Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 994: Bình Yên Trong Tiếc Nuối: Lời Chấp Nhận Của Trần Hạo
Trong khi Lê An khép lại ngày của mình bằng một nụ cười mãn nguyện, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa khắp tâm hồn, thì tại một căn hộ cao cấp giữa lòng thành phố, ánh đèn vẫn còn soi rõ dáng hình một người đàn ông cô độc. Thành phố đã lên đèn, rực rỡ và náo nhiệt, nhưng bên trong không gian sang trọng và hiện đại ấy, lại thấm đẫm một vẻ tĩnh lặng đến lạnh lẽo, như một khoảng cách vô hình ngăn cách người đàn ông với thế giới bên ngoài.
Trần Hạo bước vào căn hộ của mình, sự mệt mỏi từ một ngày dài làm việc căng thẳng như một tấm áo choàng vô hình trùm lấy anh. Anh lặng lẽ tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ sáng bóng dưới ánh đèn trần, đặt nó xuống mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Tiếng kim loại chạm vào đá khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở về sự trống rỗng mà anh luôn mang theo. Anh đứng đó, ánh mắt vô định hướng về khung cửa sổ lớn, nơi tấm màn đêm đã buông xuống, và hàng triệu ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời, từ dòng xe cộ hối hả dưới kia đang nhấp nháy, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy xa lạ. Thành công vật chất mà anh đã miệt mài theo đuổi giờ đây hiện hữu rõ ràng qua từng mét vuông căn hộ rộng rãi này, qua từng món đồ nội thất đắt đỏ, nhưng nó không thể lấp đầy khoảng trống sâu thẳm trong tâm hồn anh.
Anh rót cho mình một ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh màu ruby lấp lánh dưới ánh đèn, phản chiếu một phần khuôn mặt đã hằn lên vẻ khắc khổ và suy tư. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần dần thấm vào cổ họng, mang theo chút cay nồng. Trần Hạo ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu đen tuyền, chất liệu mềm mại nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, sang trọng. Anh tựa đầu vào lưng ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng thớ thịt. Trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt, những suy nghĩ về ngày hôm nay, về những con số, những hợp đồng, những cuộc họp, cứ chồng chất lên nhau, nhưng rồi tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một hình bóng quen thuộc từ quá khứ.
“Cái giá của thành công đôi khi là sự mất mát mà ta không thể mua lại,” anh khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn lạc đi trong không khí. Câu nói ấy không phải là than trách số phận, mà là một lời tự vấn, một sự thừa nhận chua xót về những gì anh đã đánh đổi, đã bỏ lỡ. Bàn tay anh vô thức chạm vào một vật nhỏ đặt trên bàn trà – một chiếc kẹp tóc bằng gỗ mun, đã cũ kỹ và mờ màu theo thời gian, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng của một bông hoa nhài nhỏ. Đó là vật kỷ niệm mà Lê An đã đánh rơi bên bờ sông cũ ngày ấy, và anh đã cất giữ nó suốt bao năm qua, như một bảo vật thiêng liêng, một lời nói không thành mà anh không bao giờ dám thổ lộ. Chiếc kẹp tóc nằm gọn trong lòng bàn tay anh, mang theo chút hơi ấm của ký ức, gợi về những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những sợi nắng vàng và tiếng nước chảy êm đềm. Anh nhớ lại ánh mắt trong veo của Lê An, nụ cười hiền hậu của cô, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của cô, mà ngày ấy anh đã quá e dè để nhận ra, để đáp lại.
Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc kẹp tóc. Nó không chỉ là một kỷ vật, mà còn là một biểu tượng của những “nếu như ngày đó” đã ám ảnh anh suốt bao năm. Nếu năm đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu anh không để những áp lực, những tham vọng nơi thành thị cuốn đi, nếu anh không để khoảng cách vô hình kia ngày một lớn dần... Nhưng tất cả chỉ là “nếu như”. Hiện thực phũ phàng luôn là một cái tát đau điếng, nhắc nhở anh rằng thời gian không quay ngược, và những gì đã mất đi, vĩnh viễn không thể tìm lại được. Anh biết, Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, một bến đỗ mà cô đã chủ động lựa chọn và vun đắp. Sự bình yên trong ánh mắt cô khi họ tình cờ gặp lại trên chuyến tàu, dù chỉ là một thoáng qua, nhưng đủ để Trần Hạo nhận ra rằng cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ. Còn anh, vẫn mắc kẹt trong vòng xoáy của tiếc nuối và dằn vặt. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, như muốn xua đi tất cả những nặng nề đang đè nén lồng ngực. Chiếc kẹp tóc vẫn nằm đó, lạnh lẽo và vô tri, nhưng lại chứa đựng cả một câu chuyện tình yêu đã chậm một nhịp, đã lỡ cả một đời. Anh đặt nó trở lại bàn, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan một giấc mơ mong manh. Căn hộ vẫn lạnh lẽo, và Trần Hạo biết, sẽ còn rất lâu nữa, anh mới có thể tìm thấy sự bình yên thật sự cho riêng mình, một sự bình yên không còn bị che phủ bởi bóng hình của quá khứ.
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ lớn của phòng Tổng Giám đốc, đậu trên mặt bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ óc chó sáng bóng. Trần Hạo đã có mặt ở công ty từ rất sớm, vùi đầu vào công việc, cố gắng dùng những con số khô khan, những dự án phức tạp để lấp đầy mọi ngóc ngách trong tâm trí. Tiếng gõ phím đều đặn, dứt khoát vang lên trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng máy tính chạy rì rì, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và hiệu quả. Anh lướt qua các báo cáo tài chính, những biểu đồ tăng trưởng, những con số triệu đô la, nhưng đôi mắt anh dường như không thật sự nhìn thấy chúng. Tâm trí anh vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong những góc khuất của ký ức, nơi có một cô gái nhỏ bé với nụ cười hiền lành và đôi mắt trong veo.
Chị Nguyệt, thư ký của Trần Hạo, bước vào phòng, dáng người thanh lịch trong bộ vest công sở màu xám nhạt, mái tóc được búi cao gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ chuyên nghiệp. Chị đặt một chồng tài liệu dày cộp lên bàn làm việc của anh một cách cẩn thận. Mùi giấy mới và mực in thoang thoảng trong không khí.
"Anh Hạo, cuộc họp với đối tác Nhật Bản đã được dời sang chiều nay, lúc hai giờ. Anh có cần tôi chuẩn bị gì thêm không ạ?" Chị Nguyệt hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, rõ ràng, không làm xao nhãng sự tập trung của sếp.
Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán vào màn hình máy tính. Anh chỉ khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhưng dứt khoát. "Không cần, cứ theo lịch trình cũ." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi mà chị Nguyệt đã quá quen thuộc. Chị Nguyệt biết, sếp của mình là một người đàn ông của công việc, luôn đặt hiệu suất lên hàng đầu, và hiếm khi để lộ cảm xúc cá nhân trong môi trường làm việc. Chị lặng lẽ rời đi, khép cánh cửa lại sau lưng, trả lại không gian tĩnh lặng cho Trần Hạo.
Trần Hạo lướt qua các báo cáo một lần nữa, ký tên nhanh chóng vào những chỗ cần thiết. Từng chữ ký mạnh mẽ, dứt khoát, thể hiện quyền lực và sự quyết đoán của một người đứng đầu tập đoàn lớn. Xong việc, anh đứng dậy, tiến về phía cửa sổ lớn, đôi tay đút vào túi quần âu. Thành phố bên ngoài đang chuyển động hối hả, những dòng xe cộ nối đuôi nhau, những con người nhỏ bé vội vã trên vỉa hè. Mọi thứ diễn ra một cách nhịp nhàng, không ngừng nghỉ, như chính cuộc đời anh. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, có trong tay mọi thứ mà nhiều người mơ ước: tiền bạc, danh vọng, địa vị. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, một nỗi cô đơn trống rỗng lại ập đến, bủa vây lấy anh. Anh nhìn xuống dòng sông nhỏ uốn lượn giữa những tòa nhà cao tầng, nó không giống con sông quê hương anh, không mang theo những ký ức tuổi thơ êm đềm, không gợi lên những hình ảnh của Lê An ngồi bên bờ sông, đôi chân khua nước. Dòng sông này quá hiện đại, quá xa lạ.
Một thoáng suy tư lướt qua gương mặt anh, một nếp nhăn nhỏ hiện rõ nơi khóe mắt. Anh nhớ lại những lời nói mà anh đã không thể thốt ra, những cảm xúc mà anh đã cất giấu kỹ càng. Anh nhớ cả cái khoảnh khắc Lê An mỉm cười bình thản: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, dù nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng của sự thật, của một khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra, và không thể nào san lấp được nữa. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có đủ mọi thứ, anh sẽ quay về và bù đắp. Nhưng cuộc đời không chờ đợi. Tình yêu không chờ đợi. Và thời gian, càng không. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối. Anh thở dài, một tiếng thở dài trầm đục, như muốn trút bỏ gánh nặng đang đè nén lồng ngực. Nhưng gánh nặng ấy, anh biết, sẽ còn theo anh mãi mãi.
Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, Trần Hạo tìm đến một quán cà phê quen thuộc, nơi anh thường đến để tìm chút yên tĩnh giữa bộn bề công việc. Quán cà phê "Góc Yên Bình" nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, được cải tạo từ một ngôi nhà cổ kính, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần và những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Bên trong, không gian là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và rất nhiều chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết. Trên một kệ sách nhỏ ở góc phòng, những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau, mùi giấy ẩm và gỗ mục thoang thoảng.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách và tiếng chim hót líu lo từ vòm cây xanh bên ngoài. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, đôi khi hơi trầm mặc, rất phù hợp với tâm trạng của Trần Hạo lúc này. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, len lỏi vào từng giác quan, xoa dịu những căng thẳng tích tụ trong anh.
Trần Hạo chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những mái nhà rêu phong và những giàn hoa giấy rực rỡ. Cô gái phục vụ quán cà phê, với mái tóc buộc cao gọn gàng và nụ cười thân thiện, nhanh nhẹn tiến đến.
"Anh Hạo, vẫn như mọi khi chứ ạ?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Cô đã quá quen thuộc với vị khách trầm tính này, người luôn gọi một ly cà phê đen đá và ngồi lặng lẽ hàng giờ.
Trần Hạo khẽ gật đầu. "Ừ, cảm ơn." Giọng anh trầm ấm, không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Cô gái phục vụ mỉm cười, rồi quay đi, để lại Trần Hạo trong không gian riêng của mình. Anh đưa mắt nhìn quanh quán, nhìn những cặp đôi đang trò chuyện vui vẻ, những nhóm bạn đang cười đùa, và cả những người ngồi một mình, say mê đọc sách hoặc làm việc trên máy tính. Dường như ai cũng tìm thấy một góc bình yên cho riêng mình ở đây, ngoại trừ anh.
Ly cà phê đen sánh đặc được đặt xuống bàn, bốc hơi nghi ngút, mang theo hương thơm nồng nàn. Trần Hạo cầm lấy ly, cảm nhận hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần thấm vào cổ họng, một vị đắng quen thuộc mà anh đã dùng để che lấp đi bao nhiêu nỗi niềm. Đây là lúc anh cho phép mình đối diện với những suy nghĩ, cảm xúc mà cả ngày anh cố gắng đè nén dưới lớp vỏ bọc của công việc và sự thành đạt.
"Nếu năm đó... mình đã nói sớm hơn một chút." Anh tự thì thầm trong tâm trí, câu nói quen thuộc như một điệp khúc buồn vang vọng. "Nhưng liệu có khác gì không? Mình đã là mình của ngày đó, e dè, sợ hãi, không dám đối diện với cảm xúc của chính mình, không dám giữ lấy những gì mình trân quý." Anh nhớ về hình ảnh của Lê An, về nụ cười của cô, về những buổi chiều bên bờ sông cũ. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần có được thành công, có được địa vị, anh sẽ có đủ tự tin để quay về và thổ lộ. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không chờ đợi. Thời điểm là tất cả. Anh đã chậm một nhịp, và cái nhịp chậm ấy đã kéo dài thành cả một đời.
Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí: Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nụ cười rạng rỡ nhưng không dành cho anh. Hình ảnh ấy, dù chỉ là thoáng qua, nhưng lại sắc nét đến đau lòng, như một lời khẳng định cuối cùng về sự thật nghiệt ngã. Rồi hình ảnh ấy tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng.
Trần Hạo khẽ thở dài, một tiếng thở dài thoát ra không còn là sự dằn vặt, không còn là nỗi đau quặn thắt, mà là một sự chấp nhận. Một sự chấp nhận đầy cay đắng, nhưng cũng mang theo một chút bình yên, một sự bình yên đến từ việc cuối cùng cũng buông bỏ được gánh nặng của những "nếu như". Anh biết, anh không thể thay đổi quá khứ. Anh không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những sai lầm, để nói ra những lời nói không thành. Đó không phải là số phận, mà là lựa chọn của chính anh, của sự e dè và thiếu dũng cảm của anh ngày đó. Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và đó là điều anh nên vui mừng cho cô, dù trong lòng anh vẫn còn vương vấn một nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Ly cà phê đã vơi đi một nửa, vị đắng vẫn còn, nhưng dường như nó đã hòa tan cùng với những cảm xúc nặng nề nhất. Trần Hạo mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã dịu đi, mang theo một vẻ u hoài. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu của anh và Lê An đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một câu chuyện đã lỡ cả một đời, và dù có quay ngược thời gian, có lẽ anh cũng không thể thay đổi được số phận đã an bài. Sự chấp nhận này không mang lại niềm vui, nhưng nó mang lại một sự thanh thản kỳ lạ, như một cơn mưa rào cuối cùng đã gột rửa đi lớp bụi bặm của dằn vặt, để lộ ra một tâm hồn mỏi mệt nhưng cuối cùng cũng tìm thấy một góc riêng để tựa vào, bình yên trong nỗi tiếc nuối.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.