Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 422: Vinh Quang Đánh Đổi

Tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và hương hoa nhài dịu mát từ chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tất cả những âm thanh, mùi hương ấy vẫn còn vương vấn trong tâm trí Trần Hạo dù anh đang ở một nơi cách xa hàng trăm cây số. Anh tựa hồ như vẫn nghe thấy tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của Lê An và Chị Hà, vẫn thấy ánh mắt bình yên của cô khi nhìn ra ngoài khung cửa sổ quán cà phê quen thuộc. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi, không phải tiếc nuối hay đau đớn dữ dội như những đêm trắng sau đám cưới, mà là một sự xa xăm, một nỗi buồn sâu lắng được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc kiên cố. Lê An đã chọn nhịp điệu của riêng cô, một nhịp điệu bình lặng, vững chãi. Còn anh, Trần Hạo, đã chọn một nhịp điệu khác, hối hả hơn, dữ dội hơn, nơi những con sóng thành công cuộn trào để nhấn chìm mọi khoảng trống trong tâm hồn.

***

Kiến trúc hiện đại của tòa nhà văn phòng vươn cao ngất trời, tựa như một biểu tượng của tham vọng không ngừng. Những tấm kính lớn phản chiếu ánh nắng ban ngày, biến cả khối kiến trúc thành một khối pha lê khổng lồ lấp lánh giữa lòng thành phố. Bên trong, không khí tràn ngập sự chuyên nghiệp và năng động. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, những bức tường màu trắng ngà và xám tro được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật trừu tượng, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa tối giản. Ánh sáng nhân tạo từ hàng trăm chiếc đèn LED âm trần chiếu rọi, khiến mọi ngóc ngách đều sáng bừng, không một bóng tối nào có thể ẩn mình. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các khu vực làm việc mở, tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng và tiếng máy photocopy vận hành đều đặn tạo thành một bản giao hưởng của hiệu suất. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng quyện với hương gỗ của những chiếc bàn làm việc cao cấp, và đôi khi, một chút mùi giấy in mới tinh, tất cả đều gợi lên cảm giác về một môi trường làm việc không ngừng nghỉ.

Trong phòng họp lớn, với chiếc bàn hình oval làm bằng gỗ óc chó nguyên khối và hàng ghế da đen sang trọng, Trần Hạo đứng trước màn hình tương tác khổng lồ, tay cầm chiếc bút laser pointer màu bạc. Ánh sáng xanh từ đầu bút lướt qua các biểu đồ phức tạp, những con số nhảy múa và những dòng mã code dày đặc. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, chiếc cà vạt tối màu thắt gọn gàng, tôn lên vóc dáng cao ráo và vẻ ngoài điềm tĩnh. Khuôn mặt anh góc cạnh, ánh mắt sắc bén và tập trung, không một chút biểu cảm thừa thãi. Anh bắt đầu bài thuyết trình của mình bằng một giọng nói trầm ổn, rõ ràng, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo sức nặng của sự tự tin và kiến thức sâu rộng.

“Thưa ban lãnh đạo và các đồng nghiệp, dự án ‘Thiên Nga Đen’ mà chúng ta đang triển khai không chỉ là một bước đột phá về công nghệ AI, mà còn là định hướng chiến lược cho tương lai của công ty trong mảng giải pháp dữ liệu lớn.” Trần Hạo đưa laser pointer chỉ vào một biểu đồ tăng trưởng dự kiến. “Với khả năng phân tích hành vi người dùng một cách chính xác chưa từng có, chúng ta sẽ mở ra một thị trường tiềm năng trị giá hàng tỷ đô la, đồng thời củng cố vị thế dẫn đầu của mình.”

Mỗi lời anh nói ra đều được minh chứng bằng những số liệu cụ thể, những phân tích sắc sảo và những dự báo táo bạo nhưng có căn cứ. Anh không nói quá nhiều, nhưng mỗi câu đều súc tích và đi thẳng vào trọng tâm. Sự quyết đoán trong từng cử chỉ, từng ánh mắt của anh khiến cả phòng họp đều phải nín thở lắng nghe. Trần Hạo cảm nhận được sự chú ý dồn về phía mình, một cảm giác quyền lực và kiểm soát. Đó là thứ duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh lúc này, một sự thay thế cho những gì đã mất. Tham vọng, như một cơn đói khát không đáy, thúc đẩy anh tiến về phía trước, không ngừng nghỉ.

Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, ngồi ở vị trí trung tâm, gật gù hài lòng. Khuôn mặt ông toát lên vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tự hào rõ rệt. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, luôn ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, là một nhà lãnh đạo có tầm nhìn và luôn đánh giá cao những tài năng thực sự. Ông từng nói với Trần Hạo: “Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Chính câu nói đó đã trở thành kim chỉ nam cho Trần Hạo trong những ngày đầu anh đặt chân đến đây, khao khát xây dựng một đế chế riêng cho mình.

Ở một góc khác của bàn họp, Hà Minh, một đồng nghiệp có vẻ ngoài bảnh bao, ăn nói khéo léo và luôn giữ vẻ tự tin, đang chăm chú quan sát Trần Hạo. Ánh mắt anh ta vừa nể phục, vừa có chút khó chịu. Hà Minh luôn cảm thấy có một sự cạnh tranh ngầm với Trần Hạo, dù anh ta chưa bao giờ công khai bộc lộ. Trong thâm tâm, Hà Minh thầm nghĩ: *Lại là Hạo... Hắn ta có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đầu óc lại sắc bén đến đáng sợ.* Sự thành công của Trần Hạo, dù đáng nể, nhưng cũng khiến Hà Minh cảm thấy áp lực và một chút ghen tỵ. Anh ta cố gắng giấu đi cảm xúc đó, chỉ khẽ nhấp một ngụm nước, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

Trần Hạo kết thúc bài thuyết trình bằng một lời khẳng định mạnh mẽ về tiềm năng của dự án. Một tràng pháo tay vang lên, không quá rầm rộ nhưng đủ để thể hiện sự tán thưởng của ban lãnh đạo và các đồng nghiệp.

“Xuất sắc, Trần Hạo,” Anh Long đứng dậy, vỗ vai anh một cách thân mật. “Cậu lại một lần nữa vượt ngoài mong đợi. Dự án này sẽ là bước ngoặt lớn của công ty, tôi tin chắc là vậy.”

Trần Hạo khẽ cúi đầu, đáp lại một cách khiêm tốn. “Chúng ta đã có một kế hoạch vững chắc và đội ngũ tuyệt vời, thưa sếp. Thành công này là của cả tập thể.” Dù vậy, trong sâu thẳm, anh biết phần lớn công sức và ý tưởng đột phá đều đến từ chính mình, từ những đêm dài thức trắng, những buổi sáng sớm miệt mài bên máy tính. Anh cần thành công này, không chỉ vì sự nghiệp, mà còn vì một điều gì đó sâu xa hơn. Anh cần chứng minh rằng mình có thể xây dựng một điều gì đó vĩ đại, một điều gì đó có thể làm lu mờ đi nỗi đau của quá khứ, lấp đầy cái hố sâu trong tâm hồn.

Sau buổi họp, khi mọi người dần giải tán, Hà Minh nhanh chóng thu dọn tài liệu của mình, cố gắng tránh ánh mắt của Trần Hạo. Anh ta khẽ gật đầu chào xã giao, nhưng không nói thêm lời nào, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Trần Hạo chỉ khẽ nhếch mép, anh hiểu sự cạnh tranh ngầm đó, nhưng anh không bận tâm. Mục tiêu của anh quá lớn để bị phân tâm bởi những điều nhỏ nhặt. Anh muốn đạt tới đỉnh cao, không phải để khoe khoang, mà để chứng minh cho chính mình, rằng anh có thể đứng vững, dù đã từng sai một bước, và lỡ cả một đời. Anh tự xây một bức tường cảm xúc quanh mình, ngăn không cho bất kỳ điều gì, bất kỳ ai có thể chạm vào vết sẹo sâu thẳm trong trái tim anh. Anh tin rằng, sự nghiệp, tham vọng, và thành công vật chất sẽ là liều thuốc duy nhất cho căn bệnh cô độc này.

Anh Long vẫn nán lại. “Tối nay có buổi tiệc nhỏ chúc mừng dự án ở nhà hàng ‘Ánh Sao’, cậu nhớ đến nhé. Tất cả các thành viên chủ chốt đều có mặt. Đây cũng là cơ hội để chúng ta ăn mừng và xả hơi một chút.”

Trần Hạo gật đầu. “Vâng, tôi sẽ có mặt.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đang chuyển mình dưới ánh nắng chiều tà. Nắng vàng rót xuống những tòa nhà chọc trời, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy xa cách. Anh đã đạt được một phần của những gì mình khao khát, nhưng sự rực rỡ bên ngoài này có vẻ như chỉ làm nổi bật thêm sự trống rỗng bên trong. Anh vẫn nhớ như in những buổi chiều tan học chung đường bên bờ sông cũ, nơi ánh nắng hoàng hôn từng nhuộm đỏ mái tóc của Lê An. Đó là một khoảng cách vô hình, một cái hố sâu mà thời gian và thành công cũng không thể nào lấp đầy được. Anh chỉ có thể vùi mình vào công việc, vào những con số, những dự án, để quên đi "nếu như ngày đó" anh đã không chậm một nhịp.

***

Nhà hàng “Ánh Sao” đúng như tên gọi, là một thiên đường của ánh sáng và sự lấp lánh. Những chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, phản chiếu trên những bộ bàn ăn được phủ khăn trắng tinh tươm và những bộ dao dĩa bạc sáng loáng. Kiến trúc nhà hàng mang phong cách tân cổ điển, với những cột đá cẩm thạch và các bức tường được trang trí bằng tranh vẽ lớn, tạo nên một không gian sang trọng và đẳng cấp. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ một ban nhạc sống ở góc phòng len lỏi, tạo nên một bầu không khí lãng mạn nhưng cũng không kém phần sôi động. Mùi rượu vang hảo hạng, mùi thức ăn tinh tế từ các món ăn Âu Á hòa quyện, và thoảng cả hương nước hoa cao cấp từ những vị khách quý.

Trần Hạo là tâm điểm của buổi tiệc. Anh ngồi ở vị trí danh dự, bên cạnh Anh Long và một số thành viên ban lãnh đạo. Xung quanh anh là những lời chúc tụng, những cái bắt tay nồng nhiệt và những ánh mắt ngưỡng mộ. Anh vẫn giữ thái độ điềm đạm, nụ cười xã giao nở trên môi, đáp lại một cách lịch thiệp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, không cà vạt, kết hợp với quần tây đen, trông vẫn rất lịch lãm nhưng có phần thoải mái hơn. Mặc dù là tâm điểm, anh vẫn cảm thấy một sự xa cách nhất định. Anh nhận ra mình đang chơi một vai diễn, một vai diễn của người thành công, nhưng đằng sau ánh hào quang đó, tâm hồn anh vẫn lạc lõng. Sự cô đơn ấy, dù bị che giấu kỹ lưỡng, vẫn thỉnh thoảng hiện hữu trong ánh mắt anh, như một hồ nước sâu thẳm dưới lớp băng giá.

Hải Yến, đồng nghiệp của Trần Hạo, ngồi đối diện anh. Cô mặc một chiếc váy cocktail màu xanh ngọc, tôn lên vóc dáng thon thả và vẻ đẹp thông minh, thanh tú. Cô luôn là người ăn mặc chỉn chu, gọn gàng, và ánh mắt cô thường xuyên hướng về Trần Hạo. Cô có tình cảm đơn phương với anh, điều mà mọi người trong công ty đều ít nhiều nhận ra, nhưng Trần Hạo luôn giữ một khoảng cách nhất định, không để bất kỳ ai có thể bước vào thế giới riêng của mình.

Cô khẽ nghiêng người về phía anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự quan tâm. “Anh Hạo, anh có vẻ rất tập trung vào công việc. Em thấy anh lúc nào cũng như một cỗ máy, không biết mệt mỏi là gì. Anh có bao giờ để tâm đến những thứ khác không, ngoài những con số và dự án?” Ánh mắt cô thăm dò, chất chứa một tia hy vọng mong manh.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười gần như không chạm đến đáy mắt. “Công việc là ưu tiên hàng đầu của tôi lúc này, Hải Yến. Tôi nghĩ mình cần tập trung để đạt được những mục tiêu đã đặt ra.” Anh nói chậm, giọng trầm, như thường lệ. Anh không muốn nói nhiều, không muốn bộc lộ bất cứ điều gì về thế giới nội tâm đang dậy sóng của mình. Anh đã học cách lảng tránh những câu hỏi trực tiếp về tình cảm, về cuộc sống cá nhân, tựa như một phản xạ tự nhiên.

Hải Yến nhìn anh, c���m thấy có một bức tường vô hình ngăn cách giữa họ. Cô biết anh không phải là người dễ mở lòng, nhưng cô vẫn không ngừng hy vọng. Cô tiếp tục nói, cố gắng tìm một chủ đề chung. “Nhưng cuộc sống đâu chỉ có công việc, phải không anh? Anh cần nghỉ ngơi, cần tận hưởng. Anh Hạo, anh có bao giờ nghĩ đến em không?” Câu hỏi cuối cùng, cô nói gần như thì thầm, ánh mắt long lanh một sự mong chờ.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ xã giao hơn là một lời đáp. Anh đang định nói điều gì đó để chuyển hướng câu chuyện, thì đột nhiên, một tiếng rung nhẹ từ túi áo khoác của anh. Anh xin phép, lấy chiếc điện thoại di động ra. Màn hình sáng lên, và một cái tên quen thuộc hiện ra, đi kèm với một dòng tin nhắn ngắn gọn. *Lê An.*

Trần Hạo nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt anh chợt đờ đẫn, nụ cười trên môi anh chợt tắt hẳn. Hải Yến nhận ra sự thay đổi đó, cô im lặng theo dõi. Dòng chữ hiện ra rõ ràng trên nền trắng của ứng dụng nhắn tin: “Chúc mừng anh Hạo về dự án thành công. Mong anh luôn đạt được những điều mình mong muốn. An.”

Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng Trần Hạo. Không phải là sự vui mừng, cũng không phải là nỗi đau dữ dội như trước. Mà là một cảm giác hụt hẫng, xa xăm, như thể anh đang đọc tin nhắn của một người hoàn toàn xa lạ. "Khoảng cách vô hình" mà Lê An đã tự tay thiết lập, giờ đây nó hiện hữu rõ ràng qua từng con chữ. Dòng tin nhắn khách sáo, không một lời hỏi han, không một chút hoài niệm, chỉ là một lời chúc khô khan, mang nặng tính xã giao. Nó như một nhát dao lặng lẽ cứa vào vết thương đã đóng vảy, không chảy máu nhưng âm ỉ đau.

Anh nhớ lại những buổi chiều bên bờ sông cũ, những lần cô mỉm cười rạng rỡ khi nhận được tin nhắn từ anh, dù chỉ là những câu hỏi bâng quơ về bài vở. Anh nhớ những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, những cơ hội đã để chậm một nhịp. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Lê An đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình. Cô đã buông bỏ quá khứ, và anh, cũng nên làm thế.

Anh nhanh chóng cất điện thoại vào túi, như thể muốn chôn vùi dòng tin nhắn và những cảm xúc nó mang lại. Anh quay sang Hải Yến, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng ánh mắt anh đã mất đi sự tập trung vốn có. Anh chỉ còn nhìn thấy hình ảnh Lê An trong ngày cưới, nụ cười bình yên của cô, và tin nhắn chúc mừng xa cách kia.

“Xin lỗi, Hải Yến,” anh nói, giọng hơi lạc đi một chút. “Chúng ta đang nói đến đâu rồi?”

Hải Yến nhìn anh, cô cảm nhận được sự thay đổi trong anh, một điều gì đó vừa vụt qua trong ánh mắt anh. Cô biết mình sẽ không bao giờ có thể bước qua được bức tường vô hình mà Trần Hạo đã dựng lên. Cô chỉ khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. “Không có gì đâu anh. Có lẽ, anh Hạo đã đúng. Công việc là tất cả với anh lúc này.” Cô không hỏi thêm, không đào sâu. Cô hiểu rằng, đối với Trần Hạo, có những cánh cửa sẽ mãi mãi đóng kín.

Trần Hạo tiếp tục cuộc trò chuyện như không có gì xảy ra, nhưng tâm trí anh đã trôi dạt về một nơi xa xăm. Buổi tiệc chúc mừng vẫn diễn ra sôi động xung quanh anh, nhưng anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, một diễn viên đang cố gắng hoàn thành vai diễn của mình. Vinh quang này, thành công này, dường như chỉ làm tăng thêm sự cô đơn trong anh.

***

Đêm khuya, căn hộ của Trần Hạo trên tầng cao nhất của một tòa tháp chọc trời chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Kiến trúc của căn hộ mang phong cách tối giản, hiện đại, với những mảng tường bê tông xám, nội thất gỗ óc chó và kính trong suốt. Ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn đèn LED âm trần mờ ảo và ánh sáng rực rỡ từ thành phố bên ngoài. Không khí trong căn hộ mát lạnh, được điều hòa tự động, mang theo mùi hương gỗ thoang thoảng và một chút hương nước hoa còn vương lại trên áo anh.

Trần Hạo đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn ngắm Thành phố lớn rực rỡ ánh đèn. Hàng triệu ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường xe cộ tấp nập, từ những bảng hiệu quảng cáo neon đủ màu sắc, tất cả cùng hòa quyện tạo nên một tấm thảm ánh sáng lung linh vô tận. Trời trong, gió nhẹ, và những vì sao xa xôi dường như bị lu mờ bởi ánh sáng nhân tạo của một đô thị không ngủ. Anh có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố, từ những khu phố sầm uất đến những dòng sông lấp lánh như dải lụa bạc. Anh đã đạt được điều mà nhiều người mơ ước: một vị trí cao, một sự nghiệp thành công, và một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố phồn hoa này.

Tay anh vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một vật phẩm đắt tiền với mặt kính sapphire chống xước và dây da cá sấu mềm mại. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn mờ, biểu tượng cho thành công mà anh đã đạt được bằng mồ hôi, nước mắt và cả nỗi cô đơn. Nó là một món quà anh tự thưởng cho mình sau khi dự án “Thiên Nga Đen” được thông qua. Nó đại diện cho vị thế, cho quyền lực, cho tất cả những gì anh đã đổi lấy sau khi Lê An rời đi.

Nhưng, sự trống rỗng trong tim vẫn còn đó, không gì có thể lấp đầy. Thành công, tiền bạc, danh vọng, tất cả chỉ là những vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, không thể chạm đến phần sâu thẳm nhất của tâm hồn anh. Tin nhắn của Lê An, dù đã cố gắng gạt bỏ, vẫn thoáng qua trong đầu anh, gợi lên một cảm giác hụt hẫng, một nỗi đau âm ỉ. Anh vẫn nhớ như in ánh mắt bình yên của cô qua lời kể của Chị Hà, và nụ cười thanh thản của cô khi buông bỏ quá khứ. Cô đã chọn hạnh phúc của mình, dù nó không mãnh liệt. Còn anh, anh đã chọn con đường của riêng mình, con đường của vinh quang và cô độc.

Anh cởi chiếc đồng hồ ra, đặt lên mặt bàn kính lạnh lẽo. Tiếng kim loại chạm vào mặt kính nghe thật rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. Sau đó, anh đi đến tủ rượu, mở một chai whisky mạch nha đơn cất, rót một ly đầy. Mùi rượu mạnh nồng nàn lan tỏa trong không khí. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da đen êm ái, nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét. Lê An của những năm tháng tuổi thơ, tóc tết hai bên, chạy nhảy bên bờ sông. Lê An của những năm cấp ba, e ấp trong tà áo dài trắng, ánh mắt chờ đợi một lời nói, một cử chỉ từ anh. Lê An của ngày cưới, nụ cười mãn nguyện bên một người đàn ông khác. Và Lê An của tin nhắn khách sáo, một "khoảng cách vô hình" đã được chính cô dựng lên, nay trở thành hiện thực nghiệt ngã.

Anh tự hỏi, vinh quang này... có ý nghĩa gì khi không có ai để chia sẻ? Những thành công này, liệu có thể đổi lấy được một nụ cười, một ánh mắt thấu hiểu, hay một cái nắm tay ấm áp? Anh đã từng nghĩ, nếu anh đủ thành công, đủ mạnh mẽ, đủ giàu có, anh có thể quay về và sửa chữa mọi lỗi lầm. Nhưng Lê An đã không chờ anh. Cô đã chọn một "nhịp" khác, một con đường khác. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.

Anh đã cố gắng vùi mình vào công việc, vào tham vọng để lấp đầy khoảng trống đó. Anh đã trở thành một người đàn ông quyết đoán, tham vọng, nhưng ẩn chứa nỗi cô đơn và sự trống rỗng sâu sắc. Anh đã xây dựng một đế chế, nhưng đế chế đó lại được xây trên nền móng của sự mất mát. Tin nhắn của Lê An là lời nhắc nhở sâu sắc rằng mối quan hệ giữa hai người đã thực sự chấm dứt, không còn bất kỳ sợi dây liên kết tình cảm nào ngoài xã giao. Đây là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh sẽ tiếp tục vùi mình vào công việc, tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ, lạnh lùng, che giấu nội tâm đầy tổn thương.

Trần Hạo mở mắt. Ánh đèn thành phố rực rỡ vẫn phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi của anh, nhưng sâu thẳm trong đó, chỉ còn lại sự kiên định đến tàn nhẫn. Cô ấy đã tìm được bến đỗ của mình. Còn mình... con đường này là lựa chọn của mình. Anh đưa ly rượu lên môi, nhấp một ngụm. Chất lỏng cay nồng xộc thẳng xuống cổ họng, nóng rát. Nó không thể xóa đi những ký ức, nhưng ít nhất, nó có thể làm dịu đi phần nào nỗi đau. Anh sẽ tiếp tục tiến lên, tiếp tục xây dựng, tiếp tục chinh phục. Bởi vì đó là tất cả những gì anh còn lại. Anh biết, sự thành công vượt bậc này sẽ đi kèm với cái giá là sự cô độc và đóng cửa cảm xúc, khiến anh khó có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự trong tương lai. Nhưng lúc này, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận và bước tiếp trên con đường mà anh đã tự chọn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free