Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 374: Phong Thanh Tin Đồn: Nỗi Sợ Mất Em

Bình minh len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn gỗ óng ả, phản chiếu ánh sáng dịu dàng vào căn phòng rộng. Đó là một căn hộ hiện đại, được bài trí tinh tế với những món đồ nội thất nhập khẩu, mang đậm hơi thở của sự tiện nghi và thành đạt. Mùi gỗ mới hòa quyện với hương da thuộc từ bộ sofa L màu kem, thoang thoảng thêm chút mùi nước hoa nam tính cao cấp mà Trần Hạo vẫn thường dùng, tạo nên một bầu không khí sang trọng, trầm lắng. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh vang lên đều đều, đủ để lấp đầy sự tĩnh mịch nhưng không đủ để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo vẫn thường trực trong không gian mênh mông ấy, nơi chỉ có một mình anh.

Trần Hạo trở mình trên chiếc giường King-size, chăn lụa mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai rộng và khuôn ngực săn chắc. Đêm qua, anh đã trằn trọc không ngủ. Từng giấc mơ chập chờn đều xoáy quanh hình bóng Lê An, xen lẫn là những đoạn hồi ức mơ hồ về bờ sông cũ, về những lần anh vô tâm bỏ mặc cô, và cả tiếng chuông điện thoại của cô liên tục đổ dài trong màn đêm, như một lời nhắc nhở đau đớn về sự hiện diện của người khác. Khi đôi mắt anh mở ra, đón lấy ánh sáng ban mai, điều đầu tiên anh tìm kiếm không phải là tia nắng hay đồng hồ báo thức, mà là chiếc điện thoại di động nằm im lìm trên tab đầu giường.

Nó vẫn ở đó, lặng lẽ như một khối kim loại vô tri, nhưng trong mắt Trần Hạo, nó như một vật chứa đựng cả thế giới của anh lúc này. Anh đưa tay ra, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào màn hình lạnh ngắt. Ba cuộc gọi nhỡ từ số của anh, không có bất kỳ tin nhắn phản hồi nào từ Lê An. Cổ họng anh chợt khô khốc. Từ tối qua, sau khi gọi cho cô mà không nhận được tín hiệu hồi đáp, anh đã cố trấn an mình rằng có thể cô đang bận, hoặc điện thoại hết pin. Nhưng rồi, ba cuộc gọi tiếp theo của anh cũng rơi vào im lặng tương tự. Một sự im lặng kéo dài, khác hẳn với những lần trước.

"Lê An, em đang làm gì?" Anh lẩm bẩm, giọng khẽ khàng đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. "Tại sao em không nghe máy? Hay là... em không muốn nghe?" Câu hỏi cuối cùng như một mũi kim châm vào lồng ngực anh, đau buốt. Từ "hay là" như một cánh cửa mở ra vô vàn những khả năng tồi tệ nhất, những viễn cảnh mà anh chưa bao giờ dám đối mặt. Anh nhớ lại những lần Lê An vẫn kiên nhẫn chờ đợi tin nhắn của anh, những cuộc gọi của cô đầy ắp những câu chuyện vụn vặt về thị trấn nhỏ. Dù anh có bận rộn đến mấy, cô vẫn luôn ở đó, kiên định như dòng sông chảy qua thị trấn quê hương. Nhưng giờ đây, sự im lặng này, nó không giống như sự bận rộn. Nó giống như một sự lựa chọn.

Anh thở dài, đầy bất lực. Tiếng thở dài nặng nề hòa vào tiếng nhạc jazz, tạo nên một bản hòa âm buồn bã. Nỗi lo lắng từ đêm qua không những không tan biến mà còn bùng lên mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa âm ỉ trong lòng. Anh cảm thấy một sự bất an lớn, một cảm giác rằng có điều gì đó đã thay đổi, một điều mà anh không thể kiểm soát.

Trần Hạo ngồi dậy, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ mát lạnh. Anh cầm điện thoại lên, lướt qua danh bạ một lần nữa, đôi mắt dừng lại ở cái tên "Lê An", rồi lại đặt xuống. Lặp đi lặp lại hành động đó ba lần, như thể đang tìm kiếm một phép màu nào đó có thể khiến cô nhấc máy. Nhưng không, màn hình vẫn tối đen, không một tín hiệu mới. Anh thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt trước sự im lặng này.

Anh đứng dậy, đi lại trong căn phòng rộng lớn, từng bước chân vang vọng trên sàn gỗ. Căn hộ hiện đại, tiện nghi này, từng là biểu tượng cho sự thành công mà anh luôn theo đuổi, giờ đây lại mang đến một cảm giác cô độc đến lạ. Ánh nắng ban mai vẫn tràn vào qua khung cửa kính lớn, làm sáng bừng không gian, nhưng không thể xua đi sự u ám trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang bắt đầu một ngày mới nhộn nhịp, nhưng tâm trí anh lại đang quay về thị trấn nhỏ ven sông, về hình bóng Lê An và những câu hỏi không lời đáp.

"Em đang ở đâu, Lê An? Em có đang ổn không?" Anh muốn hét lên, muốn xé toạc sự im lặng này, nhưng tất cả những gì anh có thể làm là siết chặt tay, cảm nhận sự bất lực đang xâm chiếm. Anh nhớ lại dáng vẻ của cô qua những bức ảnh cũ, nụ cười rạng rỡ bên bờ sông, ánh mắt trong veo nhìn anh. Những ký ức ấy giờ đây trở nên thật xa vời, như thể đã thuộc về một kiếp nào đó. Anh đã quá mải mê với những tham vọng, với việc chứng tỏ bản thân ở thành phố này mà quên mất rằng, có một người con gái vẫn luôn ở đó, lặng lẽ chờ đợi anh. Và giờ đây, liệu cô có còn ở đó nữa không? Nỗi sợ hãi mất đi cô, mất đi cái neo giữ duy nhất của anh với quá khứ và những điều chân thật, đang lớn dần, nuốt chửng lấy anh. Anh cảm thấy một khoảng cách vô hình đang kéo dãn ra, không phải giữa thành phố và thị trấn, mà là giữa trái tim anh và trái tim cô.

**Cảnh 2: Văn phòng làm việc của Trần Hạo tại Tập Đoàn Trần Thịnh**

Buổi chiều hôm đó, bầu trời thành phố trở nên âm u, những đám mây xám nặng trĩu trôi là là trên những tòa nhà chọc trời, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Không khí trong văn phòng của Trần Hạo tại Tập đoàn Trần Thịnh cũng u ám không kém, dù ánh đèn huỳnh quang vẫn sáng trưng, xua đi vẻ ảm đạm từ bên ngoài. Đây là một môi trường làm việc chuyên nghiệp, luôn bận rộn với không khí cạnh tranh ngột ngạt. Tiếng máy tính gõ lạch cạch không ngừng, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng bước chân vội vã của các nhân viên đi lại giữa các phòng ban, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả và áp lực. Mùi cà phê đậm đặc từ góc pantry hòa lẫn với mùi giấy mới, mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp, và cả mùi kim loại, nhựa mới của các thiết bị điện tử, tạo nên một không khí đặc trưng của văn phòng hiện đại.

Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào các biểu đồ phức tạp và những con số khô khan. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một món quà từ chính anh Long khi anh được thăng chức, lấp lánh trên cổ tay, như một lời nhắc nhở về thành công anh đã đạt được. Tuy nhiên, tâm trí anh lại không yên. Những con chữ trên màn hình như nhảy múa, những con số trở nên vô nghĩa. Hình ảnh Lê An với nụ cười bí ẩn, sự im lặng của cô qua điện thoại vẫn ám ảnh anh suốt cả buổi sáng. Anh đã cố gắng đẩy những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, tự nhủ rằng mình phải chuyên nghiệp, phải tập trung vào công việc, nhưng nỗi bất an cứ bám riết lấy anh, như một cái bóng không thể rũ bỏ.

Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, bước vào văn phòng, dáng người cao ráo, bộ vest lịch sự ôm vừa vặn, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn toát lên vẻ thân thiện thường thấy. Anh Long đặt tập tài liệu xuống bàn Trần Hạo, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng trong không gian.

"Tài liệu dự án khu đô thị mới, Hạo. Cậu xem qua rồi cho tôi ý kiến trước cuối tuần nhé," Anh Long nói, giọng điềm tĩnh, rõ ràng.

Trần Hạo khẽ gật đầu, cố gắng mỉm cười một cách gượng gạo. "Vâng, Anh Long."

Anh Long nhận thấy sự lơ đãng của Trần Hạo, ánh mắt anh khẽ nheo lại. "Cậu sao thế? Trông không được khỏe lắm."

"Không có gì đâu anh, chỉ là hơi mệt chút thôi," Trần Hạo đáp, cố gắng che giấu cảm xúc.

Anh Long nhún vai, không cố gắng đào sâu. Anh là người thực tế, luôn đặt công việc lên hàng đầu, nhưng cũng không hoàn toàn vô tâm với cấp dưới. Anh tựa người vào mép bàn, ánh mắt lướt qua ô cửa sổ, nơi những giọt mưa đã bắt đầu lất phất rơi xuống.

"À mà, nghe nói dưới quê dạo này có nhiều chuyện lạ nhỉ, Hạo?" Anh Long bất chợt nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, như thể đang nhắc đến một câu chuyện phiếm không mấy quan trọng. "Mấy đứa bạn anh dưới đó mới gọi lên, bảo con bé An nhà mình có vẻ vui vẻ hơn trước nhiều... với người khác."

Câu nói của Anh Long như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Anh đang cầm cây bút máy trên tay, chuẩn bị ghi chú vào tài liệu, nhưng ngay lập tức, cây bút tuột khỏi những ngón tay anh, rơi xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một tiếng kêu khô khốc, sắc lạnh trong sự tĩnh lặng đột ngột của anh. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng vọng của những từ "vui vẻ hơn... với người khác" văng vẳng trong đầu anh.

"Anh... ý anh là sao, Anh Long?" Trần Hạo nuốt khan, cổ họng anh khô rát, giọng nói khẽ run lên, khó khăn lắm mới thốt ra được. Anh Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không hề nhận ra sự biến sắc trên khuôn mặt Trần Hạo. Anh ta chỉ cho rằng đây là một câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt.

"Thì cũng chỉ là nghe phong thanh thôi, Hạo ạ," Anh Long tiếp tục, thờ ơ nhún vai. "Anh bạn anh về quê thăm nhà, thấy mấy bà hàng xóm bàn tán xôn xao về nó với thằng Huy nào đó. Bảo là, thằng đó có vẻ được lắm, chăm sóc cho con bé An từng li từng tí. Chắc là người tốt." Anh Long dừng lại một chút, như để suy nghĩ. "Thôi, chuyện riêng tư của người ta, mình tập trung công việc đi. À mà, Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Đừng để những chuyện ngoài lề làm phân tâm."

Anh Long nói xong, liền cầm tập tài liệu khác và rời đi, để lại Trần Hạo trong sự hỗn loạn. Cả người Trần Hạo cứng đờ tại chỗ. Anh không nghe rõ những lời cuối cùng của Anh Long về cơ hội hay công việc. Tất cả những gì anh nghe được là "thằng Huy nào đó", "chăm sóc từng li từng tí", và "vui vẻ hơn... với người khác". "Thằng Huy nào đó" – Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Anh nhớ lại những lần Lê An nhắc về Huy một cách dè dặt, anh đã gạt đi, cho rằng đó chỉ là những lời xã giao vô nghĩa. Anh đã quá tự tin vào vị trí của mình trong lòng Lê An, quá thờ ơ với những tín hiệu nhỏ nhặt.

Ánh mắt Trần Hạo dán chặt vào khoảng không trước mặt, đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. Anh Long vẫn tiếp tục công việc của mình, không hề nhận ra cơn bão đang càn quét trong lòng người cấp dưới. "Khoảng cách vô hình" – cụm từ đó bỗng hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không chỉ là khoảng cách địa lý hay sự khác biệt về cuộc sống, mà là khoảng cách trong những cảm xúc, những quan tâm mà anh đã bỏ lỡ. Anh đã chậm một nhịp. Luôn luôn chậm một nhịp.

Mưa bên ngoài cửa sổ bắt đầu nặng hạt hơn, những giọt nước đập vào kính nghe lộp bộp, như tiếng trống dồn dập trong tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì thời tiết mà vì nỗi sợ hãi đang dâng trào. Lê An, liệu cô ấy có thực sự... tìm thấy một bến đỗ khác? Một bến đỗ an yên hơn, một người đàn ông chu đáo hơn, không "chậm một nhịp" như anh? Những "lời nói không thành" của anh, những cảm xúc bị chôn giấu vì sự e dè và tham vọng, giờ đây như những bóng ma quay về ám ảnh. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ là bất biến, là một điều hiển nhiên, nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với một sự thật phũ phàng: không có gì là vĩnh cửu nếu không được vun đắp.

**Cảnh 3: Sân Thượng Tòa Nhà Trần Thịnh**

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, nhưng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, gió đã bắt đầu thổi mạnh, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi khói bụi đặc trưng của thành phố lớn. Đây là một không gian rộng rãi, được lát gạch chống trượt sạch sẽ, với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực trong suốt, cho phép tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang lên đèn. Vài ghế dài đơn giản nằm rải rác, cùng với một khu vực trồng cây xanh nhỏ, tạo nên một ốc đảo tĩnh lặng giữa lòng đô thị ồn ào. Tiếng gió rít qua tai, tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như tiếng thở dài của một con quái vật khổng lồ, xen lẫn tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn.

Trần Hạo đứng một mình, đối mặt với gió và tầm nhìn thành phố rộng lớn, lấp lánh ánh đèn như một tấm thảm dệt kim cương. Anh đã bỏ lại tất cả công việc dang dở, bỏ lại những con số, những biểu đồ phức tạp và cả ánh mắt khó hiểu của đồng nghiệp. Anh cần một không gian để hít thở, để đối diện với chính mình và những gì đang dằn vặt anh.

Những lời của Anh Long vẫn vang vọng trong đầu anh, rõ mồn một như vừa mới nói ra: "con bé An nhà mình có vẻ vui vẻ hơn trước nhiều... với người khác," "thằng đó có vẻ được lắm, chăm sóc cho con bé An từng li từng tí." Mỗi câu chữ như một nhát dao cứa vào tim anh, trộn lẫn với sự im lặng đáng sợ từ Lê An suốt hai mươi bốn giờ qua. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành công và quyền lực, lấp lánh trên cổ tay anh, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một sự châm chọc cho nỗi trống rỗng đang xâm chiếm lòng anh. Giá trị của nó, của tất cả những gì anh đã đạt được, bỗng trở nên vô nghĩa khi anh nhận ra mình đang mất đi điều quan trọng nhất.

"Không thể nào... Em không thể..." Trần Hạo lẩm bẩm, giọng anh khẽ khàng nhưng đầy tuyệt vọng, tan biến trong tiếng gió rít. "Em đã hứa mà... Hứa sẽ chờ anh về..."

Anh siết chặt tay vào thành lan can bằng kính cường lực, những khớp ngón tay trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cảm giác lạnh buốt của gió thổi qua cơ thể anh, xuyên thấu vào từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng không thể lạnh bằng nỗi đau đang cào xé tâm can. Những ký ức ùa về như một cơn lũ quét. Lê An, cô gái nhỏ bé với đôi mắt trong veo, luôn kiên nhẫn đứng bên bờ sông cũ, chờ đợi anh tan học. Lê An, cô gái đã mỉm cười và nói "Em sẽ chờ anh mà" vào cái ngày anh rời đi để lên thành phố. Những lời hứa đó, liệu có phải chỉ là những "lời nói không thành" trong mắt cô bây giờ? Hay chỉ là anh đã không biết cách giữ gìn nó?

"Mất em rồi sao? Mình thật sự đã mất em rồi sao, Lê An?" Anh hỏi, không phải hỏi cô, mà là hỏi chính mình, hỏi vũ trụ bao la đang trải rộng trước mắt. Câu hỏi vang vọng trong tâm trí anh, không có lời đáp. Nước mắt chực trào nhưng bị nuốt ngược vào trong, nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh không cho phép mình khóc, không cho phép mình yếu đuối. Nhưng đôi mắt anh đỏ hoe, và ánh nhìn trở nên kiên định đến đáng sợ, như một kẻ vừa đánh mất tất cả và đang đứng trước bờ vực.

Anh nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, những con đường như những sợi tơ vắt ngang qua nhau, những ánh đèn xe hối hả trôi đi. Anh đã từng mơ ước về cuộc sống này, về sự thành công và danh vọng ở đây. Anh đã từng nghĩ rằng tất cả những điều này sẽ khiến anh trở nên xứng đáng với Lê An, sẽ mang lại cho cô một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh đã lầm. Anh đã quá tập trung vào những thứ vật chất, vào sự nghiệp mà quên đi điều cốt lõi: sự hiện diện, sự quan tâm, và tình yêu cần được vun đắp mỗi ngày.

"Nếu như ngày đó..." Cụm từ quen thuộc lại hiện lên trong tâm trí anh, như một con dao sắc bén cứa vào vết thương lòng. Nếu như ngày đó anh không e dè, không sợ hãi mà nói ra tình cảm của mình. Nếu như ngày đó anh không để cô một mình trên bờ sông cũ. Nếu như ngày đó anh không "chậm một nhịp" để nắm lấy tay cô, để nói cho cô biết anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những "nếu như", những tiếc nuối không thể nào gột rửa.

Nỗi sợ hãi mất Lê An giờ đây không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà là một hiện thực tàn khốc đang hiện hữu. Anh đã để một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn dần, cho phép người khác bước vào cuộc đời cô, lấp đầy những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Anh đã đánh đổi sự hiện diện của cô bằng những tham vọng của riêng mình, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả.

Gió vẫn rít mạnh, thổi tung mái tóc anh. Anh nắm chặt tay vào thành lan can, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Trong khoảnh khắc đó, một quyết định táo bạo nảy ra trong đầu anh, mạnh mẽ như một tia sét xé toạc màn đêm. Anh không thể tiếp tục đứng yên, không thể tiếp tục chờ đợi và hối tiếc. Dù đã quá muộn, dù cơ hội có mong manh đến mấy, anh cũng phải hành động. Anh phải đối mặt với thực tế, đối mặt với Lê An, và cả "thằng Huy nào đó". Anh sẽ không để mất cô mà không chiến đấu. Ánh mắt anh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn đèn của thành phố trải dài vô tận, như một lời thề, một lời hứa với chính mình. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể để "lời nói không thành" này ám ảnh anh cả một đời. Anh sẽ về, sẽ đối mặt, và sẽ giành lại những gì anh tin là thuộc về mình, dù cho cô có thực sự đã tìm thấy bến đỗ an yên với một người đàn ông không "chậm một nhịp" như anh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free