Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 985: Bến Đỗ Bình Yên: Lựa Chọn Của Sự Thực Tế
Một ngày mới lại bắt đầu, mang theo ánh sáng dịu dàng của buổi sớm len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng cam trên sàn gỗ. Lê An thức dậy sớm hơn mọi khi, có lẽ bởi dư âm của cuộc gặp gỡ trên chuyến tàu vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm trí, tựa như một làn hương cũ thoảng qua rồi lại tan. Cô bước xuống bếp, pha một ấm trà hoa cúc. Hơi nóng từ nước sôi lan tỏa, mang theo mùi hương thanh khiết của hoa cỏ, xua đi chút mông lung còn sót lại từ giấc mơ đêm qua.
Với chiếc cốc sứ ấm nóng trên tay, Lê An chậm rãi bước ra phòng khách. Tiếng chim hót líu lo từ vườn cây nhỏ sau nhà như một bản hòa tấu chào ngày mới, trong trẻo và yên bình. Từ xa vọng lại tiếng xe máy nhẹ nhàng của hàng xóm đi chợ, rồi tiếng rao hàng của bà bán xôi đầu ngõ, tất cả vẽ nên một bức tranh sống động nhưng không hề ồn ào về thị trấn đang dần thức giấc. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chưa gay gắt, chỉ đủ sưởi ấm làn da và xua đi cái se lạnh còn sót lại của đêm. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ giàn hoa trên ban công quyện với mùi cà phê phảng phất từ quán gần đó, cùng mùi bánh mì mới nướng từ tiệm bánh đầu phố, tạo nên một bản giao hưởng của những mùi hương thân thuộc, thấm đẫm vào từng hơi thở của cô.
Lê An nhấp từng ngụm trà nóng, vị ngọt thanh của mật ong và chút đắng nhẹ của hoa cúc lan tỏa nơi đầu lưỡi, làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ, ngắm nhìn con đường nhỏ vắng người, những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng sau rặng cây xanh. Sự tĩnh lặng và ấm áp của tổ ấm hiện tại bao trùm lấy cô, một sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng, vun đắp qua bao nhiêu năm tháng. Cuộc gặp gỡ Trần Hạo trên chuyến tàu, dẫu chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cái gật đầu và một ánh nhìn xa lạ, lại có sức mạnh khơi gợi cả một dòng sông ký ức. Nó không làm cô chao đảo, không khiến cô hối tiếc, nhưng nó nhắc nhở cô về một phần của thanh xuân đã ngủ yên.
"Một ngày mới lại bắt đầu...", cô thì thầm, giọng nói tựa như tiếng gió lướt qua kẽ lá. Dư âm chuyến tàu ấy vẫn còn đây, một cảm giác bâng khuâng mơ hồ, một nốt nhạc lạc lõng trong bản hòa ca cuộc sống hiện tại của cô. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, vẫn phải quay vòng theo nhịp điệu của nó. Cô không thể mãi đắm chìm trong những điều "nếu như ngày đó", không thể để quá khứ ảnh hưởng đến sự bình yên mà cô đang có. Ánh nắng ban mai càng lúc càng rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả căn phòng, như muốn xua tan đi bất kỳ đám mây u ám nào còn lẩn khuất trong tâm hồn cô. Lê An khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng tràn ngập lồng ngực. Cô biết, đã đến lúc phải đối diện với những gì đã qua một cách trọn vẹn nhất, không phải để dằn vặt, mà để thấu hiểu và vững tin hơn vào con đường mình đã chọn.
Cô mở mắt, nhìn xuống chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út. Chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, không chỉ là biểu tượng của tình yêu mà còn là minh chứng cho một lựa chọn, một lời hứa của cô dành cho chính mình. Nó nhắc nhở cô về những ngày tháng dài đằng đẵng sau khi Trần Hạo rời đi, những ngày cô đơn, trống trải đến nao lòng. Cô nhớ những lần mình cầm chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ), với hy vọng mong manh rằng màn hình sẽ sáng lên với một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh. Nhưng rồi, những tín hiệu ấy cứ thưa dần, rồi mất hút, tựa như con thuyền nhỏ bị dòng sông cuốn đi mất hút vào màn sương. Mỗi lần như thế, một vết nứt lại hằn sâu hơn trong trái tim cô, một "khoảng cách vô hình" dần được tạo nên, không phải bởi địa lý, mà bởi sự im lặng, bởi "lời nói không thành" của anh.
Cô nhớ lại những buổi chiều tà buồn bã, khi một mình đi dạo bên bờ sông cũ, tiếng gió xào xạc qua hàng cây ven sông như tiếng thở dài của chính cô. Tiếng trẻ con chơi đùa từ xa dần tắt hẳn khi hoàng hôn buông xuống, để lại một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi bùn đất ven sông, mùi hoa cỏ dại thoang thoảng trong gió, tất cả đều nhuốm màu cô đơn. Có những lúc, cô ngồi hàng giờ ở Quán Cà Phê 'Góc Yên Bình', ngắm nhìn dòng người qua lại, trong lòng chất chứa một nỗi mong đợi vô hình, một hy vọng vu vơ rằng có thể anh sẽ xuất hiện, hay ít nhất là một tin nhắn sẽ tới. Nhưng không, chỉ có sự im lặng kéo dài, sự mệt mỏi dần dà xâm chiếm tâm hồn cô.
"Mình đã chờ đợi quá lâu rồi... một lời nói, một sự hiện diện", cô thầm nghĩ. Cảm giác mệt mỏi ấy dần biến thành một sự buông xuôi, một sự chấp nhận rằng có những điều mình không thể thay đổi, không thể níu giữ. Trần Hạo đã mang đến cho cô những kỷ niệm thanh xuân tươi đẹp, nhưng anh cũng để lại trong cô một khoảng trống mênh mông của sự chờ đợi vô vọng. Anh đã dạy cô bài học về sự "chậm một nhịp", về việc tình yêu cần hơn những cảm xúc thầm kín, cần sự dũng cảm để bày tỏ và hiện diện.
Và rồi, Hoàng Huy xuất hiện. Không ồn ào, không hoa mỹ, anh đến bên cô như một cơn mưa rào tưới mát tâm hồn khô cằn. Cô nhớ những buổi tối anh đưa cô về nhà sau giờ làm, không cần những lời hẹn hò lãng mạn, chỉ đơn giản là một sự hiện diện đều đặn, chân thành. Cô nhớ những bữa ăn đơn giản nhưng ấm áp mà anh chuẩn bị, mùi thức ăn thơm lừng từ các hàng quán nhỏ trong thị trấn mà anh mua cho cô, những lời hỏi han chân thành về một ngày làm việc của cô. Anh không ngần ngại thể hiện sự quan tâm, không sợ hãi bày tỏ cảm xúc. Anh luôn ở đó, lắng nghe cô, chia sẻ cùng cô mọi buồn vui. Anh là người đầu tiên cho cô cảm giác được trân trọng một cách trọn vẹn, được quan tâm một cách thực tế, điều mà cô chưa từng nhận được từ Trần Hạo.
"Anh ấy không hứa hẹn điều gì xa vời, nhưng anh ấy luôn ở đây, ngay bên cạnh", Lê An tự nhủ. Những cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy trân trọng của Hoàng Huy đã dần lấp đầy khoảng trống trong trái tim cô. Anh không cần phải là một người đàn ông hoàn hảo, nhưng anh là người đàn ông đã dám bước tới, đã dám nắm lấy tay cô khi cô chênh vênh nhất. Cô nhớ có lần, cô đã ngồi bên bờ sông cũ, nước mắt lăn dài vì quá mệt mỏi với sự chờ đợi, và Hoàng Huy đã xuất hiện. Anh chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, không nói lời nào, chỉ đơn giản là đưa cho cô một chiếc khăn giấy và một cốc trà gừng nóng. Khoảnh khắc ấy, cô nhận ra, sự hiện diện ấy quý giá hơn bất kỳ "lời nói không thành" nào.
Cô vô thức mân mê chiếc nhẫn cưới trên ngón tay. Chiếc nhẫn hơi lạnh, nhưng lại mang đến một cảm giác vững chãi, an toàn. "Có lẽ, đây mới là điều mình thực sự cần", cô nghĩ. Một tình yêu không cần những lời thề non hẹn biển, không cần những cử chỉ lớn lao, mà là một sự hiện diện đều đặn, một sự quan tâm chân thành, một bến đỗ bình yên nơi cô có thể tựa vào. Hoàng Huy đã cho cô điều đó. Anh đã cho cô một cuộc sống ổn định, một tổ ấm tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp.
Tình yêu với Trần Hạo là một bản tình ca dang dở, một câu chuyện của những điều "nếu như ngày đó". Nhưng cuộc sống không cho phép cô sống mãi trong những câu hỏi không có lời đáp. Cô đã phải tự mình tìm kiếm hạnh phúc, tự mình định đoạt cuộc đời mình. Và khi Hoàng Huy xuất hiện, anh đã cho cô thấy rằng hạnh phúc không phải là một giấc mơ xa vời, mà là những điều nhỏ bé, hiện hữu mỗi ngày. Anh đã giúp cô hàn gắn những vết thương lòng, từng chút một, bằng sự kiên nhẫn và tình yêu thương của mình.
Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả căn phòng khách. Lê An mở mắt, đôi mắt cô không còn chút mông lung nào, thay vào đó là sự kiên định và bình thản. Cô nhìn quanh căn phòng khách ấm cúng, nơi có những bức ảnh cưới của cô và Nguyễn Hoàng Huy được đặt trang trọng trên kệ tủ. Trong ảnh, họ mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và sự tin tưởng. Cô đứng dậy, bước đến bên khung cửa sổ, nhìn ra vườn. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn trong căn nhà, như đếm từng nhịp thời gian trôi qua, khẳng định sự ổn định và bình yên mà cô đang có. Tiếng lá cây xào xạc nhẹ bên ngoài do gió khẽ thổi, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, không chút xao động. Mùi gỗ cũ từ đồ nội thất, mùi ấm áp của một căn nhà có người ở, mùi nước xịt phòng thoang thoảng – tất cả đều là những dấu hiệu của một cuộc sống trọn vẹn, được vun đắp từ những điều giản dị nhất.
Cô tự nhủ rằng quyết định kết hôn với Hoàng Huy không phải là một sự thỏa hiệp hay vội vã, mà là một lựa chọn sáng suốt dựa trên những gì cô thực sự cần: một sự ổn định, một người đàn ông hiện diện và quan tâm, không để cô một mình trong những khoảnh khắc chênh vênh. Trần Hạo đã từng là một giấc mơ đẹp, nhưng giấc mơ ấy lại thiếu đi sự dũng cảm để trở thành hiện thực. Anh đã không dám nói ra "lời nói không thành" của mình, đã để một "khoảng cách vô hình" lớn dần giữa họ, và cuối cùng, anh đã "chậm một nhịp" so với cuộc đời cô.
"Mình đã chọn đúng, cho bản thân mình", Lê An thầm khẳng định. Cô không còn cảm thấy day dứt về những gì đã qua, cũng không còn oán trách ai. Tình yêu có thể cần sự lãng mạn, cần những lời hứa hẹn ngọt ngào, nhưng hạnh phúc, thứ hạnh phúc thật sự, lại cần sự thực tế và sự dũng cảm để nắm bắt. Cô đã tự tạo ra hạnh phúc cho mình, bằng cách chấp nhận hiện thực và đưa ra những lựa chọn đúng đắn cho bản thân. Ánh sáng dịu dần qua rèm cửa, tạo nên những vệt sáng vàng cam cuối cùng của một ngày, như một sự khẳng định cho vẻ đẹp của sự chấp nhận và bình yên.
"Hạnh phúc không phải là mơ mộng viển vông, mà là những điều nhỏ bé, hiện hữu mỗi ngày", cô mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười không còn chút gượng ép nào, chỉ còn sự mãn nguyện và bình an. Trần Hạo đã dạy cô bài học về thời điểm và sự dũng cảm, về những điều "nếu như ngày đó" đã không xảy ra. Nhưng Hoàng Huy đã cho cô bài học về sự trân trọng hiện tại và sự ổn định. Anh đã chứng minh rằng tình yêu không chỉ là những cảm xúc mãnh liệt mà còn là sự đồng hành, sự quan tâm không ngừng nghỉ.
Cô đã tự mình viết nên cái kết cho câu chuyện thanh xuân của mình, một cái kết không phải bằng tình yêu cuồng nhiệt, mà bằng sự bình yên và trọn vẹn. Cô đã không còn là cô gái trẻ mòn mỏi chờ đợi "lời nói không thành" nữa. Cô đã trưởng thành, đã học được cách yêu bản thân mình và trân trọng những gì mình đang có. Lê An đứng tựa vào cửa sổ, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Một niềm hạnh phúc lặng lẽ dâng trào trong trái tim cô. Cô đã chọn con đường này, và cô không hối tiếc. Cô biết, mình đã đúng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.