Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 363: Cái Tên Không Còn Được Nhắc Đến
Ngoài cửa sổ văn phòng của Trần Hạo, ánh đèn thành phố vẫn lung linh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng đối với anh, chúng chỉ là những đốm sáng vô tri trong tầm nhìn mịt mờ của sự mệt mỏi và quyết tâm. Mùi cà phê nguội và giấy mới vẫn vương vấn, như một lời nhắc nhở không ngừng về cuộc chiến anh đang đơn độc gánh vác. Anh không hay biết rằng, ở một thị trấn xa xôi, dòng sông vẫn chảy, và cuộc đời của Lê An, cũng như dòng sông ấy, đã bắt đầu rẽ sang một nhánh khác, một nhánh mà anh, với tất cả sự bận rộn và tham vọng của mình, đã vô tình bỏ lỡ từ rất lâu rồi. Anh vẫn tin rằng mình đang vun đắp cho một "nếu như ngày đó" thật vĩ đại, mà không hay biết rằng, "nếu như ngày đó" đã trôi qua, và một "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức không thể nào san lấp.
***
Hoàng hôn đang dần buông xuống trên thị trấn nhỏ ven sông, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà cổ kính và những tán cây xanh rì. Gió heo may đầu mùa thổi nhè nhẹ, mang theo chút hơi nước mát lành từ dòng sông, luồn qua những con ngõ nhỏ và len lỏi vào từng ngóc ngách của quán cà phê "Nắng Chiều", nơi Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi. Quán cà phê này nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, với kiến trúc giản dị nhưng ấm cúng. Những chiếc bàn gỗ mộc, những chiếc ghế tre cũ kỹ, và những chậu hoa sứ nhỏ xinh đặt cạnh cửa sổ tạo nên một không gian yên bình, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của những thành phố lớn mà Trần Hạo đang phải đối mặt. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ đặt trên quầy bar vang lên khe khẽ, hòa cùng tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách quen. Thỉnh thoảng, tiếng xe máy lướt qua ngoài đường vọng vào, nhưng chỉ đủ để nhắc nhở về nhịp sống chậm rãi của thị trấn, chứ không phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng nơi đây.
Mùi cà phê rang xay thủ công thơm lừng, quyện với mùi bánh mì nướng thoang thoảng và chút hương hoa sứ dịu nhẹ từ sân nhà hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, khiến tâm hồn con người ta dễ dàng chìm đắm vào sự an yên. Lê An ngồi đối diện Huy, ánh sáng vàng dịu từ bóng đèn dây tóc trên trần quán hắt xuống, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt cô. Cô khẽ đưa tay vén lọn tóc mai rủ xuống, rồi mỉm cười nhẹ nhàng khi Huy chăm chú lắng nghe câu chuyện cô kể.
"Hôm nay ở chỗ làm của em có gì vui không, An? Anh nghe mấy cô bán hàng bảo em vừa được khen đó," Huy hỏi, giọng nói anh ấm áp và đầy quan tâm, ánh mắt luôn hướng về cô, không một chút xao nhãng.
Lê An cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi mà cô cảm thấy thật sự tự nhiên và không gượng gạo trong suốt một thời gian dài. "Cũng không có gì lớn đâu anh. Chỉ là được giao thêm một chút việc mới thôi. Mà anh này, anh có nghe chuyện nhà bác Tám không, con bé út nhà bác ấy vừa thi đỗ đại học trên thành phố rồi đó... Cả xóm ai cũng mừng cho bác ấy." Cô kể, giọng điệu thoải mái và tràn đầy sự sẻ chia, như thể cô đang trò chuyện với một người thân thiết đã lâu.
Huy gật đầu, ánh mắt anh vẫn ngập tràn sự quan tâm. "Ồ, vậy là tốt quá rồi. Cô chú Tám chắc mừng lắm. Anh vẫn nhớ hồi bé con bé hay chạy lon ton theo mấy đứa lớn đi tắm sông." Anh đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo chút hoài niệm về những ký ức tuổi thơ chung của thị trấn. Cử chỉ của anh rất tự nhiên, như thể anh và cô đã quen thuộc với những buổi chiều như thế này từ rất lâu. Anh nhẹ nhàng rót thêm trà cho Lê An từ chiếc ấm sứ nhỏ, làn khói mỏng bốc lên từ miệng tách, mang theo hương thơm của trà hoa nhài. Bàn tay anh chạm khẽ vào thành tách, rồi đặt lại trước mặt cô. Lê An mỉm cười đáp lại, ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ nhìn ra con đường nhỏ, nơi những bóng cây bắt đầu đổ dài theo ánh nắng chiều. Cô cảm thấy một sự dễ chịu lạ thường khi ở bên Huy, một cảm giác không cần phải gồng mình, không cần phải lo lắng về những khoảng lặng hay những lời nói không thành. Sự hiện diện của anh như một dòng nước mát lành, nhẹ nhàng xoa dịu những góc khuất trong tâm hồn cô. Cô không cần phải tìm kiếm sự quan tâm, bởi nó luôn ở đó, hiện hữu và rõ ràng.
Họ tiếp tục trò chuyện về những chuyện vụn vặt của thị trấn, về những dự định nhỏ cho cuối tuần, về những bộ phim mới chiếu trên tivi. Lê An cảm thấy mình có thể chia sẻ mọi thứ với Huy một cách tự do, từ những lo lắng nhỏ nhặt nhất đến những ước mơ thầm kín mà cô tưởng chừng đã ngủ quên. Mỗi câu chuyện cô kể, mỗi suy nghĩ cô bày tỏ đều được Huy đón nhận một cách chân thành, không phán xét, không hờ hững. Anh mang đến cho cô một cảm giác an toàn và được lắng nghe, điều mà cô đã khao khát từ rất lâu, nhưng lại không thể tìm thấy ở nơi nào khác, đặc biệt là trong những năm tháng thanh xuân của mình. Cái cách Huy nhìn cô, cái cách anh mỉm cười, cái cách anh khẽ gật đầu khi cô nói, tất cả đều là những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đủ để lấp đầy những khoảng trống trong lòng cô, xoa dịu những vết sẹo vô hình mà thời gian đã in hằn. Cô không còn phải đợi chờ những tin nhắn thưa dần, không còn phải giải thích những điều không được hỏi. Với Huy, mọi thứ thật đơn giản, thật rõ ràng. Anh ở đây, ngay bên cạnh cô, mang đến một sự hiện diện vững chắc mà cô chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ có được.
***
Khi ánh hoàng hôn dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những tia nắng cuối cùng cũng tắt lịm, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ quán cà phê và những ngôi nhà ven đường. Không khí đã trở nên dịu mát hơn, mang theo hơi sương đêm lành lạnh. Lê An và Huy đã nói đủ thứ chuyện, từ những câu chuyện vui vẻ ở chỗ làm của cô, đến những dự định tương lai của những người trẻ trong thị trấn, những người đang cố gắng xây dựng cuộc sống của mình ngay tại mảnh đất quen thuộc này. Họ nói về những ước mơ nhỏ bé, về những hy vọng giản dị, những điều mà có lẽ, cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ chia sẻ với một người khác, vào một thời điểm khác.
Đột nhiên, sau một câu chuyện vu vơ về một cặp đôi mới cưới trong thị trấn, Lê An bỗng im lặng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, như một tia chớp xẹt qua bầu trời đêm, khiến cô giật mình. Cô khẽ đặt tách cà phê xuống, tiếng động nhỏ xíu như tiếng lòng cô vừa vỡ ra. Tay cô vô thức siết nhẹ vào thành tách lạnh, cảm nhận sự thay đổi bên trong chính mình, như một dòng nước chảy xuôi không thể quay ngược.
Cô nhận ra rằng, suốt những tháng ngày qua, kể từ khi Huy xuất hiện và quan tâm cô, kể từ khi những cuộc trò chuyện của họ trở nên thường nhật và gần gũi hơn, cô chưa từng một lần nhắc đến Trần Hạo. Không một cái tên. Không một hồi ức. Không một lời so sánh, dù là vô tình hay cố ý. Trần Hạo, người từng chiếm trọn tâm trí cô, người mà mỗi kỷ niệm của cô đều ít nhiều gắn liền với anh, người mà cô từng mong mỏi, từng chờ đợi đến mỏi mòn, dường như đã lùi vào một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn cô, một góc khuất mà cô không hay biết, cho đến tận bây giờ.
Điều này khiến cô vừa bất ngờ, vừa bàng hoàng. Một nỗi trống rỗng khó tả dâng lên trong lòng, một chút cảm giác tội lỗi mơ hồ, như thể cô đã phản bội một phần quá khứ của chính mình. Nhưng đi kèm với nỗi trống rỗng ấy, lại là một sự chấp nhận lặng lẽ. Nó không phải là sự quên lãng nghiệt ngã hay cố ý, mà là một quá trình tự nhiên, một sự phai nhạt dần dần mà cô không hề hay biết, cho đến tận khoảnh khắc này. Nó giống như việc một bông hoa héo tàn không phải vì bị ngắt, mà vì không còn được tưới tắm, và rồi, những bông hoa mới, tươi tắn hơn, đã bắt đầu nở rộ.
Huy nhận ra sự im lặng bất chợt của cô. Ánh mắt anh đầy lo lắng, anh nhẹ nhàng hỏi, giọng nói trầm ấm: "Em đang nghĩ gì vậy, An? Thấy em tự nhiên im lặng..."
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng như trút bỏ gánh nặng. Cô cười gượng, cố gắng che giấu những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí. "Không có gì đâu anh. Chỉ là... chợt nhận ra nhiều điều thôi. Về... những điều đã cũ và những điều đang đến." Cô nói, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Huy, nhưng tâm trí lại trôi về một nơi xa xăm, nơi những ký ức cũ đang chầm chậm được xếp lại, nhường chỗ cho những điều mới mẻ. Cô cảm thấy một chút tiếc nuối cho những gì đã qua, cho "nếu như ngày đó" mà cô và Trần Hạo từng có thể có. Nhưng cùng lúc đó, cô cũng cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ khi nhìn vào hiện tại, vào sự hiện diện ấm áp của Huy. Cô nhận ra rằng, "khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo đã không còn là một khoảng cách địa lý đơn thuần nữa, mà đã trở thành một khoảng cách trong tâm hồn, một sự xa cách mà cô đã vô thức chấp nhận, và thậm chí, đã học cách sống chung với nó.
Cô nhận ra rằng, sự quan tâm của Huy đã lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo đã bỏ lại. Anh không nói những lời hoa mỹ, không hứa hẹn những điều xa vời, nhưng anh luôn ở đó, luôn lắng nghe, luôn chia sẻ. Anh mang đến cho cô một sự ổn định, một sự an toàn mà cô chưa bao giờ có được. Và có lẽ, chính sự ổn định và an toàn ấy, đã khiến cô không còn cần phải bám víu vào những ký ức, vào những hy vọng mong manh về một "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Cái tên Trần Hạo, đã từng là một phần không thể thiếu trong mỗi suy nghĩ, mỗi câu chuyện của cô, giờ đây đã trở thành một cái tên không còn được nhắc đến, một cái tên mà sự vắng mặt của nó không còn khiến cô đau đáu, mà thay vào đó là một sự chấp nhận nhẹ nhàng, một dấu hiệu cho thấy cô đang thực sự buông bỏ, và đang học cách bước tiếp.
***
Sau khi Huy đưa Lê An về đến gần nhà, anh dừng xe máy dưới tán cây bàng cổ thụ, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống tạo thành những vệt sáng lấp loáng trên mặt đường. Anh nhẹ nhàng nói lời tạm biệt, dặn dò cô về nhà nghỉ ngơi sớm. Cô khẽ gật đầu, nở một nụ cười cảm ơn. Khi bóng dáng Huy khuất dần ở cuối con hẻm, Lê An một mình bước đi trên con đường quen thuộc dẫn qua bến xe khách của thị trấn.
Sự nhận ra ở quán cà phê vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, khiến cô bước đi chậm rãi hơn thường lệ. Tiếng xe khách hú còi từ xa vọng lại, tiếng loa thông báo về các chuyến đi xa và đến gần, tiếng người gọi khách vội vã, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng thân thuộc của cuộc sống nơi đây. Mùi xăng dầu thoang thoảng, mùi khói xe lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ từ những cơn mưa gần đây, và cả mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong ven đường, tất cả đều tạo nên một bầu không khí hối hả, xô bồ nhưng cũng rất đỗi quen thuộc.
Lê An dừng lại một chút bên bến xe, nhìn những chuyến xe lướt qua trong ánh đèn vàng, mang theo những người con xa xứ về thành phố, rồi lại mang những người từ thành phố về thị trấn. Cô đứng đó, cảm nhận làn gió se lạnh của buổi tối mơn man qua mái tóc, cảm nhận sự cô độc giữa dòng người hối hả. Cô đưa tay chạm vào không khí lạnh buốt, một cảm giác trống trải nhưng không hề cô đơn.
Cô tự hỏi liệu sự 'quên lãng' cái tên Trần Hạo là một sự giải thoát hay một sự phản bội ngầm đối với quá khứ. Đã bao lâu rồi mình không nghĩ đến Hạo khi ở bên Huy? Bao lâu rồi mình không kể cho Huy nghe về những kỷ niệm cũ? Hay là... mình đã không còn muốn nhắc đến nữa, và điều đó... có ổn không? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô, không có lời đáp rõ ràng.
Nhưng rồi, cô lại nhớ đến những lời quan tâm chân thành của Huy, sự hiện diện thường xuyên của anh, và cách anh luôn dành thời gian cho cô. Anh không bao giờ để cô phải chờ đợi, không bao giờ để cô phải bận tâm về những điều không rõ ràng. Anh mang đến cho cô một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác được nâng niu và trân trọng. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng như những gì cô từng mơ ước trong những năm tháng tuổi trẻ, mà là một tình yêu dịu dàng, ổn định, như dòng sông chảy qua thị trấn, êm đềm và bền bỉ.
Và cùng với sự bình yên ấy, là một nỗi buồn man mác, một chút tiếc nuối cho những gì đã không thể xảy ra, cho một "nếu như ngày đó" đã mãi mãi nằm lại ở quá khứ. Nhưng nỗi buồn ấy không còn làm cô quặn thắt, không còn khiến cô rơi lệ. Nó chỉ là một phần của sự chấp nhận, một sự chấp nhận không lời rằng mọi thứ đã thay đổi, rằng con đường của cô và Trần Hạo đã rẽ sang hai hướng khác nhau từ rất lâu rồi. Khoảng cách vô hình đã trở thành hữu hình, không phải bằng địa lý, mà bằng sự chuyển động của thời gian và cảm xúc.
Lê An khẽ thở dài một lần nữa, rồi tiếp tục bước đi. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, bóng cô đổ dài trên con đường lát gạch cũ kỹ. Sâu thẳm trong lòng, một quyết định vô hình dường như đang được hình thành, một sự lựa chọn không cần lời nói, không cần tuyên bố, nhưng lại vô cùng rõ ràng. Cô sẽ không quay lại nhìn về phía Trần Hạo nữa. Cô sẽ bước tiếp trên con đường của riêng mình, con đường mà Huy đang đồng hành cùng cô, từng bước một, chậm rãi nhưng vững chắc. Cái tên Trần Hạo, dù vẫn còn đó trong ký ức, nhưng đã không còn là kim chỉ nam cho tương lai của cô. Cô đã chọn không để "chậm một nhịp" thêm nữa.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.