Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 361: Tin Đồn Bắt Đầu Từ Chợ Chiều

Ánh trăng rằm vằng vặc vẫn còn vương vấn trên những mái nhà thị trấn khi Lê An khép lại cánh cửa. Cảm giác bình yên vẫn còn đọng lại trong cô, một sự ấm áp lan tỏa từ trái tim đến tận cùng những ngón tay. Cô không còn là cô gái trẻ mòn mỏi chờ đợi một tín hiệu từ nơi xa xôi, không còn là người con gái bị mắc kẹt trong "khoảng cách vô hình" giữa hiện tại và quá khứ. Cô giờ đây là một người phụ nữ trưởng thành, biết trân trọng những gì mình đang có, biết nắm bắt hạnh phúc hiện tại. Nụ cười vẫn còn vương trên môi cô, nụ cười của một người đã tìm thấy bến đỗ bình yên, nơi những lo toan được xoa dịu, nơi những mong ước giản dị được lắng nghe và sẻ chia. Cô biết, mình đang đứng trên ngưỡng cửa của một cuộc đời mới, một cuộc đời mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được. Một cuộc đời không có những chờ đợi vô vọng, không có những "chậm một nhịp" đến khắc khoải, mà có sự quan tâm chu đáo, có một bến đỗ bình yên. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, nhưng ánh sáng của niềm hy vọng mới thì vẫn rạng rỡ soi chiếu trong tâm hồn cô.

***

Chiều muộn buông xuống trên khu chợ Dân Sinh, mang theo cái nắng dịu nhẹ cuối ngày và cơn gió heo may se lạnh báo hiệu mùa chuyển. Khu chợ vẫn ồn ào, náo nhiệt như thường lệ, tiếng rao hàng của các bà, các chị lảnh lót vang vọng giữa không gian chật hẹp, hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng, tiếng dao thớt băm chặt lạch cạch, và cả tiếng cười nói xì xào của những người đi chợ cuối ngày. Hàng loạt sạp hàng chen chúc nhau dưới mái che tạm bợ, tạo thành những lối đi quanh co, hẹp đến mức chỉ đủ cho một người lách qua. Mùi hương của chợ là một bản giao hưởng phức tạp, từ mùi tanh nồng của cá tươi, mùi ngai ngái của rau củ đất, mùi thơm lừng của gia vị rang xay, đến mùi hăng hắc của thịt lợn mới mổ. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cái gì đó rất riêng của chợ quê, vừa chân chất, vừa đầy sức sống.

Thanh Tùng, với vóc người cao và hơi gầy, đang chật vật đẩy chiếc xe đạp cà tàng qua đám đông. Chiếc giỏ xe treo lủng lẳng vài mớ rau cải và một túi cá rô đồng, là những thứ mẹ anh dặn mua cho bữa tối. Anh không thích đi chợ vào giờ này, nhưng công việc đồng áng ban ngày khiến anh chẳng còn lựa chọn nào khác. Đầu óc anh miên man nghĩ về mấy luống ngô vừa mới gieo, liệu trời có mưa kịp để hạt nảy mầm không, hay lại phải tốn công tưới tay. Bước chân anh cứ vô thức lách qua từng sạp hàng, né tránh những cú va chạm nhẹ từ những người đi ngược chiều. Tiếng ồn ào của chợ búa dường như càng làm cho suy nghĩ của anh thêm rối bời.

Khi anh vừa đẩy xe qua quầy thịt lợn, nơi mùi hăng nồng của tiết và thịt vẫn còn vương vấn, ánh mắt anh vô tình lướt qua một bóng hình quen thuộc ở phía quầy hoa quả. Một thoáng nghi hoặc vụt qua trong đầu anh, khiến anh phải dụi mắt nhìn kỹ lại. Chợ Dân Sinh này rộng lớn là thế, người đông đúc là vậy, nhưng cái dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài và nụ cười dịu dàng ấy thì anh khó lòng nhầm lẫn. "An?" Anh lẩm bẩm, tiếng nói chìm nghỉm trong tiếng ồn ào của chợ. Anh chợt cảm thấy một cái gì đó là lạ, một điều không đúng với những gì anh vẫn biết. Lê An, cô gái thanh mai trúc mã của Trần Hạo, người mà anh luôn coi như em gái, lại đang đứng ở đây, giữa chợ chiều đông đúc này. Anh định gọi cô, nhưng rồi ánh mắt anh lại rơi vào người đàn ông đang đứng cạnh cô. Người đó cao hơn An một cái đầu, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, đang cúi xuống lựa chọn tỉ mỉ từng quả ổi trên sạp hàng. Gương mặt anh ta quay nghiêng, nhưng qua ánh đèn leo lét từ các sạp hàng, Thanh Tùng vẫn nhận ra nét mặt hiền lành, có chút từng trải. "Mà ai kia?" Thanh Tùng tự hỏi. Một cảm giác bối rối, pha chút ngạc nhiên dấy lên trong lòng anh, khiến anh khựng lại, tay vẫn nắm chặt ghi đông xe đạp, mặc kệ dòng người đang hối hả chen lấn phía sau.

Thanh Tùng quyết định không gọi. Một linh tính nào đó mách bảo anh nên lùi lại, quan sát thêm. Anh kéo chiếc xe đạp của mình nép vào một góc khuất, phía sau một sạp hàng rau cải, cố gắng hòa mình vào đám đông để không bị phát hiện. Từ vị trí đó, anh có thể nhìn rõ Lê An và người đàn ông lạ mặt. Nắng chiều đã dịu đi nhiều, nhường chỗ cho ánh đèn điện vàng vọt từ các sạp hàng, hắt lên gương mặt của Lê An. Và chính cái khoảnh khắc đó, Thanh Tùng đã thấy một nụ cười, một nụ cười rạng rỡ đến lạ thường. Nụ cười ấy không phải là nụ cười gượng gạo, cam chịu mà anh đã từng thấy trên môi An sau những lần Hạo lại lỡ hẹn, hay những lúc cô thẫn thờ nhìn ra bờ sông. Đây là một nụ cười thật sự bình yên, mãn nguyện, một nụ cười tỏa sáng từ tận đáy lòng, như ánh trăng rằm vằng vặc đêm qua mà cô đã ngắm nhìn.

Lê An khẽ cười khúc khích, đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay người đàn ông bên cạnh. "Anh Huy cứ làm quá lên, có mỗi quả ổi thôi mà." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng pha chút tinh nghịch, một giọng điệu mà Thanh Tùng hiếm khi được nghe từ Lê An những năm gần đây. Nguyễn Hoàng Huy quay lại nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự trìu mến. Anh khẽ nhéo mũi cô một cái, rồi tiếp tục chọn ổi. "Phải chọn trái ngon nhất cho em chứ. Em thích ăn ổi giòn mà, không ngon sao được." Anh đáp, giọng nói trầm ấm, rành mạch, đầy vẻ quan tâm.

Thanh Tùng quan sát từng cử chỉ nhỏ nhặt của họ. Huy cẩn thận lựa từng trái ổi, rồi đưa cho cô một miếng gọt sẵn, Lê An đón lấy, mỉm cười và nhấm nháp. Sau đó, Huy lại hỏi cô muốn mua thêm gì nữa, và Lê An chỉ lắc đầu, nói rằng đã đủ rồi. Khi họ rời khỏi quầy hoa quả, Huy rất tự nhiên nắm lấy bàn tay Lê An, nhẹ nhàng đan những ngón tay anh vào những ngón tay cô, rồi cùng nhau băng qua đám đông tấp nập. Sự tiếp xúc đó không hề gượng gạo, mà tự nhiên như hơi thở, như thể đó là một thói quen đã được hình thành từ rất lâu. Bàn tay Huy không chỉ nắm lấy tay Lê An, mà còn dường như nắm lấy một phần bình yên trong cô, giữ chặt nó, không để nó vụt bay. Lê An không hề rụt tay lại, ngược lại, cô còn khẽ siết nhẹ bàn tay anh, ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng nụ cười dịu dàng vẫn còn vương vấn trên môi.

Nhìn cảnh tượng đó, một cảm giác nặng trĩu bỗng dâng lên trong lòng Thanh Tùng. Anh chợt nhớ đến Trần Hạo. Hạo và An, họ là thanh mai trúc mã, là những mảnh ghép tưởng chừng không thể tách rời của thị trấn này. Anh vẫn nhớ như in những buổi chiều tan học, Hạo luôn đẩy xe đạp chậm lại để An có thể theo kịp, dù cậu ấy chẳng bao giờ nói ra lời nào quá lãng mạn. Anh nhớ những đêm hè, ba đứa ngồi "bên bờ sông cũ", Hạo vẫn luôn tìm cách che chắn cho An khỏi những cơn gió lạnh, hay lặng lẽ đưa cho cô cốc nước mía khi cô khát. Những "lời nói không thành" và những "chậm một nhịp" của Trần Hạo, Thanh Tùng tin rằng mình hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng giờ đây, Lê An đã không còn chờ đợi nữa. Nụ cười rạng rỡ trên môi cô, sự bình yên trong ánh mắt cô, và đặc biệt là bàn tay cô đang đan vào tay một người đàn ông khác, tất cả đều là minh chứng rõ ràng cho một "thực tế mới" đang hình thành.

Thanh Tùng cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Anh mừng cho An, mừng vì cô đã tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy một bến đỗ vững chãi sau những tháng ngày chờ đợi mỏi mòn. Nhưng đồng thời, anh cũng thấy lòng mình nặng trĩu, lo lắng cho Trần Hạo. Hạo vẫn đang ở thành phố, vẫn đang miệt mài theo đuổi sự nghiệp, có lẽ vẫn giữ một góc nhỏ trong tim mình dành cho An, dù có thể đã bị che lấp bởi tham vọng và bộn bề công việc. Liệu Hạo có biết không? Và khi biết, Hạo sẽ phản ứng thế nào? Cái "khoảng cách vô hình" giữa Hạo và An giờ đây dường như đã trở nên hữu hình, một bức tường không thể vượt qua, được xây đắp bằng những lựa chọn, những bỏ lỡ, và giờ là một mối quan hệ mới đầy chân thành. Thanh Tùng thở dài, đẩy chiếc xe đạp của mình ra khỏi góc khuất, hòa vào dòng người đang dần thưa thớt hơn khi chợ bắt đầu vãn. Mùi cá tươi, mùi rau củ, mùi gia vị vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng trong lòng anh, một mùi vị khác đang dâng lên, mùi vị của sự tiếc nuối và một chút gì đó gọi là định mệnh trớ trêu.

***

Đêm đã về hẳn, gió lạnh hơn một chút, mang theo hơi ẩm từ con sông vắt ngang thị trấn. Sau khi về nhà, tâm trạng Thanh Tùng vẫn còn nặng trĩu. Anh giúp mẹ dọn dẹp bữa tối, nhưng đầu óc anh cứ miên man nghĩ về hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ở chợ chiều. Sự rạng rỡ của An, sự chu đáo của Huy, và bàn tay nắm chặt giữa họ cứ ám ảnh anh. Anh biết, đây không phải là một mối quan hệ thoáng qua. Đây là sự thật. Anh băn khoăn không biết có nên giữ kín chuyện này hay không, nhưng rồi lại nghĩ, thị trấn nhỏ bé này, chuyện gì rồi cũng sẽ đến tai mọi người, sớm hay muộn thôi. Và nếu đã vậy, thà là anh chia sẻ với người mà anh tin tưởng, người cũng yêu thương cả Trần Hạo và Lê An như con cháu ruột thịt.

Nghĩ đoạn, Thanh Tùng quyết định ghé qua nhà Bà Mai. Căn nhà nhỏ của bà nằm cuối con hẻm, với giàn hoa giấy rủ xuống cổng, tĩnh lặng và yên bình. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã chìm vào đêm tối, chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua tán lá cây, và tiếng sinh hoạt nhẹ nhàng từ những nhà hàng xóm vọng lại. Mùi trầu cau quen thuộc thoang thoảng trong không khí khi anh bước vào sân, lẫn với mùi trà xanh ấm áp. Bà Mai đang ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ ngoài hiên, tay têm trầu, miệng móm mém nhai. Mái tóc bà bạc vấn cao gọn gàng, gương mặt hiền hậu với những nếp nhăn thời gian, nhưng đôi mắt thì vẫn tinh anh và đầy vẻ thấu hiểu. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, người đã chứng kiến Trần Hạo và Lê An lớn lên từ thuở còn bé tí, người mà bà luôn coi như cháu ruột.

"Bà Mai ơi, con sang chơi ạ," Thanh Tùng cất tiếng chào, giọng anh trầm hơn mọi khi.

Bà Mai ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "À, thằng Tùng đấy à. Vào đây con, ngồi xuống đây với bà. Sao bữa nay mày lại sang muộn thế? Lại có chuyện gì à?" Bà hỏi, ánh mắt bà tinh tường nhận ra sự khác lạ trong giọng nói và nét mặt của anh. Bà đưa tay mời anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện.

Thanh Tùng ngồi xuống, hít một hơi thật sâu. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu. "Dạ... con vừa đi chợ về, thấy một chuyện... con không biết nên nói với bà không."

Bà Mai ngừng têm trầu, đặt miếng trầu dở xuống cái đĩa men cũ. "Có gì mà con cứ ấp úng thế? Kể bà nghe xem nào. Chuyện chợ búa thì có gì mà ghê gớm."

Thanh Tùng nhìn ra khoảng sân tối mịt, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa hiện ra sau đám mây. "Con thấy An đi với cậu Huy, trông hai người... có vẻ thân thiết lắm, Bà Mai ạ. An nó cười tươi lắm." Anh nói, giọng anh như thở dài, ánh mắt xa xăm. Anh không chỉ nói về việc họ đi cùng nhau, mà còn nhấn mạnh đến nụ cười của Lê An, bởi vì anh biết, bà Mai cũng như anh, đều hiểu rõ ý nghĩa của nụ cười đó. Đó không phải là nụ cười xã giao, mà là nụ cười của một người đang thực sự hạnh phúc.

Bà Mai trầm ngâm, đôi mắt bà nheo lại, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt. "Ừ, bà cũng nghe phong phanh. Con bé An nhà mình... nó cũng lớn rồi, đến tuổi rồi. Hồi trước bà cứ nghĩ..." Bà dừng lại, không nói hết câu, nhưng Thanh Tùng hiểu ý bà. Bà đang nghĩ đến Trần Hạo. Bà Mai vốn là người biết rõ tình cảm thầm kín của Hạo dành cho An, cũng như sự chờ đợi mỏi mòn của An. "Con bé An nhà mình, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" câu nói quen thuộc của bà giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, đầy trớ trêu.

"An nó trông khác lắm bà ạ. Con chưa bao giờ thấy nó cười rạng rỡ như thế khi đi cùng... đi cùng ai khác. Huy thì chăm sóc nó chu đáo lắm, còn nắm tay An nữa," Thanh Tùng kể tiếp, giọng anh vẫn còn vương vấn sự ngạc nhiên và bối rối. Anh không nói thẳng tên Trần Hạo, nhưng cả anh và bà Mai đều hiểu "ai khác" mà anh nhắc đến là ai.

Bà Mai khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa biết bao sự suy tư và lo lắng. Bà lại cầm miếng trầu lên, chậm rãi têm, nhưng đôi tay bà không còn linh hoạt như ban nãy. "Thằng Hạo... nó đi xa quá rồi, con ạ. Xa cả về địa lý, xa cả về lòng người. Con bé An nó cũng có giới hạn chịu đựng chứ. Đời người con gái có thì, đâu thể cứ mãi đợi chờ một thứ "nếu như ngày đó" không biết bao giờ mới thành hiện thực." Giọng bà trầm xuống, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc cho cả hai đứa trẻ. Bà đã chứng kiến bao nhiêu mối tình tan vỡ, bao nhiêu lỡ làng trong cuộc đời này, và bà biết, cái ranh giới giữa hạnh phúc và tiếc nuối đôi khi chỉ mỏng manh như một sợi tơ.

Thanh Tùng gật đầu đồng tình. "Con cũng nghĩ thế. Con bé An nó xứng đáng được hạnh phúc. Nhưng mà... con lo cho thằng Hạo. Nó mà biết chuyện này..." Anh bỏ lửng câu nói, một sự lo lắng hiển hiện rõ trên gương mặt anh. Anh biết, Trần Hạo là một người kín đáo, và việc An có người yêu mới chắc chắn sẽ là một cú sốc lớn đối với cậu ấy, dù có thể Hạo không dám thừa nhận.

Bà Mai nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã sáng rõ hơn, soi rọi vệt sáng bạc lên những tán lá cây. "Chuyện gì đến rồi cũng phải đến thôi con ạ. Gió thổi lá bay, rồi thì cả làng cũng biết. Mà có khi, biết sớm lại là hay. Để thằng Hạo nó còn... còn biết đường mà quyết định." Bà nói, giọng bà như đang nói với chính mình, nhưng cũng như một lời khuyên dành cho Thanh Tùng. Bà biết, thông tin về việc Lê An đi cùng Huy sẽ dần lan truyền trong thị trấn, tạo áp lực dư luận hoặc đến tai những người thân của Trần Hạo. Đây là điều không thể tránh khỏi. Sự bình yên và hạnh phúc của Lê An bên Huy sẽ thúc đẩy cô đưa ra những quyết định dứt khoát hơn trong tương lai, có thể là tiến tới hôn nhân. Và sự bối rối, lo lắng của Thanh Tùng và Bà Mai báo hiệu rằng những gì họ thấy sẽ có ảnh hưởng lớn đến mạch truyện, đặc biệt là khi tin tức này đến tai Trần Hạo, dù là trực tiếp hay gián tiếp.

Bà Mai đứng dậy, đi vào trong nhà, rót một chén trà nóng ra mời Thanh Tùng. Hơi ấm của chén trà lan tỏa trong không khí lạnh lẽo của đêm, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng trĩu trong lòng Thanh Tùng và sự suy tư sâu sắc trong ánh mắt Bà Mai. Bà nhìn chén trà bốc hơi nghi ngút, rồi lại nhìn ra ngoài cửa. "Sông thì vẫn chảy, con người thì vẫn phải sống, phải tìm thấy bến đỗ của mình. Chỉ là... có những bến đỗ, không phải ai cũng may mắn mà cập được đúng lúc." Bà nói, giọng nói bà nhỏ dần, như tiếng gió thì thầm vào đêm. Bà biết, cái "chậm một nhịp" của Trần Hạo đã không còn là một khoảng cách vô hình nữa, mà đã trở thành một thực tại rõ ràng, không thể nào chối cãi. Tiếng thở dài của bà lẫn vào tiếng đêm, mang theo một nỗi niềm khắc khoải, cho những gì đã qua, và cho những gì sắp đến.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free