Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 364: Chuyện Tình Chốn Thị Thành, Chuyện Tình Nơi Thị Trấn

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, bóng cô đổ dài trên con đường lát gạch cũ kỹ. Sâu thẳm trong lòng, một quyết định vô hình dường như đang được hình thành, một sự lựa chọn không cần lời nói, không cần tuyên bố, nhưng lại vô cùng rõ ràng. Cô sẽ không quay lại nhìn về phía Trần Hạo nữa. Cô sẽ bước tiếp trên con đường của riêng mình, con đường mà Huy đang đồng hành cùng cô, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc. Cái tên Trần Hạo, dù vẫn còn đó trong ký ức, nhưng đã không còn là kim chỉ nam cho tương lai của cô. Cô đã chọn không để "chậm một nhịp" thêm nữa.

***

Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên cao hẳn, chỉ mới rải những tia nắng vàng nhạt xuyên qua những tán lá bàng xum xuê, Lê An đã có mặt ở Khu Chợ Dân Sinh, giúp Bà Mai dọn hàng. Chợ đã bắt đầu nhộn nhịp từ mờ sáng, nhưng đến khoảng bốn giờ chiều, khi nắng đã dịu bớt và không khí bớt oi ả hơn, chợ lại một lần nữa trở nên huyên náo, đông đúc lạ thường. Đó là lúc những người đi làm về ghé qua mua sắm cho bữa tối, những người bán hàng bắt đầu dọn dẹp để chuẩn bị kết thúc một ngày dài. Tiếng rao hàng trộn lẫn với tiếng trả giá, tiếng cười nói rộn ràng của những bà nội trợ, tiếng dao thớt va vào nhau lách cách từ những sạp thịt, tiếng xe máy lướt qua trên con đường nhỏ ven chợ. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, sống động, đậm chất đời thường của một thị trấn ven sông.

Lê An, trong bộ đồ bà ba màu xanh ngọc giản dị, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, tay thoăn thoắt sắp xếp những bó rau cải xanh mướt, những củ cà rốt tươi roi rói trên sạp. Gương mặt cô lấm tấm mồ hôi do cái nóng hầm hập của buổi chiều hè vẫn còn vương lại, nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự bình yên và một chút gì đó rạng rỡ. Cô mỉm cười chào hỏi những người quen ghé qua mua hàng, trao đổi vài câu chuyện phiếm về thời tiết, về giá cả nông sản.

Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, ngồi phía sau cái mâm tre lớn đầy ắp rau củ, vừa đon đả mời khách vừa quan sát Lê An. Đôi mắt tinh tường của bà không bỏ sót bất kỳ thay đổi nhỏ nào của cô cháu gái mà bà coi như con ruột. Bà nhìn Lê An một cách trìu mến, rồi bất chợt quay sang một Người Hàng Xóm Tò Mò đang chọn mớ rau muống, khẽ nháy mắt.

"Bà Mai này," Người Hàng Xóm Tò Mò, một người phụ nữ trạc tuổi bà Mai, mái tóc xoăn tít, giọng the thé, ghé sát tai bà nói nhỏ, "Con bé An nhà mình dạo này tươi tỉnh hẳn ra, cứ như vừa được gội rửa bằng nước cam lộ ấy. Chắc là có tin vui rồi phải không?"

Bà Mai khẽ cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn. "Chị nói đúng đấy. Con bé An nhà tôi ấy mà, dạo này nó khác hẳn. Cứ vui vẻ, hồn nhiên như ngày xưa. Chắc là có người chăm sóc nó rồi." Bà nói, nhưng ánh mắt lại liếc ra lối vào chợ, như thể đang mong đợi ai đó sẽ xuất hiện.

Lê An nghe loáng thoáng câu chuyện của hai bà, cô khẽ đỏ mặt. Tay cô vẫn thoăn thoắt xếp rau, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngượng ngùng khó tả. Cô biết các bà đang nói về ai. Kể từ cái hôm ở quán cà phê, khi cô nhận ra Trần Hạo đã không còn là chủ đề trong những câu chuyện của mình, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Mối quan hệ với Nguyễn Hoàng Huy không phải là một tình yêu sét đánh, không phải là thứ tình cảm mãnh liệt đến cháy bỏng như những gì cô từng mơ mộng, nhưng nó lại là một sự an ủi, một bến đỗ bình yên mà cô đang rất cần.

Huy luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Anh không phô trương, không ồn ào, nhưng sự quan tâm của anh thì rõ ràng như ánh sáng ban ngày. Anh không bao giờ để cô phải đoán định, phải chờ đợi. Điều đó, đối với một người con gái đã từng mỏi mòn chờ đợi một lời nói, một cử chỉ từ thuở thanh mai trúc mã, là một sự an ủi vô giá. Mỗi khi Huy ở bên, cô không còn cảm thấy cái "khoảng cách vô hình" hay những nỗi niềm "nếu như ngày đó" ám ảnh nữa. Anh lấp đầy những khoảng trống bằng sự hiện diện chân thành của mình.

Cô cúi mặt xuống, tiếp tục sắp xếp những bó rau. Mùi rau tươi, mùi đất ẩm xen lẫn mùi mắm tôm từ gánh hàng bên cạnh, mùi cá tanh từ sạp bán cá phía xa, tất cả đều tạo nên một tổng thể quen thuộc của chợ quê. Cô cảm thấy mệt nhưng một sự mệt mỏi dễ chịu, không còn là sự mệt mỏi của tâm hồn mà là sự mệt mỏi của một ngày lao động đơn thuần.

"Bà Mai lại trêu con," Lê An cố gắng nói với giọng bình thản nhất có thể, nhưng vành tai cô vẫn đỏ ửng. "Con chỉ là dạo này bận rộn hơn thôi ạ." Cô mím môi cười, đưa mu bàn tay lau nhẹ giọt mồ hôi trên trán. Cô biết mình không thể che giấu được sự thật lâu hơn nữa. Sự quan tâm của Huy đã quá rõ ràng, và dường như cả thị trấn này đều đã nhận ra điều đó. Cô không còn phải che giấu, cũng không còn muốn che giấu nữa. Một sự chấp nhận lặng lẽ đang lớn dần trong tâm hồn cô.

***

Chợ càng về chiều càng đông đúc, tiếng ồn ào cũng tăng lên gấp bội. Ánh nắng đã dịu hẳn, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng vàng cam bao trùm cả khu chợ, hắt lên những mái tôn cũ kỹ, những sạp hàng chất đầy màu sắc rực rỡ. Không khí vẫn còn vương vấn chút oi ả của ban ngày, nhưng những cơn gió nhẹ từ sông thổi vào đã mang theo hơi mát, làm dịu đi cái nóng hầm hập.

Đúng lúc Lê An đang giúp Bà Mai cân một mớ rau cho khách, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ cuối lối đi nhỏ. Nguyễn Hoàng Huy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro đơn giản, quần jean, trông thật trẻ trung và năng động. Trên tay anh là một túi đồ ăn vặt còn nóng hổi và mấy lon nước ngọt mát lạnh. Anh không đi thẳng đến chỗ Bà Mai như một người mua hàng bình thường, mà lại tiến thẳng về phía Lê An, ánh mắt anh chỉ chăm chú vào cô.

"Anh thấy em bận rộn quá, mang chút đồ ăn vặt và nước cho em và bà Mai đây. Có mệt lắm không?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đủ lớn để những người xung quanh đều nghe thấy. Anh đặt túi đồ xuống bên cạnh Lê An, rồi không chút ngần ngại rút ra một chiếc khăn giấy từ túi quần, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên thái dương cô. Động tác của anh tự nhiên như thể đó là việc anh vẫn thường làm, không có chút khách sáo hay gượng gạo.

Lê An giật mình, cả người cô khẽ run lên. Má cô bỗng chốc đỏ bừng, nóng ran. Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa có chút trách móc. "Sao anh lại đến đây giờ này? Em có mệt đâu, anh cứ làm quá." Cô nói, giọng hơi lí nhí, cố gắng giấu đi sự bối rối của mình. Nhưng ánh mắt cô, mặc dù có vẻ trách móc, lại chứa đựng một sự thoải mái và tin tưởng lạ thường. Cô cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn một chút, nhưng không phải vì lo lắng hay sợ hãi, mà là một cảm giác ấm áp, an toàn lan tỏa khắp cơ thể.

Bà Mai, từ phía sau sạp, cười tươi rói. "Thằng Huy chu đáo quá! An nhà tôi có phúc rồi! Hôm nay có thêm người giúp, chắc nhanh hết hàng thôi!" Bà nói, giọng đầy vẻ hài lòng, rồi quay sang người khách đang đứng chờ, "Cháu cứ yên tâm mà mua rau của An, có thằng Huy ở đây, nó sẽ chọn rau tươi ngon nhất cho cháu đấy!" Lời nói của bà Mai như một sự công khai ngầm, một lời khẳng định về mối quan hệ giữa Lê An và Huy trước mặt mọi người.

Nguyễn Hoàng Huy chỉ mỉm cười hiền lành, anh khẽ vuốt nhẹ mái tóc mai lấm tấm mồ hôi của Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. Anh bắt đầu giúp Lê An và Bà Mai dọn dẹp hàng hóa, thành thạo sắp xếp lại những bó rau, đưa cho khách những chiếc túi nilon. Thỉnh thoảng, anh lại quay sang hỏi ý kiến Lê An về việc nên đặt rau nào ở đâu, hay giá cả ra sao, như thể anh đã quen thuộc với công việc này từ lâu.

Từ khắp các sạp hàng xung quanh, những Người Hàng Xóm Tò Mò không ngừng xì xào bàn tán. Tiếng thì thầm của họ len lỏi qua tiếng ồn ào của chợ, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai Lê An. "Thằng Huy với con An là thật rồi đấy nhỉ? Nhìn hai đứa đẹp đôi quá còn gì!" Một bà bán thịt gần đó nói vọng sang. "Ừ đấy, tôi thấy thằng Huy nó chăm con An lắm. Ngày nào cũng ghé qua đưa đón, mang đồ ăn thức uống cho. Chẳng bù cho cái thằng Trần Hạo ngày xưa, đi đâu mất tăm mất tích!" Một người bán cá khác thêm vào, giọng đầy vẻ tiếc nuối cho "nếu như ngày đó" của Lê An.

Những lời nói đó khiến Lê An thoáng chạnh lòng. Cô biết mọi người đều dõi theo cuộc sống của cô, và đều mong muốn cô tìm được một bến đỗ bình yên. Cô cũng biết, hình bóng Trần Hạo vẫn còn vương vấn trong ký ức của một số người, nhưng dường như, thời gian và sự hiện diện của Huy đã dần xua tan đi cái bóng ấy. Sự so sánh, dù chỉ là thoáng qua, cũng khiến cô nhận ra rằng Huy đã mang lại cho cô những điều mà Trần Hạo chưa bao giờ làm được: sự hiện diện, sự quan tâm rõ ràng và một cảm giác an toàn mà cô không cần phải nghi ngờ.

Chú Nam, chủ quán cà phê gần đó, tay chống cằm nhìn ra từ quầy pha chế, ánh mắt tinh anh lướt qua Lê An và Huy. Một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi ông, một nụ cười của sự thấu hiểu và chấp nhận. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu nảy nở và lụi tàn ở cái thị trấn nhỏ này. Với ông, câu chuyện của Lê An và Huy, dù không ồn ào, không kịch tính, nhưng lại có một vẻ đẹp riêng, một vẻ đẹp của sự bình yên và thực tế.

Xa hơn một chút, Thầy Bình, người thầy giáo cũ đã nghỉ hưu, đang đứng chọn cá ở sạp bên cạnh. Ông đeo kính lão, mái tóc điểm bạc, giọng nói vẫn vang và rõ. Ông cũng thoáng nhìn về phía Lê An và Huy, rồi khẽ lắc đầu. "Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh... nhưng mà xem ra, trời lại không se duyên." Ông lẩm bẩm một mình, giọng đầy vẻ suy tư. Ông đã từng rất kỳ vọng vào mối tình thanh mai trúc mã ấy, nhưng giờ đây, ông phải chấp nhận rằng cuộc đời đôi khi không đi theo những gì người ta mong đợi.

Lê An cảm nhận được tất cả những ánh mắt, những lời xì xào đó. Cô không còn ngượng ngùng như lúc đầu nữa, mà thay vào đó là một cảm giác bình yên đến lạ. Cô đã quen với sự quan tâm công khai của Huy, và cô nhận ra rằng mình thích nó. Nó không phải là sự khoe khoang, mà là một sự khẳng định, một sự bảo vệ nhẹ nhàng. Nó như một lời tuyên bố không cần ngôn ngữ, rằng cô đã có một người quan tâm, một người đồng hành. Đó là một sự giải thoát khỏi những suy nghĩ miên man, những nỗi niềm "lời nói không thành" hay "khoảng cách vô hình" đã từng ám ảnh cô suốt bao nhiêu năm.

***

Sau khi giúp Bà Mai dọn dẹp xong sạp hàng, chào tạm biệt những người hàng xóm thân thiết, Huy tiễn Lê An về nhà. Con đường nhỏ dẫn ra khỏi chợ giờ đã vắng vẻ hơn rất nhiều. Tiếng ồn ào của chợ đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho tiếng xe máy lướt qua thưa thớt và tiếng gió thổi xào xạc qua hàng cây. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi lá cây xanh mát, thoang thoảng lẫn với mùi hương trầm dịu nhẹ từ ngôi đền nhỏ gần đó, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng khi hoàng hôn buông xuống.

Huy nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, khẽ siết chặt lấy tay cô. Hành động đó tự nhiên đến mức Lê An không hề giật mình hay ngượng ngùng nữa. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh truyền sang, một sự ấm áp không chỉ về thể chất mà còn là sự ấm áp từ tận sâu trong tâm hồn. Nó mang đến cho cô một cảm giác an toàn và ổn định mà cô chưa từng cảm nhận được một cách rõ ràng đến thế.

Trên đường đi, Huy nói về những kế hoạch nhỏ cho buổi tối và cuối tuần của họ. "Tối nay anh đưa em đi ăn món em thích nhé. Mấy hôm nữa anh lại phải đi công tác mấy ngày rồi, tranh thủ ở bên em." Giọng anh đều đều, nhưng ánh mắt anh lại đầy vẻ cuyến luyến, như thể không muốn rời xa cô dù chỉ một khoảnh khắc. Anh kể về công việc của mình, về những chuyến đi xa, nhưng luôn kết thúc bằng việc nhắc nhở cô giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ. Anh luôn dành thời gian và sự ưu tiên cho cô, dù công việc có bận rộn đến mấy. Điều đó hoàn toàn trái ngược với hình ảnh Trần Hạo, người đã từng để cô chờ đợi trong vô vọng, người đã từng ưu tiên sự nghiệp hơn mọi thứ khác.

Lê An khẽ mỉm cười, siết nhẹ lại bàn tay Huy. "Vâng, tùy anh. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, thanh thoát. Lòng cô lúc này thanh thản đến lạ. Cô không còn cảm thấy ngượng ngùng hay bối rối trước sự công khai của Huy nữa. Mối quan hệ này, giờ đây đã không còn là điều bí mật của riêng cô và Huy. Nó đã được chấp nhận, được công nhận bởi những người xung quanh, bởi cả thị trấn nhỏ này. Và điều đó, mặc dù không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, nhưng lại là một sự khẳng định vững chắc cho con đường mà cô đang chọn.

Cô ngước nhìn lên bầu trời, ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả con đường, cả những hàng cây ven đường bằng một màu vàng cam ấm áp. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. Những câu hỏi "Liệu mình có đang phản bội ký ức cũ?" hay "Có ổn không khi mình không còn nhắc đến Trần Hạo?" đã không còn làm cô day dứt. Sự mệt mỏi của việc chờ đợi, của những hy vọng mong manh đã bị thay thế bởi sự bình yên và ổn định mà Huy mang lại.

Cô hiểu rằng, mối quan hệ này chính là điều cô cần ở thời điểm hiện tại. Không phải là một tình yêu như mơ, mà là một sự gắn kết chân thành, một bến đỗ an yên. Cái tên Trần Hạo, dù vẫn còn đó trong ký ức, nhưng đã lùi sâu vào một góc nhỏ, không còn là kim chỉ nam cho tương lai của cô. Cô đã chọn không để "chậm một nhịp" thêm nữa, đã chọn bước tiếp trên con đường của riêng mình. Và trên con đường đó, Huy đang đồng hành cùng cô, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc.

Ánh hoàng hôn cuối ngày buông xuống, bao trùm hai người bằng một màu vàng ấm áp, tạo nên một khung cảnh bình yên và lãng mạn đến nao lòng. Lê An khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát mơn man qua mái tóc, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay Huy, và biết rằng, đây chính là hiện tại của cô, một hiện tại đầy chấp nhận và bình yên. Dù vẫn còn đó một chút tiếc nuối man mác cho những gì đã không thể xảy ra, nhưng nỗi buồn ấy không còn làm cô quặn thắt. Nó chỉ là một phần của sự chấp nhận, một sự chấp nhận không lời rằng mọi thứ đã thay đổi, rằng con đường của cô và Trần Hạo đã rẽ sang hai hướng khác nhau từ rất lâu rồi. Khoảng cách vô hình giờ đây đã trở thành hữu hình, không phải bằng địa lý, mà bằng sự chuyển động của thời gian và cảm xúc, được lấp đầy bằng sự hiện diện của một người đàn ông khác.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free