Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 986: Ám Ảnh Bình Thản: Nỗi Tiếc Nuối Vĩnh Viễn Của Trần Hạo

Cô đã tự mình viết nên cái kết cho câu chuyện thanh xuân của mình, một cái kết không phải bằng tình yêu cuồng nhiệt, mà bằng sự bình yên và trọn vẹn. Cô đã không còn là cô gái trẻ mòn mỏi chờ đợi "lời nói không thành" nữa. Cô đã trưởng thành, đã học được cách yêu bản thân mình và trân trọng những gì mình đang có. Lê An đứng tựa vào cửa sổ, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Một niềm hạnh phúc lặng lẽ dâng trào trong trái tim cô. Cô đã chọn con đường này, và cô không hối tiếc. Cô biết, mình đã đúng.

***

Trần Hạo lún sâu vào chiếc ghế bọc da đã sờn của chiếc taxi, thân thể anh như bị hút cạn sức lực sau một hành trình dài và một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đầy ám ảnh. Bên ngoài khung cửa kính, thành phố đang bừng tỉnh, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua các khe hẹp của những tòa nhà chọc trời, nhuộm vàng những vệt khói bụi mờ ảo còn vương trên không trung. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong ven đường hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn – bản giao hưởng quen thuộc của một thành phố không bao giờ ngủ. Mùi khói bụi đặc trưng trộn lẫn với mùi xăng xe và thoang thoảng mùi thức ăn đường phố bốc lên từ những quán ăn vỉa hè len lỏi vào khoang xe, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, bức bối.

Anh nhìn ra ngoài, ánh mắt vô định lướt qua những dòng người hối hả, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ và những cửa hàng mới mở cửa. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn sôi động và gấp gáp như cái cách anh đã bỏ lại nó để trở về tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Nhưng dường như, anh đã trở về một mình, mang theo một khoảng trống không thể lấp đầy. Tâm trí Trần Hạo vẫn còn lơ lửng ở đâu đó, trên chuyến tàu định mệnh vừa qua, nơi anh đã nhìn thấy Lê An, người con gái anh đã từng tin rằng sẽ là của mình. Ánh mắt bình thản của cô, không một lời trách móc, không một chút oán hờn, chỉ là một sự chấp nhận nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng lại cứa vào lòng anh sâu hơn bất kỳ lưỡi dao sắc bén nào. Nó không phải là ánh mắt của sự chia ly đau khổ, mà là ánh mắt của một người đã hoàn toàn buông bỏ, đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình, và điều đó khiến Trần Hạo cảm thấy một sự trống rỗng, nặng nề đè nén.

“Kẹt xe quá, anh ơi!” – Tiếng tài xế taxi càu nhàu, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Trần Hạo. Giọng anh ta hơi khàn, có vẻ như đã thức dậy từ rất sớm để bắt đầu ca làm việc.

Trần Hạo khẽ giật mình, rồi đáp lại qua loa, giọng trầm và hơi khàn, “Ừm…” Anh không thực sự quan tâm đến tình hình giao thông. Những con phố tấp nập, những dòng xe cộ chật cứng dường như càng làm tăng thêm sự cô đơn và lạc lõng trong tâm hồn anh. Mỗi khi xe nhích từng chút một, anh lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, nhưng đồng thời lại quá nhanh để anh có thể nắm giữ những điều đã vụt mất. Anh cố gắng gạt bỏ hình ảnh Lê An ra khỏi tâm trí, cố gắng tập trung vào những tòa nhà cao tầng đang vươn mình lên trời xanh, vào những đám mây trắng lững lờ trôi, nhưng ánh mắt bình thản của cô vẫn hiện rõ mồn một. Nó như một dấu ấn không thể phai mờ, in sâu vào ký ức, nhắc nhở anh về một "nếu như ngày đó" đã không bao giờ xảy ra. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi trĩu nặng, không phải từ chuyến đi dài, mà từ gánh nặng của những điều chưa nói, của những cơ hội đã bỏ lỡ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành công và thời gian quý báu, giờ đây dường như chỉ là vật trang trí vô tri, không thể đo đếm được những khoảng khắc đã mất.

Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh khác chợt hiện lên: Lê An mỉm cười bên bờ sông cũ, tóc bay trong gió, ánh mắt trong veo nhìn về phía chân trời. Đó là hình ảnh của cô gái anh từng yêu, yêu trong thầm lặng, yêu trong sự e dè, và yêu trong sự trì hoãn. Lời hứa "không quên em" của anh ngày ấy, giờ đây vang vọng trong tâm trí như một lời thì thầm chua xót, một lời hứa anh đã không thể giữ trọn vẹn, không phải vì anh đã quên, mà vì anh đã "chậm một nhịp". Khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn dần, cho đến khi nó trở thành một bức tường không thể vượt qua.

Trần Hạo mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Thành phố vẫn đang vội vã, hối hả. Anh biết mình cũng phải hòa mình vào nhịp sống đó, phải tiếp tục công việc, tiếp tục sự nghiệp đã cất công xây dựng. Nhưng làm sao có thể, khi tâm hồn anh vẫn còn mắc kẹt trong một quá khứ không thể quay lại, trong một nỗi tiếc nuối không thể gọi tên? Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, lạc lõng giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời. Chiếc taxi cuối cùng cũng dừng lại trước tòa nhà văn phòng hiện đại. Trần Hạo trả tiền xe, bước xuống, hít một hơi thật sâu mùi khói bụi và sự ồn ào của thành phố. Anh cố gắng chỉnh lại chiếc áo vest, gượng ép một nụ cười chuyên nghiệp trên môi, tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải tập trung. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết, một phần của mình đã vĩnh viễn ở lại trên chuyến tàu định mệnh ấy, cùng với ánh mắt bình thản của Lê An.

***

Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào chồng hồ sơ cao ngất đang chờ anh giải quyết. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự mệt mỏi và căng thẳng ẩn sâu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh. Tiếng gõ phím của các đồng nghiệp xung quanh vang lên đều đặn, tạo nên một âm thanh quen thuộc của một buổi sáng làm việc bận rộn. Mùi cà phê công sở nồng nàn lan tỏa khắp không gian, hòa lẫn với mùi giấy mới và mực in, nhưng tất cả những yếu tố quen thuộc ấy dường như không đủ để kéo Trần Hạo về với thực tại.

Mỗi dòng chữ, mỗi con số trên màn hình đều nhòe đi trước mắt anh, thay vào đó là hình ảnh Lê An trên chuyến tàu, với ánh mắt bình thản đến lạ. Anh liên tục gõ phím sai, ngón tay anh cứ vô thức lướt qua những phím chữ cái không liên quan đến công việc, tự động gõ ra những cái tên, những địa danh cũ kỹ. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn xuyên qua màn hình máy tính như thể đang nhìn vào một khoảng không vô định nào đó, nơi cất giấu những ký ức không thể xóa nhòa. Một bản báo cáo tài chính phức tạp, một dự án quan trọng đang cần sự tập trung cao độ, nhưng tâm trí anh lại như một con thuyền không neo, trôi dạt giữa biển khơi của những hoài niệm. Anh tự trách mình đã không thể kiểm soát được cảm xúc, đã để quá khứ ám ảnh đến mức ảnh hưởng đến công việc.

Anh Long, người cố vấn và đồng nghiệp lâu năm của Trần Hạo, với dáng người cao ráo, áo sơ mi phẳng phiu và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, tiến đến bàn làm việc của anh. Anh Long dừng lại, khẽ gõ nhẹ vào vách ngăn bàn.

“Hạo, cậu ổn chứ? Trông cậu có vẻ không được khỏe.” Giọng Anh Long trầm ấm, mang theo một sự quan tâm nhẹ nhàng nhưng đầy tinh ý. Anh Long đã gắn bó với Trần Hạo nhiều năm, nên không khó để nhận ra sự khác lạ trong thần thái của cậu đồng nghiệp trẻ.

Trần Hạo giật mình, vội vàng thoát khỏi dòng suy nghĩ. Anh gượng cười, nụ cười méo mó không chạm đến mắt. “Tôi ổn, Anh Long. Chỉ là hơi mệt chút thôi.” Anh cố gắng điều chỉnh lại giọng nói cho thật bình thường, che giấu đi sự rệu rã trong tâm hồn. Anh kéo vạt áo vest, cố gắng tạo ra vẻ ngoài chuyên nghiệp và tự tin, nhưng đôi vai anh vẫn hơi trùng xuống, phản bội sự mệt mỏi mà anh đang cố che giấu. Anh biết mình không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc, đặc biệt là khi anh đang ở vị trí quan trọng này.

Anh Long khẽ nhướng mày, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Trần Hạo, nơi anh thấy những lỗi gõ phím không đáng có và một cái tên cũ kỹ hiện lên thoáng qua. “Cậu nên nghỉ ngơi một chút. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Đừng để mình kiệt sức.” Anh Long vỗ nhẹ vai Trần Hạo, rồi quay đi, nhưng ánh mắt anh vẫn còn đọng lại một chút lo lắng.

Ngay sau đó, Hà Minh, một đồng nghiệp khác, với vẻ ngoài khá bảnh bao và phong thái tự tin, lướt qua bàn làm việc của Trần Hạo. Anh ta dừng lại một giây, liếc nhìn Trần Hạo với một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

“Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn.” Hà Minh nói, giọng điệu có chút trêu chọc nhưng cũng ẩn chứa sự quan sát sắc sảo, dường như anh ta đã nhận ra sự khác thường của Trần Hạo. “Có vẻ như đang có chuyện gì đó rất thú vị mà cậu không muốn chia sẻ đây.”

Trần Hạo chỉ khẽ nhún vai, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. “Không có gì. Chỉ là một vài vấn đề cá nhân thôi.” Anh đáp lại một cách ngắn gọn, không muốn đi sâu vào chi tiết. Anh cảm thấy khó chịu khi bị Hà Minh soi mói. Anh luôn là người kín đáo, ít bộc lộ cảm xúc, và giờ đây, ngay cả khi đang cố gắng che giấu nỗi đau của mình, anh vẫn không thoát khỏi sự tinh ý của đồng nghiệp. Anh cảm thấy như mình đang bị một khoảng cách vô hình bao bọc, tách biệt anh khỏi mọi người xung quanh, ngay cả trong môi trường làm việc quen thuộc.

Anh lại cúi xuống màn hình, cố gắng ép mình đọc từng dòng chữ, từng con số. Nhưng hình ảnh của Lê An vẫn cứ hiện lên, như một thước phim quay chậm trong tâm trí anh. Anh nhớ lại lời nói của cô trên chuyến tàu, “Thích thì không đủ.” Câu nói ấy như một vết cắt sâu vào lòng anh, nhắc nhở anh về sự thiếu dũng cảm của mình. "Nếu như ngày đó," anh đã nói ra, "nếu như ngày đó," anh đã đủ mạnh mẽ để bày tỏ cảm xúc của mình, liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc buồn bã, day dứt. Anh siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc đồng hồ đeo tay. Anh biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ. Anh phải tiến về phía trước. Nhưng làm sao có thể tiến về phía trước, khi một phần trái tim anh vẫn còn mắc kẹt trong nỗi tiếc nuối của một tình yêu đã "chậm một nhịp"?

***

Chiều tối, Trần Hạo tìm đến quán cà phê "Góc Yên Bình" quen thuộc. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần sẫm màu thời gian, những khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bạc màu. Ánh đèn lồng giấy màu vàng dịu nhẹ tỏa ra khắp không gian, làm nổi bật những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu và những chậu cây xanh nhỏ đặt khéo léo trên mỗi góc bàn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, lãng mạn, nhưng cũng không kém phần trầm mặc.

Trần Hạo chọn một góc khuất, nơi có thể nhìn ra đường phố nhưng vẫn đủ riêng tư. Anh đặt ly cà phê đen đã nguội lạnh xuống bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng ngắt của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, như chính vị đắng của nỗi lòng anh. Anh lướt tay trên mặt chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Trong tâm trí anh, ánh mắt của Lê An hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không phải là ánh mắt trách móc, cũng không phải là ánh mắt đau khổ. Đó là ánh mắt của sự bình thản đến đau lòng, một sự bình thản đã chấp nhận số phận, chấp nhận sự thật phũ phàng về một khoảng cách không thể xóa nhòa.

"Anh Hạo dùng gì ạ?" – Cô gái phục vụ quán cà phê, với mái tóc buộc cao gọn gàng và nụ cười thân thiện, nhẹ nhàng hỏi. Cô đã quen với sự xuất hiện đều đặn của anh ở đây.

Trần Hạo khẽ lắc đầu, giọng trầm khàn, “Không, cảm ơn cô. Tôi chỉ ngồi một lát thôi.”

Cô gái phục vụ mỉm cười nhẹ rồi quay đi, để lại Trần Hạo trong không gian riêng của mình. Anh đưa tay lên day nhẹ thái dương, cảm thấy một cơn đau âm ỉ. Anh biết, ánh mắt đó của Lê An đã nói lên tất cả. Nó nói rằng cô đã không còn chờ đợi anh nữa, rằng cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không có anh. Đó là một sự thật mà anh phải đối mặt, một sự thật đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Bởi vì khi một người đã bình thản chấp nhận, nghĩa là họ đã hoàn toàn buông bỏ, và không còn chỗ cho sự hối tiếc hay quay đầu.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố bắt đầu lên, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Từ nơi anh ngồi, tiếng ồn ào của phố xá dường như vọng xa hơn, trở thành một tiếng rì rào của một dòng sông không ngừng chảy. Anh nhớ về bờ sông cũ ở thị trấn nhỏ, nơi anh và Lê An đã cùng nhau trải qua những tháng ngày thơ ấu. Những đêm trò chuyện vu vơ, những buổi tan học chung đường, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng chính sự e dè của anh, sự không dám bày tỏ "lời nói không thành" của mình, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ, một khoảng cách mà anh đã không nhận ra cho đến khi quá muộn.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt nữa, rồi đặt xuống. Anh lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Tên Lê An vẫn còn đó, nhưng anh không bấm số. Anh không biết phải nói gì, hay liệu có còn điều gì để nói nữa không. Cô đã hạnh phúc, anh có thể cảm nhận được điều đó qua ánh mắt cô. Và sự hạnh phúc của cô, dù không có anh, vẫn khiến anh cảm thấy một nỗi đau day dứt, một nỗi đau của sự mất mát vĩnh viễn. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ gánh nặng của cả một đời người. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố dần lên, nhưng tâm hồn anh vẫn chìm trong bóng tối của nỗi tiếc nuối. Anh biết, cô gái ấy, Lê An, đã vượt qua được cái "chậm một nhịp" của anh. Cô đã tự tìm thấy nhịp điệu của cuộc đời mình, một nhịp điệu bình yên và trọn vẹn. Còn anh, anh vẫn mãi mắc kẹt ở cái nhịp điệu lạc lõng ấy, cái nhịp điệu của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực.

***

Đêm khuya, Trần Hạo đứng bên cửa sổ căn hộ cao tầng của mình, nhìn xuống biển ánh sáng lấp lánh của thành phố. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều nhỏ bé và xa vời, nhưng nỗi day dứt trong lồng ngực anh thì lại cuộn trào dữ dội. Tiếng ồn ào của thành phố đã dịu đi nhiều, chỉ còn lại những âm thanh mơ hồ của gió luồn qua các tòa nhà cao tầng và tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn cho tâm trạng của anh. Căn hộ sang trọng, tiện nghi, tràn ngập mùi gỗ và da từ nội thất cao cấp, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết.

Anh đưa tay chạm vào tấm kính lạnh lẽo, cảm nhận cái lạnh buốt từ bên ngoài truyền vào. Anh nhận ra, sự nghiệp thành công, cuộc sống tiện nghi không thể lấp đầy khoảng trống mà "nếu như" đã để lại. Tất cả những thành tựu anh đã đạt được, tất cả những hào quang anh đang có, đều trở nên vô nghĩa khi anh nhớ về ánh mắt bình thản của Lê An. Ánh mắt đó, nó không trách móc, không oán giận, nhưng lại là bằng chứng sống động nhất cho sự thất bại của anh, cho việc anh đã "chậm một nhịp" trong tình yêu. Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất: cơ hội được ở bên cô.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má. Vị mặn chát của nước mắt hòa lẫn với vị đắng của nỗi tiếc nuối, thấm sâu vào tâm hồn anh. Anh không còn cố gắng chiến đấu với cảm xúc nữa, mà chấp nhận nó như một phần không thể tách rời của cuộc đời mình. Anh chấp nhận rằng tình yêu của anh, giờ đây, chỉ còn là một nỗi tiếc nuối vĩnh viễn, một sự thật không thể chối bỏ. Cô ấy đã tìm được hạnh phúc, một bến đỗ bình yên, còn anh, anh chỉ có thể giữ lại nỗi tiếc nuối này làm bạn đồng hành.

"Nếu năm đó nói sớm hơn một chút..." – Anh thì thầm, giọng chua xót, lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ. "Nhưng giờ thì quá muộn rồi. Nó đã hóa thành tiếc nuối, vĩnh viễn không thể thay đổi." Anh tự nhủ rằng đây là cái giá phải trả cho sự e dè, thiếu dũng cảm của mình năm xưa. Cái giá của một "lời nói không thành", của một "khoảng cách vô hình" đã lớn dần theo năm tháng.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. Thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một bức tranh mờ ảo, vô hồn. Anh không còn cảm thấy sự thôi thúc phải chạy theo những mục tiêu mới, những đỉnh cao mới. Tất cả dường như đã mất đi ý nghĩa. Anh đã để lại Lê An ở phía sau, ở một nơi mà anh không thể quay lại. Anh đã để cô tự viết nên cái kết cho câu chuyện của mình, một cái kết mà anh không phải là một phần trong đó.

Trần Hạo xoay lưng lại với khung cửa sổ, bước về phía giường. Mỗi bước chân anh đều nặng nề, như mang theo gánh nặng của cả một thanh xuân. Anh nằm xuống, nhìn lên trần nhà. Bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng trong tâm trí anh, ánh mắt bình thản của Lê An vẫn hiện rõ mồn một. Anh biết, nỗi tiếc nuối này sẽ mãi mãi là một phần của anh, một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Và đêm nay, cũng như bao đêm khác, anh lại chìm vào giấc ngủ với nỗi day dứt ấy, nỗi day dứt của một người đã đánh mất hạnh phúc vì sự e dè của chính mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free