Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 375: Nhát Dao Vô Hình

Người khác," "thằng đó có vẻ được lắm, chăm sóc cho con bé An từng li từng tí." Mỗi câu chữ như một nhát dao cứa vào tim anh, trộn lẫn với sự im lặng đáng sợ từ Lê An suốt hai mươi bốn giờ qua. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành công và quyền lực, lấp lánh trên cổ tay anh, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một sự châm chọc cho nỗi trống rỗng đang xâm chiếm lòng anh. Giá trị của nó, của tất cả những gì anh đã đạt được, bỗng trở nên vô nghĩa khi anh nhận ra mình đang mất đi điều quan trọng nhất.

"Không thể nào... Em không thể..." Trần Hạo lẩm bẩm, giọng anh khẽ khàng nhưng đầy tuyệt vọng, tan biến trong tiếng gió rít. "Em đã hứa mà... Hứa sẽ chờ anh về..."

Anh siết chặt tay vào thành lan can bằng kính cường lực, những khớp ngón tay trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cảm giác lạnh buốt của gió thổi qua cơ thể anh, xuyên thấu vào từng thớ thịt, từng tế bào, nhưng không thể lạnh bằng nỗi đau đang cào xé tâm can. Những ký ức ùa về như một cơn lũ quét. Lê An, cô gái nhỏ bé với đôi mắt trong veo, luôn kiên nhẫn đứng bên bờ sông cũ, chờ đợi anh tan học. Lê An, cô gái đã mỉm cười và nói "Em sẽ chờ anh mà" vào cái ngày anh rời đi để lên thành phố. Những lời hứa đó, liệu có phải chỉ là những "lời nói không thành" trong mắt cô bây giờ? Hay chỉ là anh đã không biết cách giữ gìn nó?

"Mất em rồi sao? Mình thật sự đã mất em rồi sao, Lê An?" Anh hỏi, không phải hỏi cô, mà là hỏi chính mình, hỏi vũ trụ bao la đang trải rộng trước mắt. Câu hỏi vang vọng trong tâm trí anh, không có lời đáp. Nước mắt chực trào nhưng bị nuốt ngược vào trong, nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh không cho phép mình khóc, không cho phép mình yếu đuối. Nhưng đôi mắt anh đỏ hoe, và ánh nhìn trở nên kiên định đến đáng sợ, như một kẻ vừa đánh mất tất cả và đang đứng trước bờ vực.

Anh nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, những con đường như những sợi tơ vắt ngang qua nhau, những ánh đèn xe hối hả trôi đi. Anh đã từng mơ ước về cuộc sống này, về sự thành công và danh vọng ở đây. Anh đã từng nghĩ rằng tất cả những điều này sẽ khiến anh trở nên xứng đáng với Lê An, sẽ mang lại cho cô một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng anh đã lầm. Anh đã quá tập trung vào những thứ vật chất, vào sự nghiệp mà quên đi điều cốt lõi: sự hiện diện, sự quan tâm, và tình yêu cần được vun đắp mỗi ngày.

"Nếu như ngày đó..." Cụm từ quen thuộc lại hiện lên trong tâm trí anh, như một con dao sắc bén cứa vào vết thương lòng. Nếu như ngày đó anh không e dè, không sợ hãi mà nói ra tình cảm của mình. Nếu như ngày đó anh không để cô một mình trên bờ sông cũ. Nếu như ngày đó anh không "chậm một nhịp" để nắm lấy tay cô, để nói cho cô biết anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những "nếu như", những tiếc nuối không thể nào gột rửa.

Nỗi sợ hãi mất Lê An giờ đây không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà là một hiện thực tàn khốc đang hiện hữu. Anh đã để một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn dần, cho phép người khác bước vào cuộc đời cô, lấp đầy những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Anh đã đánh đổi sự hiện diện của cô bằng những tham vọng của riêng mình, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả.

Gió vẫn rít mạnh, thổi tung mái tóc anh. Anh nắm chặt tay vào thành lan can, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Trong khoảnh khắc đó, một quyết định táo bạo nảy ra trong đầu anh, mạnh mẽ như một tia sét xé toạc màn đêm. Anh không thể tiếp tục đứng yên, không thể tiếp tục chờ đợi và hối tiếc. Dù đã quá muộn, dù cơ hội có mong manh đến mấy, anh cũng phải hành động. Anh phải đối mặt với thực tế, đối mặt với Lê An, và cả "thằng Huy nào đó". Anh sẽ không để mất cô mà không chiến đấu. Ánh mắt anh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn đèn của thành phố trải dài vô tận, như một lời thề, một lời hứa với chính mình. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể để "lời nói không thành" này ám ảnh anh cả một đời. Anh sẽ về, sẽ đối mặt, và sẽ giành lại những gì anh tin là thuộc về mình, dù cho cô có thực sự đã tìm thấy bến đỗ an yên với một người đàn ông không "chậm một nhịp" như anh.

***

Chuyến xe khách đầu tiên trong ngày bắt đầu lăn bánh khi bầu trời thành phố vẫn còn mờ mịt, chỉ một vài vệt hồng cam le lói nơi chân trời xa xăm báo hiệu một ngày mới. Trần Hạo ngồi co ro trên ghế, cảm giác lạnh lẽo của cuối thu như bám lấy da thịt anh, không chỉ từ lớp áo khoác mỏng mà còn từ sâu thẳm tâm can. Đêm qua, anh đã không chợp mắt nổi một giây. Những lời nói của Anh Long, những tin đồn phong thanh về Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, đã khoét sâu vào tâm trí anh như một vết thương không ngừng rỉ máu. Mỗi tiếng còi xe, mỗi ánh đèn lướt qua ngoài khung cửa sổ như một lời nhắc nhở hối thúc, rằng anh đang chạy đua với thời gian, với một tương lai mà anh lo sợ sẽ không có Lê An.

Bến xe buổi sáng sớm ồn ào và hối hả, khác hẳn với sự tĩnh lặng đáng sợ trong lòng Trần Hạo. Tiếng loa thông báo chuyến đi, tiếng người gọi khách í ới, tiếng xe khách nổ máy ầm ĩ hòa lẫn với mùi xăng dầu nồng nặc và chút ẩm mốc đặc trưng của những nơi công cộng. Anh Tám, người tài xế với vẻ mặt sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, liếc nhìn Trần Hạo qua gương chiếu hậu khi anh bước lên xe.

“Đi đâu mà gấp vậy cậu trai? Sáng sớm tinh mơ đã thấy mặt mũi bơ phờ rồi,” Anh Tám cất giọng hỏi, giọng nói khàn đặc pha chút tò mò.

Trần Hạo chỉ khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhợt nhạt. “Cháu có việc gấp phải về quê ạ.”

Anh Tám không hỏi thêm, chỉ gật gù rồi tập trung vào việc lái xe. Trần Hạo tìm một ghế trống gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy đường phố mờ ảo dần lùi về phía sau. Chiếc túi xách da, chứa đựng vài bộ quần áo và chiếc laptop, nằm yên vị dưới chân anh. Đó là tất cả những gì anh mang theo, một sự vội vã không tính toán, một cuộc chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi đang dâng trào.

Đôi mắt anh dán chặt vào khung cửa sổ, cố gắng xua đi những hình ảnh tồi tệ đang nhảy múa trong tâm trí. Lê An, với nụ cười rạng rỡ bên một người đàn ông khác. Lê An, thanh thản và bình yên, không còn chờ đợi anh. Anh siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh tự hỏi, liệu cô có đang mỉm cười như thế với Huy không? Liệu cô có đang kể cho anh ta nghe những câu chuyện vụn vặt thường ngày, những điều mà ngày xưa chỉ mình anh được nghe? Nỗi ghen tuông cắn xé, pha lẫn với sự hối hận và tuyệt vọng, khiến lồng ngực anh quặn thắt.

“Lê An... em đang ở đâu? Em có thật sự...” anh thì thầm, giọng nói tan biến vào tiếng ồn ào của động cơ. Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, không có lời đáp. Anh muốn tin rằng mọi chuyện không phải như vậy, rằng cô vẫn là Lê An của ngày xưa, vẫn đang chờ đợi anh bên bờ sông cũ. Nhưng sự im lặng đáng sợ từ phía cô trong suốt hai mươi bốn giờ qua đã gieo vào lòng anh một hạt mầm nghi ngờ, lớn dần thành một cái cây cổ thụ che khuất mọi tia hy vọng.

Anh nhớ lại cái ngày anh rời thị trấn lên thành phố. Cô đã đứng đó, dưới tán cây bàng cổ thụ, đôi mắt trong veo nhìn anh, và giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Em sẽ chờ anh mà." Anh đã tin, tin một cách tuyệt đối vào lời hứa đó. Anh đã dùng nó làm động lực để phấn đấu, để vượt qua mọi khó khăn nơi thành thị xa lạ. Anh đã nghĩ rằng thành công của mình sẽ là món quà xứng đáng nhất dành cho cô, là cái kết viên mãn cho câu chuyện tình yêu của họ. Nhưng anh đã lầm. Anh đã quên mất rằng tình yêu không phải là một đích đến, mà là một hành trình cần được vun đắp mỗi ngày. Anh đã để một "khoảng cách vô hình" lớn dần, để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ tình cảm, trong việc giữ lửa cho mối quan hệ của họ. Và giờ đây, anh đang phải trả giá.

Cảm giác bất an và sợ hãi dâng lên cực độ. Anh sợ hãi phải đối mặt với sự thật, sợ hãi phải nhìn thấy Lê An đã thay đổi, đã không còn là của anh nữa. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của sự thành đạt mà anh đã từng rất tự hào, giờ đây lại mang một ý nghĩa cay đắng. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh đổi, về cái giá của sự tham vọng, của việc đặt sự nghiệp lên trên tất cả. Mùi cà phê thơm lừng từ một quán ăn vỉa hè lướt qua cửa sổ, gợi cho anh nhớ về những buổi sáng sớm họ cùng nhau ngồi bên quán cà phê nhỏ của Chú Nam, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Những ký ức ấy, giờ đây, không còn ngọt ngào mà trở nên đau đớn, như những mảnh thủy tinh cứa vào tâm hồn anh.

Anh tự nhủ, mình phải mạnh mẽ. Mình phải đối mặt. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể tiếp tục sống trong sự dằn vặt này. Anh phải tìm Lê An, phải hỏi cô, phải biết rõ mọi chuyện. Quyết tâm ấy, dù mong manh, nhưng cũng đủ để giữ cho anh tỉnh táo trong suốt chặng đường dài. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí, rồi lại tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh một người đàn ông khác, cười nói vui vẻ bên cạnh cô.

***

Khi Trần Hạo đặt chân xuống thị trấn ven sông, mặt trời đã lên cao, tỏa nắng nhẹ nhàng khắp phố phường. Gió mát thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi nước sông quen thuộc và thoang thoảng hương thức ăn từ các quán ăn vỉa hè. Mọi thứ ở đây vẫn vậy, yên bình và chậm rãi, hệt như những gì anh nhớ trong ký ức. Những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, những con đường lát gạch rêu phong, những cây phượng già sừng sững bên đường. Anh có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, tiếng người bán hàng buổi sáng í ới mời chào, tiếng xe đạp lướt qua nhẹ nhàng.

Nhưng đối với Trần Hạo, sự quen thuộc ấy lại mang một cảm giác nặng nề, xa lạ. Mọi thứ đều gợi anh nhớ đến Lê An, đến những kỷ niệm hai người đã cùng nhau tạo nên. Con đường này, họ đã từng nắm tay nhau đi học. Bờ sông kia, họ đã từng ngồi tâm sự hàng giờ dưới ánh trăng. Quán nước mía đầu phố, nơi họ thường ghé sau mỗi buổi chiều tan học. Mỗi bước chân của anh như đang dẫm lên những mảnh vỡ của quá khứ, khiến lòng anh quặn thắt.

Anh không về nhà ngay. Anh không muốn đối mặt với những câu hỏi của mẹ, với ánh mắt lo lắng của bà. Anh cần phải tìm Lê An trước. Anh đi bộ dọc theo con đường quen thuộc, ánh mắt quét qua từng góc phố, từng mái hiên, hy vọng sẽ bắt gặp bóng dáng quen thuộc của cô. Chiếc điện thoại di động trong túi quần rung lên khe khẽ. Là tin nhắn từ công ty, hỏi về dự án anh đang phụ trách. Anh lướt qua, không đọc kỹ, rồi cất vào. Mọi thứ khác giờ đây đều trở nên vô nghĩa.

Anh rút điện thoại ra, ngón tay run rẩy lướt đến tên Lê An. Anh bấm gọi. Từng hồi chuông kéo dài như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực anh. Một giây, hai giây, ba giây... rồi chỉ có tiếng tổng đài vang lên, lạnh lùng thông báo thuê bao không liên lạc được. Anh gọi lại, rồi lại gọi. Vẫn là sự im lặng chết chóc. Trái tim anh như bị bóp nghẹt. Sự vô vọng dâng lên, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng.

“Mình phải tìm em... phải biết rõ mọi chuyện,” anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc. Anh cất điện thoại vào túi, ánh mắt vô định. Anh biết Lê An hiếm khi tắt máy. Điều này chỉ càng củng cố thêm những tin đồn anh đã nghe. Cô đang tránh mặt anh? Hay cô đang ở cùng... Huy? Cảm giác ấy như một mũi kim châm vào tim anh, khiến anh giật mình. Anh lại tự trấn an mình, có thể cô chỉ đang bận, hoặc điện thoại hết pin. Nhưng lý trí anh biết, những lời bao biện đó chỉ là một tấm màn che yếu ớt cho sự thật mà anh không dám đối mặt.

Anh đi ngang qua một công viên nhỏ, nơi có những chiếc xích đu mà ngày xưa anh và Lê An thường chơi. Anh nhớ như in tiếng cười giòn tan của cô khi anh đẩy chiếc xích đu bay cao. Anh nhớ ánh mắt tinh nghịch của cô khi cô cố gắng chạy đua với anh trên con đường đất. Những ký ức ấy, giờ đây, không còn là nguồn an ủi mà là những vết dao cứa vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về những gì anh đã để vuột mất. "Nếu như ngày đó, anh không chỉ nhìn mà dám nắm lấy tay em..." Cụm từ ấy lại vang vọng trong đầu anh, đầy day dứt. "Nếu như ngày đó, anh không 'chậm một nhịp'..."

Anh tiếp tục đi, bước chân vô thức đưa anh đến những nơi quen thuộc, những nơi mà anh và Lê An đã từng có những kỷ niệm đẹp đẽ nhất. Càng đi, nỗi lòng anh càng nặng trĩu. Thị trấn vẫn vậy, nhưng Lê An thì không còn là của anh nữa. Anh cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa anh và nơi chốn này, giữa anh và những ký ức đẹp đẽ. Anh là một người xa lạ, trở về một nơi đã từng là nhà, nhưng giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến gai người.

Ánh nắng nhẹ buổi trưa vẫn trải đều trên những mái nhà, nhưng Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy mình. Anh nhìn thấy một chiếc xe đạp cũ dựng dựa vào gốc cây, một chiếc áo khoác màu xanh quen thuộc vắt trên yên xe. Anh nín thở, hy vọng đó không phải là chiếc xe của cô. Nhưng rồi anh lại tự chế giễu mình. Anh đã về đây để tìm kiếm sự thật, vậy mà giờ đây anh lại sợ hãi phải đối mặt với nó. Anh hít một hơi thật sâu, ép mình tiếp tục bước đi, bước về phía quán cà phê "Góc Yên Bình" của Chú Nam, nơi anh thường xuyên ghé thăm mỗi khi về thị trấn. Nơi ấy, biết đâu, anh sẽ tìm thấy câu trả lời cho mọi nỗi nghi hoặc đang giày vò anh.

***

Quán cà phê "Góc Yên Bình" của Chú Nam vẫn vậy, nép mình dưới tán cây bàng cổ thụ, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc và những chậu hoa treo duyên dáng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ bên trong vọng ra, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ cây xanh bên ngoài, tạo nên một bầu không khí thư thái đến lạ. Thoảng trong gió là mùi cà phê rang xay đặc trưng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ ấm áp. Đối với Trần Hạo, nơi đây từng là một chốn bình yên, nơi anh và Lê An thường lui tới để cùng nhau nhâm nhi ly cà phê, chia sẻ những câu chuyện vu vơ.

Anh bước chậm rãi đến gần quán, lòng nặng trĩu một dự cảm chẳng lành. Bất chợt, qua khung cửa kính lớn trong suốt, ánh mắt anh dán chặt vào một cảnh tượng khiến trái tim anh như ngừng đập. Toàn bộ thế giới xung quanh anh bỗng chốc im bặt, chỉ còn lại tiếng tim anh đập dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Lê An đang ngồi đó, ở chiếc bàn quen thuộc bên cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vàng óng rọi vào. Cô không ngồi một mình. Đối diện cô là Nguyễn Hoàng Huy.

Trần Hạo đứng sững lại, như bị đóng băng. Đôi mắt anh dán chặt vào hai người bên trong, không thể rời đi. Lê An, cô gái của anh, đang cười rạng rỡ. Nụ cười ấy, rạng rỡ đến mức anh đã lâu không còn được thấy, rạng rỡ hơn bất cứ khi nào cô mỉm cười với anh trong những năm tháng xa cách vừa qua. Ánh mắt cô dịu dàng, lấp lánh niềm vui, hướng về phía Huy với một sự tự nhiên, thân mật đến mức Trần Hạo không thể phủ nhận. Huy thì chăm chú lắng nghe cô nói, gương mặt anh ta ánh lên vẻ quan tâm chân thành. Thỉnh thoảng, anh ta lại đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của Lê An, một cử chỉ đơn giản nhưng lại đầy dịu dàng và thân mật. Cử chỉ ấy, Trần Hạo chưa từng dám làm một cách công khai như thế.

Anh như nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ tan trong lồng ngực mình. Mọi ảo tưởng, mọi hy vọng mong manh mà anh đã cố gắng níu giữ trong suốt chuyến đi dài, bỗng chốc tan biến như làn khói. Hình ảnh ấy, chân thực đến đau đớn, như một nhát dao vô hình đâm thẳng vào trái tim anh, không chút khoan nhượng.

"…rồi anh ấy cứ thế mà ngã chổng vó ra đó!" Lê An cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo, vui vẻ lọt qua tấm kính, vọng đến tai Trần Hạo như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tai anh. Anh chưa bao giờ nghe thấy cô cười thoải mái và vô tư đến vậy kể từ khi anh rời đi. Nụ cười ấy, giờ đây, không dành cho anh.

Nguyễn Hoàng Huy cũng mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt ấm áp, đầy thấu hiểu. "Em kể chuyện gì cũng thú vị hết." Anh ta nói, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ cưng chiều. Anh ta không hề "chậm một nhịp" như Trần Hạo. Anh ta hiện diện, anh ta lắng nghe, anh ta quan tâm.

Chiếc túi xách trên tay Trần Hạo bỗng tuột khỏi tầm kiểm soát, rơi bộp xuống nền đất lát gạch, tạo ra một âm thanh khô khốc. Nhưng anh không hề hay biết. Toàn bộ tâm trí anh đã bị chiếm giữ bởi cảnh tượng trước mắt. Anh không còn nhìn thấy gì ngoài Lê An và Huy, hạnh phúc, bình yên bên nhau – một hạnh phúc không có anh, một sự bình yên mà anh đã vô tình đánh mất.

Mùi cà phê thơm lừng giờ đây trở nên ghê tởm. Tiếng nhạc acoustic quen thuộc bỗng chốc biến thành bản nhạc tang thương. Ánh nắng chiều vàng óng, lẽ ra phải mang đến sự ấm áp, lại như thiêu đốt trái tim anh. Anh cảm thấy toàn thân lạnh cóng, máu trong huyết quản như đông lại. Mọi thứ anh từng tin, từng hy vọng, đều sụp đổ tan tành trước mắt anh. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, không thể phá vỡ, ngăn cách anh vĩnh viễn khỏi Lê An. Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của riêng mình, và bến đỗ ấy, không phải là anh.

***

Toàn bộ thế giới của Trần Hạo như sụp đổ. Anh cảm thấy một nhát dao vô hình đâm thẳng vào trái tim, đau buốt đến tận xương tủy. Nụ cười rạng rỡ của Lê An, ánh mắt quan tâm dịu dàng của Nguyễn Hoàng Huy, và cử chỉ thân mật đến mức tự nhiên của họ... tất cả đều là bằng chứng rõ ràng nhất cho những gì anh đã cố gắng phủ nhận. Anh đã chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã biến thành hiện thực tàn khốc, không thể nào chối cãi.

Anh lùi lại, khuất vào một gốc cây cổ thụ lớn đối diện quán cà phê, nơi bóng râm dày đặc che phủ toàn bộ cơ thể anh. Đôi mắt anh đỏ hoe, mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào, nhưng anh vẫn cố gắng nuốt ngược chúng vào trong. Anh không cho phép mình yếu đuối, không cho phép mình khóc, dù cho nỗi đau đang cào xé tâm can anh đến nghẹt thở. Anh ôm chặt lấy ngực mình, cảm giác như có ai đó đang siết chặt trái tim anh bằng một bàn tay sắt đá. Mọi âm thanh xung quanh – tiếng xe cộ thưa thớt, tiếng chim hót lảnh lót, tiếng nhạc nhẹ từ quán cà phê vọng ra – dường như đều tắt lịm, chỉ còn lại tiếng tim anh đập dữ dội, hỗn loạn trong lồng ngực.

"Không thể nào... không phải là sự thật... Em ấy... em ấy đã không chờ mình nữa..." Anh thầm thì, giọng nói chỉ còn là một tiếng thở dài khô khốc. Lời nói của anh tan biến vào không khí, nhưng nỗi đau thì cứ thế lớn dần, nuốt chửng lấy anh. Anh nhìn chằm chằm vào khung cửa kính, nơi Lê An và Huy vẫn đang cười nói vui vẻ. Nụ cười của cô, từng là ánh sáng của đời anh, giờ đây lại trở thành một ngọn lửa thiêu đốt tâm hồn anh.

Anh nhớ lại lời hứa "Em sẽ chờ anh mà" mà Lê An đã nói vào ngày anh rời đi. Anh đã tin vào lời hứa đó một cách mù quáng, để rồi giờ đây, nó trở thành một "lời nói không thành" đầy chua chát. Anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào những tham vọng nơi thành thị, mà quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, cần sự quan tâm, cần sự vun đắp mỗi ngày. Anh đã để "chậm một nhịp", để rồi bây giờ, khoảng cách giữa anh và cô đã không còn là "khoảng cách vô hình" nữa, mà là một vực thẳm không thể nào vượt qua. Lê An đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình, và bến đỗ ấy, không có anh.

Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy Trần Hạo, không phải từ gió thu se lạnh, mà từ sự trống rỗng, cô độc đang ngự trị trong tâm hồn anh. Mùi cà phê quen thuộc, mùi đất thị trấn thân thương, giờ đây chỉ gợi lên những kỷ niệm đau đớn, những tiếc nuối không thể nào gột rửa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc bên người đàn ông khác, nhưng vô ích. Hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, từng chi tiết một, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng cử chỉ, khắc sâu vào tâm hồn anh.

Anh đã từng nghĩ, mình có thể "chiến đấu" để giành lại cô. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, anh biết mình đã thua. Anh đã thua ngay từ khi anh quyết định đặt sự nghiệp lên trên tình yêu, ngay từ khi anh để cô một mình trên bờ sông cũ. Những "nếu như ngày đó" giờ đây không còn là những câu hỏi day dứt, mà là những lời khẳng định tàn nhẫn về những sai lầm không thể cứu vãn.

Trần Hạo đứng đó, dưới gốc cây cổ thụ, như một pho tượng đá, bất động và vô cảm. Mọi thứ xung quanh vẫn tiếp diễn, nhưng anh thì như bị tách rời khỏi thế giới. Ánh nắng nhẹ buổi chiều vẫn chiếu rọi, nhưng anh chỉ cảm thấy một màn đêm u tối đang bao trùm lấy mình. Nỗi đau, sự hối hận và tuyệt vọng đã đạt đến đỉnh điểm, hóa thành một sự câm lặng đáng sợ. Anh không còn nhìn thấy gì ngoài hình ảnh Lê An và Huy, hạnh phúc, bình yên – một hạnh phúc không có anh, một sự bình yên mà anh đã vĩnh viễn đánh mất. Anh đã về, đã đối mặt, và đã nhận ra rằng, dù anh có "chiến đấu" đến đâu đi chăng nữa, thì anh cũng không thể giành lại được những gì đã vuột khỏi tầm tay vì "chậm một nhịp" của chính mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free