Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 426: Bình Yên Nơi Bến Đỗ

Bên ngoài khung cửa sổ kính trong suốt, bình minh đang nhẹ nhàng đánh thức thị trấn ven sông. Không phải là thứ ánh sáng chói chang, hối hả của đô thị, mà là một thứ nắng dịu dàng, mơn trớn, như thể ngại ngùng làm phiền giấc ngủ của vạn vật. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua khe cửa, vẽ thành những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ, đậu lại trên bức tường màu kem ấm áp. Trong căn phòng ngủ nhỏ xinh, tràn ngập mùi hương thoảng nhẹ của hoa nhài từ chậu cây đặt trên bệ cửa sổ và mùi sữa non thanh khiết từ em bé, Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt nâu nhạt từ từ hé mở.

Cô không vội vàng thức dậy ngay. Hơi ấm từ cơ thể bé An Nhiên đang cuộn tròn bên cạnh, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt vạt áo của cô, như một sợi dây vô hình níu giữ cô ở lại với khoảnh khắc bình yên này. Lê An nhẹ nhàng nghiêng người, ngắm nhìn con gái bé bỏng. Bé An Nhiên, giờ đây đã tròn một tuổi rưỡi, bụ bẫm và đáng yêu, mái tóc tơ mềm mại vương trên vầng trán nhỏ, đôi môi chúm chím hé mở, phát ra tiếng thở đều đặn như một bản nhạc ru êm ái nhất. Nụ cười an nhiên trên môi con bé, dù là trong mơ, cũng đủ để xua tan mọi mệt mỏi, mọi ưu phiền. Từ ngày có An Nhiên, cuộc sống của Lê An đã rẽ sang một lối hoàn toàn khác, một lối đi mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ bước tới, nhưng giờ đây lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Cái cảm giác trống rỗng, những đêm dài thao thức với nỗi nhớ và sự chờ đợi mỏi mòn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự bận rộn đáng yêu của một người mẹ. Cô hôn nhẹ lên trán con, một nụ hôn của tình yêu thương vô bờ bến và sự biết ơn sâu sắc. Cô biết, đây chính là "bến đỗ bình yên" mà bấy lâu nay cô tìm kiếm, một bến đỗ không cần sự mãnh liệt hay những lời hứa hẹn xa vời, mà chỉ cần sự chân thành và hiện hữu mỗi ngày.

Lê An khẽ khàng rời giường, từng động tác nhẹ nhàng đến mức không làm An Nhiên thức giấc. Cô đứng bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sớm mai. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng còi xe máy lướt qua đường làng, tiếng rao hàng của một bà lão bán xôi, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Nó khác xa với sự ồn ào, hối hả của thành phố lớn mà cô từng có dịp ghé qua, nơi mà Trần Hạo đang ngày ngày vật lộn với những tham vọng và vinh quang của riêng anh.

Cô bước xuống bếp, nơi ánh đèn đã bật sáng và mùi thơm của hành phi, của cháo gà đang lan tỏa khắp không gian. Bà Hiền, mẹ chồng cô, đang đứng bên bếp, mái tóc hoa râm được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu ánh lên vẻ hiền từ. Bà quay lại, mỉm cười khi thấy cô: "Con An dậy rồi à? Sao không ngủ thêm chút nữa? Để mẹ làm cho." Giọng nói của bà vẫn ấm áp và đầy quan tâm như ngày nào, một thứ âm thanh xoa dịu tâm hồn Lê An mỗi khi cô cảm thấy lạc lõng hay bối rối.

Lê An cười nhẹ, tiến lại gần, vòng tay qua eo bà: "Con muốn học mẹ ạ, để tự tay chăm sóc gia đình mình." Cô nói, giọng điệu dịu dàng nhưng chất chứa sự chân thành. Kể từ khi về làm dâu, Lê An đã học được rất nhiều từ mẹ chồng. Không chỉ là cách nấu nướng, mà còn là cách vun vén gia đình, cách đối nhân xử thế, và quan trọng hơn cả, là cách tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, giản dị nhất. Bà Hiền là một người phụ nữ tuyệt vời, không chỉ yêu thương con trai mà còn coi Lê An như con gái ruột. Sự dịu dàng, quan tâm của bà đã giúp Lê An xoa dịu những vết thương lòng từ quá khứ, và dần dần, lấp đầy "khoảng trống vô hình" mà trước đây cô vẫn luôn cảm nhận.

Bà Hiền mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào tay cô: "Con bé này, ngoan quá. Thôi, lại đây mẹ chỉ cho cách nêm nếm cháo cho vừa miệng. Huy nó thích ăn cháo gà hành phi lắm đấy." Bà Hiền vừa nói vừa chỉ dẫn, Lê An chăm chú lắng nghe, đôi mắt sáng lên vẻ thích thú. Cô cảm thấy bàn tay mình, từng quen với việc lật giở những trang sách hay gõ bàn phím, giờ đây lại khéo léo hơn khi cầm dao, cầm đũa. Cảm giác được tự tay chuẩn bị bữa ăn cho những người mình yêu thương, được nhìn thấy họ ăn ngon miệng, đối với cô, đó là một loại hạnh phúc khó tả, một thứ hạnh phúc mà những thành công hay danh vọng của thế gian khó lòng sánh bằng.

Khi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua ô cửa sổ nhà bếp, Nguyễn Hoàng Huy bước xuống nhà. Anh vẫn vậy, dáng người cao ráo, gương mặt sáng sủa, nụ cười hiền hậu luôn thường trực. Vừa thấy anh, bé An Nhiên từ trên phòng, đã thức dậy và bò lồm cồm xuống theo, bi bô gọi "Bố! Bố!". Hoàng Huy lập tức cúi xuống, bế bổng con gái lên, hôn chụt một cái vào má phúng phính của con bé. "An Nhiên của bố, dậy ăn sáng nào con," anh nói, giọng nói ấm áp, tràn đầy tình yêu thương. An Nhiên cười khanh khách, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm cúng, tiếng trò chuyện rộn rã, tiếng cười khúc khích của An Nhiên, tiếng đũa bát va chạm nhẹ nhàng. Ông Phúc, bố chồng cô, một người đàn ông trầm tính nhưng ánh mắt luôn dõi theo mọi thành viên trong gia đình với vẻ hài lòng, cũng đã ngồi vào bàn. Ông gật đầu chào Lê An, khẽ mỉm cười khi thấy cô chăm chú đút cháo cho An Nhiên. Nhìn cảnh tượng ấy, Lê An cảm thấy một dòng ấm áp chảy tràn trong lồng ngực. Đây không chỉ là một bữa ăn, mà là biểu tượng của một cuộc sống trọn vẹn, nơi mỗi khoảnh khắc đều được lấp đầy bằng tình yêu thương và sự quan tâm. Cô nhìn Hoàng Huy, anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu và trân trọng. Một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười thầm, đủ để hai người cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa họ. Cô biết mình đã không "sai một bước" khi lựa chọn anh, và cũng không "lỡ cả một đời" mà ngược lại, cô đã tìm thấy một cuộc đời mới, đẹp đẽ hơn.

Sau bữa trưa, khi bé An Nhiên đã ngủ say trong nôi, Lê An cùng bà Hiền ra vườn. Khu vườn nhỏ phía sau nhà, dưới bàn tay chăm sóc của bà Hiền, luôn xanh tốt và rực rỡ sắc màu. Những luống rau cải, xà lách mơn mởn, những giàn bầu, giàn bí trĩu quả, và đặc biệt là những chậu hoa đủ loại: hồng, lan, cúc, tỏa hương thơm dịu mát trong gió chiều. Mùi đất ẩm, mùi hoa cỏ thanh khiết quyện vào nhau, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ bên ngoài.

Bà Hiền đội chiếc nón lá cũ, tay cầm cái bay nhỏ, khom lưng chăm sóc những cây hoa. Lê An đi theo sau, học hỏi từng chút một. "Con An thấy không, cây này phải tưới nước vào gốc chứ không tưới lên lá. Tưới lên lá dễ bị bệnh nấm lắm," bà Hiền nhẹ nhàng chỉ dẫn, giọng nói vẫn điềm đạm và kiên nhẫn. Lê An chăm chú lắng nghe, gật đầu lia lịa. "Dạ, con nhớ rồi ạ. Trông đơn giản mà cũng nhiều điều cần học hỏi quá mẹ nhỉ." Cô nói, rồi khẽ khàng quỳ xuống, dùng tay vun xới đất quanh gốc cây cà chua, cảm nhận từng hạt đất tơi xốp, mát lạnh dưới đầu ngón tay.

Trước đây, Lê An chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày làm những công việc chân lấm tay bù như thế này. Thời còn ở thị trấn, cô chỉ biết học hành, rồi lớn lên mơ mộng về một cuộc sống khác, một cuộc sống có lẽ là sôi động hơn, hiện đại hơn. Nhưng giờ đây, khi đôi tay cô quen dần với việc vun xới, nhổ cỏ, cô lại tìm thấy một niềm vui lạ lùng, một sự kết nối sâu sắc với tự nhiên. Cô nhìn những mầm cây non nớt vươn lên, nhìn những bông hoa hé nở, cảm nhận được sự sống đang len lỏi trong từng ngọn cỏ, từng chiếc lá. Nó giống như cuộc đời cô vậy, từ những hạt mầm tưởng chừng yếu ớt, đã vươn lên mạnh mẽ, kết trái ngọt ngào.

"Con An khéo tay, đảm đang lắm." Tiếng ông Phúc vang lên từ hiên nhà, khiến Lê An giật mình quay lại. Ông Phúc ngồi đó, trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay cầm tờ báo, nhưng ánh mắt lại hướng về phía hai người phụ nữ trong vườn. Một nụ cười hiền hậu nở trên môi ông, một nụ cười không nói nên lời nhưng chứa đựng tất cả sự hài lòng và yêu thương. Lê An cười ngượng, hai má ửng hồng. Cô biết ông Phúc ít nói, nhưng ông luôn quan sát và ghi nhận mọi nỗ lực của cô. Sự chấp nhận và yêu thương của gia đình chồng đã giúp cô hoàn toàn xóa bỏ mọi "khoảng cách vô hình" mà cô từng cảm thấy khi bước vào một môi trường mới.

Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây ổi, tiếng chim hót đâu đó từ bụi tre, tiếng ve sầu râm ran báo hiệu buổi chiều đang dần buông. Lê An ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man trên má. Cô hít sâu mùi hương của hoa lài, của đất, của nắng. Sự bình yên này, sự giản dị này, chính là thứ hạnh phúc đích thực mà cô từng khao khát. Nó không phải là một tình yêu cháy bỏng, không phải là những chuyến đi xa hoa, mà là những khoảnh khắc được sống trọn vẹn, được yêu thương và được cống hiến cho gia đình. Cô không còn cảm thấy hối tiếc về bất cứ điều gì đã qua. "Nếu như ngày đó" không còn là một câu hỏi dằn vặt, mà chỉ là một mảnh ký ức đã xếp gọn gàng trong ngăn tủ thời gian. Hiện tại, cô đã có tất cả, một gia đình ấm áp, một người chồng yêu thương, và một cô con gái bé bỏng là biểu tượng của tình yêu và sự khởi đầu mới.

Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, nhuộm vàng cả một góc trời, Lê An và Hoàng Huy đưa bé An Nhiên ra công viên thị trấn dạo mát. Đây là một thói quen mà cả gia đình thường duy trì, đặc biệt là vào những buổi chiều cuối tuần. Công viên không quá rộng lớn, nhưng rợp bóng cây xanh mát, có một con suối nhỏ chảy ngang qua và những chiếc ghế đá nằm rải rác dưới tán bàng cổ thụ. Tiếng cười nói của trẻ con vang vọng khắp nơi, tiếng người lớn trò chuyện râm ran, tạo nên một bức tranh sống động và ấm áp.

Bé An Nhiên, với đôi chân mũm mĩm, chạy nhảy tung tăng trên thảm cỏ xanh mướt, mái tóc tơ bay bay trong gió. Con bé bi bô chỉ trỏ vào những chú chim đang nhảy nhót trên cành cây, rồi lại reo lên sung sướng khi thấy một đàn bướm đủ màu sắc bay lượn. "Bướm! Bướm!" An Nhiên chỉ tay, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ thích thú. Hoàng Huy cúi xuống, bế bổng con bé lên vai, để An Nhiên có thể chạm vào những cánh hoa phượng đỏ rực. "Đúng rồi, bướm đó con gái. Con gái bố có thích bướm không?" Anh nói, giọng dịu dàng, trìu mến.

Lê An đi bên cạnh, ánh mắt cô dõi theo hai bố con, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Cô đưa tay nắm chặt bàn tay của Hoàng Huy, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang. Anh là chỗ dựa vững chắc của cô, là người đàn ông đã đến đúng lúc, lấp đầy những khoảng trống mà cô từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ được lấp đầy. Hoàng Huy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Em có thích cuộc sống thế này không, An?" Anh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió chiều.

Lê An khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy. Hương thơm dịu nhẹ từ chiếc áo sơ mi của anh, mùi gió thoảng từ dòng sông gần đó, và mùi cỏ cây xanh mát, tất cả hòa quyện tạo nên một cảm giác an toàn và thân thuộc đến lạ. "Vâng, rất thích. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm thấy sự bình yên như thế này," cô trả lời, giọng nói thì thầm như một lời thú nhận chân thành từ sâu thẳm trái tim. Cô không cần phải nói quá nhiều, chỉ một câu nói đơn giản ấy cũng đủ để anh hiểu được tất cả những gì cô đang cảm nhận.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên cảnh vật. Những tia nắng cuối ngày chiếu rọi lên chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của Lê An. Đó là một chiếc nhẫn đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng nó mang một ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cô. Nó không chỉ là biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết với Hoàng Huy, mà còn là lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô, cho con đường mà cô đã dứt khoát bước đi. Không còn những dằn vặt của "nếu như ngày đó", không còn sự tiếc nuối về "lời nói không thành" hay "chậm một nhịp" của ai đó. Giờ đây, cô đã có tất cả những gì mình cần: một gia đình, một mái ấm, và một tình yêu chân thành.

Hoàng Huy siết nhẹ tay cô, anh cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu cô một cách dịu dàng. An Nhiên trên vai anh, bi bô nói những câu không rõ nghĩa, nhưng lại khiến không khí trở nên sống động hơn bao giờ hết. Lê An ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu, từ vàng cam sang tím nhạt, rồi dần chìm vào bóng đêm. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể cô, từ trái tim đến từng đầu ngón tay. Cô đã tìm thấy "bến đỗ bình yên" của đời mình, một bến đỗ không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng lại tràn đầy tình yêu thương và hạnh phúc.

Trong khoảnh khắc ấy, Lê An biết rằng, dù cuộc đời có những khúc quanh, có những "sai một bước" tưởng chừng như "lỡ cả một đời", nhưng đôi khi, chính những bước lỡ ấy lại mở ra một con đường mới, một cánh cửa mới dẫn đến một hạnh phúc giản dị mà trọn vẹn hơn. Cô mỉm cười, nụ cười thanh thoát và bình yên, hoàn toàn khác với những nụ cười gượng gạo hay che giấu nỗi buồn của quá khứ. Cô đã thực sự buông bỏ, đã thực sự bước tiếp, và đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong vòng tay của gia đình nhỏ này. Bé An Nhiên, đang líu lo trên vai bố, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho một khởi đầu mới, một tương lai rạng rỡ mà cô đã tự tay vun đắp.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free