Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 423: Bờ Sông Ký Ức: Nỗi Đau Nếu Như
Trần Hạo nhấp một ngụm whisky, chất lỏng cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng, nóng rát. Nó không thể xóa đi những ký ức, nhưng ít nhất, nó có thể làm dịu đi phần nào nỗi đau. Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào tham vọng để lấp đầy khoảng trống đó, đã trở thành một người đàn ông quyết đoán, tham vọng, nhưng ẩn chứa nỗi cô đơn và sự trống rỗng sâu sắc. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng đế chế đó lại được xây trên nền móng của sự mất mát. Tin nhắn của Lê An là lời nhắc nhở sâu sắc rằng mối quan hệ giữa hai người đã thực sự chấm dứt, không còn bất kỳ sợi dây liên kết tình cảm nào ngoài xã giao. Đây là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh sẽ tiếp tục vùi mình vào công việc, tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ, lạnh lùng, che giấu nội tâm đầy tổn thương. Anh mở mắt. Ánh đèn thành phố rực rỡ vẫn phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi của anh, nhưng sâu thẳm trong đó, chỉ còn lại sự kiên định đến tàn nhẫn. Cô ấy đã tìm được bến đỗ của mình. Còn mình... con đường này là lựa chọn của mình.
Anh đặt ly rượu xuống mặt bàn kính lạnh lẽo, tiếng kim loại chạm vào mặt kính nghe thật rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của thành công mà anh đã đánh đổi, vẫn nằm yên ở đó, phản chiếu ánh đèn hắt ra từ thành phố. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế theo phong cách tối giản với những gam màu trung tính, toát lên vẻ sang trọng nhưng lại trống rỗng đến đáng sợ. Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nơi anh có thể ôm trọn khung cảnh Thành phố lớn về đêm. Tầng 45, một độ cao đủ để khiến mọi thứ bên dưới trở nên nhỏ bé, vô nghĩa. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi rớt xuống mặt đất, trải dài vô tận đến tận chân trời. Tiếng còi xe và những âm thanh huyên náo của đô thị không ngủ vọng lên đến đây chỉ còn là một thứ âm thanh ồn ào rất khẽ, như tiếng sóng biển rì rào từ một nơi rất xa xôi, vô tình nhấn chìm mọi thứ vào sự cô độc đến lạnh lẽo.
Anh siết chặt lòng bàn tay, cảm nhận những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay mình. Thành công này, vinh quang này, tất cả đều là của anh, do chính anh tạo ra. Nhưng có cái gì đó vẫn lấn cấn, một cảm giác thiếu vắng không thể gọi tên. Anh vẫn giữ chiếc điện thoại trong túi quần, không dám nhìn lại tin nhắn của Lê An một lần nữa. "Chúc mừng anh!" – chỉ vỏn vẹn ba chữ đó thôi, nhưng lại mang một sức nặng của cả một dòng sông thời gian đã chảy trôi, cuốn phăng đi mọi thứ từng thuộc về họ. Nó là lời khẳng định cuối cùng cho một "khoảng cách vô hình" đã được chính cô dựng lên, nay trở thành hiện thực nghiệt ngã, đóng sập cánh cửa cuối cùng của hy vọng. Không có sự thân mật, không có chút gì của những ngày tháng họ từng là một phần không thể thiếu của nhau. Chỉ là một lời chúc xã giao, lịch sự, như giữa hai người xa lạ vừa mới quen biết.
Trần Hạo quay lưng lại với khung cửa sổ, bước chậm rãi về phía chiếc sofa da đen êm ái. Anh ngồi xuống, tựa lưng vào lớp đệm mềm mại, nhưng cơ thể anh vẫn căng cứng, không chút thả lỏng. Trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ phát ra từ hệ thống âm thanh vòm, những giai điệu buồn bã, day dứt, như đang cố gắng xoa dịu một nỗi đau không lời. Mùi da thuộc mới và mùi gỗ trầm hương từ nội thất cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sang trọng, nhưng cũng lạnh lẽo đến cô độc. Anh đưa tay lên day thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Anh đã nghĩ, sau khi đạt được thành công này, sau khi chứng minh được giá trị của bản thân, anh sẽ cảm thấy mãn nguyện. Nhưng không, cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, thậm chí còn lớn hơn, sâu sắc hơn. Nó là cái giá mà anh phải trả cho sự lựa chọn của mình, cho những gì anh đã đánh đổi.
"Chúc mừng... xa cách thật." Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn, như một lời thì thầm vô vọng với chính bản thân mình. Nước mắt không chảy, nhưng lòng anh quặn thắt. Anh nhắm mắt lại, và ngay lập tức, dòng ký ức ùa về, như một thước phim cũ kỹ được tua lại, rõ nét đến từng chi tiết, từng hơi thở, từng cảm xúc. Thành phố hoa lệ, ánh đèn rực rỡ bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh hoàn toàn khác, một thế giới mà anh đã từng thuộc về, nhưng giờ đây đã xa vời vợi.
Bên bờ sông cũ, con sông tuổi thơ hiền hòa vẫn chảy, êm đềm và lặng lẽ. Nắng vàng trải dài trên mặt sông, lấp lánh như hàng ngàn mảnh vảy cá bạc. Những cơn gió nhẹ mang theo mùi bùn sông đặc trưng và hương cỏ cây dại ven bờ, trộn lẫn với mùi nắng hanh nồng nồng, tạo nên một thứ mùi hương quen thuộc đến nao lòng. Trần Hạo, khi đó là một cậu bé gầy gò, làn da rám nắng, mái tóc cắt ngắn tinh nghịch, đang cùng Lê An và nhóm bạn của mình chơi trò đuổi bắt. Tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây xoài cổ thụ, hòa cùng tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ, vang vọng khắp một vùng. Con sông là cả thế giới của họ, là nơi chứng kiến những trò nghịch ngợm, những buổi tắm mát sau giờ học, những lời thì thầm ngây thơ về tương lai.
Lê An, mái tóc tết hai bím, má phúng phính, đôi mắt trong veo như mặt nước sông buổi sớm, đang cười khúc khích khi anh giúp cô bắt một con cào cào xanh biếc. Con cào cào nhảy tanh tách trên lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô, đôi râu ve vẩy. "Hạo, anh xem này! Con cào cào to quá!" Lê An reo lên, đôi mắt sáng bừng. "Cẩn thận kẻo ngã!" Trần Hạo vội vã đỡ lấy cánh tay cô khi cô mất thăng bằng vì quá phấn khích. Bàn tay nhỏ bé của Lê An nắm chặt tay anh, mềm mại và ấm áp, một cảm giác mà anh vẫn nhớ mãi cho đến tận bây giờ. Thằng Tý, nhỏ con, hay cười, chạy đến trêu chọc: "Hạo với An là một cặp! Lúc nào cũng dính lấy nhau!" Con Mèo, tóc tết hai bím, má phúng phính, nhút nhát hơn, chỉ dám túm váy Lê An mà thì thầm: "Cô ơi, bạn Hạo trêu bạn An!" Lời trêu ghẹo hồn nhiên của bạn bè khiến má Lê An ửng hồng, cô khẽ cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn anh, đầy vẻ ngại ngùng đáng yêu. Lúc đó, anh chỉ thấy tim mình đập rộn ràng, một cảm giác lạ lẫm mà anh chưa từng biết tên.
Sau những giờ chơi đùa mệt nhoài, họ thường ngồi trên chiếc thuyền nan cũ kỹ của Bác Sáu. Bác Sáu, với làn da nhăn nheo hằn sâu dấu vết thời gian và ánh mắt xa xăm như nhìn thấu dòng sông, thường chèo thuyền đưa lũ trẻ ra giữa sông hóng mát. Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng, tiếng cá quẫy đuôi dưới lòng sông, và những câu chuyện trầm tư của Bác Sáu về dòng chảy của cuộc đời. "Sông vẫn chảy, người vẫn qua," Bác Sáu thường nói, giọng trầm ấm. "Hai đứa lớn rồi, có ước mơ gì chưa?" Bác hỏi, nhìn về phía Trần Hạo và Lê An đang ngồi cạnh nhau, vai kề vai.
Lê An ngước đôi mắt trong veo lên nhìn bầu trời xanh ngắt, rồi quay sang anh, nụ cười rạng rỡ. "Em muốn sau này có một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông này, anh Hạo ạ. Có một vườn hoa nhỏ, và mỗi sáng thức dậy sẽ được ngắm mặt trời mọc trên sông." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, như làn gió mát lành. Lúc đó, cô vô tư tựa đầu vào vai anh, mái tóc đen nhánh khẽ chạm vào má anh, mang theo mùi nắng và cỏ non. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực anh, một sự bình yên đến lạ lùng. Anh đã muốn nói rất nhiều, muốn nói rằng anh cũng muốn một ngôi nhà như thế, muốn nói rằng anh sẽ xây ngôi nhà đó cho cô, muốn nói rằng anh sẽ luôn ở bên cô. Nhưng cổ họng anh nghẹn ứ. Những lời nói không thành, mắc kẹt lại trong lồng ngực, chỉ có thể hóa thành một cái siết tay nhẹ nhàng, vụng về lên bàn tay nhỏ bé của cô. Anh nhìn cô, ánh mắt chứa đựng hàng vạn lời muốn nói, nhưng không thể thốt nên lời. Anh chỉ gật đầu, cố gắng che giấu cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Anh đã ước, nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra những lời đó, để nắm chặt tay cô và không bao giờ buông.
Thời gian trôi đi, hình ảnh họ dần lớn hơn. Trần Hạo, một chàng trai thiếu niên cao lớn, vẫn lẳng lặng đi bên cạnh Lê An trên con đường đất quen thuộc dẫn ra bờ sông. Lê An trong tà áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài thướt tha, ánh mắt vẫn trong veo nhưng giờ đây ẩn chứa một chút mong chờ, một chút e ấp. Anh vẫn nhớ như in những buổi chiều tan học, họ cùng nhau đi bộ dưới hàng cây cổ thụ. Cô thường kể cho anh nghe những câu chuyện ở lớp, những ước mơ giản dị của cô về một tương lai bình yên. Anh lắng nghe, trái tim luôn rộn ràng, muốn nói với cô rằng anh sẽ là bến đỗ an yên của cô, muốn nói rằng anh sẽ là người xây ngôi nhà nhỏ bên bờ sông cho cô. Nhưng anh vẫn e dè, vẫn giữ chặt những lời nói không thành trong lòng, sợ hãi rằng sự bộc lộ của mình sẽ làm mất đi sự trong sáng, vô tư trong mối quan hệ của họ. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm dưới ống quần, không dám chạm vào cô, dù chỉ là một cái chạm nhẹ. Anh đã chờ đợi, chờ đợi một thời điểm thích hợp hơn, một khoảnh khắc mà anh đủ tự tin để nói ra tất cả. Anh đã không biết rằng, chính sự chờ đợi đó, chính sự im lặng đó, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình", một khoảng cách sẽ dần lớn lên, nuốt chửng đi tất cả.
Trần Hạo giật mình, thoát khỏi dòng ký ức đang giày vò. Thực tại ập đến như một cú đấm mạnh vào lồng ngực anh. Căn hộ vẫn lạnh lẽo, ly rượu vẫn còn đó trên mặt bàn kính. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đều vang lên, nhưng giờ đây nó nghe như một khúc ai ca dành cho những điều đã mất. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Lê An của quá khứ vẫn hiện rõ mồn một, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Lê An của hiện tại – người phụ nữ đã kết hôn, người đã gửi cho anh một tin nhắn khách sáo.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire chống xước lấp lánh dưới ánh đèn. Nó là một vật phẩm đắt tiền, một biểu tượng rõ ràng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Nó là minh chứng cho việc anh đã đạt được tất cả những gì anh từng mơ ước khi rời xa thị trấn nhỏ bé đó: danh vọng, tiền bạc, địa vị. Nhưng mỗi một chi tiết tinh xảo trên chiếc đồng hồ, mỗi một cái tích tắc của kim giây, dường như lại là một nhát dao cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh về cái giá mà anh đã phải trả.
Mỗi "nếu như" hiện về đều là một nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu âm ỉ. Nếu như ngày đó, anh đã đủ dũng cảm hơn một chút, để nói ra lời yêu thương, để nắm chặt tay cô. Nếu như anh đã không quá tập trung vào tham vọng, mà dành cho cô sự quan tâm đúng mực. Nếu như anh đã không để những lời nói không thành chôn vùi trong lòng. Nếu như anh đã không để cô chờ đợi mỏi mòn, để rồi cô phải chấp nhận một mối quan hệ mới, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm và một bến đỗ an yên. Anh đã có tất cả những thứ mà nhiều người mơ ước – một căn hộ sang trọng, một sự nghiệp rực rỡ, một tương lai rộng mở – nhưng anh lại mất đi điều quan trọng nhất: sự gắn kết hồn nhiên, vô điều kiện với Lê An, người con gái đã lớn lên cùng anh bên bờ sông cũ.
Cái giá của sự lựa chọn này là một nỗi cô đơn khủng khiếp, một sự trống rỗng mà không một thành công nào có thể lấp đầy. Nỗi đau 'nếu như' này sẽ trở thành động lực thúc đẩy anh tìm kiếm điều gì đó để lấp đầy khoảng trống, hoặc sẽ ám ảnh anh suốt cuộc đời. Trần Hạo siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh đặt ly rượu xuống, đứng dậy, bước về phía cửa sổ một lần nữa, ôm lấy đầu. Anh nhìn ra biển ánh sáng của thành phố, nơi mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Anh đã chọn con đường này, con đường của vinh quang và cô độc. Sự thành công vật chất của Trần Hạo được khắc họa là 'vinh quang cô độc', báo hiệu rằng anh sẽ tiếp tục sống trong sự xa cách cảm xúc, dù có thể đạt được nhiều đỉnh cao hơn nữa. Hồi ức về bờ sông tuổi thơ sẽ là một motif lặp lại, biểu tượng cho quá khứ không thể quay lại của Trần Hạo.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mọi cảm xúc đang cuộn trào. Anh biết, con đường phía trước sẽ vẫn là những đỉnh cao mới cần chinh phục, những dự án mới cần hoàn thành, những mục tiêu mới cần đạt được. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn là cậu bé gầy gò đứng bên bờ sông, mang theo những lời nói không thành, và nỗi tiếc nuối khôn nguôi về một tình yêu đã lỡ. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời. Anh sẽ tiếp tục bước đi trên con đường mà anh đã chọn, dù biết rằng sự cô độc sẽ mãi mãi là người bạn đồng hành của anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.