Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 367: Lời Vô Tình, Nỗi Bất An Hằn Sâu

Trần Hạo mở mắt, ánh đèn đường từ thành phố vẫn còn hắt vào căn hộ cao cấp của anh, hắt lên trần nhà những vệt sáng trắng bạc, lạnh lẽo. Đêm qua, giấc ngủ đến với anh thật khó khăn. Hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên chàng trai lạ trong bức ảnh cứ chập chờn, dệt nên một tấm lưới dày đặc trong tâm trí, không cho anh một phút giây yên bình. Anh đã cố gắng gạt bỏ, tự trấn an rằng đó chỉ là những người bạn cũ, một cuộc gặp gỡ tình cờ. Nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi bất an cứ âm ỉ cháy, như một đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm, chờ đợi cơ hội bùng lên.

Anh vùng dậy, bước vào phòng tắm. Dưới dòng nước lạnh buốt của vòi sen, anh cố gắng gột rửa đi những suy nghĩ hỗn độn, những cảm giác khó chịu đang bám víu lấy anh. Nhưng dường như, càng cố gắng gột rửa, chúng lại càng bám sâu hơn. Khuôn mặt anh trong gương hiện rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng. Vẫn là Trần Hạo của ngày thường, vẫn là người đàn ông thành đạt, lạnh lùng và lý trí mà mọi người vẫn thấy. Nhưng chỉ có anh biết, bên trong vỏ bọc ấy, một trận chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội.

Sáng muộn, tại văn phòng làm việc ở Tập Đoàn Trần Thịnh, không khí vẫn hối hả như mọi ngày. Tiếng điện thoại reo, tiếng máy in rì rầm, tiếng gõ phím lạch cạch vang lên đều đặn. Trần Hạo ngồi trước chiếc máy tính lớn, màn hình hiển thị những biểu đồ phức tạp, những con số khô khan. Anh cố gắng dồn hết tâm trí vào công việc, vào dự án mới đang trong giai đoạn nước rút. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ từng ký tự một cách chậm rãi, thiếu đi sự dứt khoát, nhanh nhẹn thường thấy. Thỉnh thoảng, anh lại ngừng lại, đưa tay day day thái dương, một thói quen mới xuất hiện từ tối qua. Anh cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ, như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang giăng mắc, siết chặt lấy não bộ của mình.

Minh, đồng nghiệp trẻ của anh, một chàng trai trẻ trung, năng động với vẻ mặt lanh lợi, bước vào văn phòng, trên tay cầm một tập tài liệu dày cộp. Minh đặt tài liệu lên bàn anh, khẽ hỏi, giọng nói đầy quan tâm: “Anh Hạo, có vẻ anh không được khỏe? Có chuyện gì sao?”

Trần Hạo ngẩng đầu lên, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi mắt hơi mờ đi vì thiếu ngủ. “Không có gì, chỉ là hơi đau đầu một chút thôi.” Anh quay lại nhìn màn hình, không muốn để lộ quá nhiều cảm xúc. Anh biết Minh là một người tinh ý, và anh không muốn những suy nghĩ cá nhân ảnh hưởng đến hình ảnh chuyên nghiệp của mình.

Minh nhìn anh thêm một lúc, rồi cũng không hỏi thêm. “Vậy anh xem qua báo cáo này nhé, có vài chi tiết cần anh xác nhận trước buổi họp chiều.”

“Được rồi, cậu cứ để đó.” Trần Hạo đáp cụt lủn, ánh mắt vẫn dán vào màn hình, nhưng tâm trí thì lại trôi dạt về một miền ký ức xa xăm, về hình ảnh bờ sông cũ, về nụ cười của Lê An. Anh đã cố gắng đọc từng dòng chữ trên báo cáo, nhưng dường như chúng chỉ là những ký tự vô nghĩa lướt qua mắt anh. Anh thấy mình như một cỗ máy đang vận hành chậm chạp, không có linh hồn.

“Mình không thể cứ thế này mãi được. Cần phải gạt bỏ nó đi.” Anh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm trầm khàn, đầy vẻ tự trấn an. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung lại. Anh là Trần Hạo, là một người đàn ông quyết đoán, chưa bao giờ để cảm xúc chi phối công việc. Nhưng lần này, dường như mọi lý trí đều trở nên vô nghĩa trước một nỗi bất an mơ hồ, một nỗi lo sợ không tên. Thành công mà anh đã dày công xây dựng, những con số tăng trưởng ấn tượng trên màn hình, bỗng chốc trở nên vô vị, trống rỗng.

Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn bỗng rung lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong căn phòng. Anh liếc nhìn màn hình, thấy tên của Thanh Tùng, một người bạn cũ từ thị trấn. Một tia sáng nhỏ lóe lên trong lòng anh, một sự phân tâm không mong muốn nhưng lại được chào đón. Ít ra, nó cũng kéo anh ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ miên man. Anh cầm điện thoại lên, giọng nói trầm ấm: “Alo, Tùng à?”

Tiếng Thanh Tùng ở đầu dây bên kia vang lên đầy phấn khởi, hồn nhiên, như một cơn gió mát từ quê nhà thổi vào không gian ngột ngạt của văn phòng. “Hạo đấy à? Tao đang ở thành phố này! Mày có rảnh không, mình cà phê chút đi?”

Trần Hạo nhắm mắt lại một lúc, rồi mở ra. “Ừ, được thôi. Mày đang ở đâu?”

“Tao đang ở gần trung tâm thương mại X. Hay mình gặp nhau ở quán cà phê ‘Góc Yên Bình’ nhé? Tao nghe nói quán đó được lắm, phong cách cổ cổ, yên tĩnh.” Thanh Tùng đề nghị, giọng nói không giấu được vẻ hào hứng của một người vừa đặt chân đến thành phố lớn.

Trần Hạo ngần ngừ một chút. Anh biết quán cà phê đó, nó khá nổi tiếng với không gian yên tĩnh và hoài cổ, một nét chấm phá hiếm hoi giữa lòng thành phố ồn ào. Anh cũng thích những nơi như vậy, nơi mà anh có thể tìm thấy chút bình yên, dù chỉ là tạm thời. “Được rồi, khoảng ba giờ chiều tao đến. Mày cứ đến trước đi.”

“Okie! Gặp mày sau nhé!” Thanh Tùng vui vẻ nói, rồi cúp máy.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi. Ít ra, buổi chiều nay anh cũng có một cái cớ để thoát khỏi những con số và biểu đồ đang dần nuốt chửng anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, kim giây vẫn đều đặn trôi, mang theo thời gian và những điều không thể quay lại. Anh biết, dù có gạt bỏ thế nào, hình ảnh Lê An vẫn sẽ ở đó, một vết thương âm ỉ, không ngừng nhức nhối.

***

Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán cây cổ thụ trên con đường dẫn vào quán cà phê ‘Góc Yên Bình’. Không khí dịu mát hơn buổi sáng, một làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của hoa nhài từ vườn nhỏ bên hiên quán. Trần Hạo bước vào, một cảm giác bình yên lạ lùng ập đến, xoa dịu phần nào những căng thẳng trong anh. Quán cà phê đúng như lời Thanh Tùng nói, mang một vẻ đẹp hoài cổ, tĩnh lặng. Tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã sờn cũ, bàn ghế gỗ sẫm màu được sắp xếp một cách ngẫu hứng nhưng lại vô cùng hài hòa. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng với ánh nắng yếu ớt chiếu qua kẽ lá, tạo nên một không gian lãng mạn, trầm mặc.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ đâu đó, hòa quyện cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, vỗ về tâm hồn. Trần Hạo chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi anh có thể quan sát mọi người nhưng lại không bị quá chú ý. Anh ngồi xuống, rút điện thoại ra kiểm tra tin nhắn, cố gắng tỏ ra bận rộn để che giấu đi sự hỗn loạn trong lòng.

Cô gái phục vụ với mái tóc buộc cao, nhanh nhẹn bước đến. “Anh Hạo dùng gì ạ?”

Trần Hạo ngẩng đầu lên, mỉm cười lịch sự. “Cho tôi một ly cà phê đen đá.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lơ đãng lướt qua những dòng người qua lại trên phố. Dù không gian quán yên bình đến mấy, tâm trí anh vẫn không ngừng nghĩ về Lê An. Anh tự hỏi, giờ này cô đang làm gì ở thị trấn nhỏ bé ấy? Liệu cô có đang cười tươi như trong bức ảnh kia không? Và người đàn ông bên cạnh cô là ai, thực sự là ai?

Khoảng mười lăm phút sau, Thanh Tùng bước vào quán, vóc người cao, hơi gầy, nở nụ cười hiền hậu và rạng rỡ. Anh nhanh nhẹn vẫy tay chào Trần Hạo từ xa, đôi mắt sáng lên vẻ mừng rỡ khi nhìn thấy bạn cũ. Thanh Tùng mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jean bạc màu, toát lên vẻ hồn nhiên, vô tư của một người con của thị trấn ven sông. Anh bước đến, vỗ vai Trần Hạo một cái thật mạnh, giọng nói đầy phấn khởi. “Lâu lắm không gặp mày, Hạo! Nhìn mày gầy đi nhiều quá, công việc bận rộn lắm à?”

Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười gượng gạo hơn một chút. Anh đứng dậy, đáp lại cái vỗ vai của Tùng. “Cũng tạm ổn. Mày ra đây chơi mấy hôm?”

Thanh Tùng ngồi xuống đối diện anh, gọi một ly bạc xỉu, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt. “Chắc vài bữa thôi. Lên thăm ông chú với tiện thể ngó nghiêng thành phố thôi. Ở dưới quê buồn quá. Mày biết đấy, cả năm trời có mấy khi được lên thành phố đâu. Lần này phải đi cho đã.” Anh nói, ánh mắt lấp lánh sự thích thú khi nhìn ngắm không gian xung quanh.

Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê đen đá, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại không thể xua đi cái vị chát chát trong lòng. Anh lắng nghe Thanh Tùng kể chuyện về những thay đổi nhỏ ở thị trấn, về những người bạn chung mà họ đã lâu không gặp. Tùng vẫn vậy, vô tư và hồn nhiên, không hề hay biết rằng mỗi lời anh nói ra đều đang chạm vào một vết thương âm ỉ trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, rồi lại nhìn Thanh Tùng. Hai thế giới, hai cuộc sống, hai tốc độ khác nhau. Anh đã chọn rời xa thị trấn, để lại sau lưng những điều bình dị và thân thuộc, để đến với thành phố này, để chinh phục những đỉnh cao sự nghiệp. Và anh đã làm được. Nhưng giờ đây, những thành công ấy bỗng chốc trở nên vô nghĩa khi anh nhận ra mình đã đánh mất điều gì đó quan trọng hơn. “Khoảng cách vô hình” không chỉ là giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và những người bạn cũ, giữa anh và chính quá khứ của mình.

***

Cuộc trò chuyện giữa Trần Hạo và Thanh Tùng tiếp tục trôi đi một cách chậm rãi, như dòng nước trên con sông quê yên bình. Thanh Tùng vẫn vô tư kể những chuyện vụn vặt ở quê, về mùa lúa vừa rồi, về những đám cưới hỏi, về những thay đổi nhỏ nhặt mà chỉ những người gắn bó với thị trấn mới để ý. Trần Hạo lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng mỉm cười gượng gạo. Tâm trí anh vẫn lơ lửng ở đâu đó xa xăm, anh cảm thấy mình như đang đứng bên ngoài một bức tranh, nhìn vào chứ không thể hòa mình vào câu chuyện. Mùi cà phê rang xay, bánh ngọt, mùi gỗ, và hương hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng anh không còn cảm nhận được rõ ràng nữa, dường như mọi giác quan của anh đều đang bị đóng băng.

“À mà tao nghe nói con An dạo này cũng khác lắm,” Thanh Tùng bỗng chuyển đề tài, giọng nói vẫn hồn nhiên, vô tư như thể đang kể một câu chuyện hết sức bình thường. “Không còn nhút nhát như xưa nữa.”

Lời nói của Thanh Tùng như một luồng điện xẹt qua người Trần Hạo. Ly cà phê đen đá anh đang cầm trong tay khẽ rung lên, những viên đá va vào nhau tạo ra một tiếng lanh canh nhỏ, chói tai trong không gian yên tĩnh. Anh giật mình, cố gắng giữ vẻ bình thản hết mức có thể, nhưng trái tim anh đã bắt đầu đập loạn xạ, như một chiếc trống bị đánh liên hồi. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, chậm rãi, để không ai nhận ra sự bối rối của mình. “Khác thế nào?” Giọng anh trầm khàn, có chút gì đó căng thẳng mà chính anh cũng không nhận ra.

Thanh Tùng không để ý đến sự thay đổi nhỏ trong giọng điệu của bạn, vẫn tiếp tục câu chuyện một cách hào hứng. “Thì dạo này nó hay đi cùng cái thằng Huy nào đó. Thằng đó hình như là con nhà bác Ba, cũng làm bên xây dựng hay sao ấy. Thấy hai đứa đi đâu cũng có nhau, mọi người ở quê cũng đồn ầm lên rồi.” Anh nhấp một ngụm bạc xỉu, vẻ mặt vẫn vô tư, không hề biết rằng mỗi lời anh nói ra đều đang đâm những nhát dao sâu vào lòng người đối diện. “Mày biết không, hồi trước tao cứ nghĩ mày với nó cơ, giờ thì...” Thanh Tùng dừng lại, anh nhìn thấy vẻ mặt Trần Hạo hơi cứng lại, nụ cười trên môi anh vụt tắt, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Thanh Tùng hơi bối rối, không hiểu vì sao câu chuyện của mình lại khiến bạn cũ trở nên như vậy. “Thôi, thôi, tao nói nhiều quá rồi. Mày không thích nghe chuyện tầm phào này à?”

Trong đầu Trần Hạo, một tiếng nổ lớn vang lên, như tiếng sét đánh ngang tai. “Huy? Là cái thằng trong ảnh… Không thể nào…” Giọng nói nội tâm của anh run rẩy, đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Sự phủ nhận mà anh đã cố gắng xây dựng trong suốt những ngày qua, bức tường lý trí mà anh đã dựng lên để bảo vệ bản thân, giờ đây hoàn toàn sụp đổ, tan tành thành từng mảnh nhỏ. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, như thể anh đang đứng giữa một cơn bão tuyết, dù không gian quán cà phê vẫn ấm áp và thơm ngát. Ly cà phê trên bàn, giờ đây đã nguội lạnh hoàn toàn, những viên đá đã tan chảy, chỉ còn lại màu đen đặc quánh như chính nỗi lòng anh.

Anh nhìn Thanh Tùng, nhưng ánh mắt anh lại xuyên qua người bạn, nhìn vào một khoảng không vô định. Mọi giác quan của anh đều trở nên tê liệt, chỉ còn lại một cảm giác nhức nhối, đau đớn đến tận cùng. “Thằng Huy nào đó…” Câu nói vô tình của Thanh Tùng như một lời phán quyết, một sự thật không thể chối cãi. Nó không còn là một bức ảnh mơ hồ trên mạng xã hội, không còn là những suy đoán vu vơ. Giờ đây, nó là sự thật hiển nhiên, được xác nhận từ một người bạn thân thiết.

Trần Hạo muốn hét lên, muốn hỏi Thanh Tùng thật rõ ràng, muốn phủ nhận tất cả. Nhưng cổ họng anh khô khốc, cứng lại, không một lời nào có thể thốt ra. Anh cảm thấy một nỗi hụt hẫng sâu sắc, một sự giằng xé nội tâm dữ dội. Ghen tuông? Hối tiếc? Hay là nỗi sợ mất mát? Anh không thể gọi tên chính xác cảm xúc của mình lúc này. Chỉ biết rằng, chúng đang trộn lẫn vào nhau, tạo thành một cơn bão trong lòng anh, cuốn phăng đi mọi sự bình yên giả tạo.

Anh đã chậm một nhịp. Anh đã luôn biết điều đó. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng, cái “chậm một nhịp” ấy lại có thể khiến anh mất đi tất cả, mất đi Lê An, mất đi cơ hội để nói lên lời yêu thương. “Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút…” Câu nói ấy giờ đây vang vọng trong đầu anh, đầy chua xót và hối hận. Những “lời nói không thành” đã trở thành một gánh nặng đè nén lên tâm hồn anh.

Thanh Tùng vẫn ngồi đó, vẻ mặt hơi khó hiểu khi nhìn bạn mình bỗng nhiên trở nên bất động. Anh không hề nhận ra tác động của lời nói mình, không hề biết rằng những câu chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt về thị trấn ven sông cũ lại vừa giáng một đòn chí mạng vào trái tim của Trần Hạo.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả, nhưng trong mắt anh, nó bỗng trở nên mờ ảo, xa lạ. Căn hộ xa hoa, sự nghiệp thành công, tất cả những điều mà anh đã từng nghĩ là quan trọng nhất, giờ đây đều trở nên vô nghĩa, trống rỗng hơn bao giờ hết. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã đánh mất điều gì? Câu hỏi đó không ngừng vang vọng, không ngừng cắn xé.

Cảm giác khó chịu và bất an của Trần Hạo, giờ đây không còn là sự âm ỉ nữa, mà đã bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi hy vọng mong manh cuối cùng. Anh biết, anh sẽ phải tìm hiểu. Anh sẽ phải đối mặt với sự thật. Dù cho sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào, dù cho nó có khiến anh phải nhận ra rằng “khoảng cách vô hình” giữa anh và Lê An đã thực sự trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free