Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 421: Bến Đỗ An Yên: Nắng Ấm Ngày Mới
Những giọt sương đêm cuối cùng còn đọng trên khung cửa sổ đã tan biến dưới ánh nắng ban mai, nhường chỗ cho một ngày mới trong veo, dịu dàng. Lê An khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay vững chãi đang ôm lấy cô. Đây là một cảm giác lạ lẫm, nhưng không hề đáng sợ, thậm chí còn phảng phất một sự an toàn đến khó tả. Cô chậm rãi mở mắt, để ánh sáng vàng nhạt từ bên ngoài chiếu rọi vào tầm nhìn.
Căn phòng tân hôn của họ không quá cầu kỳ, nhưng ấm cúng và tinh tế. Tông màu be và trắng chủ đạo, điểm xuyết vài chi tiết gỗ trầm ấm, tạo nên một không gian vừa hiện đại vừa thân thuộc. Mùi tinh dầu sả chanh thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê mới pha từ dưới bếp vọng lên, và cả mùi của những cuốn sách cũ xếp ngay ngắn trên kệ cạnh cửa sổ. Từ ban công nhỏ, hương hoa nhài dịu ngọt bay vào, len lỏi qua khe cửa kính, đánh thức mọi giác quan của cô. Tiếng chim hót líu lo từ vòm cây xanh ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ con đường thị trấn vẫn còn ngái ngủ, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của buổi sớm.
Lê An khẽ ngẩng đầu, nhìn ngắm từng chi tiết trong không gian mới này. Những bức tranh phong cảnh treo trên tường, chiếc đồng hồ quả lắc nhỏ đặt trên tủ đầu giường, hay cả chiếc đèn ngủ với ánh sáng vàng dịu. Tất cả đều là những vật dụng xa lạ, nhưng khi đặt cạnh nhau trong căn phòng này, chúng lại mang đến một cảm giác hòa hợp lạ kỳ, như thể chúng đã luôn ở đây, chờ đợi cô đến. Đây không phải căn phòng cũ của cô, không có những kỷ vật hay dấu ấn của tuổi thơ, nhưng nó là một khởi đầu mới, một trang giấy trắng mà cô sẽ cùng Hoàng Huy viết nên những câu chuyện của riêng mình. Trong thoáng chốc, một nỗi bâng khuâng nhỏ xíu lướt qua, một hình ảnh cũ thoáng hiện rồi tan biến nhanh chóng, nhường chỗ cho sự chấp nhận và bình yên hiện tại. Cô biết, mình đã chọn.
Hoàng Huy cũng vừa thức giấc. Anh khẽ siết nhẹ vòng tay, rồi buông ra, nở một nụ cười ấm áp. "Em ngủ có ngon không An?", giọng anh trầm khẽ, dịu dàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của buổi sáng.
Lê An mỉm cười, nụ cười tự nhiên và thanh thản. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên má anh. "Em ngủ rất ngon, cứ như đã quen thuộc với nơi này từ lâu rồi." Lời nói ấy không chỉ là sự thật, mà còn là một lời khẳng định cho chính cô, rằng cô đang làm quen, đang chấp nhận, và đang tìm thấy sự bình yên.
Hoàng Huy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và mãn nguyện. "Vậy là tốt rồi. Từ nay em sẽ có một bến đỗ vững chắc." Anh nhấn mạnh hai chữ "bến đỗ", như một lời hứa, một sự cam kết cho tương lai của họ. Lê An nhìn chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út, ánh kim loại bạc phản chiếu ánh nắng ban mai, như một lời nhắc nhở không lời về quyết định và con đường cô đã chọn. Chiếc nhẫn không chỉ là biểu tượng của tình yêu, mà còn là biểu tượng của sự ổn định, của một cuộc sống an yên mà cô luôn tìm kiếm.
Họ cùng nhau xuống bếp. Hoàng Huy đã pha sẵn trà hoa cúc ấm nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn bếp gọn gàng. Bữa sáng của họ đơn giản, chỉ là vài lát bánh mì nướng, chút mứt dâu và trứng ốp la, nhưng lại tràn ngập những câu chuyện nhỏ nhặt, vụn vặt về cuộc sống thường ngày. Anh kể về công việc, về những dự định sắp tới. Cô chia sẻ về lớp học, về những đứa trẻ đáng yêu. Không có những lời đường mật hoa mỹ, chỉ có sự chân thành và quan tâm dành cho nhau. Trong những khoảnh khắc ấy, Lê An cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Sự bình yên này, tuy không mãnh liệt như những gì cô từng mơ ước thuở đôi mươi, nhưng lại vô cùng vững chắc và đáng tin cậy. Nó như một dòng sông êm đềm, chảy chậm rãi, đưa cô đến một vùng đất an toàn, nơi cô không còn phải lo sợ những cơn sóng dữ hay những khoảng cách vô hình. Cô đã từng chờ đợi quá lâu, đã từng mỏi mòn. Giờ đây, cô chỉ muốn trân trọng những gì mình đang có.
***
Buổi trưa cùng ngày, không khí trong ngôi nhà lớn của gia đình Hoàng Huy trở nên sống động hơn hẳn. Tiếng chim hót líu lo trong vườn cây cảnh, tiếng lá cây xào xạc khi cơn gió nhẹ thổi qua, và cả tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước nhỏ đặt ở góc sân, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho bữa cơm gia đình. Mùi gỗ đánh vecni mới, mùi hoa sứ thoang thoảng từ vườn, và đôi khi là mùi hương trầm phảng phất từ bàn thờ gia tiên, hòa quyện vào nhau, mang đến một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm cúng. Ánh sáng tự nhiên tràn qua những khung cửa sổ lớn, chiếu rọi vào căn phòng ăn rộng rãi, làm sáng bừng những bức tranh thủy mặc treo trên tường.
Bà Hiền, mẹ chồng của Lê An, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, ngồi ở vị trí chủ tọa, nụ cười luôn thường trực trên môi khi nhìn con dâu. Ông Phúc, bố chồng, gầy gò và ít nói hơn, chỉ mỉm cười hiền hậu, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Bữa cơm thịnh soạn với những món ăn truyền thống của miền Bắc, do chính tay Bà Hiền chuẩn bị, được bày trí đẹp mắt trên bàn.
"Con An gầy đi nhiều đó. Phải ăn uống bồi bổ vào, có chồng rồi mà.", Bà Hiền vừa nói vừa gắp một miếng thịt kho tàu to vào bát của Lê An, ánh mắt đầy trìu mến. "Mẹ nấu món nào cũng hợp khẩu vị con, con ăn nhiều vào nhé."
Lê An mỉm cười ấm áp, cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ mẹ chồng. "Dạ con vẫn khỏe ạ. Mẹ nấu ăn ngon quá, con ăn nhiều lắm." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn. Từ khi về đây, cô chưa bao giờ phải lo lắng chuyện bếp núc hay việc nhà, mọi thứ đều được Bà Hiền sắp xếp chu đáo.
Ông Phúc, người thường kiệm lời, cũng cất tiếng. "Hoàng Huy nó có chăm sóc con không?", ông hỏi, ánh mắt hiền từ nhìn sang con trai.
Hoàng Huy vội vàng đáp lời, nắm lấy tay Lê An đang đặt dưới gầm bàn. "Con chăm sóc An kỹ lắm, bố mẹ cứ yên tâm. An là bảo bối của con mà." Anh nói với vẻ tự hào, khiến Lê An không khỏi đỏ mặt, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào và an tâm. Ánh mắt cô khẽ chạm vào ánh mắt anh, một cái nhìn biết ơn và tin tưởng.
Họ trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống thị trấn. Chuyện mùa màng, chuyện hàng xóm, chuyện lễ hội sắp tới. Lê An lắng nghe, thỉnh thoảng góp lời, cảm thấy mình đang dần hòa nhập vào nhịp sống mới, vào gia đình mới này. Mặc dù đôi khi, những quy tắc gia đình, sự trang trọng trong lời ăn tiếng nói, hay không gian quá rộng lớn của căn nhà khiến cô cảm thấy có chút gò bó, nhưng sự ấm áp và tình yêu thương mà cô nhận được từ gia đình chồng đã xoa dịu tất cả. Cô nhận ra, đây chính là sự an toàn, là bến đỗ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Không còn những đêm trằn trọc suy nghĩ, không còn những buổi chiều cô đơn bên bờ sông cũ chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Giờ đây, cô có một gia đình, một người chồng yêu thương, và một cuộc sống ổn định. Đó là tất cả những gì cô cần ở thời điểm này. Nỗi tiếc nuối về những "nếu như ngày đó" đã dần lùi sâu vào ký ức, trở thành một phần của quá khứ mà cô đã học cách chấp nhận và buông bỏ.
***
Vài ngày sau, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời thị trấn, Lê An ghé qua quán cà phê quen thuộc. Quán vẫn thế, yên bình và lãng mạn như thuở nào. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách quen, và cả tiếng chim hót đâu đó từ vòm cây xanh bên ngoài, tạo nên một không gian thư thái đến lạ. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ mộc mạc và hương hoa nhài dịu mát từ chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tất cả cùng hòa quyện, đưa Lê An về với những ký ức ngọt ngào của những buổi chiều vô tư. Nhưng hôm nay, tâm trạng cô không còn là sự chờ đợi hay bâng khuâng nữa, mà là một cảm giác bình yên, vững chãi.
Chị Hà, đồng nghiệp thân thiết của Lê An, đã ngồi đợi sẵn ở chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Chị Hà với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười tươi tắn, mặc chiếc áo sơ mi thanh lịch, trông rạng rỡ như thường lệ. "An trông dạo này rạng rỡ hẳn lên. Cuộc sống hôn nhân thế nào rồi?", Chị Hà hỏi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò và chúc mừng.
Lê An mỉm cười nhẹ, gọi một ly cà phê sữa đá, và bắt đầu chia sẻ. "Dạ, bình yên lắm chị. Anh Huy chu đáo, bố mẹ chồng cũng thương con dâu." Cô nói, giọng điệu thanh thản, không có chút gì gượng ép. "Mọi thứ đều ổn định, em cảm thấy mình đang dần quen với cuộc sống mới này."
Chị Hà gật gù lắng nghe, rồi khẽ nhấp một ngụm trà gừng. "Vậy là tốt rồi. Phụ nữ mình cần nhất là sự bình yên, đúng không?" Chị Hà nhìn Lê An, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Không phải cứ tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng mới là hạnh phúc. Đôi khi, sự ổn định, sự quan tâm chân thành mới là thứ giữ chân mình."
"Đúng vậy chị. Em nghĩ mình đã tìm được điều đó.", Lê An đáp, ánh mắt cô khẽ nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng của ngày đang dần tắt hẳn. Cô đã từng mơ về một tình yêu như bão táp, như dòng sông chảy xiết. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, một dòng suối nhỏ êm đềm, đủ để nuôi dưỡng tâm hồn và mang lại sự an yên, mới là điều cô thực sự cần. Cô đã từng để mọi thứ "chậm một nhịp", nhưng giờ đây, cô đã tự mình chọn một nhịp điệu khác, một nhịp điệu bình lặng hơn, phù hợp với chính cô.
Trong lúc hai chị em trò chuyện, loáng thoáng từ bàn bên cạnh, Lê An tình cờ nghe được vài câu nói về Trần Hạo. "Nghe nói thằng Trần Hạo giờ làm ăn lớn lắm. Ở thành phố, nó đang có những bước tiến đáng kể trong sự nghiệp đấy." Giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên, rồi chìm vào tiếng nhạc. Lê An khẽ giật mình. Một thoáng ký ức hiện về, về "bên bờ sông cũ", về những buổi tan học chung đường, về "lời nói không thành". Nhưng rồi, cô chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ cảm xúc gì trên khuôn mặt. Cô nhanh chóng chuyển sang đề tài khác, hỏi Chị Hà về công việc ở trường, như thể câu chuyện vừa rồi chưa từng tồn tại. Cô không còn cảm thấy day dứt, không còn những giọt nước mắt muộn màng. Nỗi đau đã qua, và giờ đây, nó chỉ là một phần của quá khứ mà cô đã cất giữ sâu trong lòng, không để nó ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai.
Sau khi tạm biệt Chị Hà, Lê An ngồi lại thêm một lúc, nhấm nháp nốt ly cà phê của mình. Cô mở điện thoại, lướt qua danh bạ, tìm đến cái tên đã lâu không liên lạc. Trần Hạo. Cô hít một hơi thật sâu, rồi soạn một tin nhắn ngắn gọn, khách sáo: "Chúc mừng anh đã đạt được những thành công mới trong sự nghiệp. Chúc anh luôn mạnh khỏe và may mắn." Cô không hỏi han thêm, không nhắc đến những kỷ niệm cũ. Đó là một lời chúc từ một người bạn cũ đã xa, một lời chúc mang theo "khoảng cách vô hình" mà cô đã tự tay thiết lập.
Gửi xong tin nhắn, Lê An khẽ đóng điện thoại. Một nụ cười nhẹ, nhưng đầy kiên định, nở trên môi cô. Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Tương lai của cô, giờ đây, đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là một con đường bình yên, êm đềm, không có những ngọn lửa cháy bỏng nhưng cũng không có những cơn bão giông. Cô đã chọn con đường ấy, và cô sẵn sàng để bước đi, vững vàng, thanh thản, không một chút hối tiếc nào còn vương vấn trong ánh mắt. Cô đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, để đón nhận một cuộc đời mới, một hạnh phúc mới, dù nó không quá mãnh liệt, nhưng đủ để cô cảm thấy an toàn và được yêu thương.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.