Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 365: Bức Ảnh Lạ Trên Mạng Xã Hội

***

Ánh hoàng hôn cuối ngày buông xuống, bao trùm hai người bằng một màu vàng ấm áp, tạo nên một khung cảnh bình yên và lãng mạn đến nao lòng. Lê An khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát mơn man qua mái tóc, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay Huy, và biết rằng, đây chính là hiện tại của cô, một hiện tại đầy chấp nhận và bình yên. Dù vẫn còn đó một chút tiếc nuối man mác cho những gì đã không thể xảy ra, nhưng nỗi buồn ấy không còn làm cô quặn thắt. Nó chỉ là một phần của sự chấp nhận, một sự chấp nhận không lời rằng mọi thứ đã thay đổi, rằng con đường của cô và Trần Hạo đã rẽ sang hai hướng khác nhau từ rất lâu rồi. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành hữu hình, không phải bằng địa lý, mà bằng sự chuyển động của thời gian và cảm xúc, được lấp đầy bằng sự hiện diện của một người đàn ông khác.

***

Tựa một vệt sao băng xẹt ngang qua bầu trời đêm vĩnh cửu, thời gian ở thành phố lớn dường như cũng trôi nhanh hơn, cuốn Trần Hạo vào vòng xoáy bất tận của công việc và những tham vọng không ngừng nghỉ. Chiều muộn, tại văn phòng Tổng Giám Đốc của Trần Thiện Minh, nơi được mệnh danh là “đỉnh cao của sự nghiệp”, Trần Hạo đang ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt tập trung cao độ đến nỗi dường như không còn nhận thức được sự tồn tại của thế giới xung quanh. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt của căn phòng tầng cao nhất này phơi bày toàn cảnh thành phố đang dần chìm vào ánh nắng nhạt cuối chiều. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ như những con kiến bò chậm chạp trên sa bàn, tất cả đều nằm gọn trong tầm mắt anh, như một minh chứng hùng hồn cho những gì anh đã và đang xây dựng.

Mùi gỗ óc chó mới, mùi da cao cấp từ chiếc ghế bành xoay, thoang thoảng lẫn với mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trên bàn và mùi giấy cao cấp từ những tập tài liệu, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí trang trọng, đôi khi có chút lạnh lẽo nhưng luôn toát lên vẻ thông minh, quyết đoán. Tiếng gõ phím của Trần Hạo nhanh thoăn thoắt, đều đặn như một cỗ máy được lập trình, nhưng ẩn sâu trong từng nhịp gõ là sự tính toán kỹ lưỡng, là trí tuệ sắc bén và ý chí kiên định. Anh đang hoàn thiện một module quan trọng trong dự án phần mềm mới của công ty, từng dòng code phức tạp hiện lên trên màn hình lớn, những biểu đồ dữ liệu nhảy múa đầy logic và hiệu quả. Mỗi khi một đoạn mã được biên dịch thành công, một cảm giác thỏa mãn sâu sắc lại len lỏi trong lồng ngực anh, một sự thỏa mãn mà chỉ những người theo đuổi sự hoàn hảo trong công việc mới có thể hiểu được.

Giữa lúc anh đang đắm chìm trong thế giới số, cánh cửa văn phòng khẽ mở. Anh Long, cấp trên trực tiếp của anh, người đàn ông cao ráo với ánh mắt sắc bén và phong thái lịch thiệp, bước vào. Anh Long vẫn giữ nguyên vẻ chuyên nghiệp và tập trung như mọi khi, nhưng trên môi thoáng hiện một nụ cười hài lòng.

“Tiến độ rất tốt, Hạo,” Anh Long nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Anh đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Trần Hạo. “Cậu đúng là không làm tôi thất vọng.”

Trần Hạo khẽ gật đầu, ngón tay vẫn lướt trên bàn phím, đôi mắt không rời khỏi màn hình. “Cảm ơn anh. Tôi đã cố gắng hết sức.”

“Cố gắng của cậu đã được đền đáp xứng đáng,” Anh Long tiếp lời, tiến lại gần bàn làm việc, đặt tay lên vai Trần Hạo. “Dự án này rất quan trọng, và cậu đang làm rất tốt. Cứ đà này, không lâu nữa cậu sẽ là một trong những nhân tố chủ chốt của công ty. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.”

Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua trên môi. Anh không nói gì thêm, nhưng trong thâm tâm, những lời khen ngợi của Anh Long như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ, củng cố thêm niềm tin vào con đường anh đã chọn. Anh lại gật đầu, tiếp tục công việc của mình. Anh Long hiểu ý, không muốn làm phiền thêm, chỉ vỗ nhẹ vai anh một cái rồi rời đi. Cánh cửa khép lại, trả lại không gian yên tĩnh cho Trần Hạo, chỉ còn tiếng gõ phím đều đặn và tiếng gió khẽ rít nhẹ từ bên ngoài cửa sổ.

“Chỉ cần thêm chút nữa, mình sẽ có thể lo cho mọi thứ. Mọi thứ…” Trần Hạo nghĩ thầm, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình, nhưng trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh một ngôi nhà nhỏ ven sông, một mái tóc dài buông xõa và nụ cười dịu dàng của ai đó thoáng qua trong tâm trí anh. Đó là động lực thầm kín, là mục tiêu cuối cùng mà anh đã lao mình vào công việc như một con thiêu thân, bỏ lại đằng sau bao nhiêu điều, bao nhiêu người. Anh tin rằng, chỉ cần đủ thành công, đủ vững vàng, anh sẽ có thể quay về, sẽ có thể bù đắp tất cả. Sự nghiệp đối với anh không chỉ là tham vọng, mà còn là một lời hứa câm lặng mà anh đã tự đặt ra cho chính mình, một lời hứa mà anh đã từng nghĩ sẽ dành cho Lê An, cho một tương lai chung của họ.

***

Đêm khuya, thành phố đã lên đèn, biến những con đường thành dải lụa vàng lấp lánh, những tòa nhà cao tầng thành những khối pha lê khổng lồ. Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, nơi anh có thể ôm trọn ánh sáng rực rỡ của đô thị vào lòng. Căn hộ được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với những mảng tường kính khổng lồ nhìn ra toàn cảnh thành phố, nội thất mang phong cách Bắc Âu hiện đại với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, điểm xuyết bằng chất liệu gỗ sồi ấm áp và đá cẩm thạch mát lạnh. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa và mùi nước hoa nam tính của chính anh hòa quyện trong không gian, tạo nên một cảm giác tĩnh mịch, đôi khi lạnh lẽo.

Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa da êm ái, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh của chất liệu da cao cấp dưới cơ thể mỏi mệt. Sau một ngày dài căng thẳng với những con số và dòng code, anh bật nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng kèn saxophone réo rắt, tiếng piano dìu dặt lan tỏa khắp không gian, cố gắng xoa dịu tâm hồn anh. Anh với lấy chiếc điện thoại di động, thói quen thường nhật sau mỗi giờ làm việc, lướt qua các ứng dụng mạng xã hội. Anh lướt qua những dòng trạng thái vô vị, những bài đăng quảng cáo, những tin tức giật gân, rồi dừng lại ở trang cá nhân của một vài người bạn cũ ở thị trấn. Cuộc sống của họ dường như vẫn bình dị, chậm rãi, khác xa với sự hối hả, xô bồ nơi anh đang sống. Những hình ảnh về những bữa ăn gia đình, những buổi tụ tập bạn bè bên bờ sông cũ, những khoảnh khắc đời thường giản dị chợt ùa về, gợi lên trong lòng anh một nỗi hoài niệm xa xăm, mơ hồ.

Anh lướt đến trang cá nhân của Mai, người bạn thân của Lê An từ thuở nhỏ. Mai là một người khá hoạt bát và thường xuyên cập nhật hình ảnh trên mạng xã hội. Anh nhìn thấy một bức ảnh mới được đăng tải cách đây vài giờ, chụp tại một quán cà phê quen thuộc ở thị trấn. Đó là một bức ảnh nhóm, nhưng ánh mắt anh lập tức dừng lại ở Lê An.

Cô ấy đang cười. Nụ cười rạng rỡ, tự nhiên đến nỗi ánh sáng màn hình điện thoại cũng không thể làm mờ đi sự tươi tắn ấy. Lê An trong ảnh mặc một chiếc váy màu pastel đơn giản, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô đứng giữa một nhóm bạn cũ, những khuôn mặt thân quen từ thuở thiếu thời, nhưng có một điều khiến ánh mắt Trần Hạo khựng lại. Cạnh Lê An, tay cô ấy khẽ chạm vào cánh tay, là một chàng trai lạ. Anh ta trông khá chân phương, với nụ cười hiền lành, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Lê An. Cử chỉ của họ không quá thân mật, không quá phô trương, nhưng đủ để Trần Hạo cảm nhận được một sự gắn kết, một sự gần gũi tự nhiên.

“An… trông em khác quá,” Trần Hạo thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh phóng to bức ảnh, ánh mắt dò xét từng chi tiết. Nụ cười của Lê An, dù đẹp và rạng rỡ, nhưng lại khiến anh cảm thấy một sự xa cách mơ hồ, một điều gì đó đã thay đổi mà anh không thể gọi tên. Anh cố gắng nhận diện chàng trai bên cạnh cô. Anh ta không phải là ai đó trong nhóm bạn cũ của họ, không phải là người mà anh từng biết. Mái tóc cắt gọn gàng, khuôn mặt có vẻ hiền lành, ánh mắt ấm áp. Cảm giác khó chịu bất chợt dâng lên trong lòng Trần Hạo, như một làn khói mỏng manh nhưng dai dẳng. Anh chạm nhẹ ngón tay lên màn hình, như muốn chạm vào nụ cười của Lê An, nhưng giữa anh và cô, giữa anh và bức ảnh kia, dường như đã có một bức tường vô hình ngăn cách.

Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng không còn mang lại sự bình yên. Thay vào đó, nó như càng khoét sâu thêm vào sự khó chịu, sự bối rối trong lòng anh. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cố gắng giải mã những tín hiệu mà nó mang lại. Lê An đang vui vẻ, đang hạnh phúc, và dường như, hạnh phúc ấy không còn liên quan đến anh. Một cảm giác lạ lẫm, một sự bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi trong trái tim vốn đã chai sạn vì công việc và tham vọng của anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của những cuộc sống đã rẽ lối, của những cảm xúc đã đổi thay.

***

Trần Hạo tắt nhạc, đặt chiếc điện thoại lạnh lẽo xuống mặt bàn kính, nhưng hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên chàng trai lạ kia vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, như một bóng ma dai dẳng không chịu tan biến. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, vẽ nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Nhưng cảnh tượng tráng lệ ấy không thể xua đi sự cô đơn và bất an đang gặm nhấm lòng anh. Căn hộ sang trọng, hiện đại mà anh đã dày công xây dựng, bỗng trở nên trống trải đến lạ lùng.

Anh lại cầm điện thoại lên, ngón tay lướt vội vã trên màn hình, cố gắng tìm kiếm thêm bất kỳ thông tin nào về chàng trai lạ đó. Anh vào trang cá nhân của Mai, của những người bạn chung khác, dò tìm trong các bình luận, trong những bức ảnh được tag. Nhưng mọi thứ đều mơ hồ. Không có tên, không có lời giới thiệu cụ thể, chỉ là những khuôn mặt thân quen và sự hiện diện của một người đàn ông xa lạ. Cảm giác khó chịu, một sự ghen tuông mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực anh, nóng rát và khó hiểu. Anh đã quá đắm chìm vào công việc, vào những mục tiêu sự nghiệp của riêng mình, đến nỗi đã quên mất việc kết nối thực sự với Lê An. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian và khoảng cách sẽ không thể làm phai mờ đi tình cảm của họ, rằng Lê An sẽ mãi chờ đợi anh. Nhưng bức ảnh kia, nụ cười kia, và sự hiện diện của người đàn ông lạ kia, đã đập tan ảo tưởng ấy.

“An… em có người mới rồi ư? Không thể nào…” Trần Hạo lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy sự hoài nghi và đau đớn. Anh không thể tin được, không muốn tin được. Lê An, cô gái dịu dàng, trầm lặng mà anh đã khắc sâu trong ký ức, cô gái của những buổi tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, giờ đây dường như đã thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà anh không còn là một phần trong đó.

Anh xoay người, bước đi lại trong căn phòng rộng lớn, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Ánh sáng từ thành phố hắt vào, in bóng anh lên sàn nhà bóng loáng, biến anh thành một cái bóng cô độc, lạc lõng. Sự nuối tiếc bắt đầu dâng lên, như một con sóng ngầm cuộn trào từ đáy sâu tâm hồn. Nếu như ngày đó, anh can đảm hơn một chút, nói ra lời yêu sớm hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác? Liệu Lê An có còn ở bên anh, cười rạng rỡ như trong bức ảnh kia, nhưng là với anh chứ không phải một người xa lạ? Những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không có lời đáp.

Cảm giác bất an càng lúc càng lớn dần. Anh đã luôn tin rằng mình đang xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, nhưng có vẻ như, trong khi anh mải miết chạy theo những ánh đèn đô thị, Lê An đã tự tìm cho mình một bến đỗ an yên. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây không chỉ là sự im lặng, là những tin nhắn thưa dần, mà còn là sự hiện diện của một người thứ ba, một người mà anh chưa từng biết, chưa từng gặp mặt, nhưng lại đang đứng rất gần Lê An.

Trần Hạo dừng lại bên cửa sổ, bàn tay đặt lên lớp kính mát lạnh. Anh nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh bên dưới, nhưng tâm trí anh lại đang ở rất xa, ở thị trấn nhỏ ven sông, nơi Lê An đang sống, nơi cô ấy đang cười. Nụ cười ấy, giờ đây không còn thuộc về riêng anh nữa. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng đến khó tả, một sự mất mát mà anh chưa từng lường trước. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Cô ấy có người mới rồi ư?

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh ấy, nhưng nó vẫn kiên trì bám lấy, khắc sâu vào tâm trí anh. Sự thờ ơ của anh trong suốt những năm tháng qua, sự ưu tiên tuyệt đối dành cho sự nghiệp, giờ đây đang quay lại cắn xé anh bằng một nỗi day dứt không thể gọi tên. Thành công mà anh đã đạt được, căn hộ xa hoa này, tất cả bỗng chốc trở nên vô nghĩa, trống rỗng.

Đêm khuya, thành phố dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh, người đàn ông tài giỏi, quyết đoán trên thương trường, giờ đây lại hoàn toàn lạc lối trước một bức ảnh trên mạng xã hội. Anh biết rằng, cuộc sống của Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Và điều đó, thật sự, là một cú sốc lớn, một vết cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh nhận ra rằng, có lẽ, anh đã thực sự chậm một nhịp.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free