Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 372: Bóng Hình Xa Xăm, Kỷ Niệm Thôi Thúc

Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những chiếc bàn nhựa thấp lè tè, tạo thành những vệt sáng lờ mờ. Mùi khói bụi xe cộ, mùi thức ăn chiên xào, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của thành phố, nhưng giờ đây lại khiến Trần Hạo cảm thấy ngột ngạt đến lạ. Đĩa phở xào nguội ngắt nằm trước mặt, anh vẫn chưa động đũa. Hơi nước từ ly trà đá đã tan hết, chỉ còn lại những viên đá nhỏ tan chảy. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn. Không có tin nhắn mới. Không có cuộc gọi nhỡ. Chỉ là sự im lặng đến đáng sợ, sau cuộc nói chuyện chóng vánh với Lê An. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên quyết, một sự lạnh nhạt mà anh chưa từng nghe thấy. "Anh à, em đang có việc, nói sau nhé. Tạm biệt." Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời kết thúc, một dấu chấm hết.

Trần Hạo day thái dương, cảm giác đầu óc quay cuồng. Anh đã cố gắng. Anh đã thực sự cố gắng để liên lạc với cô, để níu giữ chút sợi dây mong manh còn sót lại. Nhưng dường như mọi nỗ lực của anh đều vô vọng. Cô ấy đã khác rồi. Không còn là cô gái Lê An của "bên bờ sông cũ" ngày nào, người sẽ vui mừng khôn xiết chỉ vì một tin nhắn của anh, người sẽ chờ đợi anh hàng giờ liền bên bến xe mỗi khi anh về thăm. Giờ đây, cô chỉ còn lại sự điềm tĩnh, sự xa cách, và một bức tường vô hình mà anh không thể nào phá vỡ.

"An à... em thật sự đã khác rồi sao?" Anh thì thầm, giọng anh lạc đi trong tiếng ồn ào của phố xá. Một nỗi chua xót dâng lên trong cổ họng. Anh nhận ra, sự thay đổi của Lê An không phải là nhất thời, mà là một sự chuyển biến sâu sắc, một kết quả tất yếu của những năm tháng anh vắng mặt. Cô đã trưởng thành, đã học được cách tự bảo vệ mình, và đã tìm thấy một cuộc sống mới, có thể là không có anh.

Anh đã "chậm một nhịp". Lời nói này không chỉ là một sự tiếc nuối, mà còn là một lời tự kết tội. Anh đã từng nghĩ mình còn nhiều thời gian, rằng Lê An sẽ mãi mãi chờ đợi anh. Nhưng anh đã lầm. Thời gian không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Giờ đây, cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của thời gian, của những cảm xúc đã nguội lạnh, của những hy vọng đã tan biến.

"Phải chăng mình đã quá muộn?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ. Anh nhớ lại lời Thanh Tùng kể về Nguyễn Hoàng Huy, về cách anh ta quan tâm Lê An, về cách anh ta được lòng mọi người trong thị trấn. Mỗi lời kể ấy giờ đây như một nhát dao đâm vào trái tim anh, khiến nỗi ghen tuông bùng lên dữ dội. Anh ta đã lấp đầy cái khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Anh ta đã trở thành một hiện thực trong cuộc sống của Lê An, một hiện thực mà anh, Trần Hạo, chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức.

Trần Hạo đặt chiếc điện thoại xuống, không còn chút hy vọng nào. Anh bỏ dở bữa ăn, đứng dậy. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay vẫn còn vương vấn, như chính cảm giác lạnh lẽo trong lòng anh lúc này. Anh hòa vào dòng người đông đúc trên phố, những bước chân nặng nề, vô hồn. Tiếng còi xe, tiếng nói cười vọng lại từ các quán ăn, tất cả đều trở nên xa lạ, không thuộc về anh. Anh cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết, một con thuyền mất phương hướng giữa đại dương mênh mông, không còn điểm tựa, không còn lối về. Ánh đèn thành phố nhòe đi trong mắt anh. Nỗi tuyệt vọng và hối tiếc bao trùm lấy anh như một màn đêm đen đặc. Anh đã nhận ra sự thay đổi của Lê An là không thể đảo ngược. Cô ấy sẽ không chờ đợi anh mãi nữa. Và nỗi bất lực này, nỗi đau này, sẽ thúc đẩy anh làm những điều điên rồ hơn, những điều mà có thể anh sẽ phải hối hận. Anh biết mình phải làm gì đó, phải đối mặt với sự thật, dù cho sự thật đó có tàn nhẫn đến mức nào. Anh không thể để Lê An trôi xa vào vòng tay của người khác một cách dễ dàng như vậy. Anh sẽ về thị trấn, và anh sẽ đối mặt với Nguyễn Hoàng Huy. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể ngồi yên nhìn tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

***

Buổi chiều muộn, khi căn tin công ty đã vắng tanh, chỉ còn lại những tiếng lạch cạch của nhân viên dọn dẹp ở phía xa, Trần Hạo ngồi một mình trong góc, trước ly cà phê đã nguội ngắt và đĩa thức ăn còn nguyên chưa động đũa. Ánh đèn neon trắng lóa hắt xuống, làm khuôn mặt anh thêm vẻ mệt mỏi, khắc khổ, những đường nét vốn cương nghị giờ như bị kéo chùng xuống bởi sự dằn vặt. Bên ngoài cửa kính, trời âm u, những cơn gió lớn rít qua, mang theo cái lạnh se sắt của mùa đông đang tới. Tiếng ồn ào xa xăm của thành phố như một bản giao hưởng hỗn loạn, không thể chạm tới được nỗi tĩnh lặng đau đớn trong lòng anh.

Chiếc điện thoại di động nằm úp trên mặt bàn gỗ, giống như một vật nặng trĩu vô hình, đè nén lên lồng ngực anh. Anh day trán, một hơi thở dài thoát ra nặng nề, mang theo tất cả sự mỏi mệt và tuyệt vọng. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra phía cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng đang bắt đầu lên đèn, những chấm sáng vàng, trắng li ti như những vì sao lạc lõng giữa màn đêm xám xịt. Mỗi ánh đèn dường như càng khắc sâu thêm cảm giác cô đơn và lạc lõng của anh giữa thành phố rộng lớn này.

Anh từ từ cầm chiếc điện thoại lên, cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại truyền qua lòng bàn tay. Màn hình sáng lên, hiển thị tin nhắn cuối cùng của Lê An: chỉ một chữ "Ừ" cụt lủn, lạnh lùng, và sau đó là sự im lặng kéo dài đến vô tận. Trần Hạo lướt ngón tay qua màn hình, khóa rồi lại mở, khóa rồi lại mở, cứ lặp đi lặp lại như một hành động vô thức, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó ẩn giấu trong khoảng trống vô nghĩa ấy. Chữ "Ừ" đó, không phải là một câu trả lời, mà là một cánh cửa đóng sầm lại, một lời từ chối không cần thốt ra. Nó là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy cô đã không còn kiên nhẫn, không còn muốn níu giữ thứ tình cảm mong manh này nữa.

"Em đã xa anh đến vậy sao, An?" Giọng anh thì thầm, lạc đi giữa không gian rộng lớn của căn tin vắng vẻ, đầy sự hối tiếc và chua xót. "Anh đã làm gì mà lại để mọi chuyện thành ra thế này?" Anh tự hỏi, nhưng không có lời đáp. Chỉ có sự trống rỗng và day dứt. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh nỗ lực, chỉ cần anh thành công, Lê An sẽ luôn ở đó, mỉm cười chờ đợi. Anh đã nhầm. Sai lầm lớn nhất của anh không phải là rời đi, mà là đã mặc định sự chờ đợi của cô là vô hạn. Cái "khoảng cách vô hình" không chỉ là địa lý, mà là khoảng cách của thời gian, của những cảm xúc đã nguội lạnh, của những hy vọng đã tan biến. Nó là cái giá mà anh phải trả cho sự thờ ơ của chính mình.

Mỗi khi nhớ về Lê An, anh luôn hình dung ra hình ảnh cô gái nhỏ bé, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy tin tưởng. Và rồi, ký ức lại hiện về, như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết.

***

Dòng sông hiện lên trong tâm trí Trần Hạo, lấp lánh ánh vàng của buổi hoàng hôn. Đó là một buổi chiều tà cách đây nhiều năm, khi những tia nắng cuối ngày còn vương vãi trên mặt nước, nhuộm cả không gian một màu vàng cam lãng mạn. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, rì rào như một lời thì thầm. Gió nhẹ luồn qua những tán cây ven sông, mang theo mùi nước sông, mùi phù sa đặc trưng của quê hương. Không gian mênh mông, thoáng đãng, yên bình đến lạ.

Anh thấy mình và Lê An ngồi bên bờ sông cũ, chân trần chạm vào làn nước mát lạnh. Lê An, cô gái nhỏ bé với mái tóc dài xõa ngang lưng, cười thật tươi. Nụ cười trong trẻo như nắng ban mai, lấp lánh trong ánh hoàng hôn, làm sáng bừng cả một khoảng trời. Cô kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt ở trường, về bài kiểm tra khó, về những trò đùa của bạn bè, về những ước mơ non nớt mà chỉ có anh là người lắng nghe. Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như tiếng chim hót líu lo, như dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá. Anh nhớ cách cô gái nhỏ bé ấy tin tưởng tựa vào vai anh, tin tưởng vào lời hứa của anh.

"Hạo này," Lê An ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào anh, chứa đựng cả một bầu trời tin yêu. "Sau này anh đi học xa, anh đừng quên em nhé!"

Lời nói của cô nhẹ bẫng, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, gieo vào lòng anh một lời thề không nói thành lời. Anh siết nhẹ bàn tay cô, cảm giác ấm áp, mềm mại lan tỏa. "Anh sẽ không bao giờ quên em, An à." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự chắc chắn của tuổi trẻ. Anh đã tin rằng mình sẽ không bao giờ quên. Anh đã tin rằng tình yêu của họ sẽ vượt qua mọi khoảng cách, mọi thử thách. Anh đã tin rằng, cô sẽ mãi mãi là Lê An của anh, cô gái "bên bờ sông cũ" luôn chờ đợi.

Trần Hạo nhắm mắt lại, cố níu giữ hình ảnh ấy, cảm giác ấm áp của bàn tay Lê An chạm vào tay mình, hơi thở nhẹ nhàng của cô trên vai anh. Nó là một khoảnh khắc thuần khiết, không vướng bận toan tính, không bị phủ mờ bởi những tham vọng phù phiếm của tuổi trẻ. Nó là lời hứa của một tình yêu thanh mai trúc mã, một lời hứa mà anh đã vô tình bỏ quên. Nhưng rồi, như một làn khói, hình ảnh ấy tan biến, vụn vỡ như những tia nắng hoàng hôn cuối cùng bị màn đêm nuốt chửng, thay thế bằng một cảnh tượng khác, một cảnh tượng đau đớn và chân thực hơn.

Cảm giác ấm áp vụt tắt, nhường chỗ cho cái lạnh lẽo của hiện thực. Anh mở bừng mắt, cơn đau nhói ở tim khiến anh run rẩy. Tay anh siết chặt nắm đấm, ly cà phê trên bàn rung nhẹ, làm sánh một ít chất lỏng nâu đen ra ngoài. Cảm giác ghen tuông và bất lực dâng trào, thiêu đốt mọi giác quan, như một ngọn lửa bùng lên dữ dội trong lồng ngực.

***

Trong tưởng tượng đầy dằn vặt của Trần Hạo, anh thấy Lê An đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc của thị trấn, nơi hai người từng có những buổi hẹn hò tuổi học trò. Đó là một buổi sáng nắng nhẹ, gió mát, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang vọng, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những cây xanh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng và những tia nắng xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà.

Nhưng không phải anh ngồi đối diện cô, mà là một người đàn ông khác – Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta ngồi đó, một cách tự nhiên, không một chút gượng gạo, như thể anh ta đã thuộc về nơi này từ rất lâu. Huy ân cần rót trà vào tách cho Lê An, động tác chậm rãi, chu đáo đến từng chi tiết. Đôi mắt anh ta nhìn Lê An dịu dàng, lắng nghe từng lời cô nói, không một chút xao nhãng. Cử chỉ của Huy tự nhiên, gần gũi, như thể anh đã thuộc về nơi đó, thuộc về cuộc sống của Lê An từ lâu. Anh ta không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu, và ánh mắt ấy dường như nói lên tất cả những gì anh ta muốn bày tỏ.

Trong hình dung của Trần Hạo, Huy khẽ đặt tay lên tay Lê An đang đặt trên bàn, một cử chỉ an ủi đầy quan tâm. "Em cứ kể đi, anh luôn ở đây lắng nghe." Giọng nói của Huy ấm áp, trầm ổn, vang lên trong tâm trí Trần Hạo, như một lời khẳng định đầy thách thức.

Lê An của anh, không nói gì. Cô chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy không còn vẻ hồn nhiên của ngày xưa, mà trầm tĩnh hơn, trưởng thành hơn. Ánh mắt cô ấm áp nhìn Huy, một ánh mắt đầy sự tin tưởng và bình yên. Đó là ánh mắt mà anh, Trần Hạo, đã từng khao khát được thấy, nhưng lại đánh mất. Anh thấy rõ ràng, mình đã không ở đó, đã không quan tâm, và giờ đây, vị trí đó đã bị chiếm mất. Nguyễn Hoàng Huy đã lấp đầy cái khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra, không chỉ là khoảng trống về mặt thể xác, mà còn là khoảng trống trong tâm hồn Lê An. Anh ta đã trở thành một hiện thực trong cuộc sống của cô, một hiện thực mà Trần Hạo, giờ đây, chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức.

Cơn đau nhói ở tim ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết, khiến Trần Hạo run rẩy. Anh siết chặt nắm tay, đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Ly cà phê trên bàn, vì lực siết của anh mà rung nhẹ, làm sánh một ít chất lỏng nâu đen ra ngoài, như chính tâm hồn anh đang đổ vỡ. Cảm giác ghen tuông và bất lực dâng trào, thiêu đốt mọi giác quan, khiến anh nghẹt thở. Anh biết, anh không thể ngồi yên nhìn tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh đã "chậm một nhịp", nhưng anh không thể để mình chậm mãi.

Hít một hơi thật sâu, Trần Hạo đứng bật dậy. Cái lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay, mùi cà phê nguội, ánh đèn neon lạnh lẽo của căn tin, tất cả đều trở nên mờ nhạt. Trước mắt anh, chỉ còn lại hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, một hình ảnh đã trở thành động lực tàn nhẫn nhất, nhưng cũng mạnh mẽ nhất. Sự dằn vặt, hối tiếc và ghen tuông đã đẩy anh đến giới hạn. Anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải hành động. Ánh mắt anh trở nên kiên quyết, một sự kiên quyết pha lẫn tuyệt vọng. Anh sẽ trở về thị trấn, đối mặt với Lê An, đối mặt với Nguyễn Hoàng Huy. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể ngồi yên nhìn tình yêu của mình trôi tuột khỏi tầm tay một cách dễ dàng như vậy. Anh sẽ không để "lời nói không thành" này biến thành một vết sẹo vĩnh viễn trong đời anh. Anh sẽ về, và anh sẽ giành lại những gì anh đã để mất.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free