Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 993: Bình Yên Nơi Bến Đỗ: Hạnh Phúc Là Sự Lựa Chọn

Đêm đã khuya, nhưng trong ngôi nhà nhỏ của Lê An, một cảm giác bình yên vẫn còn lan tỏa, như làn hương hoa nhài vừa thoảng qua hiên nhà. Bên cạnh cô, Hoàng Huy chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đều, nhẹ nhàng như tiếng gió đêm. Lê An khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm không gian, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ và tiếng thở đều đều của chồng. Cô biết, dù có những "nếu như ngày đó" vương vấn, dù mối tình thanh xuân đã "chậm một nhịp" và lỡ dở, cô đã tìm thấy một hạnh phúc khác, một bình yên trọn vẹn theo cách của riêng mình. Đó là một sự chấp nhận, một sự bình thản, như dòng sông quê hương vẫn chảy mãi, mang theo bao nhiêu câu chuyện nhưng vẫn giữ một vẻ hiền hòa, trầm mặc.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp sau rặng tre cuối làng, Lê An đã thức giấc. Ánh sáng dịu dàng, vàng như mật ong, len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ lên sàn nhà những vệt dài mờ ảo. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như một bản giao hưởng chào ngày mới, réo rắt và trong trẻo. Cô khẽ trở mình, không muốn đánh thức Hoàng Huy. Từ từ, cô vén chăn, đặt chân trần xuống nền gạch mát lạnh. Cảm giác lành lạnh khẽ rùng mình, nhưng rồi nhanh chóng tan biến khi hơi ấm từ bên trong cơ thể lan tỏa. Lê An bước vào phòng tắm, soi mình trong gương. Khuôn mặt cô giờ đây không còn nét thơ ngây của cô gái mới lớn, cũng không còn vẻ u buồn, chờ đợi của những năm tháng thanh xuân. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, đôi mắt trong veo ẩn chứa chút chiều sâu, và một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện. Cô vuốt ve mái tóc đen dài, gọn gàng, rồi rửa mặt, cảm nhận làn nước mát lành làm sảng khoái cả tâm hồn.

Trở ra khỏi phòng tắm, Lê An nhẹ nhàng đi xuống bếp. Mùi hương của những cọng rau thơm vừa được hái từ vườn, mùi gạo mới tinh tươm, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc. Cô bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Đôi tay cô thoăn thoắt, nhịp nhàng, như một điệu múa đã thuộc nằm lòng qua bao nhiêu năm tháng. Tiếng dao thớt lách cách nhẹ nhàng, tiếng nước chảy róc rách, tất cả đều hòa vào sự tĩnh lặng của buổi sáng. Lê An không bật đài, không mở tivi, cô muốn tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc bình yên này. Cô luộc những quả trứng gà tươi rói, thái lát cà chua và dưa chuột từ vườn nhà, rồi pha một ấm trà hoa cúc thơm lừng. Mùi trà thanh khiết lan tỏa khắp căn bếp, xua tan đi chút lạnh giá còn sót lại của đêm.

Khi bữa sáng đã tươm tất trên bàn, Lê An bước ra ban công nhỏ. Những chậu hoa cúc, hoa nhài, và một vài loại cây cảnh nhỏ xinh đang khoe sắc dưới ánh nắng ban mai. Cô cầm bình tưới, nhẹ nhàng rưới nước cho từng chậu cây. Từng giọt nước long lanh đọng trên kẽ lá, phản chiếu ánh mặt trời như những viên kim cương nhỏ bé. Mùi hoa nhài thoang thoảng, ngọt ngào, quyện với mùi đất ẩm và hơi sương sớm, khiến lồng ngực cô căng tràn một cảm giác dễ chịu. Lê An khẽ hít sâu, rồi từ tốn thở ra. "Một ngày mới lại bắt đầu, thật bình yên...", cô thầm nhủ. "Hoa nhài vẫn thơm ngát như vậy." Ký ức về những buổi sáng thuở nhỏ, khi cô và Trần Hạo cùng đi học, cùng hít hà mùi hoa sữa đầu mùa, chợt thoáng qua. Nhưng đó chỉ là một làn gió nhẹ, một chút hoài niệm không còn mang theo sự tiếc nuối hay day dứt. Nó là một phần của quá khứ, một mảnh ghép đẹp đẽ đã xếp vào đúng vị trí trong bức tranh cuộc đời cô.

Lê An tựa vào lan can, ngắm nhìn khung cảnh thị trấn yên bình đang dần thức giấc. Xa xa, tiếng còi xe đạp lanh canh, tiếng người hàng xóm í ới gọi nhau, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, gần gũi. Cô nhận ra, hạnh phúc không phải là những điều quá xa vời, không phải là những giấc mơ nồng cháy, mà là những khoảnh khắc giản dị, êm đềm như thế này. Hạnh phúc là được sống trong sự bình yên, được yêu thương và được yêu thương lại một cách trọn vẹn, không toan tính. Cô đã từng khao khát một tình yêu mãnh liệt, một người đàn ông tài hoa, nhưng cuộc đời lại dẫn lối cô đến một bến đỗ an yên hơn, nơi cô cảm thấy được chở che và trân trọng từng phút giây. Lê An mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo che giấu nỗi buồn, mà là sự thanh thản, tự tại của một người phụ nữ đã trưởng thành và tìm thấy giá trị thực sự của cuộc sống. Cô đã học cách trân trọng hiện tại, trân trọng những gì mình đang có, thay vì cứ mãi vấn vương những điều đã qua, những "lời nói không thành" hay những "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy.

Khoảng bảy giờ sáng, khi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, rót vàng khắp hiên nhà, Hoàng Huy bước xuống bếp. Anh vẫn giữ nét năng động thường thấy, dù mới chỉ thức dậy. Khuôn mặt anh rạng rỡ, đôi mắt ánh lên vẻ ấm áp khi nhìn thấy Lê An đang đứng bên khung cửa sổ. Anh bước đến bên cô, vòng tay ôm nhẹ lấy eo cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, một hơi ấm quen thuộc, vững chãi, khiến Lê An cảm thấy bình yên đến lạ. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, tận hưởng khoảnh khắc ấy. Hoàng Huy không cần những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn kịch tính. Sự quan tâm của anh thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt, từng cái chạm nhẹ, từng ánh mắt dịu dàng.

"Em ngủ ngon không, An?" Hoàng Huy khẽ hỏi, giọng điệu trầm ấm, đầy quan tâm. Anh không phải là người nói nhiều, nhưng mỗi lời anh nói ra đều chân thành và chứa đựng sự yêu thương sâu sắc.

Lê An quay đầu lại, mỉm cười nhìn anh. "Em ngủ rất ngon, anh ạ. Còn anh?"

"Anh cũng vậy. Mùi trà hoa cúc của em thơm quá. Anh biết ngay hôm nay em lại chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho anh rồi." Hoàng Huy trêu chọc, nụ cười hiền lành rạng rỡ trên khuôn mặt anh. Anh buông cô ra, kéo ghế ngồi vào bàn ăn. Lê An nhanh chóng bày biện thêm bát đũa, rót trà cho anh. Cô nhìn anh thưởng thức bữa sáng, nhìn cách anh nhẹ nhàng bóc vỏ trứng, nhấm nháp từng miếng bánh mì nướng giòn tan. Hoàng Huy ăn một cách từ tốn, không vội vã, đôi khi lại ngẩng lên nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

"Hôm nay anh có lịch trình gì đặc biệt không?" Lê An hỏi, giọng nhẹ nhàng.

"Không có gì đặc biệt cả, An. Vẫn là mấy công trình cũ thôi. Chắc anh sẽ về sớm hơn một chút, em có muốn đi đâu không? Hay mình ghé qua nhà mẹ một lát?" Hoàng Huy đáp, tay anh khẽ vuốt ve chiếc cốc trà ấm.

Lê An khẽ cười. "Em ngủ rất ngon. Anh đi làm cẩn thận nhé. Tối nay em nấu món anh thích." Câu nói của cô giản dị, nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Cô biết Hoàng Huy luôn bận rộn với công việc, và anh luôn cố gắng dành thời gian cho gia đình. Sự hiện diện của anh, sự quan tâm của anh, chính là điều đã lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô, những khoảng trống mà cô từng nghĩ sẽ không bao giờ được lấp đầy.

Cô nhớ lại những ngày tháng khi Trần Hạo còn ở thị trấn. Khi ấy, những cuộc trò chuyện của họ thường xoay quanh những ước mơ lớn lao, những hoài bão về tương lai, về một thế giới rộng lớn ngoài kia. Tình cảm của họ là sự mong chờ, là những "lời nói không thành" cứ thế trôi đi trong im lặng. Còn với Hoàng Huy, những câu chuyện của họ lại là những điều nhỏ nhặt nhất, những kế hoạch cho bữa ăn tối, những câu chuyện về hàng xóm, về cây cỏ trong vườn. Chính những điều giản dị ấy lại mang đến cho cô một sự an toàn, một cảm giác thuộc về. Lê An nhận ra, tình yêu không nhất thiết phải là những điều to lớn, vĩ đại, mà đôi khi, nó chỉ là sự hiện diện, sự quan tâm chân thành và những khoảnh khắc bình dị được chia sẻ cùng nhau. Cô từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm thấy được hạnh phúc trọn vẹn sau những đổ vỡ, nhưng Hoàng Huy đã chứng minh điều ngược lại. Anh không phải là người hùng trong truyện cổ tích, nhưng anh là người đã ở bên cô, cùng cô vun đắp một cuộc sống thực tế, ấm áp.

"Anh đi làm cẩn thận nhé." Lê An dặn dò lần nữa khi Hoàng Huy đứng dậy. Anh mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô, rồi nhanh chóng ra cửa. Tiếng xe máy nổ máy, rồi xa dần. Không gian trong nhà lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu, nhưng giờ đây không còn là sự tĩnh lặng đơn độc, mà là sự tĩnh lặng của một ngôi nhà ấm áp, vừa được lấp đầy bởi những câu chuyện và nụ cười. Lê An bắt đầu dọn dẹp bàn ăn, tiếng chén bát khẽ chạm vào nhau tạo nên âm thanh thanh thoát. Cô không vội vã, từng động tác đều chậm rãi, như thể cô đang tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trong cuộc sống của mình.

Sau khi Hoàng Huy đi làm, Lê An hoàn thành nốt công việc dọn dẹp nhà cửa. Cô lau dọn từng ngóc ngách, sắp xếp lại mọi thứ một cách ngăn nắp. Căn nhà nhỏ của cô luôn sạch sẽ và gọn gàng, toát lên vẻ ấm cúng và an lành. Mùi hương của nước lau sàn, hòa quyện với mùi hoa nhài từ ban công, tạo nên một không gian dễ chịu, thư thái. Khi mọi việc đã xong xuôi, Lê An pha thêm một tách trà hoa cúc nữa, rồi ngồi xuống chiếc ghế bành nhỏ bên cửa sổ phòng khách. Ánh nắng vàng óng ả vẫn đang rót đầy căn phòng, làm nổi bật từng hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí.

Cô khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị thanh mát, dịu nhẹ của hoa cúc lan tỏa trong vòm miệng. Đôi mắt cô hướng ra khu vườn nhỏ xanh mướt trước nhà. Những cây hoa, luống rau mà cô và Hoàng Huy cùng nhau vun trồng đang phát triển tốt tươi. Đó là thành quả của sự chăm sóc, của tình yêu thương mà họ dành cho tổ ấm của mình. Trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh nắng, như một điểm sáng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là một biểu tượng, một lời nhắc nhở về sự lựa chọn của cô, về bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy. Lê An khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại trên làn da. Cô nhắm mắt lại, để những cảm xúc bình yên lan tỏa khắp cơ thể.

Đúng lúc đó, Bà Hiền, mẹ chồng của Lê An, từ trong bếp bước ra. Bà Hiền là một người phụ nữ hiền lành, phúc hậu, với thân hình đầy đặn và nụ cười luôn thường trực trên môi. Bà yêu thương Lê An như con gái ruột, luôn quan tâm và chăm sóc cô chu đáo. Bà cầm trên tay một đĩa bánh rán nhỏ, thơm lừng, vừa mới ra lò.

"Con An này, có chuyện gì mà ngồi thừ ra thế? Mơ mộng gì đấy?" Bà Hiền hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, trìu mến. Bà đặt đĩa bánh lên bàn, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lê An.

Lê An mở mắt, mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười chân thành, không chút gượng gạo. "Dạ không ạ, mẹ. Con chỉ đang cảm thấy rất hạnh phúc thôi, mẹ ạ."

Bà Hiền nhìn cô con dâu với ánh mắt đầy yêu thương. "Mẹ thấy con vui là mẹ cũng vui rồi. Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc." Bà khẽ đưa tay vuốt tóc Lê An. "Ăn thử miếng bánh mẹ mới làm xem nào, nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây."

Lê An đón lấy miếng bánh, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh của nhân đậu xanh, vị giòn rụm của vỏ bánh, tất cả đều hòa quyện tạo nên một hương vị quen thuộc, ấm áp. Cô nhìn Bà Hiền, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang chiếu rọi rực rỡ. Cô biết, mình đã không sai khi lựa chọn bến đỗ này. Cuộc sống với Hoàng Huy và gia đình anh tuy giản dị nhưng lại ngập tràn tình yêu thương và sự quan tâm chân thành. Nơi đây không có những khao khát cháy bỏng, không có những "lời nói không thành" hay những "khoảng cách vô hình" làm cô day dứt. Chỉ có sự bình yên, sự sẻ chia và một tình yêu vững chãi như rễ cây bám sâu vào lòng đất.

Những "nếu như ngày đó" đã trôi qua, đã được cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo ký ức. Chúng không còn là những vết thương nhức nhối, mà là những thước phim cũ, gợi nhắc về một thời thanh xuân đã qua, về một bài học quý giá về sự dũng cảm và thời điểm. Lê An đã từng chờ đợi, từng mỏi mòn, từng chấp nhận sự im lặng. Nhưng giờ đây, cô đã không còn chờ đợi nữa. Cô đã chủ động nắm lấy hạnh phúc của mình, vun đắp nó bằng tình yêu và sự trân trọng. Hạnh phúc của cô không phải là sự thỏa hiệp, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự trưởng thành sau những thăng trầm. Cô nhìn ngắm gia đình nhỏ của mình, cảm nhận sự ấm áp và bình yên. Dù quá khứ có đẹp đến mấy, hiện tại mới là hạnh phúc trọn vẹn mà cô đã lựa chọn và vun đắp. Lê An khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô đã tìm thấy bình yên. Cô đã tìm thấy hạnh phúc. Và cô biết, mình đã hoàn toàn chấp nhận.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free