Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 425: Vinh Quang Cô Độc
Trăng non đã bắt đầu treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, như một mảnh bạc mỏng manh. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy, xa xăm và huyền ảo, báo hiệu một đêm tĩnh lặng. Lê An biết, cuộc đời là một hành trình dài với nhiều ngã rẽ, và cô đã chọn con đường của mình. Cô đã không "sai một bước" nữa, mà đã vững vàng bước đi trên con đường của sự lựa chọn, của sự trưởng thành. Một sự bình yên thấm đẫm, một cuộc sống mà cô đã tự tay kiến tạo, không còn là những "nếu như", chỉ còn là "hiện tại".
***
Cùng lúc đó, tại một phòng họp chiến lược trên tầng ba mươi của tòa nhà Trần Thịnh, thành phố đang vào giai đoạn hoàng hôn, Trần Hạo đứng trên bục danh dự, ánh đèn flash từ những chiếc máy ảnh của phóng viên và điện thoại của đồng nghiệp liên tục lóe sáng, chiếu thẳng vào gương mặt anh. Không khí trong căn phòng hình oval rộng lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng và những chiếc ghế da cao cấp, trở nên đặc quánh bởi mùi cà phê nồng, mùi giấy mới từ những tập tài liệu vừa in, và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp từ các vị lãnh đạo. Mặc dù hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất để giữ cho nhiệt độ luôn ở mức hoàn hảo, Trần Hạo vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ gió, mà từ một cảm giác trống rỗng sâu thẳm bên trong.
Anh Long, người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với bộ vest màu than và chiếc cà vạt lụa tinh tế, đứng cạnh Trần Hạo, một tay đặt lên vai anh, ánh mắt sắc bén nhưng tràn đầy sự tự hào. "Đây là thành quả xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của Hạo," Anh Long nói, giọng trầm ấm, vang vọng qua hệ thống loa được lắp đặt chuyên nghiệp. "Anh tự hào về cậu! Dự án ‘Tương Lai Số’ này không chỉ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty mà còn khẳng định vị thế dẫn đầu của chúng ta trên thị trường. Hạo đã chứng minh được tài năng xuất chúng và khả năng lãnh đạo tuyệt vời của mình." Tiếng vỗ tay vang dội, kéo dài không ngớt, hòa cùng tiếng slide trình chiếu hình ảnh những con số ấn tượng trên màn hình lớn.
Trần Hạo nở một nụ cười chuyên nghiệp, một nụ cười mà anh đã phải tập luyện rất nhiều lần trước gương, để nó trông thật tự nhiên và lịch sự, dù trong lòng chẳng hề có chút hân hoan nào. Nụ cười ấy chỉ là một lớp mặt nạ mỏng manh, che giấu sự gượng gạo và mệt mỏi đã ăn sâu vào từng thớ thịt. Anh cúi đầu nhẹ, một cử chỉ đầy khiêm tốn, rồi bắt tay Anh Long một cách dứt khoát. "Cảm ơn anh Long, cảm ơn mọi người," anh đáp, giọng nói trầm, đều đều, thiếu đi sự nhiệt huyết mà người ta mong đợi từ một người vừa đạt được thành công vang dội. "Đây là thành công của cả tập thể. Tôi chỉ là người may mắn được đứng ở vị trí này để cùng mọi người hiện thực hóa tầm nhìn chung." Lời nói của anh khách sáo, súc tích, không một chút dư thừa, nhưng cũng không để lộ bất kỳ cảm xúc thật nào. Anh nhìn lướt qua đám đông đang vỗ tay, ánh mắt anh không dừng lại ở bất kỳ ai, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó vô hình, hoặc cố tránh né một sự thật nào đó.
Trong đám đông, Hải Yến, cô đồng nghiệp xinh đẹp, thông minh với mái tóc đen dài và bộ váy công sở chỉn chu, đang đứng cạnh Minh, một chàng trai trẻ trung, năng động. Ánh mắt cô dõi theo Trần Hạo với một sự ngưỡng mộ không giấu diếm. "Anh Hạo thật sự quá giỏi..." cô thì thầm, giọng nói pha chút thán phục và cả một nỗi niềm riêng tư không tên. Minh gật đầu lia lịa, vẻ mặt lanh lợi ánh lên sự nhiệt tình. "Đúng vậy! Anh ấy là thần tượng của em mà. Từ ngày vào công ty, anh ấy chưa bao giờ khiến mọi người thất vọng." Cả hai đều không nhận ra, dưới lớp vỏ bọc thành công rực rỡ ấy, Trần Hạo đang cảm thấy như một con rối, đang diễn một vở kịch mà chính anh cũng không biết hồi kết.
Ánh sáng trắng từ đèn LED trên trần nhà phản chiếu trên mặt bàn họp, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa lạnh lẽo. Trần Hạo cảm thấy mình như đang bị đóng khung trong một bức tranh hoàn hảo, nhưng thiếu đi linh hồn. Thành công này, sự tán dương này, những con số ấn tượng này… tất cả dường như không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lồng ngực anh. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học "bên bờ sông cũ", nơi tiếng cười của Lê An và anh vang vọng, nơi những ước mơ đơn sơ được dệt nên. Khi ấy, anh đã nghĩ rằng thành công là chìa khóa mở ra mọi cánh cửa, nhưng giờ đây, anh nhận ra cánh cửa duy nhất mà anh thực sự muốn mở đã vĩnh viễn khép lại.
Anh Long tiếp tục phát biểu, nhưng tai Trần Hạo dường như chỉ nghe thấy một tiếng ù ù kéo dài. Anh cúi đầu một lần nữa, cảm nhận sức nặng của tấm bằng khen trên tay, nặng trĩu như một gánh nặng vô hình. Những ánh mắt ngưỡng mộ xung quanh, những lời chúc tụng hoa mỹ, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh nhớ đến câu nói của Lê An, "Thích thì không đủ." Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh đang phải trả giá cho sự chậm trễ ấy bằng chính những "vinh quang cô độc" này. Thành phố này, dù không ngủ, dù cơ hội luôn hiện hữu như lời Anh Long thường nói, vẫn không thể mang lại cho anh điều anh thực sự khao khát. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Nỗi buồn âm ỉ, như một con sông ngầm chảy xiết dưới lớp băng dày, bắt đầu thấm đẫm tâm hồn anh.
***
Sau buổi lễ chúc mừng thành công, Trần Hạo lịch sự từ chối lời mời đi ăn mừng của đồng nghiệp, viện cớ có việc gấp. Anh biết Hải Yến đã nhìn anh với ánh mắt có chút thất vọng, nhưng anh không thể làm gì khác. Anh không muốn tham gia vào bất kỳ cuộc vui nào mà anh cảm thấy xa lạ, không thuộc về. Thay vào đó, anh tìm đến sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh, một không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt với hàng rào bảo vệ cao bằng kính cường lực. Đây là nơi ít người lui tới, một chốn ẩn mình giữa lòng thành phố ồn ào.
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời bao la. Gió trên cao thổi mạnh, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi không khí cao đặc trưng, lẫn với mùi kim loại và khói bụi thoảng qua từ dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như những nốt nhạc rời rạc, lạc lõng giữa tiếng gió rít. Trần Hạo đứng tựa vào lan can kính, nhìn xuống thành phố đang dần lên đèn. Hàng triệu ánh đèn bắt đầu nhấp nháy, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài đến vô tận. Thành phố này quả thực không ngủ, nó luôn hối hả, vội vã, giống như cuộc đời anh bây giờ.
Trong túi quần, chiếc điện thoại rung nhẹ. Anh lấy ra, màn hình hiện lên một tin nhắn chúc mừng ngắn gọn và khách sáo từ Lê An, gửi từ vài giờ trước. "Chúc mừng anh Hạo với dự án mới. Chúc anh ngày càng thành công." Chỉ vỏn vẹn một câu, không icon, không cảm xúc, chỉ là một sự lịch sự đến lạnh nhạt. Anh chỉ đọc lướt qua, không trả lời. Một cảm giác xa cách, trống rỗng dâng lên, như thể có một "khoảng cách vô hình" đang bao trùm lấy anh và cả thế giới xung quanh. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng mỗi lần nhận được tin nhắn từ Lê An, lòng anh vẫn nhói lên một nỗi đau âm ỉ.
Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Ánh mắt anh dõi theo những ánh đèn xe cộ đang di chuyển bên dưới, như những dòng chảy không ngừng nghỉ của thời gian. Thành công này... có ý nghĩa gì nếu không có ai để sẻ chia thật lòng? Không có Lê An để nhìn vào mắt cô, để thấy niềm vui trong ánh mắt cô khi anh kể về những thành quả của mình. Tin nhắn của em... giờ đây cũng chỉ là phép tắc, một nghi thức xã giao đơn thuần, không còn chút hơi ấm nào của tình thân, của tuổi thơ, của những ngày "bên bờ sông cũ".
Trần Hạo thở dài, làn hơi trắng xóa tan biến nhanh chóng trong không khí lạnh. Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, anh đã đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Cuối cùng, anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, sự lựa chọn ấy đang ăn mòn anh từng chút một. Lê An đã tìm thấy "bến đỗ an yên" của riêng mình, còn anh, anh đang đứng trên đỉnh cao của một tòa nhà chọc trời, giữa những "vinh quang cô độc", và cảm thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết.
Anh đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh. Chúng xa xôi, lạnh lẽo, giống như những ký ức về Lê An bây giờ. Đẹp đẽ, nhưng không thể chạm tới. "Nếu như ngày đó... anh đã không chọn như vậy," anh thì thầm, giọng nói bị gió cuốn đi, tan vào không gian vô tận. Nếu như anh đã đủ dũng cảm để nói ra "lời nói không thành" ấy sớm hơn, liệu mọi chuyện có khác? Câu hỏi ấy đã ám ảnh anh suốt bao năm qua, như một vết sẹo không thể lành. Anh đã "sai một bước", và cái bước sai lầm ấy đã khiến anh "lỡ cả một đời".
Mùi không khí cao, mùi kim loại, và một chút mùi khói bụi từ thành phố lướt qua mũi anh, gợi nhớ về những buổi chiều anh vùi mình vào công việc ở thành phố, bỏ quên đi những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn ngắn lại của Lê An. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp là tất cả, là mục tiêu duy nhất anh cần đạt được. Nhưng giờ đây, khi đã chạm tới đỉnh cao, anh nhận ra cái giá phải trả quá đắt. Anh có cả thế giới trong tay, nhưng lại đánh mất người con gái đã từng là cả thế giới của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh đèn thành phố, một biểu tượng của sự thành đạt, nhưng cũng là lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự lựa chọn. Anh cất điện thoại vào túi, không trả lời tin nhắn của Lê An, bởi anh biết, giờ đây, mọi lời nói đều đã quá muộn.
***
Đêm khuya, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình trên tầng cao nhất của tòa nhà. Căn hộ được thiết kế mở, với toàn bộ tường kính nhìn thẳng ra thành phố, mang lại một tầm nhìn ngoạn mục. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Nó là một không gian hoàn hảo, tinh tế, nhưng cũng lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí hoạt động êm ru, và tiếng tủ lạnh kêu vo ve trong bếp. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất, mùi da từ chiếc sofa nhập khẩu, thoang thoảng mùi nước hoa nam tính của chính anh, và đôi khi là mùi rượu vang từ quầy bar mini, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian sống xa hoa, nhưng tĩnh mịch.
Anh cởi bỏ bộ vest trịnh trọng, ném nó lên ghế sofa một cách bất cần. Chiếc cà vạt lụa rơi xuống sàn, cuộn tròn như một con rắn ngủ say. Anh bước chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, đi đến quầy bar. Rót cho mình một ly rượu mạnh, tiếng đá chạm vào thành ly thủy tinh trong suốt kêu leng keng, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành da, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ kính lớn, nơi thành phố vẫn thức, vẫn rực rỡ ánh đèn như một tấm thảm kim cương được dệt nên từ những ước mơ và tham vọng.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn, lấp lánh trên cổ tay anh, phản chiếu ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời. Nó là một biểu tượng không thể chối cãi của sự thành đạt, của sự giàu có mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng giờ đây, nó cũng là minh chứng cho sự cô độc. Anh đã có tất cả, thứ mà rất nhiều người đàn ông khác khao khát: tiền bạc, danh vọng, quyền lực. Nhưng anh lại không có gì. Không có một nụ cười ấm áp thật lòng chờ đợi anh ở nhà, không có một bàn tay dịu dàng chạm vào tay anh, không có một ánh mắt yêu thương để anh tựa vào.
Anh uống cạn ly rượu, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong vòm miệng, hòa lẫn với vị đắng của chính tâm hồn anh. Anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh va chạm khô khốc vang lên. Anh gục đầu vào lòng bàn tay, mái tóc đen rũ xuống che đi đôi mắt mỏi mệt. Hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh, không phải là Lê An của hiện tại, người đã bình yên bên bến đỗ mới, mà là Lê An của những ký ức tuổi thơ. Lê An với nụ cười rạng rỡ "bên bờ sông cũ", Lê An với đôi mắt to tròn khi anh kể về những ước mơ xa vời, Lê An với bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay anh khi anh đỡ cô dậy sau một lần vấp ngã. Những khoảnh khắc đơn giản nhưng đầy ắp tiếng cười, đầy ắp sự quan tâm thầm lặng ấy, giờ đây xa vời vợi, như những mảnh vỡ của một giấc mơ đã tan.
Anh nhận ra, sự giàu có và danh vọng mà anh đang nắm giữ không thể nào lấp đầy khoảng trống mà Lê An đã để lại trong trái tim anh. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần thành công, anh sẽ có tất cả, bao gồm cả quyền được yêu và được hạnh phúc. Nhưng anh đã "chậm một nhịp", anh đã không dám bày tỏ, đã để "lời nói không thành" chôn vùi trong lòng, và cuối cùng, anh đã đánh mất cô. "Vinh quang này... sao lại đắng chát đến thế?" anh tự hỏi, giọng khẽ khàng đến mức chính anh cũng không nghe rõ.
Nỗi hối tiếc gặm nhấm, như một con sâu bướm không ngừng đục khoét tâm hồn anh. "Nếu như... nếu như ngày đó anh đã không chọn như vậy..." Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của một quá khứ không thể thay đổi. Anh đã vùi mình vào công việc, vào những tham vọng nơi thành thị, để rồi nhận ra mình đã tạo ra một "khoảng cách vô hình" không chỉ giữa anh và Lê An, mà còn giữa anh và chính hạnh phúc của mình.
Trần Hạo có tất cả những gì một người đàn ông hiện đại khao khát, nhưng lại không có gì. Không có một mái ấm thật sự, không có một tình yêu trọn vẹn, không có một người bạn tâm giao để sẻ chia. Anh đã đạt được đỉnh cao sự nghiệp, nhưng lại phải sống trong sự xa cách cảm xúc, một "vinh quang cô độc" đến tận cùng. Dù có thể đạt được nhiều đỉnh cao hơn nữa, anh biết, khoảng trống mà Lê An để lại sẽ mãi mãi ở đó, như một lời nhắc nhở thường trực về "nếu như ngày đó", về "sai một bước, lỡ cả một đời". Anh gục đầu vào lòng bàn tay, cảm nhận sự trống rỗng ăn mòn từ bên trong, một sự trống rỗng mà không một ly rượu mạnh nào có thể xoa dịu, không một thành công nào có thể lấp đầy.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.