Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 424: Bến Đỗ Bình Yên

Những tia nắng đầu tiên của buổi sớm, nhạt nhòa và còn vương vấn sương đêm, nhẹ nhàng mơn trớn tấm rèm cửa trắng tinh trong căn phòng của Lê An. Chúng lướt qua khung cửa sổ, khẽ vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ, mang theo hơi thở trong lành của một ngày mới. Bên ngoài, tiếng chim sẻ ríu rít như một bản hòa ca quen thuộc, dịu dàng đánh thức phố phường còn ngái ngủ. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận sự ấm áp từ thân nhiệt người đàn ông nằm cạnh. Mùi hương trầm ổn của Nguyễn Hoàng Huy, pha lẫn chút mùi gỗ và vải lanh, quấn quýt quanh cô, mang đến một cảm giác an toàn và dễ chịu đến lạ thường. Anh vẫn đang say giấc, hơi thở đều đều, bờ vai rộng lớn tựa như một điểm tựa vững chãi, kiên cố mà cô có thể hoàn toàn dựa vào. Khẽ nở một nụ cười, không rạng rỡ chói chang như ánh bình minh, mà dịu dàng và mãn nguyện như dòng sông chảy lững lờ dưới nắng sớm, không ồn ào nhưng vẫn vẹn nguyên sức sống, Lê An lẳng lặng ngắm nhìn anh.

Cô nhẹ nhàng trượt khỏi giường, động tác uyển chuyển và cẩn trọng đến mức không hề tạo ra một tiếng động nhỏ, sợ làm phiền giấc ngủ của anh. Chiếc chăn lụa mỏng khẽ trượt xuống, để lộ vệt nắng đầu tiên đang mơn man trên tấm ga trải giường trắng muốt. Căn phòng ấm cúng, mọi vật dụng đều được sắp đặt ngăn nắp, gọn gàng, từ chiếc bàn trang điểm nhỏ xinh đến tủ quần áo màu gỗ sẫm, tất cả đều phản ánh phần nào tâm hồn thanh bình của chủ nhân. Một lọ hoa cúc họa mi nhỏ đặt trên bàn trang điểm, những cánh hoa trắng muốt còn đọng sương đêm, tỏa hương thoang thoảng, thanh khiết. Lê An bước đến bên cửa sổ, vén tấm rèm mỏng sang một bên, để ánh nắng ban mai tràn vào, phủ khắp căn phòng bằng một thứ ánh sáng vàng nhạt, dịu dàng và ấm áp. Khung cảnh bên ngoài là một con ngõ nhỏ vắng lặng của thị trấn, những mái nhà ngói đỏ tươi nằm ẩn mình dưới tán cây xanh rì, và xa xa, tiếng rao hàng buổi sớm vọng lại, trầm bổng như một khúc hát ru của cuộc sống. Cô hít thở thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể được đánh thức, tràn đầy năng lượng và sự sống.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Lê An bước vào bếp. Mùi cà phê rang xay thơm lừng đã bắt đầu lan tỏa từ chiếc máy pha cà phê tự động mà Hoàng Huy sắm cho cô. Anh luôn tỉ mỉ, chu đáo như thế, luôn quan tâm đến những thói quen và sở thích nhỏ nhặt của cô. Từng chi tiết nhỏ trong căn bếp đều được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ đến kinh ngạc, từ những chiếc bát đĩa sứ trắng tinh tươm được xếp ngay ngắn trên kệ đến những lọ gia vị được dán nhãn cẩn thận. Cô nhẹ nhàng lấy trứng gà từ tủ lạnh, thái vài lát xúc xích, chuẩn bị cho bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng. Tiếng dao thớt lạch cạch khe khẽ, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của buổi sớm, một âm thanh của cuộc sống gia đình ấm áp. Mùi cơm mới từ nồi cơm điện đã chín tới, hòa quyện với mùi cà phê đậm đà và chút bơ lạt từ chảo trứng đang sôi nhẹ, tạo nên một hương vị ấm áp, quen thuộc, đúng chuẩn "nhà", khiến lòng cô dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ.

Đúng lúc đó, Hoàng Huy cũng thức dậy. Anh bước vào bếp, tóc còn hơi rối, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn ánh lên vẻ hiền lành và ấm áp. Anh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, quần đùi thể thao, trông trẻ trung và gần gũi hơn nhiều so với hình ảnh chỉn chu khi đi làm. "Chào buổi sáng, bà xã," anh nói, giọng còn ngái ngủ nhưng vẫn rõ ràng và ấm áp, rồi vòng tay ôm nhẹ lấy cô từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào gáy khiến Lê An khẽ rùng mình, nhưng không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác an toàn, được che chở, được yêu thương. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi ấy, sự bình yên mà bấy lâu cô tìm kiếm. "Chào buổi sáng, anh yêu," cô đáp lại, giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào như mật.

"Em đang làm gì thế? Có cần anh giúp gì không?" Hoàng Huy hỏi, đôi tay vẫn ôm chặt cô, không muốn buông rời. Anh luôn như vậy, dù mệt mỏi hay bận rộn đến đâu, anh vẫn luôn thể hiện sự quan tâm chu đáo đến cô, từ những điều nhỏ nhặt nhất. Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Em làm xong gần hết rồi. Anh pha cà phê giúp em nhé?" Hoàng Huy buông cô ra, nhưng vẫn đứng cạnh, nhìn cô thoăn thoắt chuẩn bị bữa ăn với những động tác thành thạo, nhẹ nhàng. Anh đi đến máy pha cà phê, thành thạo chuẩn bị hai ly cà phê thơm phức. Tiếng nước sôi sùng sục, tiếng máy xay cà phê kêu ro ro, rồi mùi cà phê đậm đà lan tỏa khắp gian bếp, đánh tan mọi dấu vết của giấc ngủ còn sót lại, làm bừng tỉnh cả không gian.

Họ cùng nhau dọn bát đũa ra bàn ăn nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi vào bàn, làm ấm cả không gian, khiến bữa ăn trở nên lung linh hơn. Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng dễ chịu, thỉnh thoảng là những câu hỏi han nhỏ nhặt về công việc, về dự định trong ngày, không có những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ mãnh liệt, nhưng lại thấm đẫm sự quan tâm và gắn kết chân thành. Lê An nhìn Hoàng Huy đang tỉ mỉ gắp thức ăn cho cô, ánh mắt anh đầy yêu thương và trìu mến. Cô biết, tình yêu này không phải là ngọn lửa bùng cháy dữ dội như cô từng mơ ước khi còn là một cô gái trẻ, nhưng nó là một dòng suối mát lành, chảy đều đặn, vỗ về tâm hồn cô sau những cơn bão lòng của tuổi trẻ. Nó là một "bến đỗ an yên" mà cô đã khao khát bấy lâu, một nơi mà cô có thể đặt trọn niềm tin và sự bình lặng.

Bỗng, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Hoàng Huy nhanh chóng đứng dậy mở cửa. Bà Hiền, mẹ chồng của Lê An, đứng ngoài với nụ cười hiền hậu và ánh mắt ấm áp. Bà là một người phụ nữ phúc hậu, thân hình đầy đặn, ánh mắt luôn tràn đầy sự ấm áp và sự quan tâm chân thành. "Con trai, con dâu mẹ dậy rồi à? Mẹ mang chút bánh trái sang cho hai đứa đây," bà nói, giọng nói nhẹ nhàng và trìu mến, tay xách theo một giỏ nhỏ đựng đầy bánh rán và hoa quả tươi ngon. "Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc." Đó là câu mà bà vẫn thường nói với Lê An, từ những ngày đầu cô về làm dâu, và mỗi lần nghe, Lê An lại cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như được bao bọc bởi một tình yêu thương vô điều kiện.

"Mẹ vào đi ạ," Lê An đứng dậy, đón lấy giỏ bánh từ tay mẹ chồng. "Mẹ ăn sáng chưa? Mẹ ngồi xuống ăn cùng chúng con luôn nhé." Bà Hiền xua tay, "Mẹ ăn rồi, mẹ chỉ ghé qua xem hai đứa thế nào thôi. Nhìn hai đứa hạnh phúc là mẹ mừng rồi." Bà ngồi xuống ghế, ánh mắt dõi theo Lê An và Hoàng Huy, nụ cười vẫn thường trực trên môi, tràn đầy sự mãn nguyện. "Con An của mẹ khéo tay quá, làm bữa sáng trông ngon lành thế này." Lê An mỉm cười, cảm thấy trọn vẹn. Trong căn nhà này, cô không chỉ có một người chồng yêu thương, mà còn có một người mẹ chồng tâm lý, luôn coi cô như con gái ruột, luôn thấu hiểu và sẻ chia. Sự bình yên ấy, Lê An biết, là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu, sau bao nhiêu năm tháng mỏi mòn chờ đợi một điều gì đó "lớn lao" hơn, mà cuối cùng lại hóa thành "khoảng cách vô hình" không thể nào vượt qua.

Bà Hiền ở lại trò chuyện thêm một lát, hỏi han về công việc của Hoàng Huy, về sức khỏe của Lê An, những câu chuyện thường nhật nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành và sâu sắc. Lê An lắng nghe, đôi lúc đáp lời nhẹ nhàng, đôi mắt ánh lên vẻ bình an. Cô cảm nhận được sự ổn định, sự ấm áp lan tỏa từ từng lời nói, từng cử chỉ của những người thân yêu. Không có một chút vội vã, không có một chút lo âu nào trong không gian này, chỉ có sự an yên và thanh thản. Giờ đây, cuộc sống của cô là những buổi sáng như thế, bình yên và đầy đủ. Mọi thứ đều đúng nhịp, chậm rãi và chắc chắn. Nó khác xa với những năm tháng trước đây, khi cô sống trong sự chờ đợi, trong hy vọng mong manh về một "nếu như ngày đó" mà Trần Hạo đã không dám nói ra, để rồi tất cả hóa thành "lời nói không thành" chôn vùi trong tiếc nuối. Bây giờ, cô đã có "hiện tại" của riêng mình, một hiện tại không hoàn hảo theo nghĩa lãng mạn, nhưng lại hoàn hảo theo nghĩa của sự an yên và mãn nguyện.

***

Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và vàng rực hơn một chút, Lê An bước ra khỏi nhà, rảo bước trên con đường quen thuộc dẫn đến quán cà phê nhỏ của thị trấn. Nắng dịu dàng như tơ, vương vấn trên những tán lá xanh um tùm của hàng cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đường lát gạch cũ kỹ. Không khí trong lành, mang theo chút mùi hoa lài thoang thoảng từ những giàn hoa ven đường, một mùi hương gợi nhớ đến những buổi chiều êm ả của tuổi thơ, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một ký ức đẹp đẽ, được cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo của tâm hồn, không còn vương vấn nỗi buồn hay sự day dứt. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa trên vai, bước đi thanh thoát và khoan thai. Chiếc túi xách nhỏ đeo chéo qua vai, bên trong có cuốn sách cô đang đọc dở và vài món đồ lặt vặt, đơn giản mà tiện dụng.

Quán cà phê nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, với những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc đặt dưới tán cây bàng cổ thụ già nua, rủ bóng mát rượi. Tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của chợ búa gần đó. Lê An chọn một góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi cô có thể phóng tầm mắt ra con đường lát gạch cũ kỹ, ngắm nhìn những sinh hoạt đời thường của thị trấn nhỏ bé. Những gánh hàng rong chậm rãi đẩy qua, tiếng người bán mua trao đổi, tất cả tạo nên một bức tranh sống động nhưng không hề vội vã. Cô gọi một ly trà hoa cúc nóng, hơi ấm từ tách trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ, thanh lọc tâm hồn. Cô mở cuốn sách, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra ngoài, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên hiếm có này, để cho tâm hồn mình được thư giãn.

Trong lúc cô đang mơ màng, một giọng nói quen thuộc và ấm áp vang lên bên tai. "An đấy à con? Dì cứ tưởng nhìn nhầm." Lê An giật mình quay lại. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết từ thuở nhỏ, đang đứng cạnh bàn cô, nở nụ cười hiền hậu và đôi mắt ánh lên vẻ trìu mến. Bà vẫn mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, chiếc áo bà ba màu nâu đất quen thuộc, toát lên vẻ chất phác, phúc hậu của người phụ nữ miền quê, một hình ảnh đã quá đỗi thân thương. "Dạ, con chào dì Mai ạ," Lê An đứng dậy, mỉm cười rạng rỡ, trong lòng tràn ngập sự vui vẻ khi gặp lại người quen cũ. Bà Mai là người đã chứng kiến cô lớn lên, đã dõi theo từng bước đi của cô, từ một cô bé con chạy nhảy vô tư bên bờ sông cũ cho đến khi trở thành một người phụ nữ trưởng thành, có gia đình riêng.

"Con bé An nhà mình giờ đã có bến đỗ rồi, nhìn con tươi tắn hẳn ra," Bà Mai nói, ánh mắt trìu mến nhìn Lê An, xen lẫn một chút tự hào. Bà ngồi xuống chiếc ghế đối diện, gọi một ly nước chanh mát lạnh. "Dì thấy con dạo này hồng hào, có da có thịt hơn nhiều. Chắc là được cậu Huy chăm sóc tốt lắm đúng không?" Lê An khẽ cúi đầu, má ửng hồng. "Dạ, anh Huy rất chu đáo ạ. Cuộc sống của con bây giờ rất bình yên, dì ạ." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự khẳng định chắc chắn, không còn sự e dè, không còn sự hoài nghi hay tiếc nuối như những năm tháng trước đây.

Bà Mai nắm lấy bàn tay Lê An, bàn tay nhăn nheo của bà truyền cho cô một hơi ấm lạ thường, như một sự an ủi, vỗ về. "Dì mừng cho con lắm. Ngày xưa dì cứ lo con bé An nhà mình hiền lành quá, không biết rồi có tìm được người thương không. Giờ thì dì yên tâm rồi." Bà khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm như nhớ về một điều gì đó đã cũ, về những ngày tháng đã qua, về những lo toan của tuổi trẻ. "Thế là tốt rồi con ạ. Hạnh phúc đôi khi không phải là những điều quá lớn lao, quá rực rỡ, mà là sự bình yên, là có người ở bên cạnh quan tâm, chăm sóc mình mỗi ngày, là một bến đỗ an yên để trở về." Lời nói của Bà Mai như chạm đúng vào những suy nghĩ thầm kín trong lòng Lê An. Cô gật đầu, đồng tình tuyệt đối. "Dạ, con cũng nghĩ vậy ạ."

Họ trò chuyện thêm nhiều chuyện lặt vặt, từ chuyện đồng áng của bà Mai, đến những đổi thay nhỏ của thị trấn, và rồi lại quay về chuyện gia đình của Lê An. Bà Mai hỏi han về Hoàng Huy, về công việc của anh, và Lê An kiên nhẫn kể cho bà nghe. Giọng nói của cô chứa đựng sự hài lòng, không phải là sự phấn khích hay tình yêu cháy bỏng, mà là sự mãn nguyện của một người đã tìm thấy điều mình cần, một người đã biết đủ. Cô không kể về những chi tiết lãng mạn hay những lời thề non hẹn biển, mà chỉ kể về những hành động nhỏ nhặt, những cử chỉ quan tâm mà Hoàng Huy dành cho cô mỗi ngày: anh pha cà phê mỗi sáng, anh hỏi han cô có mệt không khi đi làm về, anh giúp cô làm việc nhà, và anh luôn lắng nghe cô nói mà không hề phán xét. Đó chính là "bến đỗ an yên" mà cô đã chọn, một bến đỗ không rực rỡ nhưng vững chắc.

"Mấy hôm nữa dì định đi thăm họ hàng ở tỉnh khác mấy ngày," Bà Mai nói, thay đổi chủ đề. "Con có muốn gửi gắm gì không?" Lê An lắc đầu, "Dạ không ạ. Dì đi đường cẩn thận nhé." Bà Mai đứng dậy, thanh toán ly nước chanh của mình. "Thôi dì đi đây, để con bé còn nghỉ ngơi, đọc sách. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé con." Lê An tiễn Bà Mai ra tận cửa quán, nhìn bóng lưng bà khuất dần sau con hẻm nhỏ, trong lòng dâng lên một chút bâng khuâng.

Quay lại bàn, Lê An nhìn ly trà hoa cúc đã vơi đi một nửa. Tim cô không còn xao động bởi những điều đã qua, không còn những "nếu như ngày đó" giày vò tâm trí. Cô biết, có những lúc, cô vẫn nhớ về những buổi chiều bên bờ sông cũ, nhớ về cậu bé Trần Hạo với ánh mắt xa xăm và những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị chôn vùi. Những kỷ niệm ấy vẫn còn đó, như một phần không thể thiếu của quá khứ, như một thước phim cũ kỹ trong tâm trí, nhưng chúng không còn khả năng làm lay động hiện tại của cô nữa. Cô đã chấp nhận rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng mãnh liệt như những câu chuyện cổ tích, không phải lúc nào cũng đến đúng "một nhịp". Đôi khi, nó là sự ấm áp, là sự ổn định, là một bàn tay nắm lấy tay mình giữa cuộc đời, là sự an yên mà cô đã tìm thấy. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út của cô lấp lánh dưới ánh nắng, như một lời khẳng định không thể chối cãi cho bến đỗ của cô, là biểu tượng cho sự kết thúc của một mối tình đã "chậm một nhịp" và sự bắt đầu của một cuộc đời mới, an yên và trọn vẹn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, vẽ nên những bức tranh màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp trên nền trời. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên ngọn cây, trên mái nhà, rồi dần dần chìm vào màn đêm tĩnh lặng, nhường chỗ cho ánh trăng và những vì sao đầu tiên. Không khí mát mẻ hơn hẳn, mang theo hơi ẩm của đất sau một ngày nắng gay gắt. Gió nhẹ nhàng thổi qua, vuốt ve mái tóc Lê An, tạo nên một cảm giác dễ chịu, thanh bình đến lạ. Lê An và Hoàng Huy cùng nhau đi dạo trong công viên thị trấn, nơi những hàng cây cổ thụ già nua đứng sừng sững, tỏa bóng mát và mang theo bao nhiêu câu chuyện của thời gian, của bao thế hệ đã qua. Tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước nhỏ giữa công viên là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, tạo nên một bản nhạc nền êm ái, vỗ về tâm hồn. Mùi cỏ cây xanh tươi, mùi đất ẩm sau một ngày nắng nhẹ phảng phất trong gió, xoa dịu mọi giác quan, khiến tâm hồn trở nên thư thái hơn bao giờ hết.

Hoàng Huy nắm chặt tay Lê An, bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang đến cho cô một cảm giác an toàn quen thuộc, một sự chở che mà cô luôn tìm kiếm. Anh đi chậm lại, bước chân hòa nhịp với cô, thỉnh thoảng quay sang hỏi han với ánh mắt đầy quan tâm. "Em có thấy mệt không? Chúng ta đi thêm một lát nữa nhé, hay mình về nhà nghỉ ngơi?" Giọng anh trầm ấm, chất chứa sự quan tâm chân thành và dịu dàng. Lê An khẽ lắc đầu, tựa nhẹ vào vai anh, cảm nhận sự bình yên đến từ hơi ấm của anh. "Em không mệt, anh ạ. Em thấy rất vui." Cô nói, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những áng mây màu hồng cam đang dần tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời đêm huyền ảo.

Hoàng Huy vòng tay qua vai cô, kéo cô sát vào lòng mình hơn, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự bình yên. Hơi ấm từ anh lan tỏa, xua đi cái se lạnh của hoàng hôn. "Mai mình đi thăm vườn hoa mới của bác Tám nhé? Anh nghe nói có nhiều loại hoa đẹp lắm, em thích hoa mà." Anh luôn nhớ những điều nhỏ nhặt cô thích, luôn cố gắng mang lại niềm vui cho cô bằng những hành động đơn giản, chân thành nhất, không hề phô trương hay đòi hỏi. Lê An mỉm cười, cảm nhận sự chu đáo ấy, sự quan tâm tinh tế mà cô đã từng khao khát. "Dạ được ạ. Nghe có vẻ thú vị đấy."

Cô nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út của mình. Chiếc nhẫn bạch kim đơn giản nhưng tinh xảo, viên kim cương nhỏ lấp lánh dưới ánh sáng nhập nhoạng của hoàng hôn, như một vì sao nhỏ bé vừa hé lộ. Nó là biểu tượng cho lời thề nguyện, cho sự gắn kết mà cô đã chọn, một sự gắn kết không hề hối tiếc. Trong lòng Lê An, không còn chút "day dứt khôn nguôi" nào của những ngày xưa cũ. Những ký ức về Trần Hạo, về bờ sông tuổi thơ, về những "nếu như ngày đó" đã dần lùi xa, trở thành những hình ảnh mờ nhạt trong một album ảnh cũ kỹ, đẹp đẽ nhưng không còn hiện hữu mạnh mẽ trong hiện tại của cô. Chúng chỉ là những dấu ấn của quá khứ, không còn khả năng làm lay động trái tim cô nữa.

Cô biết, tình yêu mà Hoàng Huy dành cho cô có thể không mãnh liệt, không bùng cháy như những gì cô từng mơ ước khi còn là một cô gái trẻ. Nó không phải là thứ tình yêu khiến người ta phải khắc khoải, phải chờ đợi mòn mỏi đến vô vọng. Nhưng nó là một tình yêu bền bỉ, ấm áp, một tình yêu của sự thấu hiểu, của sự sẻ chia và của sự tin cậy tuyệt đối. Anh đã cho cô một mái nhà, một sự bình yên mà cô hằng mong ước, một "bến đỗ an yên" sau những giông bão của tâm hồn, sau những năm tháng sống trong một "khoảng cách vô hình" không thể nào chạm tới. Cô đã từng "chờ đợi mỏi mòn" một người, để rồi nhận ra rằng sự im lặng và e dè đã tạo nên một khoảng cách không thể nào xóa nhòa. Và giờ đây, cô đã không còn chờ đợi nữa. Cô đã chọn cách buông bỏ quá khứ, chấp nhận thực tại và xây dựng hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc vững vàng và bình dị.

Hoàng Huy nhẹ nhàng siết chặt vai cô, như muốn truyền thêm hơi ấm và sự bình yên. "Em có vẻ đang nghĩ ngợi gì đó?" anh hỏi, giọng nhẹ nhàng, không hề có ý tò mò hay xét nét. Anh luôn tôn trọng không gian riêng tư của cô, luôn cho cô sự tự do để chìm đắm trong những suy nghĩ của mình. Lê An khẽ lắc đầu, tựa hẳn vào vai anh, nhìn ngắm những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, rải rác khắp công viên, tạo nên những chấm sáng lung linh trong đêm. "Không có gì đâu anh. Em chỉ thấy rất vui và bình yên thôi."

Cô cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương của anh, và sự yên tĩnh đến lạ lùng của buổi hoàng hôn. Mọi thứ xung quanh dường như đang thì thầm về một cuộc sống chậm rãi, về một hạnh phúc không cần phải phô trương hay chứng tỏ. Cô đã tìm thấy nó, cái hạnh phúc bình dị ấy. Nó không đến từ những lời nói hoa mỹ, không đến từ những hành động vĩ đại, mà đến từ sự ổn định, sự quan tâm chu đáo và sự chấp nhận lẫn nhau. Dù có một chút hoài niệm phảng phất trong lòng, nhưng nó không còn là nỗi "tiếc nuối khôn nguôi" nữa. Đó chỉ là một phần của quá khứ, của những năm tháng đã qua, của một "nếu như ngày đó" đã mãi mãi không thành, không thể thay đổi.

Trăng non đã bắt đầu treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, như một mảnh bạc mỏng manh. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy, xa xăm và huyền ảo, báo hiệu một đêm tĩnh lặng. Lê An biết, cuộc đời là một hành trình dài với nhiều ngã rẽ, và cô đã chọn con đường của mình. Cô đã không "sai một bước" nữa, mà đã vững vàng bước đi trên con đường của sự lựa chọn, của sự trưởng thành. Một sự bình yên thấm đẫm, một cuộc sống mà cô đã tự tay kiến tạo, không còn là những "nếu như", chỉ còn là "hiện tại".

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free