Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 373: Bình Yên Nơi Bến Đỗ Không Ngờ
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tan vào đêm, nuốt chửng mọi sự dằn vặt, mọi nỗi tuyệt vọng của Trần Hạo nơi thành phố xa xôi. Nhưng ở thị trấn nhỏ ven sông, nơi ấy, một ngày khác đang khẽ khàng trôi qua, mang theo một nhịp điệu bình yên, chậm rãi mà Trần Hạo đã vô tình đánh mất.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi ở một góc quen thuộc trong quán cà phê của chú Nam, nơi những ký ức tuổi thơ của cô và Trần Hạo từng được dệt nên. Giờ đây, những ký ức ấy vẫn còn đó, phảng phất như mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi gỗ cũ, nhưng chúng đã không còn chiếm trọn tâm trí cô nữa. Quán cà phê chiều nay vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, ấm cúng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang vọng, len lỏi qua từng kẽ lá của chậu cây treo, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách quen. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao cùng những tia nắng chiều tà còn sót lại, cố gắng xuyên qua vòm lá xanh mướt của cây nhài trước hiên, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch hoa cũ kỹ. Mùi bánh ngọt mới ra lò từ căn bếp nhỏ thoảng qua, ngọt ngào và dễ chịu, làm dịu đi chút se lạnh của cơn gió heo may đầu mùa. Lê An khẽ nhấp một ngụm trà gừng nóng, cảm nhận vị cay nồng lan tỏa trong cổ họng, mang lại một sự ấm áp dễ chịu.
Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện cô, ánh mắt anh chăm chú lắng nghe cô kể về một ngày làm việc của mình. Không cần phải là những câu chuyện ly kỳ, chỉ là những vụn vặt thường ngày ở cửa hàng hoa, những vị khách quen, những loại hoa mới nhập về. Lê An cảm thấy thoải mái một cách lạ thường khi được chia sẻ. Cô không cần phải cố gắng gồng mình, cũng không cần phải lựa chọn từ ngữ cẩn thận. Huy chỉ đơn giản là lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu, hoặc đưa ra một câu hỏi nhỏ để khuyến khích cô nói thêm. Đôi khi, anh chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười hiền lành và chân thành, đủ để Lê An cảm thấy sự quan tâm dịu dàng đang bao trùm lấy cô.
"Em dạo này vẫn bận rộn như vậy sao? Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Huy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm rõ ràng. Anh không hỏi han theo kiểu xã giao, mà thực sự như thể đang lo lắng cho cô.
Lê An khẽ cười, một nụ cười không còn mang vẻ hồn nhiên của thiếu nữ mà đã trầm tĩnh hơn, trưởng thành hơn. "Cũng không bận lắm đâu anh. Chỉ là công việc cuối năm thì nhiều hơn một chút thôi." Cô đặt tách trà xuống, ngón tay khẽ miết nhẹ lên thành sứ còn ấm. "Cửa hàng đang có nhiều đơn hàng hoa Tết, rồi trang trí nữa..." Cô dừng lại, ánh mắt thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi rụng theo gió. "Cũng may có chị Mai phụ giúp, không thì em cũng không xoay sở kịp."
Huy gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô. "Nếu có gì cần giúp, đừng ngại nói với anh. Anh luôn ở đây." Lời nói của anh nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đáng tin cậy. "Anh biết em là người độc lập, nhưng thỉnh thoảng, dựa vào người khác một chút cũng không sao đâu."
"Luôn ở đây..." Lê An thầm nghĩ trong lòng. Một lời hứa đơn giản đến vậy, nhưng sao ngày đó lại khó thực hiện đến thế, với một người khác? Cô nhớ đến Trần Hạo, nhớ đến lời hứa "không quên em" của anh khi anh rời thị trấn lên thành phố. Lời hứa ấy, tựa như một sợi chỉ mỏng manh, đã không đủ để níu giữ hy vọng khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Khoảng cách vô hình cứ thế lớn dần, nuốt chửng cả những lời nói không thành, những cảm xúc chưa kịp bày tỏ. Trần Hạo đã không "luôn ở đây", anh đã để cô một mình đối mặt với sự trống trải của những tháng năm chờ đợi, của những buổi chiều tan học không còn bóng dáng quen thuộc. Giờ đây, lời nói ấy từ Huy lại mang một sức nặng khác, một sự chân thật không cần phải chứng minh bằng những hành động lớn lao, mà bằng chính sự hiện diện đều đặn, chu đáo này.
Chợt, chú Nam, chủ quán cà phê, dáng người hơi gầy, với bộ ria mép tỉa gọn gàng, ánh mắt tinh anh, bước đến bên bàn. "Vẫn vị cũ chứ cháu, Lê An? Trà gừng nóng và cà phê sữa đá cho cậu Huy?" Giọng chú Nam thân thiện, đã quá quen thuộc với sự hiện diện của hai người ở góc quán này.
Lê An mỉm cười. "Dạ chú. Hôm nay chú Nam có món bánh gì mới không ạ?"
"Có bánh hạt óc chó mới ra lò đó cháu. Ngon lắm." Chú Nam cười hiền. "Để chú mang ra cho hai đứa nếm thử nhé."
Huy khẽ lắc đầu. "Chú cứ mang một phần thôi ạ. An đang giảm cân." Anh nói một cách tự nhiên, như thể anh đã biết mọi thói quen nhỏ nhặt của cô. Lê An ngạc nhiên, rồi lại mỉm cười. Cô thật sự đã quên mất điều đó, hoặc ít nhất là không nghĩ rằng Huy sẽ để ý.
Khi chú Nam quay đi, Huy lại rót thêm trà vào tách cho Lê An, động tác chậm rãi, cẩn thận. Anh nhìn thấy một vệt nước nhỏ sánh ra khỏi tách của cô, liền vội vàng đưa khăn giấy cho cô lau. "Cẩn thận nhé."
Cử chỉ nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng vô cùng bình thường, lại khiến Lê An cảm thấy một sự ấm áp len lỏi vào tận đáy lòng. Cô bất giác chạm vào chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) trong túi áo khoác. Nó vừa rung lên một tiếng nhẹ nhàng. Cô biết đó là Trần Hạo. Anh đã gửi một tin nhắn, có lẽ là hỏi thăm, hoặc một lời xin lỗi cho sự vắng mặt. Nhưng cô không vội mở ra. Dưới ánh mắt quan tâm của Huy, trong không khí yên bình của quán cà phê, tin nhắn ấy dường như trở nên mờ nhạt, không còn cấp thiết như những ngày trước. Cảm giác bình yên mà Huy mang lại quá đỗi dễ chịu, quá đỗi thực tế, khiến cô không muốn phá vỡ nó bởi bất kỳ điều gì từ quá khứ, dù chỉ là một tin nhắn. Lê An tự hỏi, nếu như ngày đó, Trần Hạo cũng có được sự tinh tế và chu đáo như thế này, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng rồi cô lại gạt đi suy nghĩ ấy. "Nếu như ngày đó" giờ chỉ là một câu hỏi không có lời đáp, một vọng tưởng vô ích. Hiện tại, cô đang ở đây, và Huy đang ở bên cô.
Rời quán cà phê, thị trấn đã chìm vào ánh hoàng hôn rực rỡ, những tia nắng cuối ngày đổ vàng trên mái ngói rêu phong, nhuộm tím cả dòng sông đang lững lờ trôi. Gió heo may se lạnh hơn một chút, mang theo hơi ẩm từ sông và mùi hương đặc trưng của đất trời cuối thu. Huy đề nghị đưa Lê An đi dạo qua công viên thị trấn trước khi về nhà. Lê An đồng ý, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và thư thái.
Họ bước đi chậm rãi trên con đường lát đá quen thuộc, xuyên qua những hàng cây cổ thụ đang rụng lá. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân, hòa cùng tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa ở khu sân bóng cách đó không xa. Bầu không khí mát mẻ, trong lành, dịu dàng ôm lấy họ. Không cần quá nhiều lời, sự im lặng giữa họ không hề gượng gạo, mà ngược lại, tạo nên một không gian riêng tư, thân mật. Huy kể những câu chuyện vui về công việc của mình ở xưởng mộc, về những dự định nhỏ của anh, như việc anh đang muốn học thêm một khóa điêu khắc gỗ, hay ý tưởng sửa lại hàng rào cho mẹ anh vào cuối tuần. Giọng anh trầm ổn, đều đều, tạo nên một sự ổn định, vững chãi mà Lê An đã khao khát từ rất lâu.
"Anh đang định cuối tuần này sửa lại hàng rào cho mẹ anh. Em có muốn đi cùng không, coi như đi chơi?" Huy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh vẫn ấm áp và chân thành. Một lời mời đơn giản, không cầu kỳ, không lãng mạn bay bổng, nhưng lại chứa đựng một sự gần gũi, một ý muốn chia sẻ cuộc sống thường nhật mà Lê An chưa từng trải nghiệm một cách trọn vẹn.
Lê An mỉm cười, nụ cười của cô rạng rỡ hơn dưới ánh hoàng hôn. "Nghe cũng hay đó anh. Em có thể phụ giúp gì không?" Cô thực sự cảm thấy hứng thú với ý tưởng đó.
Huy khẽ lắc đầu, khóe môi anh cong lên một nụ cười hiền. "Chỉ cần em ở đó thôi là vui rồi." Anh nhìn cô trìu mến, ánh mắt anh như muốn nói rằng sự hiện diện của cô đã là quá đủ đối với anh.
Lê An nhìn lại vào mắt Huy, cảm nhận được sự chân thành không chút che giấu. Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí cô: Trần Hạo. Cô nhớ lại những lần hai đứa đi dạo bên bờ sông cũ, anh thường đi trước một bước, mải mê với những suy nghĩ của riêng mình, để cô một mình bước theo sau. Anh chưa bao giờ thực sự nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp và trọn vẹn như Huy đang nhìn cô lúc này. Những lời nói không thành, những cử chỉ vô tâm của Trần Hạo ngày đó, giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết khi đứng cạnh sự chu đáo của Huy.
Gió lạnh bất chợt thổi mạnh qua, khiến Lê An khẽ rùng mình, hai tay xoa vào nhau. Huy tinh ý nhận ra ngay. Không nói một lời, anh cởi chiếc áo khoác denim của mình ra, nhẹ nhàng khoác lên vai cô. Chiếc áo còn vương hơi ấm của anh, cùng mùi hương nam tính nhè nhẹ, ngay lập tức xua đi cái lạnh. Lê An ngước nhìn anh, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, một sự quan tâm thực tế và kịp thời mà cô đã từng thiếu vắng.
Cô nhớ lại những lần đi chơi với Trần Hạo. Anh thường chỉ nói "Em lạnh à?" rồi thôi, hoặc có chăng là nắm tay cô thật chặt. Chưa bao giờ anh chủ động cởi áo khoác của mình để khoác cho cô. Phải chăng, đó là một trong vô vàn những khoảnh khắc mà anh đã "chậm một nhịp", chậm hơn một chút so với những gì cô thực sự cần, chậm hơn một chút so với những gì cô mong đợi? Những khoảng cách vô hình không chỉ hình thành từ địa lý, mà còn từ những điều nhỏ nhặt, những sự thiếu vắng trong quan tâm, trong sự tinh tế.
Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của cô lại rung lên, một lần nữa. Lần này, nó rung lâu hơn, như thể người gọi đang cố gắng kiên trì. Lê An biết chắc chắn đó là Trần Hạo. Nhưng cô không hề vội vàng lấy ra. Tay cô siết nhẹ vạt áo khoác của Huy, cảm nhận sự mềm mại của vải denim và hơi ấm còn vương lại. Sự bình yên và an toàn này, cô không muốn đánh đổi. Không phải cô không còn tình cảm với Trần Hạo, mà chỉ là, cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời hứa lửng lơ trong gió.
"Về thôi em, trời tối rồi." Huy khẽ nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy sự chắc chắn. Anh đưa tay ra, khẽ nắm lấy tay cô, dẫn cô đi về phía cổng công viên. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, khác hẳn với sự hờ hững, đôi khi lạnh lẽo của những năm tháng đã qua.
Lê An khẽ gật đầu, cô không nói gì, chỉ để Huy nắm tay và dẫn lối. Dưới ánh trăng non vừa ló dạng, bóng hai người in trên con đường vắng, kề bên nhau, tạo thành một hình ảnh bình yên đến lạ. Khoảng cách giữa họ không còn là vô hình nữa, mà đã được lấp đầy bằng sự quan tâm, sự hiện diện. Cô biết, mình đang dần bước đi trên một con đường mới, một con đường mà cô tự chọn lựa, không còn là sự chờ đợi mỏi mòn nữa. Trần Hạo, nếu anh có trở về, có lẽ anh sẽ phải đối mặt với một Lê An đã không còn chờ đợi anh, một Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, dù đó không phải là bến đỗ mà anh từng mặc định. Cô đã không còn giữ lấy những "nếu như ngày đó" hay những "lời nói không thành" như một gánh nặng nữa. Đã đến lúc cô phải sống cho hiện tại, cho những gì chân thực và gần gũi nhất. Và Huy, anh chính là hiện thực ấy.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.