Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 370: Dấu Chân Người Lạ
Tất cả những âm thanh ồn ào xung quanh dường như đều tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của những lời nói của Thanh Tùng, và hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy đang chăm sóc Lê An. Anh cảm thấy mình lạc lõng, cô độc giữa đám đông hối hả, nhộn nhịp. Thành công, sự nghiệp, những dự án triệu đô, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong trái tim anh.
Anh tựa lưng vào ghế, thở dài. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm đóng bởi những hình ảnh và lời kể về Lê An và Huy. Anh cố gắng dồn sự chú ý vào công việc, vào những email chưa trả lời, những bản báo cáo cần chỉnh sửa. Nhưng mỗi khi anh gõ một phím, hình ảnh Lê An mỉm cười rạng rỡ bên Huy lại hiện lên. Anh cố gắng so sánh bản thân với Huy. Huy "nhiệt tình", "chu đáo", "khéo ăn nói", "được lòng mọi người". Còn anh? Anh là một kẻ hèn nhát, một kẻ chỉ biết vùi đầu vào công việc, bỏ bê người mình yêu. Anh đã ở đâu khi Lê An cần sự quan tâm đó? Anh đã làm gì?
Anh nhớ lại những lần mình đã quá bận rộn để gọi điện cho cô, những tin nhắn thưa thớt chỉ vỏn vẹn vài chữ. Anh nhớ những lời hứa hão huyền "để mai anh về", "để cuối tuần anh qua", nhưng rồi công việc lại cuốn anh đi. Anh đã nghĩ rằng thành công sự nghiệp sẽ là thứ vũ khí duy nhất để anh giữ lấy Lê An, để cô tự hào về anh. Nhưng anh đã sai. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là quá đắt. Lê An cần một bến đỗ an yên, cần một người đàn ông ở bên cạnh, quan tâm, chăm sóc cô từng li từng tí. Và Nguyễn Hoàng Huy đã làm được điều đó, điều mà anh đã không thể làm.
Trần Hạo rút chiếc điện thoại di động cũ ra khỏi túi, lướt qua những bức ảnh cũ mèm. Đó là những bức ảnh chụp chung với Lê An từ thuở niên thiếu, những kỷ niệm tươi đẹp bên bờ sông cũ, những nụ cười hồn nhiên, vô tư. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lê An trong ảnh, đôi mắt trong veo, chất chứa cả một trời hy vọng và chờ đợi. Anh đã từng là cả thế giới của cô. Anh đã từng là người duy nhất cô tin tưởng, dựa dẫm. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một ký ức xa xăm, một "khoảng cách vô hình" đã trở thành vực sâu không đáy.
Anh cố gắng tìm kiếm một "bóng hình" nào đó của Huy trong quá khứ, trong những ký ức của thị trấn. Nhưng không có gì. Huy chỉ xuất hiện khi anh đã hoàn toàn rời xa Lê An, khi anh đã để cô một mình đối mặt với những thử thách, với những cô đơn. Huy là một người đàn ông mới, một người đàn ông đã dám bước vào cuộc đời Lê An khi anh không có mặt. Và điều đó, khiến anh cảm thấy nhói đau, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng.
"Mình đã làm gì vậy Hạo? Mày đã để mất cô ấy sao?" Giọng nói nội tâm của anh vang lên, đầy sự tự trách và cay đắng. Anh tự hỏi, liệu có phải những "lời nói không thành" của anh đã đẩy Lê An vào vòng tay của người khác? Liệu có phải sự e dè, sự thiếu quyết đoán của anh đã tạo nên khoảng cách không thể nào lấp đầy này?
Anh đóng chiếc điện thoại lại, tầm mắt vô định. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang của buổi trưa thành phố không làm dịu đi sự lạnh lẽo trong lòng anh. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những dòng xe cộ hối hả, tất cả đều trở nên mờ ảo, không rõ ràng. Anh cảm thấy một nỗi ghen tuông dữ dội đang thiêu đốt anh, một nỗi ghen tuông pha lẫn với sự hối tiếc tột cùng. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần. Và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ đó.
Cảm giác nhói đau trong lồng ngực không ngừng hành hạ anh. Vị cà phê nguội đắng vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh phải tìm hiểu rõ ràng hơn về Nguyễn Hoàng Huy, về mối quan hệ của anh ta với Lê An. Dù cho sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào, dù cho nó có khiến anh phải nhận ra rằng anh đã thực sự đánh mất Lê An, anh vẫn phải biết. Một quyết tâm mới hình thành trong anh, một quyết tâm pha lẫn giữa nỗi tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. Anh sẽ phải hành động, dù cho mọi thứ đã quá muộn, dù cho những hành động đó có thể là vội vàng, thiếu suy nghĩ. Anh không thể để Lê An trôi xa thêm nữa, không thể để "khoảng cách vô hình" này trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn cao ốc thành phố bắt đầu tắt dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng bao trùm. Trong căn hộ của Trần Hạo, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn hắt xuống chồng tài liệu ngổn ngang, và thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình điện thoại di động anh đang cầm. Mùi cà phê nguội, đặc quánh và hơi chua, vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi giấy cũ và mùi điều hòa phả ra đều đều, tạo nên một bầu không khí cô đơn, căng thẳng đến ngột ngạt. Tiếng xe cộ vọng lên từ đường phố giờ đã thưa thớt, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc, như tiếng thở dài của đêm.
Trần Hạo ngồi bất động, chiếc điện thoại vẫn còn nóng hổi trong tay sau cuộc gọi định mệnh buổi chiều với Thanh Tùng. Mỗi từ, mỗi câu mà Thanh Tùng vô tư kể lại, giờ đây như những mảnh dao găm cứa sâu vào tâm trí anh, tái hiện lại hình ảnh Lê An tươi cười bên một người đàn ông khác. Dù chỉ là lời kể, nhưng nó hiện lên rõ ràng, chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt quan tâm của người kia. Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh từ điều hòa, mà là vì nỗi sợ hãi đang dần len lỏi, bủa vây trái tim anh.
Anh biết mình không thể cứ thế này. Anh cần thêm thông tin, cần những mảnh ghép rõ ràng hơn để xua tan đi cái bóng ma đang ám ảnh anh, hoặc để xác nhận nỗi sợ hãi tột cùng nhất của mình. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố nén lại sự run rẩy trong lòng bàn tay và nơi cổ họng. Anh bấm số của Thanh Tùng một lần nữa. Chuông điện thoại đổ từng hồi dài, chậm rãi, mỗi tiếng chuông như một nhát búa đóng vào lồng ngực anh, cho đến khi đầu dây bên kia nhấc máy.
"Alo, Hạo hả? Có chuyện gì thế? Tưởng cậu ngủ rồi chứ, giờ này còn gọi?" Giọng Thanh Tùng vẫn vô tư, mang theo chút ngái ngủ, hoàn toàn không hay biết về cơn bão đang gào thét trong lòng người bạn cũ.
Trần Hạo siết chặt điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Anh phải giữ bình tĩnh. "À, Tùng hả? Vừa nãy nói chuyện chưa hết... Mà dạo này An thế nào rồi? Vẫn đi làm ở đó à?" Anh cố gắng để giọng mình nghe thật tự nhiên, không một chút gợn sóng của sự dò xét, ghen tuông.
"À, An hả? Vẫn vậy đó Hạo. Vẫn chăm chỉ làm việc. Mà dạo này An vui vẻ hơn nhiều, tươi tắn hẳn ra, không còn cái vẻ đăm chiêu như hồi trước nữa. Chắc tại 'thằng Huy' nó chăm sóc kỹ quá." Thanh Tùng hào hứng kể, những lời nói vô tư của cậu ta như hàng ngàn mũi kim châm vào tim Trần Hạo. "Thằng đó tốt tính, chịu khó, hay đưa đón An đi làm, còn giúp đỡ cả bà Mai nữa chứ. Mấy bà hàng xóm khen nức nở, bảo An may mắn gặp được người như nó."
"Thật sao? Nó... nó thường xuyên qua lại nhà An à?" Trần Hạo buột miệng hỏi, giọng anh khẽ run lên, không thể che giấu được sự khó chịu đang dâng trào. Anh hình dung cảnh Huy thường xuyên xuất hiện ở nhà Lê An, hình dung cảnh bà Mai, người mà anh luôn kính trọng, cũng gật đầu hài lòng với "thằng Huy" đó. Một cảm giác bị thay thế, bị gạt bỏ dâng lên mạnh mẽ, nghẹn đắng nơi cổ họng.
"Ừ, như người nhà vậy đó. Gần như ngày nào cũng thấy nó tạt qua. Mấy bữa trước thấy còn sửa lại cái hàng rào cho nhà An nữa cơ. Nghe đâu cái hàng rào cũ mục nát lâu rồi, An thì không có thời gian sửa, mà bà Mai lại lớn tuổi. Thằng Huy nó thấy thế, tự động mua vật liệu về làm lại cho tươm tất. Nhìn An dạo này có sức sống hẳn ra, không còn ủ rũ như trước. Mấy cô chú trong xóm còn giục hai đứa nó cưới sớm đi, kẻo lỡ."
Cưới sớm đi.
Ba từ đó vang vọng trong đầu Trần Hạo, đập mạnh vào màng nhĩ anh, như một lời nguyền rủa, một bản án tử hình cho tất cả những gì anh từng mơ ước. Cảm giác nhói buốt lan tỏa khắp lồng ngực, thiêu đốt mọi giác quan. Anh cảm thấy một nỗi ghen tuông tột độ đang bùng lên, một ngọn lửa dữ dội thiêu rụi mọi thứ còn sót lại trong anh. Anh siết chặt điện thoại đến mức khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng không để phát ra bất kỳ tiếng động nào, bất kỳ tiếng rên rỉ nào.
"Vậy à... Vậy thì tốt quá..." Trần Hạo cố gắng đáp lại, nhưng giọng anh khàn đặc, lạc đi một nhịp, gần như không thể nhận ra. Anh muốn hỏi thêm, muốn biết mọi chi tiết nhỏ nhất về người đàn ông kia, về cách anh ta "chăm sóc kỹ" Lê An, về cách anh ta "được lòng mọi người". Anh muốn biết, rốt cuộc Nguyễn Hoàng Huy đó là ai, có gì đặc biệt mà lại có thể đường hoàng bước vào cuộc đời Lê An, lấp đầy "khoảng cách vô hình" mà anh đã vô tình tạo ra.
Nhưng anh không thể hỏi thêm. Cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt, những "lời nói không thành" cứ nghẹn lại. Anh sợ rằng nếu mình hỏi thêm, Thanh Tùng sẽ nhận ra sự bất thường, nhận ra nỗi tuyệt vọng đang bao trùm anh.
"Thôi được rồi, Hạo. Khuya rồi, cậu cũng nên nghỉ đi. Mai còn làm việc mà." Thanh Tùng ngáp ngắn ngáp dài. "An nó vẫn hay hỏi thăm cậu đấy! Chúc cậu ngủ ngon nha!"
Tiếng "tút tút" kéo dài sau khi Thanh Tùng cúp máy như một nhát dao cuối cùng. Lê An vẫn hỏi thăm anh. Nhưng cô hỏi thăm anh khi đã có người khác ở bên cạnh, khi anh đã "chậm một nhịp" quá lâu. Điều đó càng khiến nỗi đau trong anh thêm quặn thắt, một sự hối tiếc sâu sắc đang gặm nhấm tâm can anh từng chút một. Anh buông thõng điện thoại xuống đệm, ngả người ra sau ghế, nhìn trân trân vào trần nhà. Tiếng xe cộ thưa dần, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ của đêm khuya thành phố, càng làm nổi bật sự trống rỗng, cô độc trong tâm hồn anh.
***
Không thể chịu đựng được sự ngột ngạt trong căn hộ, cái mùi cà phê nguội và sự im lặng đang nuốt chửng anh, Trần Hạo vùng dậy. Anh vơ lấy chìa khóa xe, phóng ra khỏi nhà, không biết mình sẽ đi đâu. Chiếc xe lướt đi trên những con đường vắng hoe của thành phố về đêm, những ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng anh trên mặt đường nhựa đen bóng. Anh đi mãi, cho đến khi dừng lại trước một quán ăn vỉa hè quen thuộc, nơi những ánh đèn neon nhấp nháy tạo ra một vầng sáng chói chang giữa màn đêm.
Tiếng xe cộ ồn ào hơn một chút ở khu vực này, tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn tiếng nói chuyện rôm rả của vài thực khách muộn, tiếng dao thớt va chạm lách cách, tiếng xèo xèo của đồ ăn trên chảo nóng. Mùi khói bụi đặc trưng của thành phố hòa quyện với mùi phở thơm lừng, mùi bún chả nồng nàn và thoang thoảng cả mùi nước hoa của những người qua lại. Bầu không khí náo nhiệt, ồn ào và hối hả này đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong tâm hồn Trần Hạo. Anh tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp tè, gọi một tô phở.
Tô phở nóng hổi bốc khói nghi ngút được đặt trước mặt anh, hương thơm ngào ngạt lan tỏa. Nhưng Trần Hạo không cảm thấy đói. Anh cầm đũa lên, khẽ khuấy vào tô phở, những sợi bánh phở trắng ngần, những lát thịt bò hồng hào và rau thơm xanh mướt hiện ra. Anh đưa một đũa lên miệng, vị nước dùng đậm đà lan tỏa, nhưng sao nó lại trở nên vô vị đến lạ thường. Anh không thể nuốt trôi.
Tâm trí anh vẫn quanh quẩn với những lời Thanh Tùng kể. "Thằng đó tốt tính, chịu khó, hay đưa đón An đi làm, còn giúp đỡ cả bà Mai nữa chứ." "Mấy cô chú trong xóm còn giục hai đứa nó cưới sớm đi." Mỗi câu nói như một vết dao cứa vào từng thớ thịt, từng dây thần kinh của anh. Anh nhìn những cặp đôi đang ngồi đối diện, họ cười nói vui vẻ, tay trong tay, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Lòng anh dấy lên một cảm giác trống rỗng đến cùng cực, pha lẫn với sự đố kỵ cháy bỏng.
*Hóa ra, khoảng cách không chỉ là không gian, mà còn là thời gian.* Trần Hạo nghĩ thầm, môi anh đắng chát. *Khoảng thời gian mình vắng mặt, đã có người khác lấp đầy khoảng trống ấy... Anh ta làm những điều mình chưa bao giờ làm được, hay chưa bao giờ dám làm?*
Anh nhớ lại những năm tháng mình miệt mài với công việc, với những dự án không hồi kết. Anh đã nghĩ rằng thành công sẽ là câu trả lời, là tấm vé đảm bảo cho hạnh phúc của anh và Lê An. Anh đã nghĩ rằng Lê An sẽ mãi mãi chờ đợi anh, mãi mãi là cô gái nhỏ bé bên bờ sông cũ, người mà anh có thể quay về bất cứ lúc nào. Nhưng anh đã sai. Anh đã "sai một bước" quá lớn.
*Mấy cô chú trong xóm còn giục hai đứa nó cưới sớm đi...* Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền, một lời khẳng định cho sự thật tàn nhẫn mà anh đang cố gắng né tránh. Nó không chỉ là lời nói của Thanh Tùng, mà là tiếng nói của cả thị trấn, của cả những người thân thuộc nhất với Lê An. Điều đó có nghĩa là Huy đã được chấp nhận. Được Lê An chấp nhận, được gia đình cô chấp nhận, được cả thị trấn chấp nhận.
Anh gục mặt xuống bàn, tay nắm chặt đôi đũa, cảm giác lạnh lẽo từ nhựa ghế thấm vào da thịt anh. Anh cố gắng xua đi những hình ảnh về Lê An và Huy, nhưng chúng cứ đeo bám dai dẳng, rõ nét hơn bao giờ hết. Một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, hòa lẫn với sự tức giận tự thân và hối tiếc tột cùng. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần, và giờ đây, cái nhịp chậm đó đã biến thành một vực sâu không đáy, một "khoảng cách vô hình" mà anh không biết liệu có thể lấp đầy nổi không.
Trần Hạo bỏ dở tô phở gần như còn nguyên, đứng dậy thanh toán. Vị cà phê nguội đắng vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi từ chiều, nay hòa cùng vị đắng chát của nỗi đau. Anh quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng quán ăn ồn ào và những cặp đôi hạnh phúc. Dòng người hối hả trên phố, những ánh đèn rực rỡ, tất cả đều trở nên mờ ảo, không rõ ràng. Anh cảm thấy như mình đang bước đi trong một thế giới khác, một thế giới mà anh không thuộc về, một thế giới mà Lê An đã tìm thấy hạnh phúc, còn anh thì không.
***
Trở về căn hộ, Trần Hạo đổ vật xuống sofa, cơ thể anh nặng trĩu, rã rời. Đồng hồ đã điểm ba giờ sáng, và căn phòng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ đã đóng kín rít lên khe khẽ, và tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, đếm từng giây trôi qua, từng giây anh chìm sâu hơn vào nỗi tuyệt vọng. Mùi cô đơn, mùi tuyệt vọng bao trùm lấy anh, ngột ngạt và nặng nề. Ánh sáng duy nhất trong phòng là từ màn hình điện thoại anh đang cầm hờ hững trên tay, hắt lên khuôn mặt tiều tụy, mệt mỏi của anh.
Anh nhìn trân trân vào màn hình điện thoại, nơi có bức ảnh cũ của Lê An, được chụp từ những năm tháng thanh xuân tươi đẹp bên bờ sông cũ. Khuôn mặt cô vẫn dịu dàng, trong sáng như ngày nào, đôi mắt trong veo ấy chứa đựng cả một trời hy vọng và chờ đợi. Nhưng giờ đây, cái hy vọng và chờ đợi ấy đã không còn dành cho anh. Bên cạnh cô, trong trí tưởng tượng của anh, đã có một bóng hình khác. Bóng dáng của Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông mà Thanh Tùng đã miêu tả là "tốt tính, chịu khó, hay đưa đón An đi làm, còn giúp đỡ cả bà Mai nữa chứ."
Nỗi ghen tuông bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi giác quan của anh, như một ngọn lửa địa ngục đang cháy trong lồng ngực. Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, có thể sắp đặt cuộc đời mình theo ý muốn. Nhưng giờ đây, một người đàn ông xa lạ, một "bóng hình" mà anh chưa từng biết đến, lại đang chiếm giữ vị trí mà anh từng mặc định là của mình.
"Nguyễn Hoàng Huy..." Trần Hạo thì thầm, gần như gầm gừ, giọng anh khàn đặc, đầy sự căm phẫn và đau đớn. "Anh ta là ai? Anh ta có gì hơn mình mà lại có thể đường hoàng bước vào cuộc sống của An như vậy?" Câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh. Anh đã dành cả thanh xuân để theo đuổi sự nghiệp, để xây dựng một tương lai vững chắc, để có thể quay về và đường hoàng đón cô đi. Nhưng anh đã quên mất rằng, thời gian không chờ đợi ai. Tình yêu cũng vậy.
Anh đã "chậm một nhịp", và chính cái nhịp chậm đó đã tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An. Một khoảng cách mà giờ đây, đã có người khác lấp đầy.
"Mình đã sai rồi... Sai thật rồi, An à. Mình đã để em một mình quá lâu..." Trần Hạo ném mạnh chiếc điện thoại xuống sofa, ôm đầu. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng: sợ mất đi Lê An, sợ rằng mình đã đánh mất cô mãi mãi. Nước mắt không rõ từ đâu chảy dài trên má anh, lạnh buốt, hòa cùng vị mặn chát của nỗi hối tiếc muộn màng. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống đều là một lời tự trách, một lời cầu xin yếu ớt cho những gì đã qua.
Những lời của Thanh Tùng, "Mấy cô chú trong xóm còn giục hai đứa nó cưới sớm đi," cứ vang vọng, như một lời cảnh báo, một hồi chuông báo động cuối cùng. Anh không thể ngồi yên nhìn Lê An trôi xa vào vòng tay của người khác. Anh không thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này.
Một quyết định điên rồ, bản năng, bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí anh, mạnh mẽ như một dòng điện chạy qua toàn thân. Anh phải về thị trấn. Anh phải đối mặt với sự thật này. Dù cho Huy có được lòng mọi người đến đâu, có chăm sóc Lê An tận tình đến mức nào, anh vẫn phải về. Anh không thể cứ mãi là một "bóng hình" xa xăm trong ký ức của Lê An. Anh phải là một hiện thực, một hiện thực đang đau đớn vì mất đi tình yêu của mình, và anh sẽ làm mọi thứ để giành lại nó, dù cho có thể đã quá muộn, và những hành động đó có thể là vội vàng, thiếu suy nghĩ. Anh phải hành động, trước khi "khoảng cách vô hình" này trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy được nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.