Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 987: Bình Yên Sau Bão: Lời Cảm Ơn Quá Khứ

Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng gió xào xạc luồn qua tán cây bàng cổ thụ trước nhà, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm đánh thức Lê An. Cô khẽ cựa mình, mở mắt. Không gian quen thuộc của căn phòng ngủ, với chiếc tủ quần áo bằng gỗ xoan đào sẫm màu, chiếc bàn trang điểm nhỏ đặt cạnh cửa sổ và bức tường sơn màu kem dịu mát, đón chào cô bằng sự ấm áp và bình yên. Mùi đất ẩm thoang thoảng từ khu vườn nhỏ sau nhà, quyện với mùi hoa đại trắng muốt đang hé nụ, lùa vào theo làn gió, đánh thức khứu giác cô một cách nhẹ nhàng.

Lê An chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt còn vương chút mơ màng nhìn ra khung cửa sổ. Khung cảnh thị trấn nhỏ vẫn yên bình như bao năm tháng. Những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng sau hàng cây xanh, con đường làng trải nhựa uốn lượn, và xa xa là dòng sông hiền hòa đang đón những tia nắng đầu tiên. Tâm trí cô chợt lướt qua hình ảnh chuyến tàu đêm hôm trước, và ánh mắt Trần Hạo. Không còn là nỗi day dứt hay sự dằn vặt, mà chỉ là một sự trầm tư nhẹ, như một làn khói mờ ảo lướt qua rồi tan biến. Cô đã trải qua đủ những cung bậc cảm xúc ấy, và giờ đây, chỉ còn lại sự chấp nhận.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh, một cảm giác sảng khoái lan tỏa. Lê An tiến vào bếp, pha một tách trà hoa cúc nóng. Hơi ấm từ chiếc cốc sứ trắng phả vào lòng bàn tay, mang theo hương thơm dịu nhẹ, trấn an tâm hồn cô. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành bọc vải lanh bên cửa sổ phòng khách, nơi ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, làm bừng sáng cả căn phòng. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của cô, dưới ánh sáng buổi sớm, tỏa ra thứ ánh kim bạc thanh khiết. Cô khẽ vuốt ve nó, cảm nhận sự vững chắc và ấm áp mà nó mang lại.

Lê An nhắm mắt lại, để những hình ảnh quá khứ lướt qua trong tâm trí. Cuộc gặp gỡ trên chuyến tàu với Trần Hạo, những lời hỏi thăm xã giao, ánh mắt chất chứa điều gì đó khó gọi tên của anh, và cả sự bình thản của chính cô. Nó không phải là sự thờ ơ, mà là sự thanh thản đến từ việc đã chấp nhận một sự thật không thể thay đổi. Quá khứ, dù có đẹp đẽ hay nhiều tiếc nuối đến đâu, cũng đã lùi về phía sau. Cô đã học được rằng, cuộc đời không phải lúc nào cũng là những câu chuyện cổ tích với kết thúc viên mãn, mà đôi khi, nó là tổng hòa của những sự lựa chọn, những hy sinh, và cả những điều phải bỏ lại.

Cô nhớ lại những năm tháng sau khi Trần Hạo lên thành phố, sự hụt hẫng, những tin nhắn thưa dần, và cả sự cô đơn gặm nhấm tâm hồn cô khi ấy. Có lẽ, nếu năm đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu anh không e dè, không giữ những lời nói không thành trong lòng, mọi chuyện đã khác. Nhưng đó chỉ là "nếu như ngày đó", một câu hỏi không có lời đáp mà cô đã thôi không còn tự vấn bản thân mình nữa. "Chậm một nhịp," cô thầm nghĩ. Đúng vậy, có lẽ anh đã chậm một nhịp, và cô cũng đã không đủ kiên nhẫn để chờ đợi một nhịp đã định trước rằng sẽ không bao giờ tới. Cái khoảng cách vô hình ấy, ban đầu chỉ là một sợi chỉ mỏng manh, rồi dần trở thành một bức tường kiên cố ngăn cách hai thế giới.

Nhưng chính những trải nghiệm ấy, những bài học về thời điểm, về sự dũng cảm cần thiết trong tình yêu, đã định hình nên con người cô hôm nay. Chúng đã dạy cô biết trân trọng những gì mình đang có, biết tìm kiếm sự bình yên không chỉ ở những lời hứa hẹn xa vời mà ở ngay trong hiện tại, trong những điều giản dị nhất. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới. Nó không chỉ là biểu tượng của một cuộc hôn nhân, mà còn là minh chứng cho sự lựa chọn của cô, một lựa chọn mang lại sự ổn định và an yên mà cô khao khát. Một lựa chọn đã giúp cô vượt qua những day dứt của "nếu như ngày đó" để sống trọn vẹn với "hiện tại này". Dù có chút hoài niệm, nhưng lòng cô không còn gợn sóng. Chỉ còn lại sự nhẹ nhõm và một lòng biết ơn sâu sắc cho tất cả những gì đã qua, đã đưa cô đến bến bờ bình yên này.

***

Giữa buổi sáng, sau khi hoàn tất những công việc nhà thường nhật, Lê An quyết định đi dạo ra bờ sông. Dòng sông vẫn chảy êm đềm, uốn lượn quanh thị trấn nhỏ, mang theo phù sa bồi đắp cho những ruộng lúa xanh mướt. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rầm đều đặn, như lời thì thầm của thời gian. Gió thổi xào xạc qua rặng tre xanh rì hai bên bờ, mang theo mùi nước sông mát lạnh và mùi cỏ dại nồng nồng, quen thuộc đến lạ. Khung cảnh ấy, quá đỗi thân thuộc, gợi về vô vàn ký ức.

Cô bước đi trên con đường đất nhỏ ven sông, hít thở sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận làn gió mơn man trên má và mái tóc. Nơi đây từng là chứng nhân cho những buổi tan học chung đường của cô và Trần Hạo, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng, những lời hứa hẹn không thành hình. Có những lúc, cô từng nghĩ, bờ sông này sẽ mãi mãi là nơi gắn kết hai tâm hồn. Nhưng dòng thời gian đã cuốn trôi đi tất cả, chỉ còn lại dấu vết của kỷ niệm.

Lê An dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, nơi cô và Trần Hạo từng khắc tên mình vào thân cây thuở thiếu thời. Dòng chữ đã mờ đi theo năm tháng, chỉ còn là một vết sẹo nhỏ trên vỏ cây sần sùi. Cô đưa tay chạm nhẹ vào vết khắc, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Không còn là nước mắt, không còn là sự đau khổ. Chỉ là một sự chấp nhận bình thản. Cô nhớ về ánh mắt ngập ngừng của Trần Hạo ngày ấy, sự e dè, không dám bày tỏ, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của chính cô. Tất cả đều là một phần của câu chuyện, một phần của số phận.

"Anh đã rất thích em," lời thổ lộ muộn màng của anh, vang vọng trong tâm trí cô. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Cô đã trả lời như thế. Và cô vẫn tin rằng mình đã đúng. Tình yêu không chỉ cần sự rung động, mà còn cần sự dũng cảm để nói ra, sự kiên định để gìn giữ, và sự hiện diện để sẻ chia. Những điều đó, Trần Hạo đã không thể mang lại cho cô vào thời điểm cô cần nhất. Cô đã từng khao khát một bến đỗ an yên, một vòng tay che chở, một người đồng hành thực sự trong cuộc sống. Và cô đã tìm thấy nó, không phải ở Trần Hạo, mà ở một người khác.

Bây giờ, nhìn lại dòng sông cũ, cô không còn cảm thấy sự trống trải hay tiếc nuối. Thay vào đó là một lòng biết ơn sâu sắc. Biết ơn vì những năm tháng tuổi trẻ đã có một mối tình thanh mai trúc mã đẹp đẽ. Biết ơn vì những bài học về sự trưởng thành, về giá trị của sự quan tâm và ổn định. Biết ơn vì những mất mát và tiếc nuối đã dạy cô biết trân trọng hạnh phúc hiện tại. Cô cảm nhận sự nhỏ bé của mình trước dòng chảy vô tận của thời gian, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự vững vàng trong nội tâm. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, và cô cũng đã tiếp tục cuộc hành trình của mình, không ngoảnh lại.

Lê An cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn và nhẵn nhụi, mân mê trong lòng bàn tay. Viên sỏi mát lạnh, mang theo hơi ẩm của đất trời. Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi phù sa đặc trưng của dòng sông, cảm nhận làn gió luồn qua mái tóc, vỗ về tâm hồn. Rồi, cô khẽ ném viên sỏi xuống dòng nước. Một tiếng "tõm" nhỏ vang lên, tạo thành những gợn sóng lan tỏa, rồi nhanh chóng tan biến vào dòng chảy êm đềm. Như những ưu tư, những day dứt cuối cùng còn sót lại trong lòng cô, đã được buông bỏ, hòa mình vào dòng chảy của cuộc đời. Cô đã sẵn sàng để tiến về phía trước, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn an yên.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua cửa sổ, chiếu rọi vào căn bếp nhỏ, nơi Lê An đang chuẩn bị bữa tối. Mùi thơm của hành phi, thịt kho, và rau luộc tỏa khắp nhà, tạo nên một bầu không khí ấm áp, sum vầy. Tiếng cười trẻ con vọng lại từ xa, từ những đứa trẻ hàng xóm đang chơi đùa, làm tăng thêm vẻ sống động cho buổi chiều yên bình của thị trấn.

Cô nhìn ngắm những vật dụng quen thuộc trong nhà: chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi mà Nguyễn Hoàng Huy đã tự tay đóng, chiếc ghế sofa êm ái nơi cô thường đọc sách, và những bức ảnh gia đình được treo ngay ngắn trên tường. Mỗi bức ảnh là một khoảnh khắc đáng nhớ: lễ cưới của cô và Huy, chuyến đi biển đầu tiên của gia đình, sinh nhật đầu tiên của con trai. Mỗi góc nhỏ đều gợi lên sự ấm áp, ổn định và tình yêu thương mà cô đã xây dựng, vun đắp từng ngày. Đây chính là bến đỗ bình yên mà cô từng khao khát.

Lê An cảm nhận rõ ràng sự nhẹ nhõm và an yên sâu sắc trong tâm hồn mình. Quá khứ đã là một phần của cô, một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh cuộc đời, nhưng nó không còn là gánh nặng níu giữ cô lại. Nó là một bài học, một trải nghiệm quý giá đã giúp cô trưởng thành, để biết trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống. Cô đã vững vàng nhìn về tương lai, không còn sự mơ hồ, không còn những "nếu như" day dứt. Cô biết mình đã lựa chọn đúng đắn.

Cô nhẹ nhàng khuấy nồi canh, vừa làm vừa mỉm cười nhẹ. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng Nguyễn Hoàng Huy đang bước về nhà. Anh mặc chiếc áo sơ mi quen thuộc, nụ cười hiền lành nở trên môi khi anh nhìn thấy cô. Một cảm giác bình yên và trọn vẹn lan tỏa trong lòng Lê An. Anh là người đã đến bên cô khi cô mệt mỏi nhất, dùng sự chân thành và kiên định của mình để lấp đầy khoảng trống mà Trần Hạo đã bỏ lại. Anh không lãng mạn như những câu chuyện tình yêu cô từng mơ, nhưng anh là một bến đỗ vững chắc, một người đàn ông của hiện tại, của những quan tâm tỉ mỉ và sự hiện diện không thể thiếu.

Hoàng Huy bước vào nhà, mùi xà phòng nhẹ nhàng từ áo anh thoang thoảng. Anh ôm cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. "Em yêu, anh về rồi đây," giọng anh ấm áp, xoa dịu mọi mệt mỏi trong cô.

Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự an toàn và bình yên. Cô đã chấp nhận tất cả, chấp nhận những gì đã qua, chấp nhận cả những tiếc nuối nhỏ như một phần tất yếu của cuộc đời. Cô không còn cần phải đấu tranh với quá khứ, không còn cần phải tự vấn về những ngã rẽ. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc giản dị nhưng chân thật, một hạnh phúc được xây dựng trên sự thấu hiểu và sẻ chia.

"Bữa tối sắp xong rồi, anh đi rửa tay đi," cô nói, giọng dịu dàng, tràn đầy yêu thương. Hoàng Huy khẽ hôn lên má cô một lần nữa rồi đi vào phòng tắm. Lê An nhìn theo bóng lưng anh, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang lụi tàn. Cô biết, ngày mai sẽ lại là một ngày mới, với những niềm vui và thử thách mới. Và cô, sẽ luôn vững vàng đón nhận. Quá khứ đã định hình cô, nhưng hiện tại mới là nơi cô thực sự sống, và tương lai đang chờ đón cô với tất cả sự bình yên và yêu thương. Cô đã hoàn toàn tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ không chỉ của riêng cô, mà còn của cả một gia đình nhỏ đang hạnh phúc từng ngày.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free