Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 992: Bến Đỗ An Yên: Nỗi Nhớ Thanh Xuân Và Lựa Chọn Của Lê An

Tiếng nhạc jazz dịu dàng từ loa ngoài kia dường như đã tan vào không gian, không còn mang theo sắc thái buồn bã day dứt mà chỉ còn là một âm điệu trầm lắng, như lời thì thầm của thời gian đang trôi. Trong căn hộ cao tầng của Trần Hạo, sự chấp nhận đã bắt đầu len lỏi, mang theo một nỗi chua chát khó gọi tên. Nhưng ở một nơi rất khác, cách xa những ánh đèn rực rỡ của thành phố lớn, tại một thị trấn ven sông yên bình, Lê An cũng đang sống, đang cảm nhận, đang hồi tưởng theo cách riêng của mình.

Buổi chiều muộn, khi nắng đã dịu, rót mật vàng óng qua những tán lá bàng đã ngả màu úa đỏ, Lê An ngồi ở hiên nhà, chăm sóc những chậu hoa nhỏ. Mái hiên cũ kỹ nhưng được quét dọn sạch sẽ, những viên gạch tàu mát lạnh dưới chân như chứa đựng cả hơi thở của thời gian. Ánh nắng chiều len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng tối nhảy múa trên nền gạch, trên những cánh hoa đang hé nở. Không gian xung quanh cô là một bức tranh sống động của đời thường: tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ con đang chơi ô ăn quan ngoài con ngõ nhỏ, vọng vào như những nốt nhạc vui tươi. Xa hơn một chút là tiếng rao hàng đều đặn của bà bán chè hạt sen, và thoảng trong gió, Lê An còn nghe rõ tiếng mái chèo khua nước đều đặn của những người dân chài đang trở về từ sông. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của mấy bông lài trắng muốt cô mới trồng và mùi hương quen thuộc của vỏ bưởi khô mẹ chồng cô thường phơi. Cảnh vật ấy, dù bình dị đến đâu, vẫn luôn mang một sức mạnh kỳ lạ, mở ra cánh cửa ký ức, dẫn lối tâm hồn cô về những miền xa xăm.

Cô khẽ nhón tay, tỉ mỉ cắt đi một chiếc lá úa vàng trên cây lan ý. Động tác chậm rãi, mềm mại, như cách cô vẫn thường làm với mọi thứ trong cuộc sống của mình. Chiếc kéo nhỏ khẽ kêu "tách" một tiếng, mang theo sự dứt khoát của một quyết định đã qua. Lê An đưa mắt nhìn về phía xa, nơi dòng sông Cửu Long uốn lượn, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Dòng sông ấy, vẫn chảy mãi không ngừng, chứng kiến bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu câu chuyện đã diễn ra trên đôi bờ. Nó cũng đã chứng kiến thanh xuân của cô, của Trần Hạo, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ. Cô vẫn nhớ như in cái cảm giác mát lạnh của gió sông mỗi khi anh chở cô về nhà, mái tóc cô bay phấp phới chạm nhẹ vào vai anh. Những ký ức ấy, giờ đây không còn mang theo sự dằn vặt hay đau đớn, mà chỉ còn là một nỗi hoài niệm nhẹ nhàng, như làn sương mỏng giăng mắc buổi sớm mai, rồi tan đi khi mặt trời lên.

"Lê An ơi, tối nay con muốn ăn cá kho tộ không? Mẹ mới mua được mớ cá diêu hồng tươi ngon lắm." Tiếng Bà Hiền, mẹ chồng cô, vọng ra từ trong bếp, ấm áp và gần gũi.

Lê An mỉm cười quay đầu lại, nụ cười dịu dàng, thanh thoát như một đóa sen trắng. "Dạ được ạ, mẹ nấu gì con ăn cũng ngon."

Mẹ chồng cô là một người phụ nữ phúc hậu, hiền lành. Từ ngày về làm dâu, Lê An chưa một lần phải bận lòng điều gì. Bà Hiền xem cô như con gái ruột, chăm sóc từng li từng tí. "Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc," bà vẫn thường nói với Hoàng Huy như vậy. Và Lê An, cô biết ơn cuộc đời vì đã mang cô đến với gia đình này, một bến đỗ an yên đúng nghĩa.

Cô tiếp tục tưới nước cho mấy chậu cẩm tú cầu. Những giọt nước trong veo tí tách rơi xuống lá, rồi đọng lại lấp lánh như những hạt ngọc. Trong tâm trí Lê An, hình ảnh Trần Hạo không còn hiện lên rõ nét, mà chỉ là một bóng hình mờ nhạt, một phần của thanh xuân đã qua. Cô nhớ về những năm tháng chờ đợi mỏi mòn, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Cô nhớ cái cảm giác trống rỗng khi nghe câu nói "Anh bận quá, An ạ. Để lúc khác anh gọi lại nhé" lặp đi lặp lại. Lúc đó, cô đã không biết rằng, đó chính là "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành, được dệt nên từ sự im lặng và những lời nói không thành.

"Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu nói ấy của Trần Hạo bên bờ sông cũ, vào cái đêm định mệnh ấy, vẫn còn văng vẳng đâu đó trong tâm trí cô. Nhưng "thích thì không đủ," cô đã nói vậy. Và cô vẫn tin rằng mình đã đúng. Tình yêu cần sự vun đắp, cần sự hiện diện, cần những lời nói và hành động cụ thể, chứ không phải chỉ là một cảm xúc mơ hồ, một sự thích thú bị thời gian và khoảng cách bào mòn.

Cô vẫn nhớ cái cảm giác cô đơn cùng cực khi phải đối mặt với áp lực thi cử, với những thay đổi của tuổi trưởng thành mà không có anh bên cạnh. Những lúc ấy, cô thèm một bờ vai, một lời động viên, một bàn tay nắm lấy. Nhưng anh, anh đang ở một thế giới khác, một thành phố khác, bị cuốn theo những tham vọng và những mục tiêu lớn lao hơn. Anh đã chọn sự nghiệp, và cô đã chấp nhận điều đó. Không phải cô không hiểu cho anh, nhưng tình yêu không thể chỉ sống bằng sự thấu hiểu và sự chờ đợi vô vọng. Nó cần sự tương tác, cần sự hiện diện.

Chậm một nhịp. Có lẽ, mối tình của họ đã "chậm một nhịp" ngay từ đầu. Anh chậm nói ra tình cảm, cô chậm nhận ra sự thật rằng tình cảm đó không đủ mạnh để vượt qua thử thách. Rồi anh chậm hành động, và cô, cô đã không thể chờ đợi thêm nữa.

Hoàng Huy bước ra hiên, trên tay cầm hai ly nước cam mát lạnh. Anh đặt một ly xuống bàn trước mặt cô, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh, lặng lẽ nhìn cô chăm sóc hoa. "Ngày mai trời chắc sẽ nắng đẹp đấy, An. Em tính đi chợ hoa không?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.

Lê An quay sang nhìn anh, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Dạ, chắc em đi. Mấy cây này cũng cần thêm phân bón rồi."

Hoàng Huy không hỏi nhiều, cũng không gặng hỏi về những suy nghĩ đang ẩn giấu trong đôi mắt cô. Anh chỉ đơn giản là ở đó, một sự hiện diện vững chãi, một bến đỗ bình yên mà cô đã chọn. Anh không mang vẻ lãng mạn, nồng nhiệt như những câu chuyện tình yêu cô từng đọc, nhưng anh mang lại cho cô sự an toàn, sự ổn định, điều mà cô khao khát nhất sau những năm tháng chờ đợi mỏi mòn.

Cô biết ơn Hoàng Huy, biết ơn cuộc đời này. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc trọn vẹn sau mối tình đầu lỡ dở. Nhưng rồi, Hoàng Huy xuất hiện, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn cô. Anh không hỏi về quá khứ, không cố gắng thay thế bất cứ ai, chỉ đơn giản là yêu thương cô bằng một tình yêu chân thành, bình dị. Và cô, cô đã chấp nhận tình yêu ấy, chấp nhận cuộc sống này, không một chút hối hận.

Ánh nắng cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chầm chậm buông xuống. Những chùm đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ lên những vệt vàng trên con ngõ nhỏ. Tiếng cười của trẻ con đã vơi dần, thay vào đó là tiếng trò chuyện râm ran từ những ngôi nhà lân cận. Lê An đứng dậy, hít một hơi thật sâu mùi hương của đêm, cảm nhận sự bình yên len lỏi trong từng tế bào. Cô đã có một cuộc sống mà nhiều người phụ nữ mơ ước: một gia đình ấm cúng, một người chồng yêu thương, và một tâm hồn đã tìm thấy sự thanh thản. Dù vẫn còn đó một chút hoài niệm, một chút tiếc nuối nhẹ nhàng về "nếu như ngày đó," nhưng cô biết, cô đã chọn đúng.

***

Buổi tối, sau bữa cơm gia đình đầm ấm, Lê An ngồi trong phòng khách. Không khí thoang thoảng mùi hương trà hoa cúc mà Bà Hiền vừa pha, và cả mùi hương gỗ cũ thân thuộc từ bộ bàn ghế trắc đã được gia đình Hoàng Huy gìn giữ qua nhiều thế hệ. Tiếng ti vi đang phát một chương trình tin tức buổi tối, giọng người dẫn chương trình đều đều như một bản nhạc nền êm ái. Hoàng Huy ngồi bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa nhẹ bàn tay cô một cách tự nhiên. Bà Hiền thì đang ngồi ở chiếc ghế đối diện, cặm cụi đan một chiếc khăn len cho mùa đông sắp tới. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, quen thuộc của một gia đình.

Lê An khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh tao lan tỏa trong vòm miệng. Hơi ấm từ tách trà truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút se lạnh của màn đêm. Cô lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, lấp lánh dưới ánh đèn. Chiếc nhẫn đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng nó chứa đựng tất cả những gì cô đang có: một lời hứa, một sự ràng buộc, và một tình yêu chân thành. Cô cảm nhận sức nặng của nó, không phải là gánh nặng, mà là một sự an ủi, một sự đảm bảo. Nó là biểu tượng của "bến đỗ an yên" mà cô đã tìm thấy.

"Hôm nay em có chuyện gì vui không, An?" Hoàng Huy khẽ hỏi, giọng điệu quan tâm chân thành. Anh không phải là người nói nhiều, nhưng sự quan tâm của anh luôn thể hiện qua những hành động nhỏ nhặt và những câu hỏi chân thành như vậy.

Lê An mỉm cười, quay sang nhìn anh. "Dạ, không có gì đặc biệt cả, anh. Em chỉ ra hiên chăm hoa, rồi đọc sách một lát thôi." Cô không nhắc đến những dòng hồi ức vừa ùa về, không phải vì cô muốn giấu giếm, mà vì cô biết, những điều đó thuộc về một thế giới khác, một quá khứ đã được cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo trái tim.

"Chăm hoa tốt thế này, chả mấy mà vườn nhà mình thành vườn thượng uyển," Hoàng Huy trêu chọc, nụ cười hiền lành rạng rỡ trên khuôn mặt anh. Anh nắm lấy tay cô, ngón tay anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang, một hơi ấm quen thuộc, vững chãi.

Lê An nhắm mắt lại vài giây, tận hưởng khoảnh khắc bình yên ấy. Cô nhớ lại cảm giác khi xưa, khi cô vẫn còn là một cô gái trẻ với trái tim đầy mộng mơ, khao khát một tình yêu nồng cháy, một người tình lý tưởng. Cô đã từng chờ đợi Trần Hạo, chờ đợi một lời nói, một hành động, một sự khẳng định. Cô đã từng tin rằng tình yêu sẽ vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Nhưng rồi, thời gian và sự im lặng đã chứng minh điều ngược lại. Anh đã để những "lời nói không thành" cứ thế trôi đi, để "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn dần.

Cô mở mắt, nhìn Hoàng Huy. Anh không phải là Trần Hạo. Anh không có vẻ ngoài lãng tử, không có tài năng xuất chúng như anh. Nhưng anh có sự kiên nhẫn, sự chân thành, và một trái tim luôn hướng về cô. Anh là người đã ở bên cô khi cô mệt mỏi nhất, là người đã xoa dịu những vết thương lòng mà cô không dám nói ra. Anh là người đã mang đến cho cô cảm giác được quan tâm, được yêu thương một cách trọn vẹn.

"Con An này, tháng sau có đám cưới con bé Lan nhà cô Ba đó. Con có muốn may thêm bộ áo dài mới không?" Bà Hiền lên tiếng, đôi mắt hiền từ nhìn qua gọng kính.

"Dạ thôi mẹ, con vẫn còn mấy bộ mới mà. Để con phụ mẹ làm cỗ với chuẩn bị quà cưới cho em Lan là được rồi." Lê An nhẹ nhàng đáp.

Cuộc sống của Lê An giờ đây là những điều giản dị như thế. Những buổi sáng thức dậy bên người chồng yêu thương, những bữa cơm gia đình ấm cúng, những buổi chiều chăm sóc cây cảnh, và những đêm bình yên bên những người thân yêu. Cô đã từng trải qua một thời thanh xuân đầy sóng gió nội tâm, đầy những nỗi niềm chờ đợi. Nhưng giờ đây, tất cả đã lắng xuống, chỉ còn lại sự bình lặng và mãn nguyện.

"Em có vẻ suy tư lắm?" Hoàng Huy khẽ thì thầm, nghiêng đầu nhìn cô.

Lê An lắc đầu nhẹ, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Không có gì đâu anh. Em chỉ nghĩ vẩn vơ thôi." Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Lựa chọn của cô, dù xuất phát từ sự mệt mỏi và nhu cầu được an yên, nhưng giờ đây nó đã trở thành một phần không thể thiếu của hạnh phúc hiện tại. Cô không hối hận. Cô đã sống trọn vẹn với từng cảm xúc, từng quyết định của mình.

Đêm đã khuya. Bên ngoài, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng cả con đường làng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những rặng tre. Không gian tĩnh lặng bao trùm ngôi nhà, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ và tiếng thở đều đều của Hoàng Huy bên cạnh. Lê An nhắm mắt lại, một giấc ngủ không mộng mị. Cô biết, dù có những "nếu như ngày đó" vương vấn, dù mối tình thanh xuân đã "chậm một nhịp" và lỡ dở, cô đã tìm thấy một hạnh phúc khác, một bình yên trọn vẹn theo cách của riêng mình. Đó là một sự chấp nhận, một sự bình thản, như dòng sông quê hương vẫn chảy mãi, mang theo bao nhiêu câu chuyện nhưng vẫn giữ một vẻ hiền hòa, trầm mặc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free