Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 990: Thích Thì Không Đủ: Lời Thú Tội Giữa Dòng Hoài Niệm

Gần sáng, khi những vệt xám đầu tiên bắt đầu len lỏi qua màn đêm đen đặc, Trần Hạo quyết định lên sân thượng của tòa nhà. Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra, để lộ một không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Gió thổi mạnh, rít qua tai anh, mang theo cái lạnh buốt của không khí trên cao và mùi kim loại đặc trưng của những công trình kiến trúc hiện đại. Phía dưới, thành phố vẫn đang ngủ vùi, chỉ lác đác những ánh đèn vàng le lói từ các con đường, các tòa nhà bắt đầu một ngày làm việc mới. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như tiếng côn trùng vo ve, bị nuốt chửng bởi sự bao la của không gian và tiếng gió.

Anh đứng lặng lẽ ở mép sân thượng, hai tay bám chặt vào thành kính lạnh ngắt. Bóng tối dần tan, nhường chỗ cho một màu xám bạc bao trùm bầu trời, báo hiệu một bình minh không xa. Nhưng trong lòng anh, một sự thật còn tăm tối hơn đang dần được chấp nhận. Anh nhìn xuống thành phố rộng lớn, nơi hàng triệu con người đang bắt đầu cuộc sống của họ. Mỗi người một số phận, mỗi người một lựa chọn. Và Lê An, cô đã có lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn mà anh, chính anh, đã gián tiếp tạo nên.

Anh nhớ lại nụ cười thanh thản của Lê An khi cô nói về cuộc sống hiện tại của mình, về "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy. Không có sự giả dối, không có sự gượng ép, chỉ là một sự thật hiển nhiên. Anh nhận ra, sự bình yên của Lê An không phải là sự quên lãng anh, mà là sự lựa chọn dứt khoát để sống trọn vẹn với hiện tại, với người đàn ông đã cho cô sự quan tâm và an toàn mà anh đã không thể. Và anh, chính là người đã để lỡ, đã tự tay đẩy cô đi, từng chút một, bằng sự im lặng, bằng sự do dự của mình.

"Không phải tình yêu không đủ sâu đậm..." anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió lạnh, "chỉ là nó đến chậm hơn một nhịp. Hay là, mình đã không đủ dũng cảm để nắm lấy nó." Những câu nói đó, những cụm từ đặc trưng đã trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí anh, giờ đây lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã để thời gian trôi qua, để cơ hội vuột mất, để những lời nói không thành trở thành gánh nặng không thể gỡ bỏ. Anh đã tự biến mình thành người đứng ngoài cuộc, nhìn ngắm hạnh phúc của người mình yêu từ xa.

Anh hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, buốt giá, lồng ngực anh căng lên, rồi từ từ thở ra. Anh siết chặt hai nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Vai anh run lên khe khẽ, không phải vì cái lạnh, mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự chấp nhận nghiệt ngã đang cuộn trào trong anh. Sau một hồi lâu, dường như đã trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội, anh từ từ buông lỏng tay. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời đang dần chuyển mình, ánh mắt nhìn xa xăm, chứa đựng một nỗi đau tột cùng nhưng cũng là sự chấp nhận không thể chối cãi. Ánh đèn thành phố mờ dần, nhường chỗ cho ánh sáng bình minh le lói, hắt lên những tòa nhà cao tầng bằng kính. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, lạnh ngắt khi gặp gió. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của một sự thật được phơi bày trần trụi.

"Mọi thứ đã kết thúc rồi," anh thì thầm, không còn là câu hỏi mà là một lời khẳng định đầy đau đớn.

Bình minh đã lên. Một ngày mới bắt đầu, không có Lê An bên cạnh, không có tiếng cười của cô, không có ánh mắt chờ đợi của cô. Chỉ còn lại Trần Hạo, đứng giữa sự thành công rực rỡ và nỗi cô đơn đến tột cùng, mang theo vết sẹo vĩnh viễn của một mối tình đã "sai một bước, lỡ cả một đời." Anh đã chấp nhận, một sự chấp nhận đau đớn nhưng cần thiết, để tiếp tục sống với những gì còn lại của cuộc đời mình.

***

Ánh sáng ban mai, vốn dĩ phải mang theo sự tươi mới và hy vọng, lại xuyên qua tấm kính lớn của căn hộ penthouse, vẽ nên những vệt dài lạnh lẽo trên sàn đá cẩm thạch xám. Trần Hạo khẽ cựa mình, tấm chăn lụa mềm mại trượt xuống khỏi lồng ngực trần. Anh mở mắt, không gian rộng lớn, tối giản và hiện đại của căn phòng ôm lấy anh trong một vẻ cô độc đến cùng cực. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh vẫn vang lên đều đặn, như một lời thì thầm không ngừng nghỉ trong màn đêm vừa qua, nay lại hòa vào tiếng điều hòa khe khẽ, tiếng tủ lạnh hoạt động tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, xa cách. Mùi gỗ sồi mới, mùi da thuộc cao cấp từ chiếc ghế bành, mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên gối, tất cả đều là những dấu vết của một cuộc sống xa hoa, nhưng lại thiếu vắng đi sự ấm áp của một mái ấm.

"Một đêm nữa trôi qua, vẫn là ánh mắt đó…," Trần Hạo thầm nhủ, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ và những suy tư triền miên. Ánh mắt bình thản đến xa lạ của Lê An trên chuyến tàu, dù đã được anh cố gắng chôn vùi trong những giấc ngủ chập chờn, vẫn hiện hữu rõ nét như mới vừa xảy ra. Anh ngồi dậy, tấm lưng trần dựa vào thành giường bọc da, cảm nhận cái lạnh từ không khí trong phòng phả vào da thịt. Đôi mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang dần thức giấc sau một đêm dài. Những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, ánh nắng vàng nhạt bắt đầu nhuộm màu những ô kính, tạo nên một bức tranh tráng lệ nhưng vô cảm.

Anh đưa tay day nhẹ lên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đang lấp lánh trên tủ đầu giường. Rolex, Patek Philippe, Audemars Piguet – những cái tên từng là biểu tượng cho sự thành công, cho những mục tiêu anh khao khát chinh phục. Giờ đây, chúng chỉ là những vật vô tri, sáng lóa trong bóng tối của tâm hồn anh. Chúng nhắc nhở anh về những gì anh đã đạt được, về sự nghiệp rực rỡ mà anh đã dồn hết tâm huyết để xây dựng. Nhưng đồng thời, chúng cũng là lời nhắc nhở cay đắng về những gì anh đã đánh mất, về một mối tình thanh mai trúc mã, về một người con gái đã từng là cả thế giới của anh.

Trần Hạo rời khỏi giường, bước chân trần trên sàn nhà lạnh ngắt. Anh tiến đến bên cửa sổ kính lớn, đặt bàn tay lên tấm kính trong suốt, cảm nhận một chút hơi lạnh từ bên ngoài phả vào. Thành phố dưới chân anh rộng lớn và nhộn nhịp, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một bức tranh mờ ảo, không có hồn. Tâm trí anh lại quay về một nơi rất xa, rất cũ, một thị trấn ven sông yên bình, nơi tuổi thơ anh được dệt nên từ những sợi nắng vàng và tiếng cười trong trẻo. Anh nhớ đến mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi cỏ non ven sông, và mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc của Lê An mỗi khi cô khẽ nghiêng đầu. Mùi hương của cuộc sống, của sự bình yên mà anh đã từng có, đã từng vô tâm bỏ qua.

Anh nhắm mắt lại, cảnh vật trước mắt biến mất, thay vào đó là một thước phim quay chậm của ký ức, rõ nét đến từng chi tiết. Anh thấy mình là một cậu thiếu niên gầy gò, còn Lê An là một cô bé với mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo như nước sông. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một khoảng trời, và cả hai đứa ngồi cạnh nhau trên triền cỏ xanh mướt bên bờ sông cũ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tất cả đều là những thanh âm của sự bình yên, của một tình yêu chớm nở mà cả hai đều không dám gọi tên.

Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa đi bộ chung đường, chiếc cặp sách nặng trĩu trên vai, nhưng lòng thì nhẹ tênh vì có nhau. Lê An thường kể cho anh nghe những câu chuyện vu vơ ở lớp, những ước mơ giản dị về một tương lai hạnh phúc. Anh lắng nghe, đôi khi chỉ mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng luôn có một cảm giác ấm áp khó tả. Anh nhớ những ánh mắt trao nhau, những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Anh là người mang cặp sách giúp cô, là người che mưa cho cô dưới một tán lá rộng, là người sẵn sàng giúp cô giải những bài toán khó. Còn cô, cô luôn là người lắng nghe anh, là người động viên anh, là người tin tưởng anh vô điều kiện.

Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Ngay cả anh cũng tin vào điều đó. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ, cái suy nghĩ ngây thơ rằng "còn cả đời mà", đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Lê An chờ đợi, ánh mắt cô chất chứa bao nhiêu hy vọng và mong mỏi. Cô thường hỏi anh những câu hỏi mở, khẽ khàng thăm dò cảm xúc của anh, nhưng anh, với sự non nớt và thiếu dũng cảm của tuổi trẻ, lại luôn lảng tránh. "Anh nghĩ sao về tương lai của chúng ta, Hạo?" cô từng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. Anh chỉ trả lời qua loa, "Anh muốn vào trường chuyên, muốn học thật giỏi." Anh đã không nhìn thấy, hoặc cố tình không nhìn thấy, sự thất vọng thoáng qua trong mắt cô.

Rồi bước ngoặt định mệnh xảy ra. Anh đỗ cấp ba ở thành phố, rời xa thị trấn, bỏ lại Lê An với "lời hứa không quên em" vô cùng yếu ớt. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, bởi áp lực học hành, bởi những tham vọng nơi thành thị cuốn anh đi. Anh đã nghĩ, cô sẽ mãi mãi chờ đợi. Anh đã nghĩ, tình yêu của họ đủ sâu đậm để vượt qua mọi khoảng cách. Nhưng anh đã sai. Anh đã không hiểu rằng, tình yêu cần sự vun đắp, cần sự quan tâm, cần những lời nói được thốt ra, chứ không phải là sự im lặng đầy kiêu hãnh của một người đàn ông trẻ tuổi còn mải mê với những giấc mơ cá nhân.

Và rồi, cái khoảnh khắc định mệnh đó lại ùa về, rõ nét hơn bao giờ hết. Nhiều năm sau, khi anh đã thành đạt, anh trở về thị trấn, ôm ấp một tia hy vọng mong manh. Anh tìm đến cô, tìm đến "bờ sông cũ" nơi tình yêu của họ đã chớm nở và cũng là nơi nó đã lụi tàn. Hoàng hôn hôm đó cũng vàng như những ngày xưa, gió cũng thổi hiu hiu, nhưng lòng người thì đã khác. Lê An, cô gái dịu dàng của anh, đứng đó, vẫn đẹp, vẫn bình yên, nhưng ánh mắt cô đã không còn dành cho anh.

"Anh... anh đã về," anh nói, giọng khô khốc.

"Em biết," cô mỉm cười, nụ cười ấy không còn là nụ cười của thiếu nữ đợi chờ, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã trưởng thành, đã tìm thấy bến đỗ riêng.

"Ngày đó... anh đã rất thích em," anh thốt lên, lời thổ lộ muộn màng, nghẹn đắng trong cổ họng. Ba từ ấy, anh đã giữ trong lòng bao nhiêu năm, đã không dám nói ra khi còn có thể, giờ đây lại bật ra một cách yếu ớt, vô nghĩa.

Lê An không ngạc nhiên. Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạ lùng, như thể cô đã biết từ rất lâu rồi. Nụ cười trên môi cô vẫn dịu dàng, nhưng lại như một vết dao cứa vào lòng anh. "Em biết, Hạo," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu một sự thật không thể chối cãi. "Nhưng thích thì không đủ."

"Thích thì không đủ." Câu nói đó, như một lưỡi kiếm sắc bén, xuyên thẳng vào trái tim anh, đóng băng mọi hy vọng cuối cùng. Anh đã sững sờ, đau đớn, nhưng không thể phản bác. Bởi vì cô nói đúng. Tình yêu không chỉ là sự "thích". Nó cần nhiều hơn thế. Cần sự dũng cảm để bày tỏ, cần sự kiên định để giữ gìn, cần sự nỗ lực để vun đắp. Và anh, anh đã không có đủ những điều đó. Anh đã để thời gian trôi qua, để cơ hội vuột mất, để những "lời nói không thành" trở thành gánh nặng không thể gỡ bỏ.

Anh nhắm chặt mắt lại, cảm nhận lại nỗi đau, sự hối tiếc như thể nó mới xảy ra ngày hôm qua. Mỗi chi tiết, mỗi âm điệu trong câu nói của Lê An, đều khắc sâu vào tâm trí anh. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi hương dịu dàng của hoa cỏ ven sông, tiếng gió xào xạc, tất cả đều trở thành một phần của ký ức đau thương đó. Anh đã từng nghĩ, sự thành công, danh vọng sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng. Nhưng không. Chúng chỉ càng làm rõ hơn sự trống rỗng, sự cô đơn mà anh phải đối mặt.

***

Trần Hạo mở mắt, ánh sáng chói chang của buổi giữa sáng đã tràn ngập căn phòng, xua đi những vệt xám lạnh lẽo ban sớm. Nhưng không xua đi được nỗi đau còn âm ỉ trong lòng anh. Anh vẫn ngồi đó, bên cửa sổ, bàn tay vẫn chạm vào tấm kính lạnh. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu sắc và dai dẳng, nhưng không còn là sự hỗn loạn của dằn vặt như những đêm trước. Giờ đây, nó đã trở nên rõ ràng hơn, rành mạch hơn, như một vết sẹo đã lành nhưng vẫn để lại dấu tích không thể xóa nhòa.

Anh đã nhìn rõ hơn, hiểu rõ hơn. Cái "thích" của anh, cái cảm xúc non nớt mà anh đã gọi là tình yêu, chỉ là một hạt mầm bé nhỏ, yếu ớt. Nó không đủ mạnh mẽ để nảy nở thành một cây tình yêu vững chãi, kiên cường. Nó không đủ để anh vượt qua nỗi sợ hãi bị từ chối, không đủ để anh đối mặt với rủi ro của sự bộc lộ cảm xúc, không đủ để anh giữ Lê An lại bên mình. Anh đã do dự, đã chần chừ, đã để "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn dần, cho đến khi nó trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.

"Thích thì không đủ." Câu nói đó, giờ đây, không còn là lời trách móc mà là một sự thật nghiệt ngã mà anh buộc phải chấp nhận. Nó không phải là một lời buộc tội từ Lê An, mà là một sự phản ánh chân thực về sự thiếu sót của chính anh. Anh đã không đủ dũng cảm, không đủ quyết đoán, không đủ trưởng thành để biến cái "thích" thành "yêu", thành một mối quan hệ cam kết và vững bền. Anh đã tự tay bỏ lỡ cơ hội của chính mình, từng chút một, bằng sự im lặng, bằng sự thiếu hành động.

Sự chấp nhận này, dù cay đắng đến tận cùng, lại mang đến một dạng bình yên lạ lùng. Một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những "nếu như" không hồi kết, của những câu hỏi không lời đáp, của những dằn vặt vô vọng. Anh đã chiến đấu với quá khứ, với những lựa chọn sai lầm của mình, trong suốt một thời gian dài. Nhưng giờ đây, anh đã buông bỏ vũ khí. Anh đã chấp nhận rằng quá khứ không thể thay đổi, rằng những gì đã mất sẽ không bao giờ quay lại.

Anh khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo tất cả những nỗi niềm còn sót lại. Anh từ từ rời khỏi cửa sổ, bước về phía chiếc sofa da sang trọng màu xám, đổ người xuống. Cảm giác mềm mại của đệm ghế ôm lấy anh, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Anh đưa tay che mắt, để những cảm xúc trôi qua, như những dòng nước chảy qua một con sông đã cạn. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương, chạm vào vành tai anh, rồi tan vào mái tóc. Nó không còn là giọt nước mắt của sự dằn vặt, của nỗi tuyệt vọng, mà là giọt nước mắt của sự chấp nhận hoàn toàn.

"Đúng vậy, An," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. "Thích thì không đủ thật."

Anh dừng lại một chút, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với một hình bóng Lê An trong tâm trí.

"Có lẽ, đó là định mệnh của chúng ta. Định mệnh của một tình yêu đã 'sai một bước, lỡ cả một đời'."

Anh buông tay khỏi mắt, nhìn lên trần nhà trắng toát. Căn hộ vẫn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang lên, như một khúc ca buồn cho mối tình đã lỡ. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục cuộc sống nhộn nhịp của nó, không hề hay biết về cuộc chiến nội tâm vừa kết thúc trong căn penthouse này. Trần Hạo đã chấp nhận. Anh đã chấp nhận rằng anh không thể thay đổi quá khứ, không thể quay ngược thời gian để nói ra những lời đã không thành. Anh đã chấp nhận rằng Lê An đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và anh sẽ phải sống với sự lựa chọn của chính mình, với nỗi cô đơn giữa sự thành công rực rỡ.

Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng, nhưng cũng đầy chua chát, len lỏi trong trái tim anh. Anh không còn phải đấu tranh, không còn phải dằn vặt. Chỉ còn lại sự trống rỗng, và một con đường dài phía trước mà anh sẽ phải tự bước đi, một mình.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free