Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 371: Những Cuộc Gọi Lạc Mất Hơi Ấm
Trần Hạo ném mạnh chiếc điện thoại xuống sofa, ôm đầu, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân anh. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim anh, và nước mắt cứ thế tuôn rơi, mặn chát. Anh đã để em một mình quá lâu, An à. Lời tự trách ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, không ngừng hành hạ anh. Quyết định quay về thị trấn, đối mặt với sự thật phũ phàng, nhen nhóm trong anh như một ngọn lửa bùng lên từ tro tàn của sự tuyệt vọng. Anh phải hành động, trước khi "khoảng cách vô hình" này trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy được nữa.
***
Đêm khuya buông xuống thành phố, kéo theo màn sương mỏng giăng mắc trên những con đường. Từ căn hộ của Trần Hạo trên tầng cao, ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ, đơn độc giữa muôn vàn ánh sáng rực rỡ khác. Tiếng còi xe vọng lại từ xa xa, lẫn vào tiếng gió rít qua khe cửa sổ đã đóng kín, tạo nên một bản hòa âm u buồn, thê lương đến lạ. Trần Hạo vẫn ngồi bất động trên sofa, chiếc điện thoại di động vẫn nằm chỏng chơ trên mặt đệm, màn hình hắt lên khuôn mặt tiều tụy, in hằn những vết hằn của nỗi lo âu. Mùi cà phê nguội ngắt vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với một mùi hương khó tả của sự tù túng, của nỗi cô đơn bao trùm căn phòng.
Anh từ từ đưa tay ra, nhặt lấy chiếc điện thoại. Màn hình tối sầm, phản chiếu hình ảnh méo mó của chính anh, đôi mắt quầng thâm và vẻ mặt hốc hác đến đáng sợ. Anh vuốt nhẹ lên màn hình, mở khóa. Lại là bức ảnh cũ của Lê An, chụp bên bờ sông cũ ngày nào. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, trong sáng như ánh ban mai, nhưng giờ đây, nụ cười ấy lại càng khiến trái tim anh quặn thắt. "Nếu như ngày đó… anh đã không chậm một nhịp," anh thầm thì, giọng khàn đặc, "thì có lẽ em đã không phải chờ đợi."
Lực trong tay anh dường như cạn kiệt, nhưng anh vẫn cố gắng gõ từng phím chữ. Anh soạn một tin nhắn thật dài, kể về những ngày làm việc mệt mỏi, về những giấc mơ anh đang ấp ủ, về cả những điều anh muốn nói với cô bấy lâu nay. Nhưng rồi, từng dòng chữ hiện ra trên màn hình lại khiến anh cảm thấy trống rỗng hơn. Nó quá dài, quá nhiều cảm xúc. Anh sợ, sợ rằng những lời lẽ thổ lộ chân thành này sẽ chỉ khiến cô thêm xa lánh, thêm khó xử. Anh xóa đi, rồi lại gõ, cứ thế lặp đi lặp lại. Cuối cùng, anh chỉ còn lại một tin nhắn ngắn gọn, xã giao đến lạnh lùng: "Em dạo này sao rồi? Anh nhớ em..."
Anh do dự một lúc lâu, ngón tay lướt qua nút "gửi", rồi lại dừng lại. Lòng anh rối như tơ vò. Anh muốn nói nhiều hơn thế, muốn hỏi cô về Huy, về những lời Thanh Tùng đã kể, muốn van xin cô đừng rời xa anh. Nhưng tất cả những lời lẽ ấy cứ nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành một "lời nói không thành". Anh sợ. Sợ rằng câu trả lời sẽ là một sự thật tàn nhẫn, một lời xác nhận cho nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng anh.
Cuối cùng, một hơi thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Anh nhấn nút gửi. Tin nhắn đi. Sự chờ đợi bắt đầu.
Từng giây trôi qua nặng nề như chì. Anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi lại cầm lên, cứ thế lặp đi lặp lại. Đồng hồ trên tường tích tắc đều đặn, mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao cứa vào lòng anh. Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn chìm trong ánh đèn đêm, nhưng trong căn phòng này, chỉ có một mình anh đối mặt với bóng đêm của tâm hồn. Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong căn phòng, ánh mắt vô định nhìn ra cửa sổ mờ ảo. Những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi, bám vào tấm kính, tạo thành những vệt nước lờ mờ, như chính tâm trạng anh lúc này. Mưa làm cho cảnh vật bên ngoài càng thêm mịt mờ, càng khiến anh cảm thấy lạc lõng và chơi vơi.
Nửa giờ trôi qua. Rồi một giờ. Không có hồi âm. Trái tim anh chùng xuống, một cảm giác nặng trĩu. Anh lại thử gọi. Tiếng chuông điện thoại đổ dài, từng hồi, từng hồi vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh nghe rõ tiếng chuông điện thoại của mình đang kết nối, cảm nhận được từng nhịp đập hy vọng rồi lại lịm dần. Một hồi... hai hồi... ba hồi... rồi tự động ngắt. Không ai nhấc máy.
Trần Hạo ném mình xuống sofa, điện thoại vẫn còn nằm trên tay, màn hình đã tắt ngóm. Nỗi tuyệt vọng dâng lên như thủy triều. Lê An... cô ấy thật sự đã xa anh rồi sao? Cô ấy đã không còn muốn nói chuyện với anh nữa sao? Hay là, cô ấy đang bận? Bận với ai? Cái tên Nguyễn Hoàng Huy lại hiện lên trong tâm trí anh, như một bóng ma ám ảnh.
"Mình phải làm gì đây?" Anh thì thầm, giọng nói giờ đây gần như mất hết hơi sức. "Cô ấy... thật sự đang xa mình sao?" Anh đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, kể cả tình yêu. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tình yêu không phải là một phương trình toán học, không phải là một kế hoạch kinh doanh có thể sắp đặt. Nó là một dòng sông, và anh đã để dòng sông ấy trôi đi quá xa, không cách nào níu giữ. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, cái giá phải trả thật quá đắt. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim anh đều mang theo nỗi đau đớn tột cùng. Anh cảm thấy bất lực, tuyệt vọng, một cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Nỗi buồn này không phải là một nỗi buồn bộc phát, mà là một nỗi buồn âm ỉ, dai dẳng, gặm nhấm tâm hồn anh từng chút một, như những hạt mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ, nhỏ bé nhưng không ngừng rơi, không ngừng thấm vào lòng đất.
***
Trong khi đó, ở một thị trấn ven sông yên bình cách xa thành phố, Lê An đang ngồi bên bàn ăn, cùng mẹ và các cháu. Bữa tối vừa kết thúc, cô đang dọn dẹp bát đũa, tiếng nói cười của bọn trẻ vọng lại từ gian ngoài, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua hàng tre sau nhà. Mùi hương của cơm canh vẫn còn vương vấn trong không khí, cùng với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương hoa lài thoang thoảng từ góc vườn. Đó là một buổi tối bình yên, đúng như những gì cô từng mơ ước.
Điện thoại cô rung lên khe khẽ trong túi áo. Cô đưa tay lấy ra, nhìn thoáng qua màn hình. Tên "Trần Hạo" hiện lên. Tim cô khẽ thắt lại, nhưng không phải là sự xao xuyến, bồn chồn như những năm tháng tuổi trẻ. Thay vào đó là một cảm giác nặng nề, xen lẫn chút mệt mỏi. Cô không vội bắt máy. Cứ để nó đổ chuông. Một hồi... hai hồi... ba hồi. Cô tiếp tục công việc của mình, rửa sạch chiếc đĩa cuối cùng, xếp gọn gàng vào rổ. Tiếng chuông điện thoại của Trần Hạo vẫn cứ kiên trì vang lên, nhưng cô chỉ xem đó như một âm thanh nền, không còn khả năng lay động sâu sắc đến tâm hồn cô.
Khi tiếng chuông ngừng hẳn, cô mới mở tin nhắn. Vẫn là cái tin nhắn ngắn ngủi đó: "Em dạo này sao rồi? Anh nhớ em..." Một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi cô. Anh nhớ em? Bao nhiêu năm qua, những lời nói này đã ở đâu? Giờ đây, khi mọi thứ đã dần an bài, khi cô đã học được cách sống mà không cần những lời hứa hẹn xa vời, thì những lời "nhớ nhung" ấy lại xuất hiện. Nó không còn là thứ cô khao khát, mà chỉ như một làn gió thoảng qua, không đủ sức làm lay động trái tim đã từng chờ đợi mỏi mòn.
Cô gõ tin nhắn trả lời, những ngón tay di chuyển chậm rãi, không chút vội vã. "Em ổn. Anh cũng vậy chứ?" Cô muốn hỏi anh về công việc, về cuộc sống, nhưng rồi lại thôi. Dường như giữa họ đã có một "khoảng cách vô hình" quá lớn, quá khó để vượt qua bằng vài dòng tin nhắn. Cô không còn cảm thấy cần phải chia sẻ mọi thứ với anh nữa, và cô cũng không còn mong chờ anh chia sẻ với mình. Mọi sự nhiệt thành, mọi sự háo hức đã dần lụi tàn theo năm tháng, giống như những con đom đóm cuối hạ, ánh sáng yếu ớt dần tắt lịm.
Vài phút sau, điện thoại cô lại rung. Lần này là một cuộc gọi. Vẫn là Trần Hạo. Cô nhấc máy.
"Alo... à, Hạo đấy à. Có chuyện gì không?" Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng ẩn chứa một sự điềm đạm, thậm chí là xa cách. Không còn chút hồi hộp, không còn chút bối rối nào.
Đầu dây bên kia, Trần Hạo im lặng một chút, như thể anh đang cố gắng tìm lời. "An... anh... anh chỉ muốn hỏi thăm em. Em có khỏe không? Công việc dạo này thế nào?" Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi mà cô có thể cảm nhận được.
Lê An khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Thương hại? Hay là trách móc? Cô cũng không rõ nữa. "Em vẫn khỏe, công việc cũng ổn định. Anh thì sao? Vẫn bận rộn như vậy à?" Cô hỏi lại, nhưng không thực sự mong đợi một câu trả lời dài dòng. Cô đã quá quen với sự bận rộn của anh, quá quen với việc anh luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu.
"Anh... anh cũng ổn. Chỉ là..." Trần Hạo ngập ngừng. "Anh nhớ những ngày mình còn ở bên bờ sông cũ."
Nghe câu nói ấy, Lê An bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Nhớ sao? Anh nhớ những ngày đó sao? Vậy mà anh đã để những ngày đó trôi qua không một lời níu giữ. "Quá khứ thì vẫn là quá khứ thôi, Hạo à," cô nói, giọng vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại có chút chua chát. "Ai rồi cũng phải bước tiếp."
"An... anh có chuyện muốn nói với em..." Trần Hạo nói, giọng anh đầy sự khẩn thiết, như thể anh đang cố gắng níu giữ một sợi tơ mỏng manh.
Lê An nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng sau rặng tre. Cô biết Trần Hạo muốn nói gì. Cô biết anh đang cảm thấy hối tiếc. Nhưng đã quá muộn rồi. Trái tim cô đã thôi chờ đợi, thôi hy vọng. "Anh à, em đang có việc, nói sau nhé," cô đột ngột cắt lời anh, dù thực ra cô không có việc gì quá cấp bách. "Tối rồi, em cần đi ngủ sớm. Tạm biệt."
Cô cúp máy, không đợi anh kịp trả lời. Chiếc điện thoại lạnh ngắt trong tay cô. Cô nhìn nó một lúc lâu, rồi đặt xuống bàn. Một sự giải thoát? Hay là một sự tiếc nuối? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, cô không muốn đào sâu vào những cảm xúc cũ nữa. Cô đã mệt mỏi rồi. Cô cần một bến đỗ an yên, một cuộc sống bình lặng, và cô đã tìm thấy nó, dù không phải là thứ cô từng mơ ước mãnh liệt. Lê An thở hắt ra một hơi, như trút bỏ gánh nặng. Cô không phải là người tàn nhẫn, nhưng cô không thể cứ mãi sống trong vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi và hy vọng một cách vô vọng. Cô đã từng là một cô gái dịu dàng, trong sáng với đôi mắt trong veo chứa đựng cả một trời hy vọng và chờ đợi, nhưng giờ đây, đôi mắt ấy đã mang một vẻ cam chịu, thản nhiên, chấp nhận thực tại mà không còn quá nhiều cảm xúc bộc lộ ra ngoài.
***
Quay trở lại thành phố, Trần Hạo ngồi một mình ở một quán ăn vỉa hè quen thuộc, bên cạnh con đường tấp nập xe cộ. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những chiếc bàn nhựa thấp lè tè, tạo thành những vệt sáng lờ mờ. Mùi khói bụi xe cộ, mùi thức ăn chiên xào, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của thành phố, nhưng giờ đây lại khiến anh cảm thấy ngột ngạt đến lạ.
Đĩa phở xào nguội ngắt nằm trước mặt, anh vẫn chưa động đũa. Hơi nước từ ly trà đá đã tan hết, chỉ còn lại những viên đá nhỏ tan chảy. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn. Không có tin nhắn mới. Không có cuộc gọi nhỡ. Chỉ là sự im lặng đến đáng sợ, sau cuộc nói chuyện chóng vánh với Lê An. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên quyết, một sự lạnh nhạt mà anh chưa từng nghe thấy. "Anh à, em đang có việc, nói sau nhé. Tạm biệt." Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời kết thúc, một dấu chấm hết.
Trần Hạo day thái dương, cảm giác đầu óc quay cuồng. Anh đã cố gắng. Anh đã thực sự cố gắng để liên lạc với cô, để níu giữ chút sợi dây mong manh còn sót lại. Nhưng dường như mọi nỗ lực của anh đều vô vọng. Cô ấy đã khác rồi. Không còn là cô gái Lê An của "bên bờ sông cũ" ngày nào, người sẽ vui mừng khôn xiết chỉ vì một tin nhắn của anh, người sẽ chờ đợi anh hàng giờ liền bên bến xe mỗi khi anh về thăm. Giờ đây, cô chỉ còn lại sự điềm tĩnh, sự xa cách, và một bức tường vô hình mà anh không thể nào phá vỡ.
"An à... em thật sự đã khác rồi sao?" Anh thì thầm, giọng anh lạc đi trong tiếng ồn ào của phố xá. Một nỗi chua xót dâng lên trong cổ họng. Anh nhận ra, sự thay đổi của Lê An không phải là nhất thời, mà là một sự chuyển biến sâu sắc, một kết quả tất yếu của những năm tháng anh vắng mặt. Cô đã trưởng thành, đã học được cách tự bảo vệ mình, và đã tìm thấy một cuộc sống mới, có thể là không có anh.
Anh đã "chậm một nhịp". Lời nói này không chỉ là một sự tiếc nuối, mà còn là một lời tự kết tội. Anh đã từng nghĩ mình còn nhiều thời gian, rằng Lê An sẽ mãi mãi chờ đợi anh. Nhưng anh đã lầm. Thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Giờ đây, cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của thời gian, của những cảm xúc đã nguội lạnh, của những hy vọng đã tan biến.
"Phải chăng mình đã quá muộn?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Anh nhớ lại lời Thanh Tùng kể về Nguyễn Hoàng Huy, về cách anh ta quan tâm Lê An, về cách anh ta được lòng mọi người trong thị trấn. Mỗi lời kể ấy giờ đây như một nhát dao đâm vào trái tim anh, khiến nỗi ghen tuông bùng lên dữ dội. Anh ta đã lấp đầy cái khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Anh ta đã trở thành một hiện thực trong cuộc sống của Lê An, một hiện thực mà anh, Trần Hạo, chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức.
Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, không còn chút hy vọng nào. Anh bỏ dở bữa ăn, đứng dậy. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay vẫn còn vương vấn, như chính cảm giác lạnh lẽo trong lòng anh lúc này. Anh hòa vào dòng người đông đúc trên phố, những bước chân nặng nề, vô hồn. Tiếng còi xe, tiếng nói cười vọng lại từ các quán ăn, tất cả đều trở nên xa lạ, không thuộc về anh. Anh cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết, một con thuyền mất phương hướng giữa đại dương mênh mông, không còn điểm tựa, không còn lối về.
Ánh đèn thành phố nhòe đi trong mắt anh. Nỗi tuyệt vọng và hối tiếc bao trùm lấy anh như một màn đêm đen đặc. Anh đã nhận ra sự thay đổi của Lê An là không thể đảo ngược. Cô ấy sẽ không chờ đợi anh mãi nữa. Và nỗi bất lực này, nỗi đau này, sẽ thúc đẩy anh làm những điều điên rồ hơn, những điều mà có thể anh sẽ phải hối hận. Anh biết mình phải làm gì đó, phải đối mặt với sự thật, dù cho sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào. Anh không thể để Lê An trôi xa vào vòng tay của người khác một cách dễ dàng như vậy. Anh sẽ về thị trấn, và anh sẽ đối mặt với Nguyễn Hoàng Huy. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể ngồi yên nhìn tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.