Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 377: Tiếng Gọi Muộn Màng: Hồi Ức Vỡ Tan

Tiếng xe cộ thưa thớt hơn khi đêm về khuya, nhưng vẫn còn đó tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng chó sủa vu vơ, tiếng rao hàng của một vài người bán hàng rong còn sót lại. Mùi khói bụi, mùi xăng xe vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi thức ăn đường phố từ những hàng quán đã đóng cửa. Mùi nước hoa thoang thoảng từ một cô gái đi ngang qua, khiến anh bất giác quay đầu tìm kiếm, nhưng rồi lại nhận ra, đó không phải là mùi hương quen thuộc của Lê An. Mọi thứ xung quanh vẫn tiếp diễn, vẫn ồn ào và hối hả theo cách riêng của nó, nhưng Trần Hạo thì như bị tách rời khỏi thế giới. Anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, một nỗi cô độc thấm vào tận xương tủy, lạnh lẽo hơn cả sương đêm.

Anh dừng lại trước một cửa hàng đã đóng cửa, nhìn vào tấm kính phản chiếu hình ảnh tiều tụy, thất thần của chính mình. Đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, khuôn mặt hốc hác, râu ria lún phún, và một ánh nhìn trống rỗng, vô hồn. Đó không còn là Trần Hạo tràn đầy năng lượng và tham vọng của ngày nào. Đó là một Trần Hạo đã đánh mất tất cả, đã tan nát cõi lòng. Thành công ở thành phố, những dự án triệu đô, những lời khen ngợi từ cấp trên, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa, thậm chí còn đáng ghét. Anh đã đánh đổi tất cả những thứ đó để lấy cái gì? Để lấy sự trống rỗng này sao?

Anh rút chiếc điện thoại di động thế hệ cũ từ túi ra. Màn hình điện thoại đã nứt một đường dài, nhưng vẫn còn hoạt động. Anh lướt qua danh bạ, tìm đến cái tên "Lê An". Hàng loạt cuộc gọi nhỡ không có hồi đáp, những tin nhắn anh gửi đi không thấy cô trả lời. Anh nhớ lại những ngày đầu khi anh lên thành phố, những cuộc gọi còn thường xuyên, những tin nhắn còn dài dòng. Rồi dần dà, những cuộc gọi thưa thớt dần, những tin nhắn ngắn gọn hơn, chỉ còn là những câu hỏi thăm chiếu lệ. Anh đã quá tham vọng, quá tự tin vào sự chờ đợi của Lê An, tin rằng cô sẽ mãi mãi là "bến đỗ an yên" của anh, một bến đỗ không cần anh phải vun đắp, không cần anh phải hiện diện. Và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự vô tâm đó.

Cảm giác hối hận và tự trách cứ thế cuộn xoáy trong lòng anh, như một cơn bão dữ dội. Anh đã để "chậm một nhịp", một nhịp quá dài, quá đau đớn. Anh đã để "khoảng cách vô hình" ấy lớn dần, lớn đến mức giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Lê An đã tìm thấy một người khác, một người biết quan tâm, biết lắng nghe, biết ở bên cô khi anh vắng mặt. Một người đã lấp đầy khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra.

“Mình phải làm gì đây? Đối mặt hay chấp nhận?” Anh tự hỏi, giọng nói lạc đi trong gió đêm. Đối mặt ư? Để rồi nhìn thấy ánh mắt xa lạ của cô, hay nụ cười bình thản mà cô dành cho người đàn ông khác? Hay chấp nhận? Chấp nhận rằng mình đã mất cô vĩnh viễn, chấp nhận rằng cuộc đời anh sẽ mãi mãi thiếu đi một phần quan trọng nhất?

“Lê An, em có còn chờ đợi anh không, hay đã thực sự buông tay rồi?” Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, như thể muốn xuyên qua nó để nhìn thấy cô, để hỏi cô câu hỏi đó một lần cuối. Nhưng anh biết, câu trả lời đã quá rõ ràng. Nụ cười rạng rỡ của cô bên Nguyễn Hoàng Huy đã nói lên tất cả. Anh đã thua.

Một quyết định mông lung, đầy tuyệt vọng bắt đầu hình thành trong tâm trí anh. Anh không biết mình nên làm gì, nên đi đâu, nên sống tiếp như thế nào khi không có cô. Thành phố lớn mà anh từng khao khát, thị trấn nhỏ mà anh từng gắn bó, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa. Anh cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa đại dương, không có la bàn, không có điểm tựa. Nỗi đau, sự hối hận, và cảm giác tuyệt vọng đã đạt đến đỉnh điểm, và anh biết, mình không thể cứ thế này mãi. Anh phải làm gì đó, dù đó là một hành động liều lĩnh, hay một sự chấp nhận đau đớn. Nhưng điều gì, thì anh vẫn chưa biết. Anh chỉ biết, anh không thể quay lại được nữa. Quá khứ đã khép lại, và tương lai của anh, giờ đây, là một khoảng trống vô định.

***

Trần Hạo ngồi lặng lẽ trên một chiếc ghế đá cũ kỹ trong Công viên 'Ký Ức Xanh', nơi anh và Lê An từng có biết bao kỷ niệm. Ánh nắng vàng vọt cuối ngày hắt lên khuôn mặt đầy ưu tư của anh, tô đậm thêm những đường nét hốc hác, mệt mỏi. Gió heo may thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và lá cây khô từ những thảm cỏ xanh mướt, lẫn vào đó là hương hoa nhài dịu nhẹ từ vườn hoa nhỏ phía xa. Tiếng chim hót ríu rít trên những tán cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, và tiếng cười đùa trong trẻo của một vài đứa trẻ đang chơi ở khu vui chơi tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Thế nhưng, sự bình yên ấy lại càng làm nổi bật lên cơn bão tố trong lòng Trần Hạo.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cũ trong tay, màn hình nứt vỡ phản chiếu một phần nhỏ của bầu trời chiều. Ngón tay anh vuốt ve theo đường nứt, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp kính. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy mình đang đứng trên một vực thẳm. Phía trước là sự từ bỏ, chấp nhận một tương lai không có Lê An, một cuộc sống mà anh không thể hình dung nổi. Phía sau là một sợi dây mỏng manh của hy vọng, một cuộc gọi cuối cùng để níu giữ. Nhưng liệu sợi dây ấy có đủ chắc chắn, hay chỉ là ảo ảnh sẽ đứt phựt ngay khi anh chạm vào?

"Mình không thể... mình không thể để mất em ấy như thế này được," anh tự nhủ, giọng nói lạc đi trong gió. Tiếng gió lạnh buốt lướt qua tai, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo đang bao trùm tâm hồn anh. "Phải làm gì đây? Một cuộc gọi cuối cùng... hay là từ bỏ?" Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như một vòng xoáy không lối thoát. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học cùng Lê An, hai đứa nắm tay nhau đi qua công viên này, nói đủ thứ chuyện trên đời. Những lời hứa hẹn vu vơ, những ước mơ giản dị đã được dệt nên bên cây cầu gỗ bắc qua hồ, dưới bóng cây phượng vĩ. Giờ đây, cây cầu vẫn đó, cây phượng vẫn sừng sững, nhưng người bên cạnh anh thì không còn. Những ký ức ngọt ngào ấy, giờ đây trở thành những mũi kim đâm vào tim anh, khiến anh đau đớn đến tột cùng.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức, như thể đang cố gắng hít thở sự dũng khí cuối cùng còn sót lại. Chiếc điện thoại trong tay anh nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì sức nặng của quyết định. Anh đã từng là một người đàn ông quyết đoán trong công việc, nhưng trước Lê An, anh luôn e dè, chần chừ. Sự chậm trễ ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa. "Nếu như ngày đó... nếu như anh nói sớm hơn một chút..." Hàng ngàn câu hỏi "nếu như" cứ thế dồn dập ập đến, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Anh không thể quay ngược thời gian. Điều duy nhất anh có thể làm bây giờ là đối mặt, dù kết quả có tàn nhẫn đến đâu. Anh đã không gõ cửa nhà cô vào đêm trước đám cưới, để tình yêu hóa thành tiếc nuối. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ dường như đã chấm dứt, anh lại muốn thử một lần nữa, dù chỉ là một tiếng gọi trong vô vọng. Ánh mắt anh đầy đau khổ và tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tia cố chấp cuối cùng.

***

Trần Hạo đưa ngón tay run rẩy bấm số. Tiếng chuông điện thoại kéo dài, vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của công viên khi hoàng hôn dần buông. Mỗi tiếng "reng... reng..." như một nhát dao cứa vào từng thớ thịt, từng dây thần kinh của anh. Anh lắng nghe, nín thở, hy vọng, rồi lại tuyệt vọng khi tiếng chuông vẫn cứ đều đặn, không có hồi đáp. Trái tim anh đập thình thịch, mạnh đến mức anh có thể cảm nhận được nó đang xé toạc lồng ngực. Anh sợ, sợ rằng cô sẽ không nhấc máy, sợ rằng cơ hội cuối cùng này cũng sẽ tan biến như bọt biển.

Rồi đột nhiên, tiếng chuông ngắt. Một giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo vang lên từ đầu dây bên kia, nhưng không còn chút thân mật nào như xưa. Nó phẳng lặng, xa cách, như thể cô đang nói chuyện với một người xa lạ, một đối tác làm ăn.

"Alo?"

Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, nhưng không phải là sự hân hoan mà là một nỗi sợ hãi tê dại. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở, giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức.

"An à... Em vẫn khỏe chứ?" Giọng anh vẫn run nhẹ, không thể che giấu được sự căng thẳng. Anh cắn chặt môi dưới, chờ đợi.

Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, một sự im lặng khiến Trần Hạo cảm thấy như cả thế kỷ trôi qua. Anh có thể hình dung ra Lê An đang cau mày nhẹ, hoặc đang cố gắng nhớ xem số này là của ai. Rồi giọng cô lại vang lên, vẫn giữ sự bình thản đến đáng sợ.

"Vâng, em vẫn khỏe. Anh... anh gọi có chuyện gì không?"

Chỉ một câu hỏi đơn giản, nhưng nó như một bức tường vô hình, dựng lên giữa hai người. Không có "Anh Hạo à," không có sự vồn vã, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một mối quan hệ đã từng thân thiết đến mức tưởng chừng như không thể tách rời. Trần Hạo cảm thấy trái tim mình thắt lại, đau nhói. Cô ấy đã thay đổi rồi. Anh nhận ra điều đó, một cách rõ ràng và phũ phàng.

"Anh... anh về thị trấn rồi," anh nói, cố gắng để giọng mình không bị bóp nghẹt. Anh mong chờ một chút ngạc nhiên, một chút vui mừng, hay ít nhất là một câu hỏi thăm về chuyến đi. Nhưng đáp lại anh chỉ là một câu nói cụt ngủn, như thể anh vừa thông báo một sự thật hiển nhiên không mấy quan trọng.

"Ồ. Sao anh không báo trước? Em... em đang hơi bận."

"Đang hơi bận." Ba từ ấy như những mũi kim châm vào tai Trần Hạo. Hơi bận ư? Hay là không muốn gặp? Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong lòng, lạnh hơn cả cơn gió heo may đang thổi mạnh. Anh cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự quan tâm, sự dịu dàng của Lê An trong giọng nói ấy, nhưng không có. Chỉ còn lại sự khách sáo, lịch sự nhưng thiếu đi sự ấm áp của quá khứ. Nó giống như một bông hoa đã héo úa, dù vẫn giữ được hình dáng nhưng hương sắc đã hoàn toàn biến mất.

"Anh... anh muốn gặp em một lát được không?" Trần Hạo đánh liều, biết rằng câu hỏi này có thể sẽ là dấu chấm hết.

Lê An lại im lặng. Lần này, sự im lặng kéo dài hơn, khiến Trần Hạo cảm thấy nghẹt thở. Anh nghe thấy tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây, tiếng một chiếc xe máy chạy vụt qua ở xa. Anh chờ đợi, hy vọng một phép màu.

"Chắc là không được rồi anh Hạo. Dạo này em bận lắm, với lại... cũng không có gì để nói cả."

Những lời nói không thành. Lời nói của Lê An, dù nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, đè bẹp mọi hy vọng mong manh của Trần Hạo. Không có gì để nói ư? Anh có quá nhiều điều muốn nói, quá nhiều điều muốn giải thích, muốn xin lỗi. Nhưng cô thì không. Cô đã đóng chặt cánh cửa ấy lại. "Em đã thay đổi rồi," anh nghĩ, một sự thật đau đớn mà anh không thể chối cãi. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một vực thẳm, sâu hun hút và không thể nào vượt qua. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, để cô tự mình bước qua vực thẳm ấy, tìm một bến đỗ an yên mới.

***

Trong căn phòng khách ấm cúng của mình, Lê An ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc, tay trái cầm chiếc điện thoại, tay phải vẫn giữ nguyên cuốn sách đang đọc dở. Giọng cô vẫn giữ sự bình thản, điềm đạm, nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy một sự mệt mỏi nhất định khi nghe giọng Trần Hạo. Tiếng nói của anh, từng là âm thanh quen thuộc nhất, giờ đây lại mang theo một gánh nặng của quá khứ, một gánh nặng mà cô đã cố gắng đặt xuống. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần nhường chỗ cho bóng đêm, những ánh đèn đường bắt đầu le lói thắp sáng con phố quen thuộc.

"Dạ, công việc của em vẫn ổn. Anh giữ gìn sức khỏe nhé." Cô nói, đôi mắt vẫn hướng ra ngoài, không nhìn vào cuốn sách hay chiếc điện thoại. Cô đã học cách giữ cho cảm xúc của mình không bộc lộ ra ngoài, học cách tạo ra một lớp vỏ bọc bình thản để tự bảo vệ mình khỏi những nỗi đau đã qua. Khi Trần Hạo hỏi về việc gặp mặt, cô biết mình phải dứt khoát. Cô không muốn thêm một lần nào nữa để bản thân phải chìm trong những tiếc nuối và hoài niệm. Quá khứ đã khép lại, và cô đã chọn con đường của riêng mình. Nguyễn Hoàng Huy đã cho cô sự bình yên, sự quan tâm mà cô hằng khao khát, thứ mà Trần Hạo đã vô tình bỏ lỡ.

"Chắc là không được rồi anh Hạo. Dạo này em bận lắm, với lại... cũng không có gì để nói cả."

Câu nói ấy, dù nghe có vẻ đơn giản, lại chứa đựng toàn bộ sự dứt khoát của Lê An. Cô không cần phải giải thích dài dòng, không cần phải biện minh. Sự bận rộn là một lý do hợp lý, và "không có gì để nói cả" là sự thật phũ phàng nhất. Cô biết Trần Hạo sẽ đau lòng, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể cứ mãi là người chờ đợi, là bến đỗ an yên không cần vun đắp của anh. Cô đã chờ đợi quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều sự im lặng và thờ ơ. Giờ đây, cô đã tìm thấy một bến đỗ khác, một bến đỗ mà cô được trân trọng và quan tâm mỗi ngày. Sự lạnh nhạt và xa cách của cô trong cuộc gọi này là dấu hiệu rõ ràng cho thấy cô đã thực sự "buông" Trần Hạo, đã chấp nhận một cuộc sống mới, không còn anh.

Cô nghe thấy tiếng thở dài nặng nề từ đầu dây bên kia, rồi một tiếng "tút" dài báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Lê An đặt điện thoại xuống bàn, nhẹ nhàng như đặt xuống một gánh nặng vô hình. Cô thở dài nhẹ nhõm, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và sự giải thoát. Cảm giác khó chịu thoáng qua lúc nãy dần tan biến, nhường chỗ cho sự bình yên trở lại. Cô lật dở trang sách đang đọc, cố gắng tập trung vào câu chuyện, nhưng tâm trí cô vẫn lơ lửng một chút. Hình ảnh Trần Hạo trong ký ức của cô đã trưởng thành, không còn chút dấu vết của cậu thiếu niên năm xưa. Nhưng cô cũng đã trưởng thành, đã học cách tự bảo vệ mình. Tâm lý Lê An đã trở nên vững vàng hơn, thực tế hơn. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết chờ đợi.

Cô biết, cuộc gọi này có lẽ là lần cuối cùng họ nói chuyện một cách "riêng tư" như vậy. Sau này, nếu có gặp lại, có lẽ chỉ là những lời chào hỏi xã giao, lịch sự nhưng đầy xa cách. Cô đã mất quá nhiều thời gian để chữa lành những vết thương do sự vô tâm của Trần Hạo gây ra. Cô không muốn những vết thương ấy lại bị khoét sâu thêm. Dù có một chút buồn man mác len lỏi, nhưng sự bình yên mà cô đang có bên Nguyễn Hoàng Huy là thật, và cô sẽ không đánh đổi nó. Cô đã chọn con đường này, và cô sẽ đi đến cùng.

***

Trần Hạo cúp máy, thế giới xung quanh anh như sụp đổ hoàn toàn. Chiếc điện thoại cũ trong tay anh vẫn còn hơi ấm, nhưng lòng anh thì lạnh buốt. Giọng nói của Lê An, sự xa cách trong từng lời nói, sự dứt khoát không cần giải thích... tất cả như một nhát dao cuối cùng kết liễu những hy vọng mong manh của anh. Tiếng gió mạnh hơn, thổi lùa qua tán cây, tạo thành những âm thanh rít gào như tiếng khóc than của chính anh. Mùi đất ẩm và lá cây khô trong công viên giờ đây trở nên ngột ngạt, khó chịu. Ánh sáng yếu ớt của đèn đường bắt đầu le lói, nhưng không thể xua đi bóng tối bao trùm tâm hồn anh.

"Không có gì để nói ư? An... em đã thay đổi rồi. Em đã không còn là của anh nữa rồi." Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió, vỡ vụn thành từng mảnh. Mỗi từ ngữ của cô đều như một lời khẳng định tàn nhẫn rằng anh đã thua cuộc, thua một cách thảm hại. Anh đã cố chấp tin rằng tình yêu của họ sẽ mãi mãi bền vững, rằng Lê An sẽ luôn ở đó chờ đợi anh. Nhưng thực tế đã đập tan ảo tưởng đó một cách không thương tiếc. Cô đã tự tìm thấy bình yên của riêng mình, và bình yên đó không có anh. Nụ cười rạng rỡ của cô bên Nguyễn Hoàng Huy trong quán cà phê hôm qua lại hiện về, như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết. Anh đã nhìn thấy sự bình yên đó, sự ổn định mà anh đã không thể mang lại cho cô.

Trần Hạo gục mặt vào hai bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió và sự trống rỗng trong lòng. Anh giữ chặt chiếc điện thoại, như thể đó là sợi dây liên kết cuối cùng đã bị cắt đứt, một kỷ vật của một tình yêu đã chết. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với sự lạnh buốt của gió đêm. Đó không chỉ là nước mắt của sự đau khổ, mà còn là nước mắt của sự hối hận tột cùng. Anh đã "chậm một nhịp", một nhịp quá dài, quá đau đớn, để rồi giờ đây phải đối mặt với hậu quả không thể vãn hồi.

Anh nhớ lại những lần Lê An từ chối một cuộc gọi của anh vì đang đi chơi với Huy, những tin nhắn chúc mừng thành công từ cô nhưng lại mang một vẻ xa cách đến lạ lùng. Anh đã bỏ qua những tín hiệu đó, đã quá vô tâm, quá mải mê với sự nghiệp mà anh nghĩ là sẽ mang lại tương lai cho cả hai. Nhưng anh đã lầm. Anh đã xây dựng một lâu đài trên cát, mà không hề biết rằng bến đỗ an yên của anh đã không còn ở đó.

Giờ đây, anh không còn biết mình nên làm gì. Tiếp tục chiến đấu một cách tuyệt vọng, hay hoàn toàn chìm vào nỗi đau và chấp nhận mất mát? Lê An đã không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tự bảo vệ mình khỏi nỗi đau, đã tìm thấy một con đường mới. Sự lạnh nhạt và xa cách của Lê An trong cuộc gọi này là dấu hiệu rõ ràng cho thấy cô đã thực sự "buông" Trần Hạo. Khoảng cách vật lý và khoảng cách cảm xúc giờ đây đã trở thành một hố sâu ngăn cách hai người, một hố sâu do chính tay anh tạo ra.

Tất cả những gì còn lại là sự tiếc nuối, day dứt khôn nguôi về "nếu năm đó nói sớm hơn một chút…". Nhưng không có "nếu như" nào cả. Chỉ có hiện tại phũ phàng, và một Trần Hạo đã đánh mất tất cả. Tương lai của anh, giờ đây, là một khoảng trống vô định, một mảnh đất khô cằn không có hình bóng của Lê An.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free