người, nhưng không khí xung quanh dường như đã thay đổi. Có lẽ vì một phần của câu chuyện đời anh vừa kết thúc ở sân ga kia. Trần Hạo ngồi tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của con tàu đang tăng tốc. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đều, một điệu nhạc buồn nhưng quen thuộc, nay lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là âm thanh của sự chờ đợi, của nỗi khắc khoải, mà là nhịp điệu của sự tiếp nối, của một hành trình mới. Xa xa, tiếng động cơ êm ái hơn, hòa vào tiếng nói chuyện thì thầm của những hành khách còn lại, những người đang chìm đắm trong thế giới riêng của họ. Mùi ghế bọc nỉ cũ kỹ quện lẫn mùi không khí điều hòa lạnh nhạt, cùng với chút hương đồ ăn nhẹ còn vương lại từ xe đẩy đi qua, tạo nên một sự hỗn tạp của cảm giác, của hiện tại đang trôi đi.

Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn thành phố vừa lúc nãy còn lung linh, giờ đã lướt qua nhanh chóng, hóa thành những vệt sáng dài nhòe nhoẹt. Cảnh vật bên ngoài mờ ảo, phản chiếu đúng tâm trạng tĩnh lặng đến lạ lùng của anh. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau với Lê An vừa rồi, vẫn còn in đậm trong tâm trí anh, rõ ràng như mới vừa xảy ra. Đó không phải là ánh mắt của sự hối tiếc, không phải là sự dằn vặt hay trách móc. Nó là một sự thấu hiểu, một sự chấp nhận.

"Khoảnh khắc đó... không có gì để nói, nhưng lại nói lên tất cả." Trần Hạo tự nhủ. Nó nói lên rằng họ đã từng có một quá khứ, một tuổi thơ đan xen vào nhau như những sợi chỉ không thể tách rời. Nó nói lên rằng có những tình cảm, dù sâu đậm đến mấy, cũng có thể bị thời gian và những lựa chọn sai lầm làm cho phai nhạt, hoặc biến đổi thành một dạng khác. Và quan trọng hơn, nó nói lên rằng cả anh và cô đều đã tìm thấy sự bình yên, dù đó là hai con đường hoàn toàn khác nhau.

Anh đã thấy sự thanh thản trong đôi mắt Lê An, một thứ thanh thản không gượng ép, không chút che giấu. Cô đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn mà cô đã tự tay vun đắp. Và điều đó, một cách kỳ lạ, khiến lòng anh nhẹ nhõm. Không còn cảm giác đố kỵ, không còn nỗi đau nhói khi nghĩ đến người đàn ông khác bên cạnh cô. Chỉ còn lại một sự chấp nhận dịu dàng, gần như là một lời chúc phúc thầm lặng. "Hạnh phúc của cô ấy... thật sự là điều quan trọng nhất," anh thì thầm, giọng nói chìm trong tiếng ồn của tàu. Anh đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều này. Ngày đó, anh chỉ nghĩ đến nỗi sợ hãi của chính mình, nỗi sợ bị từ chối, nỗi sợ phải đối mặt với một tình yêu mà anh không chắc mình có thể giữ được. Anh đã để những điều đó làm nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người, và rồi, "lời nói không thành" đã vĩnh viễn nằm lại trong trái tim anh.

Anh hít thở sâu, mùi không khí máy lạnh tràn vào lồng ngực, mang theo chút lạnh lẽo nhưng cũng rất thật. Anh nhắm mắt lại vài giây, như thể muốn xóa đi những hình ảnh cuối cùng của Lê An, không phải để quên, mà để giữ chúng lại trong một ngăn ký ức đã được sắp đặt gọn gàng. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã bình thản hơn, hướng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn đô thị bắt đầu dày đặc hơn, báo hiệu chuyến tàu đang tiến vào một thành phố khác, một cuộc sống khác.

Sự bình yên này, nó không phải là sự quên lãng. Nó là sự chấp nhận một vết sẹo đã lành, một vết sẹo vẫn còn đó, nhắc nhở anh về những gì đã mất, nhưng không còn gây đau đớn nữa. Nó giống như dòng sông quê hương, dù đã chảy qua bao năm tháng, đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của Trần Hạo và Lê An, vẫn luôn miệt mài trôi về phía trước, không chờ đợi ai, không quay đầu lại. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút...", câu nói ấy vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, nó không còn là một tiếng thở dài đầy hối tiếc, mà là một bài học sâu sắc, một lời nhắc nhở về sự dũng cảm và thời điểm. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã định hình nên cuộc đời anh, cũng như cuộc đời cô.

Không có gì có thể thay đổi được quá khứ. Trần Hạo đã từng dằn vặt mình rất nhiều về điều đó. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, giá trị của tình yêu không phải là chiếm hữu, mà là mong cầu hạnh phúc cho người mình yêu. Anh đã thấy Lê An hạnh phúc, và điều đó đủ để anh có thể tiếp tục bước đi. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Gánh nặng của quá khứ, của những câu hỏi "nếu như", của những nỗi day dứt không tên, dường như đã được buông bỏ. Anh không còn phải chiến đấu với chính mình, không còn phải cố gắng níu giữ một điều gì đó đã không còn thuộc về mình. Đây là một sự thanh thản đến từ sự chấp nhận, một loại hạnh phúc riêng, được kiến tạo từ những mảnh vỡ của quá khứ, để tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn, dù biết rằng con đường đó sẽ không có Lê An.

Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều gõ nhịp, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một sự kết thúc, và cũng là tiếng gọi cho một sự khởi đầu mới. Trần Hạo biết rằng, khi anh xuống tàu, anh sẽ là một con người khác. Không còn là chàng trai trẻ với trái tim đầy e dè, không dám nói ra lời yêu. Anh là một người đàn ông đã trải qua, đã mất mát, và đã học được cách chấp nhận. Sự cô đơn vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự cô đơn tuyệt vọng. Nó là sự cô đơn của một người đã tìm thấy bình yên trong chính tâm hồn mình, một sự bình yên day dứt, nhưng đầy hy vọng.

Anh lại khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của con tàu, như một cái nôi đang ru ngủ những suy nghĩ miên man. Trong khoảng lặng đó, những hình ảnh về thị trấn ven sông cũ, về những buổi tan học chung đường, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, lại hiện về. Chúng không còn gây đau lòng, mà chỉ là những thước phim cũ kỹ, đẹp đẽ, mà anh sẽ luôn trân trọng. Anh đã không có được Lê An, nhưng anh đã có những ký ức đó, và quan trọng hơn, anh đã có bài học về sự dũng cảm, về thời điểm, và về ý nghĩa thực sự của tình yêu.

Một sự chấp nhận không có nghĩa là không còn tình yêu. Tình yêu đó vẫn còn, nhưng nó đã biến đổi. Nó không còn là một ngọn lửa bùng cháy, mà là một đốm than hồng ấm áp, âm ỉ trong sâu thẳm trái tim. Đốm than hồng ấy nhắc nhở anh về một mối tình thanh mai trúc mã, về một người con gái dịu dàng đã từng là cả thế giới của anh. Và chính nhờ đốm than hồng ấy, anh mới có thể nhìn thấy ánh sáng trên con đường phía trước, một con đường mà anh sẽ phải tự mình bước đi, nhưng không còn cảm thấy cô độc nữa, vì anh mang theo trong mình một phần của quá khứ, một phần của Lê An, một phần của câu chuyện đã qua.

***

Sau một lúc lâu ngồi yên lặng, Trần Hạo khẽ cựa mình, duỗi thẳng chân. Anh cảm thấy cơ thể hơi tê mỏi, nhưng tinh thần lại sảng khoái đến lạ. Anh đứng dậy, quyết định đi dạo một vòng quanh hành lang, để hít thở chút không khí khác và cảm nhận sự rung lắc nhẹ của con tàu một cách rõ ràng hơn. Mỗi bước chân của anh trên hành lang lại mang một ý nghĩa mới. Nó không còn là sự trốn chạy, cũng không phải là sự tìm kiếm. Nó là một sự từ bỏ, một sự tiếp nhận. Từ bỏ những gánh nặng của quá khứ, và tiếp nhận hiện tại với tất cả những gì nó mang lại.

Hành lang tàu vắng vẻ hơn khoang ngồi, chỉ có lác đác vài hành khách lướt qua, mỗi người một tâm trạng, một câu chuyện riêng. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray ở đây trở nên rõ hơn, như thể con tàu đang thì thầm những bí mật của nó. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa toa, mang theo mùi kim loại đặc trưng của tàu, quện với chút hương đất ẩm từ bên ngoài. Đó là mùi của những cuộc hành trình, mùi của những chia ly và đoàn tụ, mùi của thời gian không ngừng trôi. Trần Hạo đưa tay chạm nhẹ vào ô cửa kính của toa tàu, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, và những ánh đèn thành phố xa xa bắt đầu hiện rõ, rải rác như những vì sao trên mặt đất.

Anh nghĩ về Lê An, về cuộc sống mới của cô. Anh hình dung cô đang trở về nhà, về với người đàn ông của mình, về với hạnh phúc mà cô đã chọn. Và không còn cảm thấy sự đau đớn, sự ghen tỵ nào nữa. Thay vào đó, là một sự chúc phúc thầm lặng, chân thành. "Giá trị của tình yêu không phải là chiếm hữu, mà là mong cầu hạnh phúc cho người mình yêu," anh khẽ thì thầm, giọng nói chìm vào tiếng ồn của tàu. "Anh đã mất quá nhiều thời gian để hiểu điều đó."

Anh đã từng tin rằng tình yêu là phải thuộc về nhau, là phải ở bên nhau. Nhưng cuộc đời đã dạy anh một bài học khác. Có những tình yêu, dù sâu sắc đến mấy, cũng chỉ là để lại những dấu ấn, những bài học, chứ không phải để gắn kết mãi mãi. Anh đã từng khao khát được là bến đỗ an yên của Lê An, nhưng cuối cùng, anh lại là người đã tạo ra "khoảng cách vô hình" khiến cô phải tìm kiếm một nơi khác. Sự e dè của anh, "lời nói không thành" của anh, đã khiến anh "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã thay đổi tất cả.

Giờ đây, anh không còn hối hận về những gì đã xảy ra. Hối hận sẽ chỉ là sự dằn vặt vô ích. Thay vào đó, anh chấp nhận. Chấp nhận rằng đó là con đường anh đã đi, là bài học anh phải học. Anh mỉm cười một mình, một nụ cười pha lẫn chút tiếc nuối, nhưng đầy thanh thản. Tiếc nuối vì những gì đã có thể xảy ra, nhưng thanh thản vì những gì đã được chấp nhận. Đó là nụ cười của một người đã tìm thấy sự bình yên trong chính nỗi đau của mình, một sự bình yên đến từ sự thấu hiểu sâu sắc về cuộc đời.

Anh đi dọc hành lang, dừng lại ở khu vực nối toa, nơi không khí càng thêm thoáng đãng và tiếng bánh xe càng thêm mạnh mẽ. Ở đây, cảm giác về sự di chuyển của con tàu càng rõ rệt hơn. Mỗi sự rung lắc, mỗi tiếng kêu của kim loại, đều như đang nói với anh rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút...", câu nói ấy lại hiện về, không còn là tiếng than thở mà là một lời nhắc nhở. Nó nhắc nhở anh rằng, trong cuộc sống này, có những cơ hội chỉ đến một lần, và nếu không đủ dũng cảm để nắm bắt, chúng sẽ mãi mãi trôi qua.

Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ từ khe hở lùa vào mặt. Anh hình dung lại hình ảnh Lê An bên bờ sông cũ, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong veo. Những ký ức đó, anh sẽ không bao giờ quên. Chúng là một phần của anh, là một phần đã tạo nên con người anh của ngày hôm nay. Anh đã học được rằng, dù không thể thay đổi quá khứ, nhưng anh có thể thay đổi cách mình nhìn nhận về nó. Anh có thể biến nỗi tiếc nuối thành một nguồn sức mạnh, một động lực để sống trọn vẹn hơn, để không bao giờ để "chậm một nhịp" thêm một lần nào nữa trong tương lai.

Đây là sự trưởng thành cuối cùng của anh. Không còn là cậu bé Trần Hạo e dè, sợ hãi. Anh là Trần Hạo của hiện tại, một người đàn ông đã chấp nhận số phận, chấp nhận những mất mát, và tìm thấy bình yên trong chính sự chấp nhận đó. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình của nó, mang anh đi xa hơn nữa khỏi nơi anh đã gặp Lê An, khỏi những ký ức xưa cũ. Nhưng trong trái tim anh, dòng sông quê hương vẫn chảy, và hình bóng Lê An vẫn ở đó, không phải là một nỗi đau nhói, mà là một vì sao dẫn lối, nhắc nhở anh về ý nghĩa của tình yêu và sự dũng cảm.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía trước. Những ánh đèn thành phố đã trở nên dày đặc hơn, sáng rực cả một vùng trời, báo hiệu một điểm đến đang gần kề. Anh biết, khi chuyến tàu này dừng lại, một chương mới trong cuộc đời anh sẽ bắt đầu. Một chương không có Lê An bên cạnh, nhưng tràn ngập sự thanh thản và một dạng hạnh phúc riêng, được xây dựng trên nền tảng của sự chấp nhận và những bài học đã học. Anh không còn cảm thấy cô đơn. Anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ hoàn toàn. Đó là một sự thanh thản đến từ sự buông bỏ, từ sự thấu hiểu rằng tình yêu đích thực, đôi khi, là ước mong hạnh phúc cho người mình yêu, dù cho hạnh phúc đó không có mình.

Trần Hạo quay trở lại khoang của mình, lòng bình yên lạ thường. Anh ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ. Đêm đã khuya, và những ánh đèn thành phố đang lùi dần về phía sau. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều gõ nhịp, ru anh vào một giấc ngủ sâu, giấc ngủ của một người đã tìm thấy sự bình yên, dù là bình yên trong nỗi tiếc nuối.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free