Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 362: Tin Vụn Giữa Bộn Bề Tham Vọng
Tiếng thở dài của Bà Mai lẫn vào tiếng đêm, mang theo một nỗi niềm khắc khoải, cho những gì đã qua, và cho những gì sắp đến. Nhưng ở nơi thành phố xa xôi, những tiếng thở dài ấy chỉ là hư vô, không thể chạm tới tai Trần Hạo, người đang đắm chìm trong vòng xoáy của tham vọng và những con số khô khan. Giữa những tòa nhà chọc trời, dưới ánh đèn điện không bao giờ tắt, cuộc sống của anh là một dòng chảy khác biệt hoàn toàn với dòng sông quê hương.
Buổi chiều muộn ở văn phòng, ánh nắng tháng tư yếu ớt cố gắng len qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn nhà lát đá hoa cương. Trần Hạo, áo sơ mi trắng tinh tươm dù đã qua một ngày dài làm việc, vẫn cắm cúi trước màn hình máy tính, các tài liệu ngổn ngang như một chiến trường thu nhỏ trải dài trên chiếc bàn làm việc rộng rãi. Mùi mực in, mùi giấy mới hòa lẫn với mùi cà phê nguội tanh và hơi nóng từ máy tính tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự bận rộn, của những deadline không ngừng nghỉ. Tiếng gõ phím lạch cạch vang lên đều đặn, đôi khi nhanh như một cơn mưa rào, đôi khi lại ngập ngừng như đang tìm kiếm một từ ngữ chính xác. Trần Hạo nhíu mày, ánh mắt kiên định dán chặt vào những dòng code đang nhảy múa trên màn hình, từng con số, từng ký tự đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối.
Cảm giác mệt mỏi đã in hằn trên bờ vai anh, một sức nặng vô hình nhưng rõ rệt, kéo căng từng thớ thịt. Anh đưa tay day day thái dương, cảm nhận rõ mạch máu đang đập thình thịch dưới lớp da. Tuy vậy, trong sâu thẳm, sự mệt mỏi ấy lại đi kèm với một niềm hưng phấn khó tả. Đây là thứ áp lực anh khao khát, là những thử thách mà anh tin rằng sẽ đưa anh đến đỉnh cao. Thành phố này, với nhịp sống hối hả và sự cạnh tranh khốc liệt, là nơi anh muốn chứng tỏ bản thân, nơi anh muốn xây dựng một đế chế riêng cho mình.
Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, đi ngang qua. Vóc người cao ráo, anh ấy ăn vận lịch sự với chiếc áo vest màu than, dáng đi điềm đạm nhưng toát lên vẻ quyết đoán. Ánh mắt anh Long sắc bén nhưng khi nhìn Trần Hạo lại pha lẫn chút thân thiện, một sự công nhận dành cho tài năng và nỗ lực của chàng trai trẻ.
"Dự án này rất quan trọng, Hạo," Anh Long dừng lại bên bàn làm việc của Trần Hạo, giọng trầm ổn nhưng rõ ràng, từng lời như găm vào không khí. "Cậu có chắc sẽ kịp tiến độ không? Khách hàng đang rất sốt ruột đấy."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi mờ đi vì tập trung quá lâu vào màn hình, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tỉnh táo. Anh khẽ gật đầu, đặt bút xuống cuốn sổ tay chi chít ghi chú. "Em sẽ cố gắng hết sức, anh Long. Em đã kiểm tra lại các module chính, chỉ còn một vài chi tiết nhỏ cần tinh chỉnh nữa thôi." Giọng anh trầm, hơi khàn, nhưng đầy tự tin. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời thốt ra đều là sự cam kết.
Anh Long mỉm cười hài lòng. "Tốt. Tôi tin tưởng cậu. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Đừng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào để tỏa sáng." Anh vỗ nhẹ vai Trần Hạo rồi tiếp tục bước đi, để lại phía sau một không khí pha lẫn áp lực và sự khích lệ.
Trần Hạo hít một hơi sâu, hơi lạnh từ điều hòa phả vào mặt anh, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh lại vùi đầu vào công việc, bàn tay thoăn thoắt gõ phím, dòng code tiếp tục chảy trên màn hình như một con sông không ngừng nghỉ. Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, xua đi chút mệt mỏi còn sót lại. Anh biết, để có được vị trí như hôm nay, anh đã phải đánh đổi rất nhiều. Những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vã, những cuộc gọi về nhà thưa dần. Anh đã hứa với lòng mình, khi thành công, anh sẽ bù đắp tất cả. Nhưng cái "khi" ấy, dường như vẫn còn là một khoảng cách vô hình, xa vời vợi.
***
Màn đêm buông xuống, bao trùm lấy thành phố. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, biến những con phố thành những dải lụa vàng lấp lánh. Trong văn phòng, chỉ còn lác đác vài người vẫn miệt mài làm việc. Tiếng gõ phím của Trần Hạo vẫn đều đặn như nhịp thở. Anh Long đã về, và phần lớn đồng nghiệp cũng đã rời đi, để lại một không gian tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng lạch cạch từ bàn phím của anh.
Điện thoại Trần Hạo rung lên trên bàn, phá vỡ sự yên tĩnh. Anh liếc nhìn, tên "Thanh Tùng" hiện lên trên màn hình. Anh hơi ngạc nhiên. Tùng hiếm khi gọi cho anh vào giờ này, thường thì chỉ nhắn tin hoặc gọi vào cuối tuần. Có lẽ có chuyện gì đó. Anh bắt máy, giọng hơi gấp gáp, vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi thế giới của những con số.
"Alo, Tùng à? Có chuyện gì không?"
Đầu dây bên kia, giọng Thanh Tùng ngập ngừng, pha chút bối rối. "À... ừm... không có gì. Tao... tao gọi xem mày thế nào thôi. Công việc dạo này bận rộn lắm hả?"
Trần Hạo thở dài nhẹ nhõm, lại lướt mắt qua màn hình máy tính, cố gắng tìm kiếm một lỗi logic nhỏ. "Ừ, bận lắm. Đang làm cái dự án cuối cùng của quý này, căng như dây đàn. Mày thế nào? Thị trấn vẫn ổn chứ?" Anh cố gắng tỏ ra quan tâm, nhưng tâm trí anh đã bị phân tán bởi một vấn đề trong đoạn code anh vừa xem qua.
"Thị trấn thì vẫn vậy thôi, yên bình như mọi khi," Thanh Tùng đáp, giọng anh vẫn chưa được tự nhiên. "À mà này Hạo..." Anh dừng lại, như đang cân nhắc điều gì đó. Trần Hạo chờ đợi, nhưng sự chờ đợi đó ngắn ngủi. Anh nhíu mày, tay vẫn lướt chuột trên màn hình, như thể đang làm hai việc cùng một lúc.
"Sao? Có chuyện gì cứ nói đi." Trần Hạo thúc giục, giọng anh có chút sốt ruột.
"À... ừm thì... dạo này tao thấy con An nó... hình như có người đưa đón đi làm về đó. Thấy nó cũng vui vẻ lắm," Thanh Tùng nói, từng từ như được nhả ra một cách dè dặt, như sợ làm vỡ một thứ gì đó mỏng manh. Anh không trực tiếp nói "có bạn trai mới" hay "có người yêu," mà chỉ dùng từ "đưa đón," "vui vẻ," như một cách giảm nhẹ thông tin, nhưng vẫn đủ để truyền tải sự thay đổi. Thanh Tùng nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Lê An bên Huy, sự chăm sóc ân cần mà anh đã chứng kiến. Anh biết, những điều này là khác biệt, nhưng anh không dám nói thẳng. Anh lo cho Trần Hạo, nhưng cũng không muốn trở thành người phá vỡ sự bình yên mà Lê An đang có.
Trần Hạo nghe loáng thoáng lời Thanh Tùng, tâm trí anh vẫn đang mắc kẹt ở một vòng lặp vô tận trong chương trình. Anh buông một tiếng "À" ngắn gọn, rồi tự trấn an mình bằng một lý lẽ đơn giản mà anh thường dùng để gạt bỏ mọi bận tâm không liên quan đến công việc. "À, chắc là bạn bè thôi. Con An nó hiền mà, nhiều bạn là đúng rồi. Với lại, nó giờ cũng làm ở công ty rồi mà, có đồng nghiệp đưa đón là chuyện bình thường." Anh nói, giọng anh hờ hững, gần như là tự nói với chính mình hơn là trả lời Thanh Tùng. Anh gật đầu qua loa, cố gắng tập trung vào cuộc trò chuyện nhưng tâm trí anh lại ở một nơi rất xa, nơi những dòng lệnh đang xếp hàng chờ anh giải quyết.
Thanh Tùng ở đầu dây bên kia dường như nhận ra sự thờ ơ của bạn mình. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mà Trần Hạo không thể nghe thấy rõ. Anh muốn nói thêm, muốn nhấn mạnh rằng "không phải bạn bè bình thường đâu Hạo," nhưng nhìn thái độ của Trần Hạo, anh lại thôi. Có lẽ, Trần Hạo cần tự mình nhận ra thì hơn. "Ừm... chắc vậy," Thanh Tùng lí nhí đáp, rồi chuyển sang chuyện khác, hỏi han về sức khỏe của bố mẹ Trần Hạo, về việc anh có định về thăm nhà không.
Trần Hạo đáp lại một cách máy móc, tâm trí anh đã hoàn toàn trở lại với công việc. Cuộc gọi kết thúc sau vài phút ngắn ngủi, để lại một khoảng lặng đầy ẩn ý. Trần Hạo đặt điện thoại lên bàn, gần như là ném, rồi lại vùi đầu vào màn hình máy tính, như thể chưa từng có cuộc gọi nào chen ngang sự tập trung của anh.
***
Đêm đã khuya lắm rồi. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn lung linh ánh đèn nhưng dường như đã tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng còi xe vọng lại từ xa. Trong văn phòng, chỉ còn Trần Hạo và sự cô độc của anh. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự mệt mỏi nhưng cũng là sự quyết tâm mãnh liệt.
Anh thoáng nghĩ về lời của Thanh Tùng. "Lê An có người đưa đón... vui vẻ lắm." Một hình ảnh mờ nhạt của Lê An bỗng hiện lên trong tâm trí anh, cô gái với nụ cười dịu dàng bên bờ sông cũ. Nhưng rồi hình ảnh đó nhanh chóng bị xua tan bởi những con số, những thuật toán đang cần anh giải quyết. Anh tự nhủ, Lê An là cô gái ngoan, sống khép kín, chắc chắn không thể có chuyện gì khác ngoài mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp thông thường. Huống hồ, anh đang có quá nhiều việc phải lo. Anh cần phải thành công, phải có một chỗ đứng vững chắc ở thành phố này. Chỉ khi đó, anh mới có thể lo cho mọi thứ, bao gồm cả Lê An, một cách trọn vẹn nhất.
"Lê An thì làm sao mà có chuyện gì được?" anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm khàn, mang theo sự tự trấn an. "Chắc là bạn bè, đồng nghiệp thôi. Mình còn bao nhiêu việc phải làm ở đây... Phải thành công đã."
Suy nghĩ đó như một liều thuốc an thần, một lớp vỏ bọc hoàn hảo che đậy đi bất kỳ sự bận tâm hay cảm giác tội lỗi mơ hồ nào. Anh tin rằng mình đang đi đúng hướng, rằng sự hy sinh hiện tại là cần thiết cho một tương lai tốt đẹp hơn. Anh đã chọn con đường này, con đường của tham vọng và sự nghiệp, và anh sẽ không để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng. Cái "chậm một nhịp" của anh ngày đó, đã trở thành một nguyên tắc sống hiện tại – cứ tập trung vào mục tiêu trước mắt, những thứ khác có thể đợi.
Trần Hạo chỉnh lại tư thế ngồi, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Anh nhìn đồng hồ đeo tay cao cấp, kim giờ đã chỉ gần hai giờ sáng. Vẫn còn một vài đoạn code nữa cần xử lý, một vài báo cáo cần hoàn thành trước bình minh. Anh lại dán mắt vào màn hình, ánh sáng xanh tiếp tục hắt lên khuôn mặt đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự cô độc. Mùi cà phê nguội và giấy mới vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về cuộc chiến không ngừng nghỉ của anh. Anh không biết rằng, ở một thị trấn xa xôi, dòng sông vẫn chảy, và cuộc đời của Lê An, cũng như dòng sông ấy, đã bắt đầu rẽ sang một nhánh khác, một nhánh mà anh, với tất cả sự bận rộn và tham vọng của mình, đã vô tình bỏ lỡ từ rất lâu rồi. Anh vẫn tin rằng mình đang vun đắp cho một "nếu như ngày đó" thật vĩ đại, mà không hay biết rằng, "nếu như ngày đó" đã trôi qua, và một "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức không thể nào san lấp.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.