Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 376: Hậu Quả Vô Tâm: Nỗi Đau Tự Trách

Toàn bộ thế giới của Trần Hạo như sụp đổ. Anh cảm thấy một nhát dao vô hình đâm thẳng vào trái tim, đau buốt đến tận xương tủy. Nụ cười rạng rỡ của Lê An, ánh mắt quan tâm dịu dàng của Nguyễn Hoàng Huy, và cử chỉ thân mật đến mức tự nhiên của họ... tất cả đều là bằng chứng rõ ràng nhất cho những gì anh đã cố gắng phủ nhận. Anh đã chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã biến thành hiện thực tàn khốc, không thể nào chối cãi.

Anh lùi lại, khuất vào một gốc cây cổ thụ lớn đối diện quán cà phê, nơi bóng râm dày đặc che phủ toàn bộ cơ thể anh. Đôi mắt anh đỏ hoe, mờ đi vì những giọt nước mắt chực trào, nhưng anh vẫn cố gắng nuốt ngược chúng vào trong. Anh không cho phép mình yếu đuối, không cho phép mình khóc, dù cho nỗi đau đang cào xé tâm can anh đến nghẹt thở. Anh ôm chặt lấy ngực mình, cảm giác như có ai đó đang siết chặt trái tim anh bằng một bàn tay sắt đá. Mọi âm thanh xung quanh – tiếng xe cộ thưa thớt, tiếng chim hót lảnh lót, tiếng nhạc nhẹ từ quán cà phê vọng ra – dường như đều tắt lịm, chỉ còn lại tiếng tim anh đập dữ dội, hỗn loạn trong lồng ngực.

"Không thể nào... không phải là sự thật... Em ấy... em ấy đã không chờ mình nữa..." Anh thầm thì, giọng nói chỉ còn là một tiếng thở dài khô khốc. Lời nói của anh tan biến vào không khí, nhưng nỗi đau thì cứ thế lớn dần, nuốt chửng lấy anh. Anh nhìn chằm chằm vào khung cửa kính, nơi Lê An và Huy vẫn đang cười nói vui vẻ. Nụ cười của cô, từng là ánh sáng của đời anh, giờ đây lại trở thành một ngọn lửa thiêu đốt tâm hồn anh.

Anh nhớ lại lời hứa "Em sẽ chờ anh mà" mà Lê An đã nói vào ngày anh rời đi. Anh đã tin vào lời hứa đó một cách mù quáng, để rồi giờ đây, nó trở thành một "lời nói không thành" đầy chua chát. Anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào những tham vọng nơi thành thị, mà quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, cần sự quan tâm, cần sự vun đắp mỗi ngày. Anh đã để "chậm một nhịp", để rồi bây giờ, khoảng cách giữa anh và cô đã không còn là "khoảng cách vô hình" nữa, mà là một vực thẳm không thể nào vượt qua. Lê An đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình, và bến đỗ ấy, không có anh.

Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy Trần Hạo, không phải từ gió thu se lạnh, mà từ sự trống rỗng, cô độc đang ngự trị trong tâm hồn anh. Mùi cà phê quen thuộc, mùi đất thị trấn thân thương, giờ đây chỉ gợi lên những kỷ niệm đau đớn, những tiếc nuối không thể nào gột rửa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An hạnh phúc bên người đàn ông khác, nhưng vô ích. Hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, từng chi tiết một, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng cử chỉ, khắc sâu vào tâm hồn anh.

Anh đã từng nghĩ, mình có thể "chiến đấu" để giành lại cô. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, anh biết mình đã thua. Anh đã thua ngay từ khi anh quyết định đặt sự nghiệp lên trên tình yêu, ngay từ khi anh để cô một mình trên bờ sông cũ. Những "nếu như ngày đó" giờ đây không còn là những câu hỏi day dứt, mà là những lời khẳng định tàn nhẫn về những sai lầm không thể cứu vãn.

Trần Hạo đứng đó, dưới gốc cây cổ thụ, như một pho tượng đá, bất động và vô cảm. Mọi thứ xung quanh vẫn tiếp diễn, nhưng anh thì như bị tách rời khỏi thế giới. Ánh nắng nhẹ buổi chiều vẫn chiếu rọi, nhưng anh chỉ cảm thấy một màn đêm u tối đang bao trùm lấy mình. Nỗi đau, sự hối hận và tuyệt vọng đã đạt đến đỉnh điểm, hóa thành một sự câm lặng đáng sợ. Anh không còn nhìn thấy gì ngoài hình ảnh Lê An và Huy, hạnh phúc, bình yên – một hạnh phúc không có anh, một sự bình yên mà anh đã vĩnh viễn đánh mất. Anh đã về, đã đối mặt, và đã nhận ra rằng, dù anh có "chiến đấu" đến đâu đi chăng nữa, thì anh cũng không thể giành lại được những gì đã vuột khỏi tầm tay vì "chậm một nhịp" của chính mình.

***

Trần Hạo chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào quán cà phê ‘Góc Yên Bình’. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần, điểm xuyết những giàn hoa giấy rủ xuống từ ban công tầng hai. Cánh cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm mở rộng, để lộ một góc không gian ấm cúng bên trong. Ánh nắng chiều vàng nhạt, xuyên qua tán lá cây bàng cổ thụ trước cửa, đổ bóng lấp lánh lên mặt đường và hắt vào không gian quán, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng máy xay cà phê rì rì, xen lẫn tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng và tiếng chim hót lảnh lót từ những cây xanh bên ngoài, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, nhưng đối với Trần Hạo lúc này, nó lại trở thành một bản giao hưởng của sự giày vò.

Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mốc meo của những chiếc bàn ghế, và cả mùi hoa nhài dịu nhẹ từ vườn nhỏ phía sau quán, tất cả những mùi hương quen thuộc của thị trấn, của những chiều tan học anh và Lê An từng đi qua, giờ đây chỉ khiến lồng ngực anh thêm quặn thắt. Anh cảm thấy khó thở, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực mình, không phải là tảng đá của nỗi buồn, mà là tảng đá của sự tuyệt vọng.

Trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo như bị đóng băng, mọi giác quan đều bị tê liệt, chỉ còn lại đôi mắt dán chặt vào khung cửa sổ kia. Anh nhìn thấy Lê An, mái tóc dài buông xõa, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi cô nói chuyện với Nguyễn Hoàng Huy. Nụ cười của cô, rạng rỡ và tự nhiên đến lạ, khiến trái tim anh như bị bóp nghẹt. Nụ cười ấy, lẽ ra phải là của anh, là anh phải mang lại cho cô, nhưng giờ đây, nó lại nở trên môi cô vì một người đàn ông khác. Nguyễn Hoàng Huy, với ánh mắt quan tâm dịu dàng, đôi lúc lại vươn tay chỉnh lại lọn tóc mai lòa xòa của Lê An, một cử chỉ thân mật, tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy mình là một kẻ hoàn toàn xa lạ, một người ngoài cuộc không hơn không kém.

“Không thể nào… Đây không phải là sự thật… Mình đã làm gì thế này?” Giọng nói của anh, khô khốc và lạc lõng, chỉ vọng lại trong tâm trí anh. Anh muốn hét lên, muốn xông vào kéo Lê An ra khỏi đó, muốn nói với cô rằng anh đã về, anh đã nhận ra lỗi lầm của mình. Nhưng rồi, chính sự yếu đuối và nỗi sợ hãi đã ghìm anh lại. Anh sợ hãi ánh mắt xa lạ của Lê An, sợ hãi lời nói lạnh lùng của cô, sợ hãi cái thực tế tàn khốc rằng anh đã mất cô thật rồi.

Những hình ảnh về quá khứ chợt ùa về, rõ ràng như vừa mới hôm qua. Hình ảnh Lê An đứng bên bờ sông cũ, mắt dõi theo anh khi anh rời đi, lời hứa "Em sẽ chờ anh mà" văng vẳng bên tai. Anh đã tin, tin một cách mù quáng vào sự chờ đợi của cô, vào cái "khoảng cách vô hình" mà anh nghĩ mình có thể dễ dàng xóa bỏ khi anh thành công. Nhưng anh đã sai, sai một cách thảm hại. Cái khoảng cách ấy, giờ đây đã không còn vô hình nữa, mà đã biến thành một bức tường kiên cố, được xây bằng sự vô tâm của anh và sự quan tâm của một người khác.

Anh nhớ lại những lần Lê An nhắn tin, những cuộc gọi nhỡ mà anh đã bỏ qua vì bận rộn với công việc, với những dự án ở thành phố. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ thông cảm, cô sẽ chờ đợi. Nhưng tình yêu không phải là một món nợ, không phải là thứ có thể cất giữ để rồi mang ra dùng khi rảnh rỗi. Tình yêu cần sự vun đắp mỗi ngày, cần sự hiện diện, cần sự quan tâm chân thành. Anh đã để "chậm một nhịp", để rồi bây giờ, anh phải trả giá cho sự chậm trễ ấy bằng cả một đời tiếc nuối.

Nỗi đau cào xé tâm can, khiến anh không thể đứng vững. Trần Hạo dần lùi lại, từng bước nặng nề, như một bóng ma đang tan biến vào con hẻm tối tăm nằm khuất sau gốc cây cổ thụ. Bóng tối của con hẻm như nuốt chửng lấy anh, tách anh ra khỏi ánh sáng vàng dịu của quán cà phê, khỏi sự bình yên mà Lê An đang có. Anh đã từng là ánh sáng của cô, từng là người mang lại nụ cười cho cô, nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ đứng trong bóng tối, nhìn về một hạnh phúc không có mình. Anh đã về, nhưng anh đã về quá muộn. Mọi thứ đã an bài, Lê An đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình, và bến đỗ ấy, không phải là anh.

Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh không quá tham vọng, nếu như ngày đó, anh dành thêm chút thời gian cho cô, nếu như ngày đó, anh không để "khoảng cách vô hình" ấy lớn dần, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng những câu hỏi "nếu như" giờ đây chỉ còn là những nhát dao cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những sai lầm không thể cứu vãn. Anh ôm chặt lấy ngực mình, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ thế lăn dài trên gò má, hòa vào bóng đêm lạnh lẽo của con hẻm.

Anh đã thua. Thua một cách thảm hại, không kèn không trống. Anh đã đánh đổi tình yêu của đời mình để lấy một sự nghiệp mà giờ đây, khi không có Lê An, nó trở nên vô nghĩa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một khoảng trời. Trần Hạo bước đi vô định, những bước chân nặng nề đưa anh đến bến phà cũ, nơi từng là chứng nhân cho bao kỷ niệm, bao lời hứa hẹn của anh và Lê An. Bến tàu xi măng cũ kỹ, loang lổ rêu phong, vài chiếc thuyền nhỏ neo đậu hờ hững, nghiêng ngả theo từng đợt sóng vỗ nhẹ. Khung cảnh sông nước mênh mông, tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ có tiếng gió heo may thổi qua, mang theo mùi nước sông, mùi bùn và mùi gỗ mục từ những cột trụ đã mục ruỗng. Nơi đây, từng là nơi anh và Lê An ngồi hàng giờ, trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, hứa hẹn về một tương lai tươi đẹp. Giờ đây, chỉ còn lại sự đổ nát, hoang tàn, như chính mối quan hệ của anh.

Anh ngồi sụp xuống mép bến phà, nơi lớp xi măng lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong tâm hồn. Bầu trời chuyển dần sang màu tím than, những đám mây lững lờ trôi, như những mảnh ký ức vụn vỡ đang trôi dạt trong tâm trí anh. Trần Hạo vùi mặt vào lòng bàn tay, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy, nhưng vô ích. Cảnh tượng họ cười nói vui vẻ, ánh mắt quan tâm dịu dàng của Huy dành cho Lê An, cứ như một thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại không ngừng, giày vò anh đến tận cùng.

Anh nhớ lại những lần Lê An mong chờ một cuộc gọi, một tin nhắn từ anh. Anh nhớ ánh mắt buồn bã của cô khi anh viện cớ bận rộn để từ chối một buổi hẹn hò. Anh nhớ những câu hỏi không lời đáp, những lời thở dài khe khẽ của cô qua điện thoại, mà anh đã vội vàng bỏ qua, cho rằng đó chỉ là sự giận dỗi vu vơ của một cô gái đang yêu. Anh đã quá vô tâm, quá tự tin vào tình yêu của Lê An, tin rằng cô sẽ mãi mãi ở đ�� chờ đợi anh, bất kể anh có bận rộn đến đâu, có thờ ơ đến mức nào. Cảm giác tội lỗi dâng lên như thủy triều, nhấn chìm anh trong sự hối hận tột cùng.

“Vì sao mình lại vô tâm đến vậy? Vì sao mình lại để mọi thứ đi quá xa?” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng gió. “Vì sao mình lại tin rằng thành công ở thành phố có thể bù đắp cho tất cả? Thành công này, có ý nghĩa gì khi không có em ở bên?” Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Chỉ có nỗi trống rỗng mênh mông bao trùm lấy anh, khiến anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa dòng sông rộng lớn.

Anh vò đầu bứt tóc, từng sợi tóc bết lại vào nhau vì mồ hôi lạnh. Anh ngước mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi những con sóng nhỏ cứ vỗ vào bờ như tiếng lòng anh đang thổn thức. Dòng sông vẫn chảy, vẫn hiền hòa như ngày nào, nhưng con người trên bờ thì đã khác. Lê An đã không còn là cô gái chờ đợi anh nữa, và anh cũng không còn là chàng trai vô tư chỉ biết chạy theo ước mơ mà bỏ quên tình yêu. Sự thay đổi ấy, anh đã tự tay mình tạo ra, và giờ đây, anh phải gánh chịu hậu quả.

Những kỷ niệm ùa về, từng chút một, từng khoảnh khắc một, như những mảnh thủy tinh vỡ cứa vào tim anh. Buổi chiều hoàng hôn anh và cô ngồi đây, ngắm những chiếc thuyền nhỏ lướt trên mặt nước. Hay những buổi tối trăng thanh gió mát, anh kể cho cô nghe về những ước mơ lớn lao nơi thành phố, và cô chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt lấp lánh như những vì sao trên trời. Anh đã hứa sẽ không quên cô, sẽ quay về đón cô đi cùng, nhưng anh đã quên mất rằng, lời hứa cần được vun đắp bằng hành động, bằng sự quan tâm, chứ không phải chỉ là những lời nói suông.

“Liệu có còn cơ hội nào không, An?” Câu hỏi vang vọng trong tâm trí anh, nhưng không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió rít qua tai, và tiếng sóng vỗ rì rào như đang chế giễu sự ngu ngốc của anh. Anh biết, cơ hội đã vuột khỏi tầm tay anh từ rất lâu rồi. Anh đã để "chậm một nhịp", và giờ đây, cái nhịp đó đã hoàn toàn lệch pha, không thể nào quay trở lại được nữa. Lê An đã tìm thấy một nhịp điệu khác, một bản nhạc khác, một cuộc sống khác mà không có anh.

Cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy Trần Hạo, khiến anh cảm thấy mình như một con thuyền không bến, trôi dạt vô định giữa dòng sông cuộc đời. Anh đã từng rất kiêu hãnh về sự thành công của mình, về những gì anh đã đạt được ở thành phố lớn. Nhưng giờ đây, tất cả những vinh quang ấy bỗng trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa, bởi vì người mà anh muốn chia sẻ, người mà anh muốn chứng minh, đã không còn thuộc về anh nữa. Nỗi hối hận, sự dằn vặt cứ thế gặm nhấm tâm can anh, khiến anh không thể thở được. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày anh rời đi, để anh có thể ôm chặt lấy cô, để anh có thể nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, để anh có thể giữ cô lại bên mình. Nhưng tất cả chỉ là những ước mơ viển vông, những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể xảy ra.

***

Đêm khuya, thị trấn chìm trong màn sương mỏng và cái lạnh se sắt của cuối thu. Trần Hạo bước đi vô định trên những con phố quen thuộc, từng con hẻm nhỏ, từng góc quán ven đường đều in đậm hình bóng Lê An. Quán chè bà Tám, nơi họ từng trốn học ra ăn; tiệm sách cũ, nơi cô thường tìm kiếm những cuốn tiểu thuyết lãng mạn; hay công viên nhỏ, nơi họ từng ngồi hàng giờ ngắm nhìn những cặp đôi khác. Tất cả những ký ức ấy, giờ đây như những bóng ma, cứ ám ảnh anh trên từng bước đường. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một bóng ma lạc lõng, một kẻ đứng ngoài cuộc giữa dòng chảy cuộc sống của thị trấn.

Tiếng xe cộ thưa thớt hơn khi đêm về khuya, nhưng vẫn còn đó tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng chó sủa vu vơ, tiếng rao hàng của một vài người bán hàng rong còn sót lại. Mùi khói bụi, mùi xăng xe vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi thức ăn đường phố từ những hàng quán đã đóng cửa. Mùi nước hoa thoang thoảng từ một cô gái đi ngang qua, khiến anh bất giác quay đầu tìm kiếm, nhưng rồi lại nhận ra, đó không phải là mùi hương quen thuộc của Lê An. Mọi thứ xung quanh vẫn tiếp diễn, vẫn ồn ào và hối hả theo cách riêng của nó, nhưng Trần Hạo thì như bị tách rời khỏi thế giới. Anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, một nỗi cô độc thấm vào tận xương tủy, lạnh lẽo hơn cả sương đêm.

Anh dừng lại trước một cửa hàng đã đóng cửa, nhìn vào tấm kính phản chiếu hình ảnh tiều tụy, thất thần của chính mình. Đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, khuôn mặt hốc hác, râu ria lún phún, và một ánh nhìn trống rỗng, vô hồn. Đó không còn là Trần Hạo tràn đầy năng lượng và tham vọng của ngày nào. Đó là một Trần Hạo đã đánh mất tất cả, đã tan nát cõi lòng. Thành công ở thành phố, những dự án triệu đô, những lời khen ngợi từ cấp trên, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa, thậm chí còn đáng ghét. Anh đã đánh đổi tất cả những thứ đó để lấy cái gì? Để lấy sự trống rỗng này sao?

Anh rút chiếc điện thoại di động thế hệ cũ từ túi ra. Màn hình điện thoại đã nứt một đường dài, nhưng vẫn còn hoạt động. Anh lướt qua danh bạ, tìm đến cái tên "Lê An". Hàng loạt cuộc gọi nhỡ không có hồi đáp, những tin nhắn anh gửi đi không thấy cô trả lời. Anh nhớ lại những ngày đầu khi anh lên thành phố, những cuộc gọi còn thường xuyên, những tin nhắn còn dài dòng. Rồi dần dà, những cuộc gọi thưa thớt dần, những tin nhắn ngắn gọn hơn, chỉ còn là những câu hỏi thăm chiếu lệ. Anh đã quá tham vọng, quá tự tin vào sự chờ đợi của Lê An, tin rằng cô sẽ mãi mãi là "bến đỗ an yên" của anh, một bến đỗ không cần anh phải vun đắp, không cần anh phải hiện diện. Và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự vô tâm đó.

Cảm giác hối hận và tự trách cứ thế cuộn xoáy trong lòng anh, như một cơn bão dữ dội. Anh đã để "chậm một nhịp", một nhịp quá dài, quá đau đớn. Anh đã để "khoảng cách vô hình" ấy lớn dần, lớn đến mức giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Lê An đã tìm thấy một người khác, một người biết quan tâm, biết lắng nghe, biết ở bên cô khi anh vắng mặt. Một người đã lấp đầy khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra.

“Mình phải làm gì đây? Đối mặt hay chấp nhận?” Anh tự hỏi, giọng nói lạc đi trong gió đêm. Đối mặt ư? Để rồi nhìn thấy ánh mắt xa lạ của cô, hay nụ cười bình thản mà cô dành cho người đàn ông khác? Hay chấp nhận? Chấp nhận rằng mình đã mất cô vĩnh viễn, chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ mãi mãi thiếu đi một phần quan trọng nhất?

“Lê An, em có còn chờ đợi anh không, hay đã thực sự buông tay rồi?” Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, như thể muốn xuyên qua nó để nhìn thấy cô, để hỏi cô câu hỏi đó một lần cuối. Nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng. Nụ cười rạng rỡ của cô bên Nguyễn Hoàng Huy đã nói lên tất cả. Anh đã thua.

Một quyết định mông lung, đầy tuyệt vọng bắt đầu hình thành trong tâm trí anh. Anh không biết mình nên làm gì, nên đi đâu, nên sống tiếp như thế nào khi không có cô. Thành phố lớn mà anh từng khao khát, thị trấn nhỏ mà anh từng gắn bó, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa. Anh cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa đại dương, không có la bàn, không có điểm tựa. Nỗi đau, sự hối hận, và cảm giác tuyệt vọng đã đạt đến đỉnh điểm, và anh biết, mình không thể cứ thế này mãi. Anh phải làm gì đó, dù đó là một hành động liều lĩnh, hay một sự chấp nhận đau đớn. Nhưng điều gì, thì anh vẫn chưa biết. Anh chỉ biết, anh không thể quay lại được nữa. Quá khứ đã khép lại, và tương lai của anh, giờ đây, là một khoảng trống vô định.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free