Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 368: Cú Sốc Mang Tên 'Người Khác'

Trần Hạo ngồi đó, bất động, như một pho tượng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ trong quán cà phê 'Góc Yên Bình' dường như tan biến vào hư không. Tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi, tiếng chim hót líu lo từ cây xanh ngoài cửa sổ, tất cả đều trở nên xa lạ, mờ ảo, không thể chạm tới được màng nhĩ đang ù đặc của anh. Chỉ có một từ, một cái tên, một cụm từ duy nhất cứ vang vọng, lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một lời nguyền rủa: “Thằng Huy nào đó…”.

Anh nhìn Thanh Tùng, ánh mắt anh vẫn đờ đẫn, xuyên qua người bạn, nhìn vào một khoảng không vô định. Ly cà phê đen đặc trước mặt anh đã nguội lạnh hoàn toàn, những viên đá đã tan chảy hết, tạo thành một vũng nước đục ngầu, phản chiếu hình ảnh méo mó của chính anh. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, tất cả những chi tiết nhỏ bé ấy giờ đây đều trở thành những nhát dao vô hình, cứa vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về sự bình yên giả tạo mà anh đã cố gắng duy trì.

Thanh Tùng, với nụ cười hồn nhiên, vẫn không hề hay biết về cơn bão đang càn quét trong lòng bạn mình. Anh đặt ly bạc xỉu đã cạn xuống bàn, ngẩng đầu nhìn Trần Hạo, hơi nhíu mày.

“Mà này, Hạo,” Thanh Tùng mở lời, giọng vẫn vô tư, đầy vẻ hào hứng. “An dạo này tươi tắn hẳn lên đó. Về quê gặp nó mấy lần, thấy nó khác hẳn. Chắc là được ‘thằng Huy’ nó chăm sóc kỹ lắm.” Anh nhoẻn cười, vẻ mặt hiền lành, hoàn toàn không nhận ra rằng mỗi lời anh nói ra đều đang xé toạc từng lớp vỏ bọc cuối cùng của Trần Hạo. “Hồi trước thì cứ lầm lũi, ít nói, giờ thì thấy nó hay cười hơn nhiều. Mắt nó cũng sáng hơn ấy.”

Cổ họng Trần Hạo khô khốc, cứng lại. Anh muốn phản bác, muốn hét lên rằng không phải, không thể nào. Nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi đôi môi tái nhợt của anh. Anh chỉ có thể cố gắng nặn ra một câu hỏi, giọng anh khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua khe cửa.

“Huy nào…?” Trần Hạo hỏi, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng anh đang là một chiến trường hỗn loạn. Móng tay anh hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng bám víu vào một chút thực tại mỏng manh.

Thanh Tùng không nhận ra sự gượng gạo trong giọng nói của Trần Hạo. Anh vẫy tay ra hiệu cho cô gái phục vụ quán cà phê đang đi ngang qua, mỉm cười thân thiện. “Em ơi, cho anh thêm ly bạc xỉu nữa nhé!” Cô gái phục vụ, với mái tóc buộc cao gọn gàng, gật đầu chuyên nghiệp: “Vâng, anh Thanh Tùng chờ em một lát ạ.” Rồi Thanh Tùng quay sang Trần Hạo, tiếp tục câu chuyện một cách tự nhiên.

“Thì thằng Huy, Nguyễn Hoàng Huy đó!” Thanh Tùng giải thích, giọng điệu như thể đó là điều ai cũng biết. “Con của chú Nam chủ tiệm vàng dưới huyện ấy. Mày nhớ chú Nam không? Chú ấy giờ làm ăn lớn lắm, có mấy cửa hàng liền. Thằng Huy nó cũng tài giỏi lắm, học hành ở thành phố rồi giờ về làm bên xây dựng, nghe đâu cũng có chức có quyền gì đó rồi. Nó tử tế, hiền lành, được lòng cả làng lắm. Từ ngày nó xuất hiện, thấy Lê An vui vẻ hơn hẳn. Hay đưa đón An đi làm, lại còn hay phụ giúp gia đình An nữa. Hôm trước tao về, còn thấy nó sửa cái mái nhà bị dột giúp bà Mai nữa đó. Người gì đâu mà nhiệt tình!”

Mỗi từ Thanh Tùng nói ra đều như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Trần Hạo. “Con của chú Nam chủ tiệm vàng…” “Tử tế, hiền lành, được lòng cả làng…” “Hay đưa đón An đi làm, lại còn hay phụ giúp gia đình An nữa…” Những hình ảnh cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí anh: một người đàn ông khác, không phải anh, đang ở bên Lê An, chăm sóc cô, giúp đỡ gia đình cô, làm những điều mà anh đã bỏ lỡ, làm những điều mà anh lẽ ra phải làm.

Trần Hạo cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Anh cố gắng nuốt xuống, nhưng cảm giác đắng chát vẫn còn đọng lại. Anh nhìn xuống ly cà phê đã nguội lạnh, không dám đối mặt với ánh mắt vô tư của Thanh Tùng. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng giấy trên trần nhà, ánh nắng chiếu qua kẽ lá từ khu vườn nhỏ, tất cả đều tạo nên một bầu không khí yên bình đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với cơn bão tố đang gầm thét trong lòng anh.

“Vậy à…” Trần Hạo lặp lại, giọng anh nghe xa lạ, như thể đó không phải là tiếng của chính mình. “Hai đứa đó… có vẻ thân thiết nhỉ?” Anh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng khóe môi anh run rẩy, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Thanh Tùng. Anh cảm thấy cơ thể mình cứng đờ, tê liệt. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, không phải cái lạnh của không khí, mà là cái lạnh thấu xương của sự thật phũ phàng.

Thanh Tùng không để ý đến vẻ mặt tái mét của Trần Hạo. Anh vẫn tiếp tục câu chuyện, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích về tình yêu đôi lứa. “Thân thiết thì phải rồi! Ai ở quê cũng bảo là đẹp đôi, lại môn đăng hộ đối. Thằng Huy nó lại khéo ăn nói, biết chiều chuộng con gái. Chắc sớm về chung một nhà thôi. Nghe đâu ông bà Mai cũng ưng lắm rồi.”

“Sớm về chung một nhà thôi.” Câu nói đó vang vọng trong tai Trần Hạo, biến thành tiếng sét đánh, đánh sập hoàn toàn mọi hy vọng mong manh cuối cùng mà anh đã cố gắng níu giữ. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh, khiến anh không thể thở nổi. Ghen tuông? Hối tiếc? Hay là nỗi sợ mất mát? Tất cả những cảm xúc ấy trộn lẫn vào nhau, tạo thành một cơn hỗn loạn không thể gọi tên.

Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, lúc này anh mới nhận ra có điều gì đó không ổn. Anh nhìn thấy sắc mặt tái xanh của bạn mình, đôi mắt trũng sâu, và một vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. “Mà sao nhìn cậu xanh xao vậy Hạo? Công việc căng thẳng lắm hả?” Thanh Tùng hỏi, giọng anh đầy vẻ lo lắng, và đặt tay lên vai Trần Hạo vỗ nhẹ. “Mày làm gì mà trông tiều tụy thế? Lo cho sức khỏe đi chứ!”

Trần Hạo giật mình khẽ rụt vai, cố gắng che giấu sự chấn động. Anh lắc đầu nhẹ, cố gắng nặn ra một nụ cười mệt mỏi. “Không… không có gì. Chắc dạo này thức khuya nhiều thôi. Dự án cuối năm hơi bận.” Anh nói, giọng anh trầm khàn, từng chữ như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh nhìn đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, một chiếc đồng hồ đắt tiền, biểu tượng cho thành công mà anh đã đánh đổi bằng rất nhiều thứ. Nhưng giờ đây, nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội anh đã bỏ lỡ.

Thanh Tùng vẫn tiếp tục câu chuyện, nhưng Trần Hạo không còn nghe rõ từng lời nữa. Mọi giác quan của anh đều hướng vào bên trong, vào nỗi đau đang cắn xé. Anh đã luôn biết mình chậm một nhịp. Anh đã luôn sợ hãi điều đó. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng, cái “chậm một nhịp” ấy lại có thể dẫn đến một kết cục đau đớn đến vậy. Lê An, cô gái dịu dàng mà anh đã yêu thầm suốt bao năm, giờ đây đang ở bên một người đàn ông khác. Một người đàn ông có thể làm những điều mà anh đã không dám làm, nói những điều mà anh đã không dám nói. “Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút…” Câu nói ấy giờ đây không còn là một suy nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một lời sám hối, một tiếng nức nở không thành hình trong lòng anh. Những “lời nói không thành” đã trở thành một gánh nặng không thể nào gỡ bỏ.

Thanh Tùng nhận thấy bạn mình không còn hào hứng trò chuyện nữa, anh cũng dần im lặng. Anh nhìn Trần Hạo với ánh mắt khó hiểu, nhưng rồi cũng không hỏi thêm. Bầu không khí trong quán cà phê vốn yên bình, giờ đây lại trở nên nặng nề, ngột ngạt. Ly bạc xỉu mới của Thanh Tùng được cô gái phục vụ mang ra, đặt nhẹ nhàng xuống bàn. Trần Hạo vẫn ngồi đó, như thể một phần hồn của anh đã bị đóng băng, bị giam cầm trong quá khứ, trong những “nếu như” đầy tiếc nuối.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Trần Hạo bước đi vô định trên đường phố trung tâm, dòng người hối hả lướt qua anh như những bóng ma. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng vang vọng từ những quán ăn vỉa hè, tất cả đều hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn độn, đinh tai nhức óc, nhưng lại không thể lấn át được tiếng vọng của những lời nói từ Thanh Tùng trong tâm trí anh. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang qua, tất cả đều trở nên vô nghĩa, không thể chạm tới được khứu giác đang tê liệt của anh.

“Huy… Nguyễn Hoàng Huy… Con của chú Nam chủ tiệm vàng… Đẹp đôi… Sớm về chung một nhà…”

Những câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại, như một cuộn băng cũ bị kẹt, xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo. Mỗi bước chân anh đi, mỗi hình ảnh anh nhìn thấy, đều như một lời nhắc nhở về sự thật phũ phàng mà anh đang cố gắng chạy trốn. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác đau nhói, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào não anh. Sắc mặt anh vẫn tái mét, đôi mắt vô hồn lướt qua những gương mặt xa lạ, không hề tập trung. Anh cảm thấy mình đang lạc lõng giữa dòng người hối hả, cô đơn hơn bao giờ hết, dù xung quanh anh là hàng trăm, hàng ngàn con người.

Anh tự hỏi Lê An đã phải chờ đợi bao lâu. Bao nhiêu năm tháng anh vùi đầu vào công việc, vào những tham vọng nơi thành thị, anh đã để cô một mình ở thị trấn ven sông cũ. Bao nhiêu đêm cô đã thao thức, bao nhiêu lần cô đã thất vọng, bao nhiêu hy vọng mong manh đã lụi tàn trong trái tim cô? Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng đế chế của riêng mình, mà quên mất rằng, có một người con gái đang chờ đợi anh, chờ đợi một lời nói, một cử chỉ quan tâm, một sự khẳng định tình cảm.

“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”

Lời nói của Lê An bên bờ sông cũ, cái đêm trước đám cưới của cô, bỗng nhiên vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã nghĩ mình hiểu ý nghĩa của nó, đã nghĩ mình đã chấp nhận nó. Nhưng giờ đây, khi biết có một người đàn ông khác đã bước vào cuộc đời cô, đã mang đến cho cô những điều mà anh đã không thể, anh mới thực sự thấu hiểu sự tàn nhẫn của câu nói ấy. Thích thì không đủ. Và anh, đã chỉ dừng lại ở mức “thích”.

Anh tự hỏi, liệu anh có còn cơ hội nào không? Hay tất cả đã là quá muộn, quá xa vời? Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, giờ đây không chỉ là khoảng cách về địa lý hay thời gian, mà nó đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy, bởi một người đàn ông khác đã đứng ở phía bên kia, nắm lấy tay Lê An. Cảm giác ghen tuông, một thứ cảm xúc mà anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ, thiêu đốt lòng anh. Nó không phải là sự ghen tuông cuồng nộ, mà là một sự ghen tuông âm ỉ, đau đớn, trộn lẫn với nỗi hối tiếc đến tận cùng.

Anh bước nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ đang bủa vây. Gió hoàng hôn se lạnh thổi qua, luồn vào lớp áo vest mỏng, khiến anh khẽ rùng mình. Anh nhìn lên những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn rực rỡ bắt đầu thắp sáng cả thành phố, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một mớ hỗn độn, một bức tranh không màu sắc, phản chiếu chính nỗi lòng trống rỗng của anh. Thành công, sự nghiệp, tiền bạc, tất cả những thứ mà anh đã theo đuổi một cách điên cuồng, giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Chúng không thể mang lại cho anh sự bình yên, không thể lấp đầy khoảng trống trong trái tim anh, và càng không thể mang Lê An trở lại bên anh.

Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại. Hít một hơi thật sâu, anh cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng vô vọng. Hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, hình ảnh Thanh Tùng vô tư kể về sự gắn bó của họ, cứ như những thước phim quay chậm, tra tấn tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự bất an lớn hơn bao giờ hết. Đó không còn là sự khó chịu nhẹ nhàng như khi anh nhìn thấy bức ảnh đầu tiên, mà là một nỗi sợ hãi tột độ, nỗi sợ hãi mất đi điều quý giá nhất mà anh đã từng có, nhưng lại không biết trân trọng.

Anh rút chiếc điện thoại di động thế hệ cũ ra khỏi túi quần, lướt qua danh bạ. Tên "Lê An" hiện lên rõ ràng, sáng chói trong màn đêm. Anh nhìn chằm chằm vào nó, ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình. Anh muốn gọi, muốn nghe giọng cô, muốn hỏi cô tất cả mọi chuyện. Nhưng rồi, một nỗi sợ hãi vô hình khác lại ập đến. Anh sợ phải đối mặt với sự thật, sợ phải nghe những lời mà anh không muốn nghe. Anh sợ phải đối mặt với sự thay đổi của Lê An, sự xa cách đã trở thành một định mệnh.

***

Đêm khuya, căn hộ của Trần Hạo chìm trong một thứ ánh sáng lạnh lẽo từ những ngọn đèn LED âm trần. Anh về đến nhà, ném chiếc áo khoác lên ghế sofa một cách bừa bãi, không còn giữ được vẻ tỉ mỉ, ngăn nắp thường ngày. Căn phòng rộng rãi, hiện đại với những món nội thất đắt tiền, những tác phẩm nghệ thuật trừu tượng treo trên tường, giờ đây trở nên trống trải đến đáng sợ. Tiếng điều hòa rì rì trong không gian tĩnh mịch, càng làm nổi bật sự cô đơn đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Trần Hạo ngồi phịch xuống ghế bành, đầu óc quay cuồng. Anh đưa tay day day thái dương, cảm giác đau nhức vẫn không hề thuyên giảm. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn, nơi màn hình vẫn còn hiển thị tên “Lê An” trong danh bạ. Lòng anh giằng xé. Một bên là nỗi sợ hãi, sự hèn nhát đã ăn sâu vào bản chất anh, khiến anh không dám đối mặt với sự thật. Một bên là khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu, muốn nắm bắt, muốn níu giữ một điều gì đó đã tuột khỏi tầm tay.

“Anh đã làm gì vậy Hạo? Mày đã để mất cô ấy sao?”

Giọng nói nội tâm của anh vang lên, đầy sự tự trách và cay đắng. Anh tự chất vấn bản thân, cảm thấy một nỗi hối tiếc sâu sắc đang gặm nhấm. Anh đã bận rộn đến mức nào mà không nhận ra điều này? Anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào những con số, những dự án, mà quên mất đi giá trị thực sự của cuộc sống. Anh đã bỏ bê Lê An, để cô một mình đối mặt với những thử thách, với những cô đơn nơi thị trấn cũ. Và giờ đây, khi anh nhận ra, thì đã có một người đàn ông khác bước vào.

“Tại sao mày lại hèn nhát đến vậy?”

Anh gầm gừ trong cổ họng, nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng. Anh tự trách mình vì đã không dám bày tỏ tình cảm sớm hơn, vì đã không dám giữ lấy Lê An khi cô vẫn còn ở bên anh. Những “lời nói không thành” đã trở thành một bản án, kết tội anh về sự do dự, sự thiếu quyết đoán của mình.

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi, nhưng chúng không còn mang lại cho anh bất kỳ sự lãng mạn hay hy vọng nào. Chúng chỉ là những điểm sáng vô nghĩa trong một màn đêm vô tận, phản chiếu sự trống rỗng trong chính tâm hồn anh. Căn hộ xa hoa, sự nghiệp thành công mà anh đã dày công xây dựng, giờ đây đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim anh.

Anh nhận ra khoảng cách giữa anh và Lê An không chỉ là về địa lý, không chỉ là về thời gian. Nó còn là khoảng cách của những điều anh đã bỏ lỡ, của những lời anh đã không nói, và đặc biệt hơn cả, là sự hiện diện của một người đàn ông khác. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên đó, giờ đây, không còn là một cái bóng mơ hồ mà anh cố gắng gạt bỏ. Nó là một sự thật hiển nhiên, một mối đe dọa thực sự đối với thứ tình cảm mà anh đã chôn giấu bấy lâu.

Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, khớp xương trắng bệch. Một quyết tâm mới hình thành trong anh, một quyết tâm pha lẫn giữa nỗi tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. Anh không thể tiếp tục đứng nhìn. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh phải tìm hiểu. Anh phải đối mặt với sự thật. Dù cho sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào, dù cho nó có khiến anh phải nhận ra rằng “khoảng cách vô hình” giữa anh và Lê An đã thực sự trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy, anh vẫn phải biết. Anh cần phải biết rõ về người đàn ông tên Huy này, người đã dám bước vào cuộc đời Lê An, người đã dám lấp đầy khoảng trống mà anh đã bỏ lại. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự dằn vặt, hối tiếc và nỗi bất an đang thiêu đốt anh. Anh sẽ phải hành động. Dù cho mọi thứ đã quá muộn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free