Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 988: Bình Yên Đích Thực: Khẳng Định Lựa Chọn Của Lê An
Dòng chảy của cuộc đời không ngừng nghỉ, mang theo những phù sa ký ức, gột rửa đi những tảng đá nhọn của tiếc nuối, và đắp bồi nên những bờ bãi bình yên. Lê An đã cảm nhận trọn vẹn điều đó trong buổi chiều tà hôm qua, khi hoàng hôn buông mình xuống mái nhà quen thuộc, khi bàn tay Nguyễn Hoàng Huy siết nhẹ lấy eo cô, và giọng nói ấm áp của anh thì thầm bên tai. Cô đã chấp nhận tất cả, không còn giằng xé. Quá khứ đã là một phần của cô, nhưng nó không còn là gánh nặng.
***
Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ phía sau nhà như một bản giao hưởng nhẹ nhàng đánh thức thị trấn còn đang ngái ngủ. Lê An khẽ cựa mình, vươn vai thư thái trên chiếc giường ấm êm. Bên cạnh, Nguyễn Hoàng Huy vẫn say giấc, hơi thở đều đều, bình yên như một dòng suối. Cô nhẹ nhàng rời giường, không muốn phá vỡ giấc ngủ của anh.
Bước vào bếp, mùi cà phê mới pha đã lan tỏa, đánh thức mọi giác quan. Lê An tự tay pha cho mình một tách, hơi nóng bốc lên làm ấm đôi tay cô. Cô mang tách cà phê ra ban công nhỏ, nơi những chậu lan đang đua nhau khoe sắc. Hương lan dịu nhẹ quyện cùng mùi cà phê nồng nàn, tạo nên một bầu không khí thanh khiết, trong lành đến lạ. Cô ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, chậm rãi nhấp từng ngụm cà phê, để vị đắng nhẹ và hương thơm tinh tế lan tỏa khắp khoang miệng, rồi ấm dần xuống lồng ngực.
Ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra khu vườn xanh mướt, nơi những giọt sương còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Tâm trí cô không còn vướng bận những suy nghĩ miên man, những câu hỏi không lời đáp. Thay vào đó, một sự bình yên sâu sắc chiếm lấy toàn bộ không gian nội tâm. Những ký ức về chuyến tàu, về ánh mắt Trần Hạo, về câu nói "Ngày đó... anh đã rất thích em" thoáng qua như một thước phim cũ, đã được tua đi tua lại hàng trăm lần, và giờ đây, nó chỉ còn là một đoạn phim được cất giữ cẩn thận trong ngăn ký ức. Không còn giằng xé, không còn day dứt. Chỉ còn sự bình thản.
Cô biết, nếu như ngày đó, Trần Hạo dũng cảm hơn một chút, nếu như cô kiên nhẫn hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có hai chữ "nếu như" để ta quay ngược thời gian. Cái khoảnh khắc "chậm một nhịp" ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình", đẩy hai người ra xa nhau, để rồi "lời nói không thành" của anh chỉ còn là nỗi tiếc nuối vĩnh viễn. Lê An đã từng dằn vặt rất nhiều vì điều đó. Cô đã từng tự hỏi, liệu mình có quá vội vàng, quá yếu đuối khi chấp nhận một bến đỗ mới? Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô hiểu rằng đó là lựa chọn của một trái tim mệt mỏi, một tâm hồn cần được vỗ về.
Hạnh phúc, đối với Lê An, không phải là những lời thề non hẹn biển hay những cử chỉ hoa mỹ. Hạnh phúc là sự hiện diện. Là một người đàn ông sẵn sàng ở bên cạnh cô khi cô cần, là một gia đình nhỏ ấm áp, là những bữa cơm sum vầy, là tiếng cười trẻ thơ. Nó là sự ổn định, là cảm giác được chở che, được yêu thương một cách chân thành và giản dị. Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh không phải là một cơn bão táp dữ dội, cuốn phăng mọi thứ, nhưng anh là một dòng sông êm đềm, chảy mãi không ngừng, mang theo sự sống và bình yên.
Cô lật giở một cuốn sách đã đọc dở, những trang sách cũ kỹ, ố vàng. Dòng chữ in trên giấy cũng như những dòng chảy của cuộc đời, có lúc thăng, lúc trầm, có lúc tưởng chừng như lạc lối, nhưng cuối cùng vẫn dẫn đến một cái kết. Cuốn sách này, cô đã từng đọc dở từ rất lâu rồi, vào những ngày tháng tâm hồn còn nhiều bão tố. Giờ đây, khi đọc lại, cô thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng, như thể chính cô cũng đã tìm thấy được cái kết viên mãn cho câu chuyện của đời mình. Một cái kết không ồn ào, không bi tráng, mà chỉ đơn giản là bình yên.
Tiếng dép loẹt quẹt từ trong nhà vọng ra. Hoàng Huy đã thức. Anh bước ra ban công, tóc còn rối bù, nụ cười hiền lành nở trên môi khi nhìn thấy cô. "Em yêu, dậy sớm thế?" Giọng anh trầm ấm, mang theo hơi ngái ngủ. Anh vòng tay qua eo cô, đặt cằm lên vai cô, hít hà mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ anh. Cô không cần phải nói gì, chỉ cần sự hiện diện của anh đã đủ lấp đầy mọi khoảng trống. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, không phải ở nơi những giấc mơ dang dở, mà ở chính thực tại ấm áp này.
***
Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường đất dẫn ra bờ sông. Gió mát thổi nhẹ, mang theo mùi phù sa đặc trưng của dòng nước và hương hoa dại ven đường. Lê An bước đi thong thả, từng bước chân nhẹ nhàng in hằn trên nền đất. Dọc theo con đường, những hàng cây cổ thụ xanh um rủ bóng mát, tạo thành một mái vòm tự nhiên. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng cười đùa của lũ trẻ con đang chơi ở một khoảng sân nào đó vọng lại, vẽ nên một bức tranh thanh bình của thị trấn ven sông.
Cô dừng lại trước căn nhà nhỏ có hàng rào dâm bụt đỏ rực, nơi Bà Mai đang cúi mình tưới những luống rau xanh mướt. Mái tóc bạc của bà được vấn cao gọn gàng, chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc màu theo năm tháng, nhưng nụ cười trên môi bà vẫn hiền hậu và ấm áp như ngày nào.
"Dì Mai ơi!" Lê An cất tiếng chào, giọng nói trong trẻo như tiếng suối.
Bà Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại trong nắng rồi chợt giãn ra khi nhận ra Lê An. "Ối chao, con bé An nhà mình đấy à? Dì cứ tưởng ai." Bà Mai khẽ chống tay vào lưng, đứng thẳng dậy, nụ cười càng thêm tươi tắn. "Dạo này con bé An nhà mình tươi tắn hẳn ra, có lẽ có duyên với sông nước mà." Bà đưa tay quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt trìu mến nhìn Lê An. "Chứ mấy bữa trước, thấy con bé cứ trầm ngâm, dì cũng lo."
Lê An mỉm cười dịu dàng. "Dạ, cháu cũng chỉ ra hóng mát thôi dì ạ. Cuộc sống của cháu bây giờ rất bình yên, dì ạ." Cô không nói quá nhiều, nhưng từng lời nói đều chất chứa sự chân thành. Cô không cần phải giải thích những sóng gió đã qua, hay những cảm xúc đã lắng xuống. Chỉ cần một câu nói đơn giản ấy, Bà Mai, người đã chứng kiến cuộc đời cô từ thuở ấu thơ, cũng đủ để hiểu.
Bà Mai gật gù, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. "Phải rồi, cuộc đời con người ta, quan trọng nhất là tìm được sự bình yên trong lòng. Dù có đi đâu, làm gì, có tiền tài danh vọng đến mấy, mà lòng không an thì cũng bằng không. Con bé An nhà mình giỏi lắm, biết cách vun vén cho hạnh phúc của mình." Bà Mai nói, giọng chậm rãi, đầy kinh nghiệm sống.
Lê An chỉ mỉm cười, không đáp lời, nhưng trong lòng cô tràn ngập sự biết ơn. Bà Mai là một trong những người hiếm hoi ở thị trấn này, đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện của cô và Trần Hạo, từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện "bên bờ sông cũ" cho đến khi anh rời đi. Bà cũng là người đã chứng kiến cô gượng dậy, chấp nhận cuộc sống mới, và tìm thấy hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy.
Cô tiếp tục đi dọc bờ sông, cảm nhận làn gió mát rượi mơn man trên da thịt, xua tan đi cái nóng đầu hè. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, uốn lượn qua những bãi bồi, những rặng tre xanh. Nó không vội vã, không ồn ào, cứ thế lặng lẽ làm công việc của mình. Như cuộc đời cô vậy. Đã từng có những con sóng dữ dội, những dòng chảy xiết, nhưng rồi mọi thứ cũng trở về với nhịp điệu bình yên vốn có.
Cô cúi xuống, khẽ chạm tay vào dòng nước mát lạnh. Nước sông trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những đám mây trắng lững lờ. Dòng chảy không ngừng, mang theo những mảnh vụn của quá khứ, những chiếc lá khô, những cánh hoa rơi. Nhưng nó không giữ lại gì. Nó chỉ tiếp tục trôi, hướng về phía biển lớn. Lê An chợt nhận ra, mình cũng giống như dòng sông này. Cô đã để những ký ức, những nuối tiếc trôi đi, không còn cố níu giữ hay day dứt. Quá khứ đã định hình cô, nhưng không giam cầm cô. Nó là một phần của dòng chảy, là những phù sa đã bồi đắp nên bờ bãi vững chãi của hiện tại.
Cô nhìn xa xăm về phía xa, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm. Không còn những "nếu như ngày đó", không còn những "lời nói không thành" ám ảnh. Chỉ còn hiện tại, một hiện tại đầy ắp sự bình yên và yêu thương. Cô đã hoàn toàn chấp nhận mọi lựa chọn của mình, cả những niềm vui và nỗi buồn, cả những điều đã có và những điều đã mất. Bởi vì, tất cả những điều đó đã dẫn cô đến đây, đến một Lê An của ngày hôm nay, một người phụ nữ vững vàng, thanh thản, và hạnh phúc.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông mình xuống, đổ một màu cam rực rỡ lên bầu trời. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên mái ngói đỏ tươi của ngôi nhà nhỏ. Trong căn bếp ấm cúng, mùi cá kho thơm lừng quyện với hương rau luộc thoang thoảng, tạo nên một không gian tràn ngập hơi ấm gia đình. Lê An đang tỉ mẩn xếp đĩa rau ra mâm, trên tay cô, chiếc nhẫn cưới vàng óng ánh khẽ lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Nó không phải là một viên kim cương lấp lánh hay một món trang sức đắt tiền, nhưng nó là biểu tượng của sự gắn kết, của một lời hứa trọn đời, của một tình yêu chân thành và bền bỉ.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, rồi bóng Nguyễn Hoàng Huy xuất hiện ở ngưỡng cửa. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi quen thuộc, có lẽ đã hơi nhàu sau một ngày làm việc, nhưng nụ cười trên môi anh thì luôn tươi tắn và ấm áp. Mùi xà phòng nhẹ nhàng từ áo anh thoang thoảng khi anh bước vào, mang theo chút gió mát từ bên ngoài.
"Em yêu, anh về rồi đây," giọng anh trầm ấm, xoa dịu mọi mệt mỏi trong cô. Anh đặt cặp tài liệu xuống ghế, lập tức tiến về phía cô, vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc.
Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn quen thuộc. Cô không cần những lời hoa mỹ hay những cử chỉ lãng mạn như trong phim. Chỉ cần vòng tay anh, chỉ cần mùi hương quen thuộc của anh, cô đã thấy đủ.
"Anh đi rửa tay đi, cơm tối sắp xong rồi," cô nói, giọng dịu dàng, tràn đầy yêu thương.
Hoàng Huy khẽ hôn lên má cô một lần nữa rồi đi vào phòng tắm. Lê An nhìn theo bóng lưng anh, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang lụi tàn. Cô biết, ngày mai sẽ lại là một ngày mới, với những niềm vui và thử thách mới. Và cô, sẽ luôn vững vàng đón nhận.
Khi Nguyễn Hoàng Huy trở lại, mái tóc anh còn hơi ẩm, mùi sữa tắm thoang thoảng. Anh bước vào bếp, nhìn những món ăn đã được bày biện tươm tất trên mâm, rồi quay sang nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến.
"Hôm nay em có vẻ vui hơn mọi ngày?" anh hỏi, giọng nói chất chứa sự quan tâm. Anh khẽ vuốt lọn tóc mai của cô.
Lê An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Cô không giấu diếm cảm xúc của mình. "Em chỉ đang nghĩ," cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, "mình thật may mắn khi có được cuộc sống như bây giờ." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sự khẳng định vững chắc. Cô không chỉ nói với anh, mà còn nói với chính bản thân mình. Đó không phải là một câu nói khách sáo, mà là một lời tự sự chân thành từ tận đáy lòng.
Nguyễn Hoàng Huy nắm lấy tay cô, khẽ siết chặt. Anh không hỏi thêm, chỉ đơn giản là mỉm cười. Anh không cần cô phải giải thích cặn kẽ mọi suy nghĩ. Anh hiểu rằng, có những điều, chỉ cần cảm nhận là đủ. Anh đã luôn ở bên cô, dùng sự chân thành và kiên định của mình để lấp đầy những "khoảng trống vô hình" mà quá khứ đã để lại. Anh không phải là một Trần Hạo của những giấc mơ thanh xuân, nhưng anh là một Nguyễn Hoàng Huy của hiện tại, của những quan tâm tỉ mỉ, của sự hiện diện không thể thiếu.
Bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp và yên bình. Tiếng dao thớt nhẹ nhàng, tiếng bát đũa lách cách, tiếng nói cười của hai vợ chồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc gia đình quen thuộc. Lê An nhìn anh, nhìn ngôi nhà nhỏ, nhìn cuộc sống mà cô đã vun đắp. Cô cảm thấy trọn vẹn và biết ơn lựa chọn của mình. Cô đã không sai một bước, không lỡ cả một đời. Cô chỉ bước chậm một nhịp ở một nơi, để rồi tìm thấy bến đỗ vững chắc ở một nơi khác. Quá khứ đã định hình cô, nhưng hiện tại mới là nơi cô thực sự sống, và tương lai đang chờ đón cô với tất cả sự bình yên và yêu thương. Cô đã hoàn toàn tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không chỉ của riêng cô, mà còn của cả một gia đình nhỏ đang hạnh phúc từng ngày.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.