Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 991: Thành Phố, Tham Vọng Và Sự Im Lặng

Anh buông tay khỏi mắt, nhìn lên trần nhà trắng toát. Căn hộ vẫn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang lên, như một khúc ca buồn cho mối tình đã lỡ. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục cuộc sống nhộn nhịp của nó, không hề hay biết về cuộc chiến nội tâm vừa kết thúc trong căn penthouse này. Trần Hạo đã chấp nhận. Anh đã chấp nhận rằng anh không thể thay đổi quá khứ, không thể quay ngược thời gian để nói ra những lời đã không thành. Anh đã chấp nhận rằng Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và anh sẽ phải sống với sự lựa chọn của chính mình, với nỗi cô đơn giữa sự thành công rực rỡ.

Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng, nhưng cũng đầy chua chát, len lỏi trong trái tim anh. Anh không còn phải đấu tranh, không còn phải dằn vặt. Chỉ còn lại sự trống rỗng, và một con đường dài phía trước mà anh sẽ phải tự bước đi, một mình.

***

Trần Hạo ngồi đó, trên chiếc sofa da sang trọng màu xám tro, cảm giác mềm mại của đệm ghế không thể xoa dịu được sự trống rỗng trong tâm hồn. Ly cà phê trên bàn kính đã nguội lạnh từ lúc nào, hơi nước đọng trên thành ly đã tan biến, chỉ còn lại màu nâu đậm đặc nằm im lìm dưới đáy. Ánh nắng ban mai, giờ đã chuyển sang màu vàng nhạt của buổi giữa trưa, xuyên qua khung cửa kính lớn sát trần, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng dài, ấm áp đến lạ thường. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy cả một phần thành phố rộng lớn đang vươn mình, những tòa nhà chọc trời san sát nhau, những con đường tấp nập xe cộ, và xa xa là một dải sông lấp lánh như sợi bạc dưới nắng.

Thành phố này, nơi từng là giấc mơ, là mục tiêu duy nhất anh theo đuổi bằng tất cả sức trẻ và tham vọng của mình. Anh đã đến đây với những khát khao cháy bỏng, với lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả Lê An. Anh đã từng nghĩ, khi mình đủ thành công, đủ vững vàng, anh sẽ quay về, sẽ đường đường chính chính nắm lấy tay cô, sẽ bù đắp tất cả những thiếu sót, những lần im lặng của mình. Nhưng dòng đời xô đẩy, những áp lực vô hình nơi thị thành đã dần cuốn anh đi xa, biến những lời hứa thành sự im lặng kéo dài, không thể nào cứu vãn.

Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những hối tiếc đang gặm nhấm trong lòng. Anh đặt ly xuống bàn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, mang theo những hình bóng quá khứ. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, sâu hoắm, như một hố đen mà dù anh có chất đầy bao nhiêu thành công, bao nhiêu danh vọng cũng không thể lấp đầy. Thành công này, là kết quả của bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, của bao đêm thức trắng, nhưng giờ đây, nó lại trở thành gánh nặng, một biểu tượng của sự cô độc giữa đỉnh cao.

Anh tự hỏi, liệu có đáng không? Đáng không khi anh đã đánh đổi những tháng ngày bình yên bên Lê An, những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, để đổi lấy một cuộc sống mà anh không thực sự cảm thấy trọn vẹn? Lê An đã nói, "thích thì không đủ." Và anh đã chấp nhận. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu "thành công" có đủ để lấp đầy những khoảng trống đã tạo ra bởi sự thiếu vắng của "yêu"?

Một cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ khép hờ, mang theo tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng ồn ào rất riêng của đô thị. Anh khẽ nhắm mắt, để ký ức ùa về, như một thước phim quay chậm.

***

Trong ký ức của Trần Hạo, văn phòng đầu tiên của anh ở thành phố là một mê cung của những vách ngăn màu xám, với ánh sáng đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu rọi khắp nơi. Tiếng gõ phím lạch cạch không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo dồn dập, tiếng máy in xì xào, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào của sự bận rộn và tham vọng. Anh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt dán chặt vào những con số và biểu đồ, mồ hôi lấm tấm trên trán dù phòng đã bật điều hòa. Cái mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy mới và mùi không khí điều hòa lạnh lẽo đã trở thành "mùi hương của thành công" trong tâm trí anh những ngày đó.

Anh Long, cấp trên của anh, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đã từng đặt tay lên vai anh trong một buổi tối muộn. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Giọng anh Long trầm ấm nhưng đầy quyết đoán, như một lời nhắc nhở, một lời thúc giục anh phải luôn tiến về phía trước. Trần Hạo đã ghi nhớ điều đó. Anh biết, để trụ lại được ở cái nơi khắc nghiệt này, anh phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba người khác. Anh phải chứng tỏ bản thân, phải vươn lên. Và trong sâu thẳm, anh muốn thành công, không chỉ vì bản thân, vì gia đình, mà còn vì một lời hứa vô hình với Lê An. Anh muốn trở thành một người xứng đáng, một người có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Hà Minh, một đồng nghiệp khác, khá bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn có vẻ tự tin, thường xuyên là người cạnh tranh trực tiếp với Trần Hạo trong các dự án. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn." Hà Minh nói với một nụ cười, nhưng trong ánh mắt anh ta, Trần Hạo cảm nhận được sự cạnh tranh ngầm, một lời thách thức không lời. Điều đó càng thôi thúc anh phải làm việc chăm chỉ hơn, phải không ngừng học hỏi. Anh lao vào công việc như con thiêu thân, những bữa trưa vội vã bên bàn làm việc, những buổi tối kéo dài đến khuya, những ngày cuối tuần chỉ biết đến số liệu và báo cáo. Anh gần như quên mất khái niệm về thời gian, về sự nghỉ ngơi.

Anh nhớ rõ một buổi chiều mưa tầm tã, những hạt mưa nặng trĩu đập vào ô cửa kính văn phòng, tạo nên một âm thanh đều đặn, u buồn. Điện thoại của anh rung lên, là tin nhắn của Lê An. "Anh Hạo, anh có khỏe không? Bên đây mưa lớn lắm." Một tin nhắn đơn giản, nhưng đủ để kéo anh ra khỏi guồng quay công việc, dù chỉ là vài giây. Anh định trả lời, định gọi lại. Nhưng rồi, chuông điện thoại bàn reo lên, là Anh Long gọi họp khẩn cấp. Màn hình máy tính hiện lên hàng loạt email mới cần giải quyết. "Để lát nữa," anh tự nhủ. "Để lát nữa anh sẽ gọi cho An." Nhưng cái "lát nữa" đó lại bị nuốt chửng bởi vô vàn công việc khác. Anh chỉ kịp nhắn lại một câu cụt ngủn: "Anh khỏe. Em cũng giữ gìn nhé." Rồi anh lại vùi đầu vào công việc, quên mất cuộc gọi định thực hiện.

Những lần như thế cứ lặp đi lặp lại. Những cuộc gọi của Lê An thưa dần. Những tin nhắn của anh cũng ngắn lại, hời hợt hơn. Anh đã quá mệt mỏi, quá căng thẳng để có thể dành thời gian tâm sự, để có thể giữ vững "lời hứa không quên em" ngày nào. Anh đã để áp lực và tham vọng nơi thành thị cuốn mình đi, từng chút một, ra xa khỏi con sông yên bình, ra xa khỏi hình bóng cô gái dịu dàng nơi thị trấn nhỏ. Anh đã không nhận ra, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại không chỉ là biểu hiện của sự bận rộn, mà còn là khởi đầu của "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa hai người. Anh đã không đủ tinh tế để nhận ra sự mệt mỏi trong giọng nói của Lê An, sự cam chịu khi cô chấp nhận những câu trả lời ngắn gọn, những lời hứa hẹn bị trì hoãn. Anh chỉ nhìn thấy mục tiêu trước mắt, nhìn thấy những con số, những báo cáo, những dự án cần hoàn thành.

***

Ký ức lại chuyển sang những đêm muộn khác, nhiều năm sau đó, khi Trần Hạo đã có một vị trí vững chắc hơn, nhưng áp lực thì lại càng chồng chất. Anh vẫn thường xuyên ở lại văn phòng đến tận khuya, đôi khi là đến rạng sáng. Mưa vẫn là một chất xúc tác mạnh mẽ cho những hồi ức. Một đêm mưa tầm tã khác, tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ văn phòng, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của tòa nhà đã tắt đèn. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, một tin nhắn của Lê An. Không còn là những câu hỏi thăm đơn thuần, mà là một lời than thở nhẹ nhàng, về việc cô cảm thấy cô đơn, về những người bạn đã có đôi, có cặp. Anh đọc tin nhắn, trái tim anh chợt nhói lên một nhịp. Anh biết mình phải làm gì. Anh phải gọi cho cô, phải an ủi, phải nói những lời trấn an.

Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, dừng lại ở số của Lê An. Anh hít một hơi thật sâu, định gọi. Nhưng rồi, một email khẩn cấp từ Anh Long hiện lên, với tiêu đề "GẤP: Báo cáo cho cuộc họp sáng mai". Một cuộc họp quan trọng với đối tác nước ngoài. Anh lại nhìn vào màn hình điện thoại, rồi lại nhìn vào màn hình máy tính. Giữa tình cảm cá nhân và trách nhiệm công việc, anh đã lựa chọn trách nhiệm. "Để mai vậy," anh lại tự nhủ. "Mai anh sẽ gọi lại, sẽ nói chuyện với cô ấy thật lâu. Bây giờ, công việc quan trọng hơn."

Anh đặt điện thoại xuống, tiếp tục làm việc. Anh nhíu mày, căng thẳng, nhưng cảm thấy điều mình đang làm là quan trọng hơn. Anh đã không gọi. Anh chỉ gửi lại một tin nhắn ngắn gọn, hời hợt: "Anh đang bận chút việc. Mai anh gọi lại nhé. Em ngủ sớm đi." Anh không biết rằng, đó là một trong những tin nhắn cuối cùng, trước khi sự im lặng kéo dài, kéo theo sự xa cách không thể cứu vãn.

Anh nhớ lại vẻ mặt thờ ơ của mình khi trả lời những tin nhắn ngắn gọn, hời hợt, hoặc những cuộc gọi chỉ kéo dài vài phút, đầy vẻ mệt mỏi. Giọng Lê An qua điện thoại, lúc đó, đã không còn sự hồn nhiên như xưa. Nó mang một vẻ gì đó cam chịu, thản nhiên. "Anh bận quá, An ạ. Để lúc khác anh gọi lại nhé." Anh đã nói thế. Và Lê An, cô gái dịu dàng ngày nào, chỉ đáp lại bằng một giọng nhỏ nhẹ, đầy sự thấu hiểu nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín: "Vâng, anh giữ gìn sức khỏe." Anh đã không nhận ra, đó là lời từ biệt ngầm, là dấu hiệu của sự buông bỏ. Anh đã quá chìm đắm trong thế giới của mình, trong những con số, những mục tiêu, những tham vọng.

Anh đã tự thuyết phục bản thân rằng anh đang làm việc vì tương lai của cả hai, rằng sự thành công này sẽ là nền tảng cho hạnh phúc của họ. Nhưng anh đã lầm. Hạnh phúc không thể xây dựng chỉ bằng vật chất, mà cần sự vun đắp, cần sự hiện diện, cần những lời nói, những cử chỉ quan tâm. Anh đã để những điều đó trôi tuột khỏi tầm tay, từng chút một, bằng sự im lặng, bằng sự thiếu hành động.

Trần Hạo mở mắt, quay trở lại với thực tại. Ánh nắng đã lùi dần khỏi căn phòng, để lại một khoảng không gian chìm vào bóng tối. Ly cà phê nguội vẫn nằm trên bàn. Anh đã từng là một chàng trai đầy hứa hẹn, một người có thể bay cao, bay xa. Và anh đã bay thật. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, có một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố, một vị trí mà nhiều người mơ ước. Nhưng đổi lại, anh đã mất đi một tình yêu, một người con gái mà anh đã từng thích rất nhiều.

Cái giá của sự lựa chọn, của những ưu tiên sai lầm trong quá khứ, giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết. Anh đã để tham vọng v�� áp lực cuốn đi, bỏ mặc một tình yêu cần sự vun đắp. Anh đã không đủ dũng cảm để cân bằng, không đủ khéo léo để gìn giữ. Anh đã tự tay tạo ra "khoảng cách vô hình" giữa mình và Lê An, và rồi chính anh lại tự đẩy mình vào vực sâu của nỗi tiếc nuối.

Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự hối hận và chấp nhận. Thành phố ngoài kia vẫn rực rỡ ánh đèn, như một con quái vật tham lam nuốt chửng những giấc mơ và cả những mối tình. Anh nhìn ra khung cửa kính, ánh mắt không còn sự dằn vặt của đêm trước, mà là một sự bình thản đầy chua chát. Anh đã hiểu rõ hơn về cái giá của sự lựa chọn. Anh đã chấp nhận rằng, chính sự im lặng của anh, chính sự chần chừ của anh, đã là định mệnh cho mối tình đầu đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Bên ngoài, tiếng nhạc jazz từ loa không còn là khúc ca buồn, mà là một giai điệu dịu dàng, như đang ru anh vào một giấc ngủ không mộng mị, nơi anh có thể đối mặt với sự thật rằng, đôi khi, thành công lớn nhất lại đi kèm với sự mất mát lớn lao nhất.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free