Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 420: Nước Mắt Muộn Màng Dưới Ánh Đèn Thành Phố
Trần Hạo mở mắt, ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa tự động, vẽ lên sàn nhà đá cẩm thạch những vệt sáng trắng nhợt nhạt. Anh nằm bất động trên chiếc giường king-size, đầu óc trống rỗng như chính căn phòng rộng lớn này. Căn hộ của anh, trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố, được thiết kế theo phong cách tối giản Bắc Âu, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Mùi gỗ sồi mới, mùi da ghế sofa và thoang thoảng chút hương rượu vang tối qua còn vương lại trong không khí, tạo nên một sự sang trọng đến lạnh lẽo. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ còn tiếng điều hòa hoạt động đều đều và tiếng tủ lạnh kêu khe khẽ, như muốn nhấn chìm anh vào một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng muốt, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó cho tâm trí đang quay cuồng. Nhưng chỉ có một màu trắng xóa, vô định. Hôm qua, đúng vậy, hôm qua là ngày trọng đại. Ngày mà anh đã đứng đó, ngoài kia, dưới cơn mưa tầm tã, nhìn ngôi nhà quen thuộc sáng đèn, nhìn những bóng người ra vào hân hoan. Anh đã dằn vặt, đã đấu tranh, đã muốn gõ cửa, muốn níu kéo, nhưng cuối cùng, anh đã chọn không làm gì cả. Lời hứa năm xưa, những ngày tháng tuổi thơ, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn ký ức sắc nhọn cứa vào lòng. Anh đã bỏ lỡ, đã "chậm một nhịp" để nói ra lời yêu thương, và giờ đây, cái giá phải trả là một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.
Cơ thể anh nặng trịch, như có một tảng đá đè nén. Đêm qua, anh đã không ngủ. Hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, nụ cười hạnh phúc mà anh không thể chứng kiến, cứ chập chờn trong tâm trí, dày vò anh không ngừng. Anh đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải chấp nhận, nhưng nỗi đau và sự hối tiếc vẫn cuộn trào, thiêu đốt từng tế bào. Căn phòng sang trọng này, với mọi tiện nghi vật chất mà anh đã phấn đấu để đạt được, bỗng trở nên vô nghĩa. Nó là một cái lồng vàng, giam giữ một trái tim đang tan nát. Anh đã thành công, đúng vậy, anh đã đứng trên đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, nhưng đổi lại, anh đã mất đi thứ quý giá nhất.
Trần Hạo uể oải ngồi dậy, tấm chăn lụa tuột xuống, để lộ thân hình vạm vỡ nhưng toát lên vẻ mệt mỏi cùng cực. Anh bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh dưới ánh nắng vàng dịu. Hàng triệu ngôi nhà, hàng triệu cuộc đời đang bắt đầu một ngày mới. Nhưng với anh, ngày mới này lại mang một ý nghĩa khác, một sự khởi đầu cho một cuộc đời không có Lê An. Xa xa, những con sông uốn lượn, nhưng đó không phải là con sông cũ, nơi anh và cô đã từng ngồi bên nhau, tâm sự những chuyện vu vơ. Nơi đó, giờ đây, chỉ còn là một ký ức xa xăm, một nỗi đau âm ỉ.
Anh đi vào phòng tắm, nơi thiết kế cũng tối giản không kém, với bồn rửa mặt đôi bằng đá cẩm thạch và gương lớn. Anh bật vòi nước lạnh, rửa mặt. Nước lạnh tạt vào mặt, cuốn đi chút hơi nóng và sự mệt mỏi bề ngoài, nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang cháy trong lòng. Anh nhìn vào gương. Một khuôn mặt điển trai, với những đường nét cứng rắn, nhưng đôi mắt thì thâm quầng, mệt mỏi, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh nhìn thấy hình ảnh của một người đàn ông đã mất đi tất cả, dù đang sở hữu mọi thứ. Anh đã từng nghĩ, khi đạt được thành công, anh sẽ quay về, sẽ có đủ tự tin để nói ra tất cả. "Nếu như ngày đó…", anh khẽ lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Nếu như ngày đó, anh không quá bận rộn với những tham vọng xa vời nơi thành phố. Nếu như ngày đó, anh dũng cảm hơn một chút, nói ra lời yêu thương, thay vì để nó "không thành". Nhưng tất cả đã quá muộn. Thời gian không bao giờ quay trở lại. Cái giá của sự chần chừ, của "chậm một nhịp", là một cuộc đời lỡ làng. Anh lau khô mặt, cố gắng nén chặt cảm xúc xuống tận cùng. Hôm nay, anh phải làm việc. Anh phải vùi mình vào công việc để quên đi tất cả. Sự nghiệp, thành công vật chất, đó là lối thoát duy nhất còn lại của anh. Anh đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Rolex mà anh đã mua sau một thương vụ lớn, nó lấp lánh dưới ánh đèn, nhưng không thể che giấu được sự trống rỗng trong ánh mắt anh.
***
Buổi trưa cùng ngày, văn phòng Tổng Giám đốc của Trần Hạo tại tòa nhà Trần Thịnh rực sáng dưới ánh nắng gắt của mùa hè. Nằm ở tầng cao nhất, căn phòng có ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, cho phép anh bao quát toàn cảnh thành phố đang nhộn nhịp bên dưới. Nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng, chiếc ghế da cao cấp màu đen, một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại trên tường, và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành, cùng những cuốn tiểu thuyết kinh điển. Mùi gỗ, mùi da, mùi cà phê đậm đặc và thoang thoảng mùi giấy cao cấp của những tập tài liệu mới, hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí trang trọng, uy nghiêm.
Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn và dứt khoát. Hàng chồng tài liệu cao ngất ngưởng, những biểu đồ phức tạp, các báo cáo tài chính chi chít số liệu, tất cả đều đang được anh xử lý với tốc độ chóng mặt. Anh cố gắng lao vào công việc một cách điên cuồng, biến nó thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh khỏi những suy nghĩ, những cảm xúc hỗn độn đang chực chờ bùng nổ. Sự bận rộn là liều thuốc an thần duy nhất, là cách duy nhất để anh không phải đối mặt với thực tại phũ phàng.
"Anh Long, bản báo cáo quý 3 đã hoàn thiện chưa? Gửi cho tôi trước 3 giờ chiều nay. Có vài điểm cần chỉnh sửa gấp." Giọng anh trầm, đều đều qua điện thoại nội bộ, không chút cảm xúc. Anh luôn như vậy, chuyên nghiệp, súc tích, không bao giờ để lộ sự mệt mỏi hay bất kỳ sự yếu đuối nào trong công việc. Đối với anh, công việc là chiến trường, và anh là một vị tướng không bao giờ lùi bước.
Anh cúp máy, nhấp một ngụm cà phê đen đặc, không đường, không sữa. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính cuộc đời anh lúc này. Đôi mắt anh lướt qua những con số, những dòng chữ khô khan, nhưng tâm trí anh lại không ngừng chạy về một nơi khác, một nơi xa xăm, nơi có con sông cũ, nơi có những kỷ niệm thanh xuân tươi đẹp. Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, một giai điệu quen thuộc văng vẳng từ quán cà phê đối diện vọng lên qua lớp kính dày, hay chỉ là ánh nắng vàng dịu hắt vào bàn làm việc, gợi nhớ đến những buổi chiều tan học cùng cô, cũng đủ để kéo anh về với thực tại nghiệt ngã.
Lê An. Cái tên ấy, một lần nữa, lại hiện lên trong tâm trí anh như một vết xước không thể nào lành. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh cô trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, hình ảnh mà anh đã không thể ngăn mình tưởng tượng ra suốt từ đêm qua. Anh đã nghĩ, khi anh rời đi, khi anh chọn con đường sự nghiệp này, anh sẽ không hối tiếc. Nhưng bây giờ, anh biết mình đã sai. "Sai một bước, lỡ cả một đời," câu nói đó giờ đây không chỉ là một ẩn dụ, mà là một sự thật đau đớn, khắc sâu vào tận xương tủy.
Anh Long, trợ lý thân cận của anh, bước vào phòng, cầm theo một tập tài liệu. "Thưa sếp, đây là hồ sơ dự án mới của đối tác bên Nhật. Họ muốn hẹn một buổi gặp mặt vào cuối tuần này."
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua tập tài liệu. "Cuối tuần này? Tôi không có thời gian. Dời sang đầu tuần sau. Sáng thứ Hai." Giọng anh vẫn trầm và dứt khoát.
Anh Long gật đầu, không dám hỏi thêm. Anh biết Trần Hạo là một người cuồng công việc, đặc biệt là trong những ngày gần đây. Sếp của anh đã trở thành một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, dường như không bao giờ biết mệt mỏi. Nhưng đôi khi, anh Long vẫn thấy một thoáng mệt mỏi, một nỗi buồn khó gọi tên thoáng qua trong đôi mắt kiên định ấy.
Sau khi Anh Long rời đi, Trần Hạo lại vùi mình vào công việc. Anh cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống trong lịch trình, không cho phép bản thân có bất kỳ giây phút rảnh rỗi nào để chìm đắm vào suy nghĩ. Thành phố rộng lớn, xa hoa này, với những cơ hội không ngừng, đã là nơi anh lựa chọn. Anh đã chọn nó, đã chọn con đường này, và giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá. Anh đã mất đi Lê An, mất đi "lời nói không thành" của mình, mất đi một mối tình thanh mai trúc mã. Nhưng anh sẽ không để mình mất thêm bất cứ điều gì nữa. Anh sẽ thành công, thành công tột bậc, để chứng minh rằng sự lựa chọn của anh không phải là vô nghĩa, dù trong sâu thẳm, anh biết nó đã mang đến cho anh một "khoảng cách vô hình" không thể hàn gắn.
Một cuộc họp căng thẳng kéo dài đến tận chiều muộn. Khi kết thúc, Trần Hạo trở về văn phòng, cảm giác kiệt sức bao trùm. Anh nhìn ra cửa kính, ánh nắng đã dịu đi, nhường chỗ cho những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn. Thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những vì sao rơi. Lại một ngày trôi qua. Một ngày anh đã cố gắng chôn vùi nỗi đau vào công việc, nhưng lại càng nhận ra rằng, dù có bận rộn đến mấy, dù có thành công đến đâu, thì "nếu như ngày đó..." vẫn sẽ mãi ám ảnh anh. Anh đứng dậy, quyết định đi lên sân thượng. Anh cần một không gian thoáng đãng hơn, nơi anh có thể đối diện với chính mình, một lần cuối cùng.
***
Chiều tối, gió se lạnh luồn qua những tòa nhà chọc trời, tạo thành những tiếng rít khe khẽ trên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh. Trần Hạo đứng tựa vào lan can kính cường lực, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh, rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài đến vô tận. Nhưng những ánh sáng ấy không thể xoa dịu được bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Mùi không khí cao, mùi kim loại lạnh lẽo của sắt thép và thoang thoảng mùi khói bụi từ xa vọng lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn giữa lòng đô thị phồn hoa.
Anh nhắm mắt lại. Ngay lập tức, hình ảnh ấy hiện lên rõ ràng, chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được từng chi tiết. Lê An, trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc búi cao điểm xuyết vài nhành hoa baby, nụ cười dịu dàng mà anh đã từng rất yêu. Cô sánh bước bên một người đàn ông khác, không phải anh, ánh mắt anh ta tràn đầy yêu thương, hạnh phúc. Tiếng nhạc du dương, tiếng cụng ly giòn tan, những lời chúc phúc ấm áp, tất cả đều vọng về trong tâm trí Trần Hạo, không phải bằng âm thanh, mà bằng một cảm giác đè nặng, nghẹn ngào. Anh có thể thấy rõ sự an yên trong đôi mắt cô, sự bình yên mà anh đã không thể mang lại.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, rồi nhanh chóng bị làn gió lạnh cuốn đi, để lại vị mặn chát trên khóe môi. Rồi một giọt nữa, và một giọt nữa. Anh không kìm nén nữa. Đây là lần cuối cùng anh cho phép mình yếu đuối. Anh đưa tay lên che mặt, những giọt nước mắt thấm qua kẽ ngón tay, cảm giác nóng rát như thiêu đốt. "Lê An…", anh khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong tiếng gió. Cái tên ấy, đã bao lâu rồi anh không gọi một cách chân thật như vậy?
N��i hối tiếc tột cùng nhấn chìm anh. "Nếu như ngày đó…", anh lại tự hỏi mình, câu hỏi đã trở thành một điệp khúc đau đớn trong cuộc đời anh. Nếu như ngày đó, anh đủ can đảm để nói ra lời yêu thương. Nếu như ngày đó, anh không để những tham vọng, những áp lực thành phố che mờ lý trí. Nếu như ngày đó, anh không để lại "khoảng cách vô hình" giữa hai người. "Lời nói không thành…", anh đã giữ nó cho riêng mình quá lâu, cho đến khi nó hóa thành một gánh nặng không thể chịu nổi.
Anh nhớ về "bên bờ sông cũ", nơi tuổi thơ của hai người được dệt nên từ những kỷ niệm trong trẻo. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Anh đã luôn ở đó, lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ yêu thương. Nhưng chỉ là lặng lẽ. Anh đã sợ hãi, đã e dè, đã để mọi thứ "chậm một nhịp". Và một nhịp chậm ấy, đã đánh đổi cả một đời. Anh đã đánh mất cô, mất đi người con gái duy nhất mà anh thực sự yêu.
Trần Hạo đứng đó thật lâu, mặc cho gió thổi mạnh, mặc cho nước mắt cứ thế tuôn rơi. Anh cho phép bản thân chìm sâu vào nỗi đau, vào sự tuyệt vọng. Anh đã cố gắng chạy trốn, cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng công việc, bằng thành công, nhưng cuối cùng, nỗi đau vẫn ở đó, không hề suy suyển. Anh đã mất cô mãi mãi. Không còn cơ hội nào nữa. Anh đã chọn không gõ cửa, và đó là một quyết định không thể đảo ngược.
Khi anh mở mắt ra, hoàng hôn đã hoàn toàn tắt hẳn, chỉ còn lại ánh đèn rực rỡ của thành phố. Những giọt nước mắt đã khô trên má anh, để lại một cảm giác bỏng rát. Ánh nhìn của anh, từ sự đau khổ tột cùng, đã chuyển sang một vẻ kiên cường đến tàn nhẫn. Đôi mắt anh trở nên lạnh lẽo, xa cách, như thể đã đóng băng mọi cảm xúc. Anh sẽ không bao giờ để mình yếu đuối nữa. Nỗi đau này, sự hối tiếc này, sẽ không nhấn chìm anh. Nó sẽ trở thành động lực, thành nhiên liệu để anh vươn tới những đỉnh cao hơn nữa. Anh sẽ vùi mình vào công việc, vào sự nghiệp, trở thành một người đàn ông thành công tột bậc về vật chất, một người mà không ai có thể chạm tới, không ai có thể làm tổn thương.
Trái tim anh, từ nay về sau, sẽ mang một vết sẹo vĩnh viễn, một "khoảng cách vô hình" không thể lấp đầy. Anh sẽ thành công, sẽ có tất cả, nhưng tâm hồn anh sẽ mãi là một vùng đất hoang vắng, khó lòng mở cửa cho bất kỳ ai. Sự thờ ơ và lạnh lùng mà anh thể hiện sẽ là một lớp vỏ bọc kiên cố, che giấu nỗi đau và sự cô đơn sâu thẳm bên trong. Anh hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi. Khuôn mặt anh giờ đây đã hoàn toàn cứng rắn. Anh quay lưng lại với thành phố lung linh, với ký ức về Lê An, và bước đi, mạnh mẽ, dứt khoát, một mình giữa đêm đen.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.