Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 995: Ánh Mắt Thấu Hiểu Cuối Cùng
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đều, một nhịp điệu quen thuộc đã ru Trần Hạo vào một trạng thái tĩnh lặng khác. Ánh nắng chiều đã dịu hẳn, hắt những vệt vàng cam lên khung cửa sổ toa tàu, nhuộm đỏ cả khoảng không gian nhỏ bé anh đang ngồi. Ngoài kia, những cánh đồng lúa đã gặt, trơ gốc rạ khô cằn dưới màu hoàng hôn, lướt qua như một thước phim quay chậm. Đôi khi, một mái nhà tranh cũ kỹ ló ra sau rặng tre, hay một đàn trâu chậm rãi gặm cỏ bên bờ mương, gợi về những ký ức xa xăm, những khung cảnh mà anh đã từng rất đỗi thân thuộc, nhưng nay lại mang một vẻ lạ lẫm, như đến từ một kiếp sống khác. Không khí trong toa tàu bắt đầu se lạnh hơn, báo hiệu sự chuyển mùa và cũng báo hiệu một chặng đường sắp kết thúc. Mùi vải ghế cũ kỹ pha lẫn mùi không khí điều hòa đặc trưng của tàu, thoang thoảng mùi đồ ăn nhẹ từ căng tin và chút bụi cũ, tất cả quện vào nhau tạo nên một thứ hương vị rất riêng của những chuyến đi dài.
Trần Hạo khẽ vuốt mặt kính chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một vật phẩm đã trở thành biểu tượng cho sự nghiệp thành công mà anh đã dày công xây dựng. Chiếc đồng hồ ấy, lạnh lẽo và sáng bóng dưới ánh đèn mờ, đã cùng anh trải qua bao năm tháng vùi mình vào công việc, vào những tham vọng nơi thành thị. Nó là minh chứng cho những gì anh đã đạt được, nhưng cũng là một lời nhắc nhở thầm lặng về những gì anh đã đánh đổi. Tâm trí anh trôi về những năm tháng đã qua, những thành công vang dội, những hợp đồng bạc tỷ, những ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết, khoảng trống từng chực chờ nuốt chửng anh sau cái đêm mưa định mệnh trước cửa nhà Lê An, giờ đây đã được lấp đầy, không phải bằng niềm vui trọn vẹn, mà bằng một sự chấp nhận, một dạng bình yên day dứt như anh đã tìm thấy ở quán cà phê quen thuộc.
"Cuộc đời là những chuyến tàu, và không phải ai cũng đi chung một ga cuối. Mình đã chấp nhận điều đó, từ lâu rồi," anh tự thì thầm trong tâm trí, giọng nói trầm ấm chỉ mình anh nghe thấy. Nó không còn là lời trách móc số phận, không còn là tiếng thở dài của sự dằn vặt, mà là một sự khẳng định nhẹ nhàng, như thể anh đang tự vỗ về chính mình. Cái "nếu như ngày đó" đã không còn là một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh mỗi đêm, mà đã hóa thành một vết sẹo mờ, thỉnh thoảng vẫn nhói lên khi trời trở gió, nhưng không còn khiến anh gục ngã. Anh đã học cách sống chung với nó, như một phần không thể tách rời của con người anh, của những lựa chọn anh đã tạo ra, của sự e dè và thiếu dũng cảm đã định hình cả một đời.
Anh dựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự chuyển động đều đặn, nhè nhẹ của con tàu. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đều, như một bản nhạc buồn, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn, vỗ về. Anh hình dung lại khuôn mặt của Lê An, không phải là cô gái trẻ đầy mơ mộng bên bờ sông cũ, mà là người phụ nữ bình thản mỉm cười trong đám cưới của mình, người phụ nữ đã tự tay kiến tạo nên hạnh phúc cho riêng mình. Anh biết, đó là điều anh không thể làm được vào cái thời điểm quan trọng ấy. Anh đã chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã kéo dài thành cả một đời. Nhưng giờ đây, anh không còn thấy mình là kẻ thua cuộc hoàn toàn. Anh đã tìm thấy một dạng bình yên trong sự chấp nhận đó, một bình yên đến từ việc nhìn thấy người mình từng yêu thương hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy không có anh.
Một tiếng còi tàu từ xa vang lên, dài và trầm, báo hiệu ga cuối đã gần kề. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài, thấy những ánh đèn vàng hiu hắt của thị trấn nhỏ dần hiện ra rõ nét hơn, những bóng cây đổ dài trên con đường đất quen thuộc. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại len lỏi vào khoang tàu qua khe cửa sổ, đưa anh trở về với miền ký ức. Anh đứng dậy, khẽ vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt của hành trình dài nhưng cũng là sự nhẹ nhõm khi sắp đặt chân xuống đất. Túi hành lý được đặt gọn gàng trên giá, anh chỉ cần đợi tàu dừng hẳn là có thể với lấy. Trần Hạo bước chậm rãi về phía cửa toa, tiếng kéo vali lạch cạch của một hành khách khác vang lên phía sau, hòa vào không khí chờ đợi của cả toa tàu. Anh không biết mình sẽ làm gì khi xuống tàu, nhưng anh biết, nơi anh đến không phải là một ga cuối của sự mất mát, mà là một ga cuối của sự chấp nhận, của một chặng đường đã khép lại, để mở ra một khởi đầu mới, dù vẫn mang theo nỗi tiếc nuối khôn nguôi như một người bạn đồng hành lặng lẽ.
***
Ở một toa tàu khác, Lê An khẽ nhón chân, chỉnh lại chiếc khăn choàng cashmere màu kem đang trượt khỏi vai. Cô không còn vội vã, hấp tấp như những năm tháng tuổi trẻ. Mọi cử chỉ đều toát lên một sự điềm tĩnh, nhẹ nhàng, như dòng nước chảy êm đềm của con sông quê hương cô. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều, nhưng với cô, nó lại là một bản nhạc du dương, êm ái, ru cô vào những suy nghĩ miên man về cuộc sống hiện tại. Ánh hoàng hôn cuối ngày, nhuộm một màu tím hồng lên những đám mây phía chân trời, hắt vào khoang tàu qua ô cửa kính, khiến không gian trở nên ấm cúng lạ thường. Mùi vải ghế cũ, mùi giấy báo mới của một hành khách đang đọc sách, và mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa nhỏ trên bàn của một cặp vợ chồng, tạo nên một sự pha trộn dễ chịu, quen thuộc của những chuyến đi.
Trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh sáng cuối ngày, một minh chứng cho hạnh phúc mà cô đã tự tay vun đắp. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là biểu tượng của sự lựa chọn, của niềm tin, của một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy. Chiếc nhẫn hơi ấm, ôm trọn ngón tay, như một lời nhắc nhở về tình yêu, sự quan tâm và sự vững vàng mà Nguyễn Hoàng Huy đã mang lại cho cuộc đời cô. Cô thản nhiên quan sát những hành khách khác. Một gia đình nhỏ đang nô đùa rộn rã ở phía cuối toa, tiếng cười trẻ thơ trong veo như chuông gió. Một cặp vợ chồng già tựa vào vai nhau ngủ ngon lành, mái tóc bạc phơ như tuyết. Gương mặt Lê An toát lên vẻ bình yên, mãn nguyện. Cô không còn là cô gái trẻ đầy mong đợi của năm xưa, người từng ngóng trông tin nhắn, từng chờ đợi một lời tỏ tình bên bờ sông cũ. Giờ đây, cô là một người phụ nữ trưởng thành, đã tìm thấy hạnh phúc trong sự lựa chọn của mình, vững vàng và thanh thản.
"Bình yên này, mình đã tự tay vun đắp. Không có gì phải hối tiếc, chỉ là những hồi ức đẹp," cô tự nhủ trong lòng. Câu nói ấy vang lên nhẹ bẫng, không một chút gợn lăn tăn. Hồi ức về Trần Hạo, về những năm tháng thanh xuân cùng nhau, vẫn còn đó, nhưng chúng đã được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim, không còn là nỗi day dứt, không còn là vết thương âm ỉ. Chúng là những trang sách đẹp, những bài học quý giá đã giúp cô định hình nên con người hiện tại, biết trân trọng những gì mình đang có. Cô hiểu rằng, không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Và cô, đã không thể chờ đợi mãi mãi.
Lê An khẽ mỉm cười khi nhìn thấy đứa bé trai trong gia đình nhỏ kia ngã nhào vào lòng mẹ, bật cười khúc khích. Nụ cười của cô không chỉ là sự vui vẻ thoáng qua, mà còn là sự đồng cảm, sự thấu hiểu về giá trị của gia đình, của những khoảnh khắc đời thường giản dị nhưng vô giá. Cô bước chậm rãi dọc hành lang toa tàu, không vội vã, như đang thưởng thức những khoảnh khắc cuối cùng của chuyến đi. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, vững chãi, không còn chút nào của sự yếu đuối hay mong manh của một cô gái trẻ phải chờ đợi. Tiếng thông báo nhẹ nhàng của tàu vang lên, báo hiệu sắp đến ga cuối, nhưng nó không làm cô giật mình hay hối hả. Cô biết, bến đỗ của mình đã ở đó, vững chắc và ấm áp. Cảm giác rung lắc nhẹ của con tàu khi giảm tốc không làm cô mất thăng bằng, ngược lại, nó khiến cô cảm thấy sự kết nối rõ ràng hơn với mặt đất, với cuộc sống thực tại. Mùi hương của đất và của những mái nhà quen thuộc từ bên ngoài bắt đầu len lỏi vào khoang tàu qua các khe cửa, gợi lên sự mong chờ về một mái ấm, về những vòng tay yêu thương đang chờ đợi cô.
***
Chuyến tàu bắt đầu giảm tốc độ, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray không còn đều đều nữa mà trở nên nặng nề, dứt khoát hơn, báo hiệu hành trình sắp khép lại. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn vàng ấm áp từ ga cuối đã hiện rõ mồn một qua cửa sổ. Không khí trong toa tàu trở nên nhộn nhịp hơn, tiếng hành khách xôn xao, tiếng vali lạch cạch được kéo ra khỏi giá hành lý, tiếng trẻ con gọi nhau í ới. Mùi bụi cũ của toa tàu quện với mùi không khí lạnh từ bên ngoài, tạo nên một sự hỗn độn của cảm giác, của sự kết thúc và khởi đầu.
Trần Hạo đang đi về phía cửa toa để chờ xuống tàu. Anh bước đi chậm rãi, không chút vội vã, như thể đang muốn kéo dài thêm khoảnh khắc cuối cùng của sự tĩnh lặng trước khi hòa mình vào dòng người hối hả. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của hành lang tàu, như một dấu chấm than cho sự kết thúc của một giai đoạn. Cùng lúc đó, Lê An từ toa bên cạnh bước sang, ánh mắt cô vô tình quét qua anh. Cô cũng đang bước đi với vẻ điềm tĩnh thường thấy, chiếc nhẫn cưới trên tay vẫn lấp lánh như một ngôi sao nhỏ trong bóng tối.
Họ vô tình lướt qua nhau trong không gian hẹp của hành lang đầy người. Ánh mắt họ chạm nhau trong một khoảnh khắc định mệnh, không còn là sự bối rối, day dứt, hay ngỡ ngàng như lần đầu gặp lại sau bao năm xa cách. Lần này, chỉ còn lại sự thấu hiểu sâu sắc, như hai linh hồn đã từng rất gần, giờ đây chấp nhận khoảng cách của số phận. Trong ánh mắt Trần Hạo, là sự bình yên của một người đã buông bỏ tiếc nuối, chấp nhận rằng "tình yêu không chờ đợi, thời điểm là tất cả", và anh đã chậm một nhịp. Anh nhìn thấy sự thanh thản trong đôi mắt Lê An, thấy được hạnh phúc trọn vẹn mà cô đã tự tay vun đắp, và điều đó khiến lòng anh nhẹ nhõm, một cách kỳ lạ. Anh biết, "cô ấy đã thực sự hạnh phúc... và mình cũng vậy, theo cách của mình."
Trong ánh mắt Lê An, là sự thanh thản của một người đã tìm thấy bến đỗ, không còn vướng bận những "nếu như ngày đó". Cô nhìn thấy sự trưởng thành trong ánh mắt Trần Hạo, thấy được sự chấp nhận đã thay thế cho nỗi dằn vặt của ngày xưa. Cô biết, "anh ấy đã tìm thấy sự bình yên... Dù muộn màng, nhưng đó là con đường của anh." Ánh mắt họ giao nhau chỉ trong vài tích tắc, nhưng chứa đựng cả một câu chuyện dài, cả một đời người với những lựa chọn, những mất mát và những tìm thấy. Đó là một "lời nói không thành" nhưng lại chất chứa vạn lời muốn nói, một sự thấu hiểu vượt qua mọi ngôn từ.
Một người lạ trên chuyến tàu, với vẻ mặt bình thường và mái tóc bạc phơ, lướt qua giữa họ, như một ranh giới vô hình, khiến khoảnh khắc đó càng thêm thiêng liêng và riêng tư trong không gian ồn ào. Người đó như một bóng ma, thoáng qua và biến mất, để lại một khoảng lặng đầy ý nghĩa giữa Trần Hạo và Lê An. Tiếng còi tàu cuối cùng vang lên, dài và dứt khoát, báo hiệu tàu đã đến ga.
Trần Hạo và Lê An khẽ gật đầu, một cái gật đầu không phải của người xa lạ mà của hai người đã từng hiểu nhau đến tận cùng, giờ đây đã thấu hiểu và chấp nhận con đường riêng của đối phương. Nó là sự xác nhận cho một quá khứ đã được khép lại, một hiện tại đã được chấp nhận, và một tương lai sẽ tiếp tục, dù không còn đi cùng nhau. Họ lướt qua nhau, mỗi người một hướng, không dừng lại, không ngoái đầu. Không có nước mắt, không có lời trách móc, chỉ còn lại một cảm giác day dứt khôn nguôi, nhưng đó là một nỗi day dứt đã được gột rửa, đã được chấp nhận như một phần tất yếu của cuộc đời.
Chuyến tàu đã dừng hẳn. Cửa toa mở ra, luồng khí lạnh từ đêm tối ùa vào, mang theo mùi của ga tàu, mùi đất ẩm và hơi sương. Trần Hạo bước xuống, hòa vào dòng người đông đúc. Lê An cũng nhẹ nhàng bước xuống từ một cửa toa khác, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản. "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút..." câu nói ấy vẫn còn vương vấn trong tâm trí cả hai, nhưng giờ đây, nó không còn là sự hối tiếc khắc khoải, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc về những bài học đã qua, về ý nghĩa của thời điểm và sự dũng cảm trong tình yêu. Họ đã tìm thấy sự bình yên trong nỗi tiếc nuối, và đó là một loại hạnh phúc riêng, được kiến tạo từ những mảnh vỡ của quá khứ, để tiếp tục bước đi trên những con đường đã chọn, mỗi người một ngả, với một trái tim đã được chữa lành và chấp nhận.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.