Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 989: Căn Hộ Trống Trải và Ánh Mắt Ám Ảnh
Chiều tà, hoàng hôn buông mình xuống, đổ một màu cam rực rỡ lên bầu trời. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên mái ngói đỏ tươi của ngôi nhà nhỏ. Trong căn bếp ấm cúng, mùi cá kho thơm lừng quyện với hương rau luộc thoang thoảng, tạo nên một không gian tràn ngập hơi ấm gia đình. Lê An đang tỉ mẩn xếp đĩa rau ra mâm, trên tay cô, chiếc nhẫn cưới vàng óng ánh khẽ lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Nó không phải là một viên kim cương lấp lánh hay một món trang sức đắt tiền, nhưng nó là biểu tượng của sự gắn kết, của một lời hứa trọn đời, của một tình yêu chân thành và bền bỉ.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, rồi bóng Nguyễn Hoàng Huy xuất hiện ở ngưỡng cửa. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi quen thuộc, có lẽ đã hơi nhàu sau một ngày làm việc, nhưng nụ cười trên môi anh thì luôn tươi tắn và ấm áp. Mùi xà phòng nhẹ nhàng từ áo anh thoang thoảng khi anh bước vào, mang theo chút gió mát từ bên ngoài.
"Em yêu, anh về rồi đây," giọng anh trầm ấm, xoa dịu mọi mệt mỏi trong cô. Anh đặt cặp tài liệu xuống ghế, lập tức tiến về phía cô, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc.
Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn quen thuộc. Cô không cần những lời hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn như trong phim. Chỉ cần vòng tay anh, chỉ cần mùi hương quen thuộc của anh, cô đã thấy đủ.
"Anh đi rửa tay đi, cơm tối sắp xong rồi," cô nói, giọng dịu dàng, tràn đầy yêu thương.
Hoàng Huy khẽ hôn lên má cô một lần nữa rồi đi vào phòng tắm. Lê An nhìn theo bóng lưng anh, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang lụi tàn. Cô biết, ngày mai sẽ lại là một ngày mới, với những niềm vui và thử thách mới. Và cô, sẽ luôn vững vàng đón nhận.
Khi Nguyễn Hoàng Huy trở lại, mái tóc anh còn hơi ẩm, mùi sữa tắm thoang thoảng. Anh bước vào bếp, nhìn những món ăn đã được bày biện tươm tất trên mâm, rồi quay sang nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến.
"Hôm nay em có vẻ vui hơn mọi ngày?" anh hỏi, giọng nói chất chứa sự quan tâm. Anh khẽ vuốt lọn tóc mai của cô.
Lê An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô không giấu giếm cảm xúc của mình. "Em chỉ đang nghĩ," cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, "mình thật may mắn khi có được cuộc sống như bây giờ." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sự khẳng định vững chắc. Cô không chỉ nói với anh, mà còn nói với chính bản thân mình. Đó không phải là một câu nói khách sáo, mà là một lời tự sự chân thành từ tận đáy lòng.
Nguyễn Hoàng Huy nắm lấy tay cô, khẽ siết chặt. Anh không hỏi thêm, chỉ đơn giản là mỉm cười. Anh không cần cô phải giải thích cặn kẽ mọi suy nghĩ. Anh hiểu rằng, có những điều, chỉ cần cảm nhận là đủ. Anh đã luôn ở bên cô, dùng sự chân thành và kiên định của mình để lấp đầy những "khoảng trống vô hình" mà quá khứ đã để lại. Anh không phải là một Trần Hạo của những giấc mơ thanh xuân, nhưng anh là một Nguyễn Hoàng Huy của hiện tại, của những quan tâm tỉ mỉ, của sự hiện diện không thể thiếu.
Bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp và yên bình. Tiếng dao thớt nhẹ nhàng, tiếng bát đũa lách cách, tiếng nói cười của hai vợ chồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc gia đình quen thuộc. Lê An nhìn anh, nhìn ngôi nhà nhỏ, nhìn cuộc sống mà cô đã vun đắp. Cô cảm thấy trọn vẹn và biết ơn lựa chọn của mình. Cô đã không sai một bước, không lỡ cả một đời. Cô chỉ bước chậm một nhịp ở một nơi, để rồi tìm thấy bến đỗ vững chắc ở một nơi khác. Quá khứ đã định hình cô, nhưng hiện tại mới là nơi cô thực sự sống, và tương lai đang chờ đón cô với tất cả sự bình yên và yêu thương. Cô đã hoàn toàn tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không chỉ của riêng cô, mà còn của cả một gia đình nhỏ đang hạnh phúc từng ngày.
***
Đêm đã khuya. Trần Hạo bước vào căn hộ của mình, cánh cửa tự động khép lại sau lưng anh với một tiếng "cạch" khô khốc, như một nhát cắt dứt khoát giữa anh và thế giới bên ngoài. Không gian bao trùm lấy anh lập tức là sự sang trọng đến lạnh lẽo, một thứ ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn LED thông minh tự động bật lên, rọi xuống sàn gỗ sồi bóng loáng và những bức tường kính lớn. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến tận chân trời. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa Ý và một chút hương nước hoa nam tính còn vương vấn trong không khí, tất cả đều là biểu tượng của một cuộc sống thành công, nhưng lại trống rỗng đến lạ. Anh đặt chiếc vali nhỏ xuống cạnh cửa, tiếng bánh xe ma sát với sàn nhà làm phá vỡ sự tĩnh mịch ngột ngạt. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, chiếc áo vest được cắt may tỉ mỉ theo dáng người, vắt lên tay, cảm nhận sự nặng nề của tấm vải, cũng như sự nặng nề trong tâm hồn mình.
"Về rồi… nhưng về đâu?" anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn, chẳng khác gì một tiếng vọng không lời đáp.
Cổ tay anh cảm thấy vướng víu, Trần Hạo tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh, đặt lên bàn kính ở phòng khách. Ánh phản chiếu từ chiếc đồng hồ chói lọi dưới ánh đèn, như chế giễu sự cô đơn của anh, một sự cô đơn được bao bọc bởi những thứ xa hoa nhất. Tiếng kim loại chạm vào mặt kính thủy tinh tạo nên một âm thanh thanh mảnh, lạnh lẽo, rồi lại chìm vào sự im lặng. Anh đi thẳng vào phòng khách, bước chân chậm rãi, mỗi bước như một sự kéo lê nặng nhọc trên mặt sàn đá cẩm thạch. Anh ngồi xuống chiếc sofa màu xám tro, chất liệu da mềm mại bao bọc lấy cơ thể anh, nhưng không thể xoa dịu đi chút nào sự chông chênh trong lòng. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, qua bức tường kính, nơi thành phố vẫn đang hối hả chuyển mình, nhưng anh lại cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt, như một người ngoài cuộc. Tiếng điều hòa rì rì chạy đều đều, tạo ra một âm thanh trắng xóa, nhưng không đủ để lấp đầy cái lỗ hổng trong anh. Cảm giác trống rỗng này không phải mới mẻ, nó đã theo anh suốt nhiều năm, lớn dần cùng với sự nghiệp và danh vọng. Nhưng đêm nay, nó trở nên rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết, như một bức tranh được vẽ bằng nỗi đau và sự hối tiếc. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, nhưng vô ích. Đôi mắt cô, bình thản đến lạ lùng, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, ám ảnh anh không ngừng. Đó không phải là đôi mắt của sự thù hận, hay trách móc, thậm chí không phải là sự buồn bã. Chỉ là một ánh nhìn tĩnh lặng, một sự chấp nhận không lay chuyển, và một vẻ xa lạ đến nhói lòng.
Ánh mắt bình thản của Lê An trên chuyến tàu trở đi trở lại trong tâm trí Trần Hạo như một đoạn phim quay chậm, phát đi phát lại không ngừng nghỉ. Sự bình yên ấy, sự xa lạ ấy, đánh mạnh vào nỗi dằn vặt của anh, như một lưỡi dao cứa sâu vào vết thương lòng đã lành sẹo, giờ lại rỉ máu. Anh day trán, cố gắng xua đi hình ảnh đó nhưng vô ích. Mỗi khi anh nhắm mắt, anh lại thấy đôi mắt cô, không một chút trách móc, không một chút oán hờn. "Chỉ là xa lạ," anh thầm nghĩ, "Điều đó còn đau đớn hơn ngàn lời trách móc." Cô đã không còn là Lê An của những năm tháng thanh xuân, người con gái đôi mắt long lanh nhìn anh với sự chờ đợi, với một tia hy vọng không bao giờ tắt. Giờ đây, trong ánh nhìn của cô, anh chỉ thấy sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu nghiệt ngã rằng mọi thứ đã kết thúc, đã được đặt đúng vào vị trí mà nó thuộc về.
Anh đứng dậy, đi lại quanh phòng, từng bước chân vang vọng trong căn hộ rộng lớn, tạo nên một nhịp điệu đều đều, nặng nề. Mùi rượu vang từ quầy bar mini phảng phất trong không khí, mời gọi, nhưng anh không có tâm trạng để nếm trải bất cứ thứ gì. Anh chạm tay vào những vật dụng đắt tiền, những biểu tượng của thành công mà anh đã dày công xây dựng: chiếc bình gốm cổ, bức tranh trừu tượng của một họa sĩ nổi tiếng, chiếc loa bluetooth công nghệ cao đang phát nhạc jazz nhẹ nhàng. Chúng lạnh ngắt dưới đầu ngón tay anh, không mang lại chút hơi ấm nào, chỉ càng làm nổi bật sự cô đơn bao trùm lấy anh. Anh nhớ lại những lời hứa ngày xưa, những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Lúc đó, anh đã nghĩ gì? Anh đã e dè điều gì? Hay là anh đã quá tự mãn, tin rằng cô sẽ mãi ở đó, chờ đợi?
"Nếu năm đó… chỉ cần một lời thôi…" Một lời thổ lộ, một lời giữ chân, một lời khẳng định. Nhưng anh đã không nói. Anh đã để những "lời nói không thành" chôn vùi trong lồng ngực, để "khoảng cách vô hình" lớn dần theo thời gian và không gian. Anh đã để áp lực thành thị, tham vọng sự nghiệp nuốt chửng lấy sự dũng cảm của mình. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại… tất cả đều là những dấu hiệu mà anh đã cố tình phớt lờ, hay tự huyễn hoặc rằng cô vẫn sẽ hiểu, vẫn sẽ chờ đợi. Anh đã tự đẩy cô ra xa, từng chút một, cho đến khi không còn đường quay lại.
Anh rút điện thoại ra, màn hình sáng lên rọi vào khuôn mặt mệt mỏi của anh. Anh lướ qua danh bạ, những cái tên quen thuộc hiện lên, những đối tác làm ăn, những người bạn xã giao. Anh dừng lại ở một cái tên cũ kỹ, đã không còn ý nghĩa gì trong cuộc sống hiện tại của anh, nhưng lại là vết sẹo không bao giờ phai mờ. Là Lê An. Anh nhìn vào số điện thoại đã thuộc nằm lòng, nhưng chẳng bao giờ còn dám gọi. Tiếng gió bên ngoài khẽ rít qua khe cửa kính, như một tiếng thở dài của đêm. Anh lại tựa lưng vào ghế, ngước nhìn trần nhà cao vút. Căn hộ này, với tất cả sự tiện nghi và hiện đại của nó, chẳng khác nào một chiếc lồng vàng. Anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước: địa vị, tiền bạc, danh tiếng. Nhưng anh đã đánh mất điều quan trọng nhất: một mái ấm, một bến đỗ, một người để sẻ chia. Và cái giá phải trả cho sự do dự, cho "lời nói không thành" ngày đó, là cả một cuộc đời chìm trong sự day dứt. Lê An đã tìm thấy bến đỗ của mình, bình yên và hạnh phúc. Còn anh, vẫn đang lênh đênh giữa biển đời mênh mông, cô độc trong chính sự thành công của mình.
Gần sáng, khi những vệt xám đầu tiên bắt đầu len lỏi qua màn đêm đen đặc, Trần Hạo quyết định lên sân thượng của tòa nhà. Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra, để lộ một không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Gió thổi mạnh, rít qua tai anh, mang theo cái lạnh buốt của không khí trên cao và mùi kim loại đặc trưng của những công trình kiến trúc hiện đại. Phía dưới, thành phố vẫn đang ngủ vùi, chỉ lác đác những ánh đèn vàng le lói từ các con đường, các tòa nhà bắt đầu một ngày làm việc mới. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như tiếng côn trùng vo ve, bị nuốt chửng bởi sự bao la của không gian và tiếng gió.
Anh đứng lặng lẽ ở mép sân thượng, hai tay bám chặt vào thành kính lạnh ngắt. Bóng tối dần tan, nhường chỗ cho một màu xám bạc bao trùm bầu trời, báo hiệu một bình minh không xa. Nhưng trong lòng anh, một sự thật còn tăm tối hơn đang dần được chấp nhận. Anh nhìn xuống thành phố rộng lớn, nơi hàng triệu con người đang bắt đầu cuộc sống của họ. Mỗi người một số phận, mỗi người một lựa chọn. Và Lê An, cô đã có lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn mà anh, chính anh, đã gián tiếp tạo nên.
Anh nhớ lại nụ cười thanh thản của Lê An khi cô nói về cuộc sống hiện tại của mình, về "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy. Không có sự giả dối, không có sự gượng ép, chỉ là một sự thật hiển nhiên. Anh nhận ra, sự bình yên của Lê An không phải là sự quên lãng anh, mà là sự lựa chọn dứt khoát để sống trọn vẹn với hiện tại, với người đàn ông đã cho cô sự quan tâm và an toàn mà anh đã không thể. Và anh, chính là người đã để lỡ, đã tự tay đẩy cô đi, từng chút một, bằng sự im lặng, bằng sự do dự của mình.
"Không phải tình yêu không đủ sâu đậm..." anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong gió lạnh, "chỉ là nó đến chậm hơn một nhịp. Hay là, mình đã không đủ dũng cảm để nắm lấy nó." Những câu nói đó, những cụm từ đặc trưng đã trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí anh, giờ đây lại vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã để thời gian trôi qua, để cơ hội vuột mất, để những lời nói không thành trở thành gánh nặng không thể gỡ bỏ. Anh đã tự biến mình thành người đứng ngoài cuộc, nhìn ngắm hạnh phúc của người mình yêu từ xa.
Anh hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, buốt giá, lồng ngực anh căng lên, rồi từ từ thở ra. Anh siết chặt hai nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Vai anh run lên khe khẽ, không phải vì cái lạnh, mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự chấp nhận nghiệt ngã đang cuộn trào trong anh. Sau một hồi lâu, dường như đã trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội, anh từ từ buông lỏng tay. Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời đang dần chuyển mình, ánh mắt nhìn xa xăm, chứa đựng một nỗi đau tột cùng nhưng cũng là sự chấp nhận không thể chối cãi. Ánh đèn thành phố mờ dần, nhường chỗ cho ánh sáng bình minh le lói, hắt lên những tòa nhà cao tầng bằng kính. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, lạnh ngắt khi gặp gió. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự giải thoát, của một sự thật được phơi bày trần trụi.
"Mọi thứ đã kết thúc rồi," anh thì thầm, không còn là câu hỏi mà là một lời khẳng định đầy đau đớn.
Bình minh đã lên. Một ngày mới bắt đầu, không có Lê An bên cạnh, không có tiếng cười của cô, không có ánh mắt chờ đợi của cô. Chỉ còn lại Trần Hạo, đứng giữa sự thành công rực rỡ và nỗi cô đơn đến tột cùng, mang theo vết sẹo vĩnh viễn của một mối tình đã "sai một bước, lỡ cả một đời." Anh đã chấp nhận, một sự chấp nhận đau đớn nhưng cần thiết, để tiếp tục sống với những gì còn lại của cuộc đời mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.