Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 369: Dò Hỏi Bóng Hình

Đêm dài lê thê cuối cùng cũng chịu buông màn, nhường chỗ cho một buổi bình minh nhợt nhạt và u ám. Trần Hạo khẽ cựa mình, tấm chăn mỏng đã sớm bị anh đạp xuống sàn từ bao giờ. Căn phòng rộng lớn, vốn dĩ được thiết kế để mang lại sự tiện nghi và sang trọng, giờ đây trở thành một cái lồng giam cô độc, nơi mỗi ngóc ngách đều vọng lại tiếng nói nội tâm đang gào thét. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm thành phố len lỏi qua khe rèm cửa, không đủ sức xua đi cái cảm giác lạnh lẽo từ những ngọn đèn LED âm trần vẫn còn bật từ tối qua. Chúng hắt lên những tài liệu công việc vương vãi trên bàn, trên sàn nhà, tạo nên một mớ hỗn độn phản ánh chính tâm trí anh lúc này.

Anh ngồi dậy, tấm lưng trần dựa vào thành giường lạnh buốt. Mắt anh vẫn còn lờ mờ những quầng thâm do một đêm trắng. Không phải thức trắng vì công việc, mà vì những lời nói vô tình của Thanh Tùng, vì cái tên "Nguyễn Hoàng Huy" đã ghim sâu vào tâm trí anh như một mũi kim sắc lạnh. Tiếng điều hòa rì rì trong không gian tĩnh mịch chỉ càng làm nổi bật sự cô độc đang gặm nhấm tâm hồn anh. Ngoài kia, tiếng xe cộ từ đường phố đã bắt đầu vọng lên, dù còn thưa thớt nhưng cũng đủ để nhắc nhở anh rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn hối hả, trong khi anh mắc kẹt giữa vòng xoáy của những cảm xúc hỗn độn. Mùi cà phê nguội tàn từ chiếc cốc đặt trên tab đầu giường phảng phất, hòa lẫn với mùi giấy mới của những cuốn sách anh đọc dở, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự trì trệ và mệt mỏi.

Trần Hạo vươn tay lấy chiếc điện thoại di động thế hệ cũ đặt trên bàn. Màn hình đã tối đen, nhưng anh vẫn có thể hình dung ra cái tên "Lê An" đã hiện lên chói sáng đêm qua. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo của chiếc điện thoại, mỗi cử động đều chất chứa sự do dự. Anh đấu tranh nội tâm dữ dội. Một bên là sự hèn nhát đã ăn sâu vào bản chất anh, sự sợ hãi phải đối mặt với một sự thật có thể nghiền nát tất cả những gì anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu. Anh sợ phải nghe những lời Thanh Tùng nói lại một lần nữa, sợ phải đối mặt với viễn cảnh Lê An đã thực sự hạnh phúc bên một người khác, một người không phải là anh. Nhưng bên kia, một khao khát cháy bỏng, một sự thôi thúc đến tột cùng lại dâng trào. Anh không thể cứ thế này được. Anh không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ, trong cái bóng của một "kẻ thứ ba" mà anh không hề hay biết.

"Mình phải biết. Dù cho sự thật có tàn nhẫn đến mức nào, mình cũng phải biết."

Giọng nói nội tâm của anh vang lên, khàn đặc và đầy sự quyết liệt. Anh tự chất vấn mình, tự mắng nhiếc sự yếu hèn của bản thân. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần rồi. Từ những buổi tan học chung đường anh không dám nắm tay, đến những đêm trò chuyện bên bờ sông anh không dám thổ lộ, và rồi những năm tháng đại học anh vùi đầu vào sự nghiệp mà quên đi người con gái vẫn đang chờ đợi. Những "lời nói không thành" đã trở thành những vết cứa sâu hoắm trong lòng, giờ đây lại bị khoét rộng thêm bởi sự xuất hiện của Nguyễn Hoàng Huy. "Khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An không còn là một ẩn dụ nữa, nó đã trở thành một khoảng cách hữu hình, được lấp đầy bởi hình bóng một người đàn ông khác.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng tức. Hơi thở mang theo vị đắng của cà phê nguội, vị chua chát của sự hối tiếc và một chút gì đó của sự sợ hãi. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ngón cái do dự lướt trên màn hình. Anh biết, một khi anh bấm số, anh sẽ không thể quay đầu lại. Một khi anh đối mặt với sự thật, anh sẽ không thể giả vờ như không có gì. Nhưng anh cũng biết, anh không còn lựa chọn nào khác. Sự bất an, tò mò và ghen tuông đã lên đến đỉnh điểm, thiêu đốt anh từ bên trong. Anh cần phải có câu trả lời. Anh cần phải biết rõ về người đàn ông tên Huy này, người đã dám bước vào cuộc đời Lê An, người đã dám lấp đầy khoảng trống mà anh đã bỏ lại.

Cuối cùng, sau một khoảnh khắc đấu tranh dữ dội, ngón tay anh dừng lại trên nút gọi. Anh bấm số Thanh Tùng. Tiếng chuông điện thoại vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, như một tiếng gọi từ quá khứ, đánh thức anh khỏi cơn mê của sự chần chừ. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: Lê An mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, nhưng nụ cười đó không dành cho anh. Một cơn nhói đau chạy dọc sống lưng, nhưng anh không lùi bước. Anh đã quyết định. Dù cho mọi thứ đã quá muộn, anh vẫn phải hành động.

***

Buổi sáng muộn, thành phố đã hoàn toàn bừng tỉnh. Nắng đã lên, chiếu qua khung cửa kính lớn của quán cà phê, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền sàn gỗ. Quán cà phê quen thuộc của Trần Hạo vẫn giữ được vẻ yên bình thường ngày, dù không còn tĩnh lặng như buổi sớm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách vãng lai, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm tai của cuộc sống đô thị. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh bên ngoài vọng vào, điểm xuyết thêm sự tươi mới cho không gian. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn với thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy thư thái.

Nhưng Trần Hạo, ngồi ở một góc khuất quen thuộc, lại không cảm nhận được chút thư thái nào. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng đôi mắt anh vẫn dán chặt vào chiếc điện thoại, tai lắng nghe từng lời của Thanh Tùng qua đường dây. Ly cà phê đen trước mặt đã nguội đi một nửa, nhưng anh không hề hay biết. Tay anh siết chặt ly cà phê, sống lưng lạnh toát, mỗi lời Thanh Tùng nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực anh.

"À, Tùng đấy à... Hôm qua tao hơi mệt nên về sớm. Mà mày ở nhà có gì vui không?" Trần Hạo cất giọng, cố gắng để nó nghe thật tự nhiên, thật vô tư. Nhưng chính anh cũng cảm nhận được sự gượng gạo, sự run rẩy ẩn chứa trong từng âm tiết. Anh nín thở chờ đợi câu trả lời từ người bạn cũ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Đầu dây bên kia, Thanh Tùng vẫn giữ vẻ vô tư, hồn nhiên vốn có của một người đàn ông sống ở thị trấn nhỏ, chưa từng trải qua những bon chen của thành thị. "Vui lắm! Mà An dạo này được thằng Huy nó chở đi chơi suốt, trông tươi lắm. Mày biết không, nó còn tăng cân nữa chứ, nhìn có da có thịt hơn hẳn ngày xưa." Giọng Thanh Tùng hào hứng, không hề nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Trần Hạo. "Thằng Huy nó cũng được, nhiệt tình, lại hay quan tâm An. Mấy bữa nay thấy nó qua nhà An suốt, đưa đón đi làm, đi chợ... Bà Mai còn khen nó khéo ăn nói, bảo là 'thằng này được'."

Mỗi một câu của Thanh Tùng như một nhát búa giáng mạnh vào trái tim Trần Hạo. "Tươi tắn hơn", "tăng cân", "được chăm sóc hơn"... Những lời đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, vẽ nên một hình ảnh Lê An rạng rỡ mà anh chưa từng thấy, một hình ảnh mà anh đã không thể mang lại cho cô. Và tất cả những điều đó, đều do "thằng Huy" mang đến. Anh cảm thấy một cơn ghen tuông dữ dội dâng trào, nóng bỏng như lửa đốt. Anh muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ, nhưng anh phải kìm nén. Anh phải tiếp tục hỏi, phải moi móc thêm thông tin, dù biết rằng mỗi chi tiết sẽ chỉ càng khiến anh đau đớn hơn.

"Huy nào? Thằng nào vậy? Tao nhớ ở thị trấn đâu có ai tên Huy thân với An đâu?" Trần Hạo cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng anh cảm thấy cổ họng mình như bị bóp nghẹt, giọng nói khẽ run lên. Anh cố ý dùng từ "thằng nào vậy" để tỏ ra xa lạ, như thể anh không hề quan tâm, không hề biết gì. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa giận dữ đã bùng lên, thiêu đốt mọi lý trí. Anh muốn biết tên đầy đủ của người đàn ông đó, muốn biết tất cả mọi thứ về hắn.

Thanh Tùng vẫn hồn nhiên tiếp lời, không hề nhận ra sự căng thẳng tột độ của bạn mình. "À thì thằng Huy, Nguyễn Hoàng Huy đó, con ông Tám bán vật liệu xây dựng ở đầu làng mình đó. Mày quên rồi à? Nó về thị trấn mở cửa hàng riêng mấy năm nay rồi. Tốt tính lắm, được lòng mọi người. Đợt trước An bị ốm nó còn mang cháo sang tận nhà thăm, tận tình lắm. Bà Mai còn kể là nó còn mua thuốc, hỏi han đủ thứ. Mấy lần An đi công tác xa, nó còn qua nhà phụ bà Mai dọn dẹp, sửa cái vòi nước hỏng nữa chứ. Lần trước cái xe máy của An bị hỏng giữa đường, nó còn chạy ra tận nơi sửa giúp, rồi chở An về. Nói chung là chu đáo lắm, không bù cho mấy thằng khác chỉ biết lo chơi."

Mỗi một lời miêu tả của Thanh Tùng, mỗi một hành động quan tâm của Nguyễn Hoàng Huy, đều như một vết cứa sâu hơn vào trái tim Trần Hạo. "Mang cháo sang tận nhà thăm", "mua thuốc", "hỏi han đủ thứ", "phụ bà Mai dọn dẹp", "sửa xe giữa đường"... Tất cả đều là những điều mà anh, Trần Hạo, đã không làm được. Anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, với những con số, những dự án. Anh đã quá xa cách, quá thờ ơ. Anh đã để "khoảng cách vô hình" giữa mình và Lê An ngày càng rộng lớn, và giờ đây, Nguyễn Hoàng Huy đang lấp đầy khoảng trống đó, từng chút một.

Trần Hạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hơi thở anh run rẩy. Anh cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Anh nhớ lại những lần Lê An ốm ngày xưa, anh chỉ có thể mang thuốc đến tận cổng rồi vội vã đi học. Anh nhớ những lần xe đạp cô hỏng, anh chỉ có thể đẩy xe cùng cô một đoạn rồi cũng phải chia tay vì bận. Anh đã không đủ tinh tế, không đủ chu đáo, không đủ dũng cảm để ở bên cô một cách trọn vẹn. Và giờ đây, mọi thứ đã quá muộn. "Nếu như ngày đó... nếu như ngày đó anh nói sớm hơn một chút..." Lời tự trách cứ vang vọng trong tâm trí anh, đau đớn và dằn vặt.

Thanh Tùng vẫn tiếp tục câu chuyện, như một lời kết tội vô hình. "Mấy hôm nay thấy An hay cười lắm, không còn vẻ buồn buồn như trước nữa. Mấy cô hàng xóm còn trêu là 'sắp có tin vui' rồi. Mà cũng phải thôi, thằng Huy nó cứ nhiệt tình thế kia, ai mà không xiêu lòng cho được."

"Sắp có tin vui." Ba từ đó vang lên trong đầu Trần Hạo như một tiếng sét đánh ngang tai. Ly cà phê trong tay anh suýt chút nữa thì rơi xuống. Anh cố gắng giữ chặt, khớp xương trắng bệch. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể anh. Không phải lạnh vì điều hòa, mà lạnh vì một nỗi sợ hãi tột độ, một nỗi sợ hãi mất mát, một nỗi sợ hãi phải đối mặt với sự thật rằng Lê An đã thực sự tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, và bến đỗ đó không có anh.

Trần Hạo cố gắng gượng gạo hỏi thêm vài câu vu vơ nữa, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn bị chiếm đóng bởi hình ảnh của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy. Anh cảm ơn Thanh Tùng, cúp máy, rồi ngồi lặng lẽ trong góc quán cà phê. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, mùi cà phê vẫn thơm nồng, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa đối với anh. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng vọng của những lời nói của Thanh Tùng, và tiếng gào thét của nỗi hối tiếc đang thiêu đốt anh từ bên trong.

***

Giờ ăn trưa ở căn tin công ty luôn ồn ào và náo nhiệt. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng dao dĩa va chạm vào nhau lanh canh, tiếng khay thức ăn lạch cạch, tiếng máy bán hàng tự động kêu xè xè, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn đặc trưng của một không gian công nghiệp. Mùi thức ăn đa dạng, từ món chiên xào đậm đà đến món canh thanh mát, hòa quyện vào nhau, lấp đầy không khí. Nắng gắt buổi trưa thành phố chiếu thẳng vào khung cửa kính lớn của căn tin, khiến ánh sáng trở nên gay gắt, chói chang.

Trần Hạo ngồi một mình ở một chiếc bàn trống, đĩa cơm trước mặt gần như còn nguyên. Anh cố gắng gắp một miếng thức ăn đưa vào miệng, nhưng cổ họng anh như bị tắc nghẽn, không thể nuốt trôi. Tất cả những âm thanh ồn ào xung quanh dường như đều tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của những lời nói của Thanh Tùng, và hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy đang chăm sóc Lê An. Anh cảm thấy mình lạc lõng, cô độc giữa đám đông hối hả, nhộn nhịp. Thành công, sự nghiệp, những dự án triệu đô, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim anh.

Anh tựa lưng vào ghế, thở dài. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm đóng bởi những hình ảnh và lời kể về Lê An và Huy. Anh cố gắng dồn sự chú ý vào công việc, vào những email chưa trả lời, những bản báo cáo cần chỉnh sửa. Nhưng mỗi khi anh gõ một phím, hình ảnh Lê An mỉm cười rạng rỡ bên Huy lại hiện lên. Anh cố gắng so sánh bản thân với Huy. Huy "nhiệt tình", "chu đáo", "khéo ăn nói", "được lòng mọi người". Còn anh? Anh là một kẻ hèn nhát, một kẻ chỉ biết vùi đầu vào công việc, bỏ bê người mình yêu. Anh đã ở đâu khi Lê An cần sự quan tâm đó? Anh đã làm gì?

Anh nhớ lại những lần mình đã quá bận rộn để gọi điện cho cô, những tin nhắn thưa thớt chỉ vỏn vẹn vài chữ. Anh nhớ những lời hứa hão huyền "để mai anh về", "để cuối tuần anh qua", nhưng rồi công việc lại cuốn anh đi. Anh đã nghĩ rằng thành công sự nghiệp sẽ là thứ vũ khí duy nhất để anh giữ lấy Lê An, để cô tự hào về anh. Nhưng anh đã sai. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là quá đắt. Lê An cần một bến đỗ an yên, cần một người đàn ông ở bên cạnh, quan tâm, chăm sóc cô từng li từng tí. Và Nguyễn Hoàng Huy đã làm được điều đó, điều mà anh đã không thể làm.

Trần Hạo rút chiếc điện thoại di động cũ ra khỏi túi, lướt qua những bức ảnh cũ mèm. Đó là những bức ảnh chụp chung với Lê An từ thuở niên thiếu, những kỷ niệm tươi đẹp bên bờ sông cũ, những nụ cười hồn nhiên, vô tư. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lê An trong ảnh, đôi mắt trong veo, chất chứa cả một trời hy vọng và chờ đợi. Anh đã từng là cả thế giới của cô. Anh đã từng là người duy nhất cô tin tưởng, dựa dẫm. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một ký ức xa xăm, một "khoảng cách vô hình" đã trở thành vực sâu không đáy.

Anh cố gắng tìm kiếm một "bóng hình" nào đó của Huy trong quá khứ, trong những ký ức của thị trấn. Nhưng không có gì. Huy chỉ xuất hiện khi anh đã hoàn toàn rời xa Lê An, khi anh đã để cô một mình đối mặt với những thử thách, với những cô đơn. Huy là một người đàn ông mới, một người đàn ông đã dám bước vào cuộc đời Lê An khi anh không có mặt. Và điều đó, khiến anh cảm thấy nhói đau, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng.

"Mình đã làm gì vậy Hạo? Mày đã để mất cô ấy sao?" Giọng nói nội tâm của anh vang lên, đầy sự tự trách và cay đắng. Anh tự hỏi, liệu có phải những "lời nói không thành" của anh đã đẩy Lê An vào vòng tay của người khác? Liệu có phải sự e dè, sự thiếu quyết đoán của anh đã tạo nên khoảng cách không thể nào lấp đầy này?

Anh đóng chiếc điện thoại lại, tầm mắt vô định. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang của buổi trưa thành phố không làm dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những dòng xe cộ hối hả, tất cả đều trở nên mờ ảo, không rõ ràng. Anh cảm thấy một nỗi ghen tuông dữ dội đang thiêu đốt anh, một nỗi ghen tuông pha lẫn với sự hối tiếc tột cùng. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần. Và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ đó.

Cảm giác nhói đau trong lồng ngực không ngừng hành hạ anh. Vị cà phê nguội đắng vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh phải tìm hiểu rõ ràng hơn về Nguyễn Hoàng Huy, về mối quan hệ của anh ta với Lê An. Dù cho sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào, dù cho nó có khiến anh phải nhận ra rằng anh đã thực sự đánh mất Lê An, anh vẫn phải biết. Một quyết tâm mới hình thành trong anh, một quyết tâm pha lẫn giữa nỗi tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. Anh sẽ phải hành động, dù cho mọi thứ đã quá muộn, dù cho những hành động đó có thể là vội vàng, thiếu suy nghĩ. Anh không thể để Lê An trôi xa thêm nữa, không thể để "khoảng cách vô hình" này trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free