Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 419: Nụ Cười Che Giấu Và Bến Đỗ Mới
Ánh sáng đầu tiên của một ngày mới lén lút xuyên qua tấm màn cửa mỏng, vẽ những vệt vàng nhạt lên tường phòng. Trần Hạo, trong căn hộ lạnh lẽo của mình giữa lòng thành phố ồn ã, đã chìm vào giấc ngủ muộn màng, một giấc ngủ không yên bởi những dằn vặt của đêm trắng. Thế nhưng, tại một thị trấn ven sông yên bình cách đó hàng trăm cây số, một ngày mới lại bừng lên với tất cả sự hân hoan, rộn ràng. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ nhà hàng xóm, tiếng í ới gọi nhau chuẩn bị từ sân nhà, và mùi hương ngai ngái của cỏ cây buổi sớm hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên – tất cả báo hiệu một ngày trọng đại.
Lê An khẽ cựa mình trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông và hơi ấm còn vương lại của giấc ngủ. Cô mở mắt, nhìn trần nhà trắng toát, rồi đưa tay che đi vệt nắng chói chang đang cố gắng len lỏi vào khóe mi. Hôm nay là ngày cưới của cô. Một cảm giác lạ lùng xâm chiếm lấy tâm trí, pha trộn giữa niềm vui sướng mong đợi, sự hồi hộp đến nghẹt thở, và một thoáng bâng khuâng khó tả, như một nốt trầm nhẹ giữa bản hòa ca hân hoan đang vang vọng bên tai. Cô ngồi dậy, bước xuống sàn nhà mát lạnh, rồi lại ngồi xuống trước bàn trang điểm. Chiếc gương cũ kỹ phản chiếu hình ảnh một cô gái với đôi mắt vẫn còn chút ngái ngủ, nhưng trên môi đã nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy, tự nhiên như hơi thở, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy được một sự phức tạp ẩn sâu bên trong.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, theo sau là giọng nói ấm áp của Bà Mai: “An ơi, con dậy chưa? Dậy mau đi con, hôm nay là ngày trọng đại của con đó!”
Lê An khẽ đáp: “Dạ, con dậy rồi bà ơi.”
Cánh cửa mở ra, Bà Mai bước vào, trên tay là một khay điểm tâm nóng hổi: chén chè trôi nước lá dứa thơm lừng, món mà An vẫn thích ăn vào những dịp đặc biệt. Tóc Bà Mai đã bạc trắng vấn cao, nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Bà đặt khay điểm tâm xuống bàn, rồi xoa đầu An, giọng nói trìu mến: “Con bé An nhà mình cuối cùng cũng tìm được bến đỗ rồi, mừng quá là mừng. Nhớ ngày nào còn tí tẹo, cứ lẽo đẽo theo bà ra bờ sông nhặt củi, vậy mà giờ đã thành cô dâu rồi.”
Lê An ngước nhìn bà, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn, nhưng ánh mắt lại thoáng chút ưu tư khi nghe đến "bờ sông cũ". “Dạ, con cảm ơn bà. Bà đừng bận rộn quá nhé, cứ để mấy cô mấy chị lo ạ.”
Chưa kịp dứt lời, Chi Mai, cô bạn thân từ thuở nhỏ, đã xông vào phòng, mái tóc ngắn cá tính lướt qua như một làn gió, theo sau là tiếng cười giòn tan. “Bà ơi, bà ơi! Em An đâu rồi? Dậy chưa mà cứ rụt rè thế kia!” Cô bé tóc ngắn, năng động và luôn tràn đầy năng lượng, hôm nay mặc một chiếc váy hoa tươi tắn, khuôn mặt rạng rỡ. “Trời ơi bà nội ơi! Bà xem, hôm nay bà xinh như công chúa vậy! Hoàng Huy chắc ngất ngây luôn!” Chi Mai vừa nói vừa không ngừng trêu chọc, véo má Lê An một cái. “Mới sáng ra đã thấy rạng ngời rồi, làm sao mà không đẹp được chứ!”
Lê An bật cười, cái bâng khuâng trong lòng dường như tan biến đôi chút bởi sự hồn nhiên của cô bạn. “Thôi đi bà! Sáng sớm đã ồn ào rồi.”
Mẹ Lê An, một người phụ nữ hiền thục với khuôn mặt phúc hậu, cũng bước vào, trên tay là chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lấp lánh những hạt pha lê nhỏ. Bà nhẹ nhàng đặt váy lên giường, rồi đến bên Lê An, vuốt ve mái tóc dài của con gái. “Con gái mẹ hôm nay đẹp quá. Cứ yên tâm mà tận hưởng ngày vui của mình nhé.” Giọng nói của mẹ dịu dàng như gió sông, xoa dịu mọi lo lắng trong lòng Lê An.
Mùi hương phấn trang điểm, mùi nước hoa dịu nhẹ, và mùi hoa ly trắng muốt từ bó hoa cưới vừa được mang tới bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng, hòa lẫn với mùi vải vóc mới và mùi hương vị của chè trôi nước. Lê An ngồi im, để người thợ trang điểm khéo léo tô điểm cho khuôn mặt mình. Mỗi nét cọ, mỗi hạt phấn đều được đặt cẩn thận, biến cô thành một nàng công chúa trong cổ tích. Cô nhìn mình trong gương, chiếc váy cưới trắng tinh khôi ôm lấy dáng người thon thả, những hạt pha lê lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Cô vuốt nhẹ chiếc nhẫn cưới trên tay, chiếc nhẫn mà Hoàng Huy đã trao cho cô trong buổi cầu hôn lãng mạn. Ánh mắt cô dừng lại ở khung cửa sổ nhìn ra con đường quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo từng đi học chung mỗi ngày, nơi những ký ức tuổi thơ vẫn còn nguyên vẹn. "Hạnh phúc... là như thế này sao?" Cô tự hỏi trong thâm tâm. Nó không phải là cảm giác bùng cháy, mãnh liệt như những gì cô từng đọc trong tiểu thuyết, nhưng nó là sự bình yên, sự an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Một bến đỗ vững chắc sau những chênh vênh, những chờ đợi mỏi mòn.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Trần Hạo chợt thoáng qua. Cái cách anh lẳng lặng đi phía sau cô, cái cách anh nhường cô chiếc ô khi trời mưa, hay những lần anh ngồi bên bờ sông, kể cho cô nghe về những ước mơ xa xôi. "Nếu như ngày đó... anh nói sớm hơn một chút..." Câu hỏi cũ rích lại vọng về trong tâm trí, nhưng Lê An nhanh chóng xua đi. Không, không có "nếu như" nào cả. Mọi thứ đã là quá khứ. Cô đã chọn con đường của mình, và đây là hiện tại. Cô mỉm cười với hình ảnh mình trong gương, một nụ cười quyết tâm, pha lẫn một chút cam chịu. Cô đã chọn chấp nhận, và cô sẽ sống trọn vẹn với sự lựa chọn ấy.
***
Buổi trưa, nắng vàng như rót mật trên những con đường làng quanh co của thị trấn ven sông. Gió nhẹ thổi xào xạc qua những rặng tre, mang theo mùi hương của lúa non và hơi nước mát lành từ dòng sông. Tiếng nhạc đám cưới rộn ràng từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng cười nói, reo hò của hàng xóm láng giềng. Cả thị trấn như bừng tỉnh, cùng chung vui trong ngày trọng đại của Lê An.
Đoàn xe rước dâu của Nguyễn Hoàng Huy đã đến. Tiếng kèn, tiếng trống vang lên rộn rã, tiếng pháo giấy nổ lách tách như những cánh hoa giấy bay lượn trong không trung. Hoàng Huy bước xuống xe, dáng người cao ráo, tuấn tú trong bộ vest lịch lãm. Khuôn mặt anh rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc và tự hào. Anh cầm bó hoa cưới rực rỡ, kết từ những đóa hồng trắng tinh khôi và baby trắng muốt, bước vào sân nhà Lê An giữa những tiếng vỗ tay và lời chúc tụng không ngớt.
Lê An đứng ở ngưỡng cửa, trái tim cô đập thình thịch. Cô nhìn thấy anh, người đàn ông sẽ là chồng mình. Anh tiến lại gần, trao cho cô bó hoa cưới. Mùi hương hoa ngọt ngào vương vấn. Ánh mắt Hoàng Huy tràn đầy tình yêu và sự trân trọng, như muốn nói rằng anh sẽ nâng niu cô trọn đời. “Em đẹp lắm, An à. Đẹp hơn cả những gì anh từng mơ ước.” Giọng nói anh trầm ấm, rành mạch, khiến tim cô khẽ rung lên.
Lê An ngước nhìn anh, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Em cảm ơn anh.” Cô nắm chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang. “Em tin anh.” Lời nói tuy ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả niềm hy vọng và sự tin tưởng mà cô dành cho anh.
Ông bà ngoại Lê An, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt ngời sáng, bước đến bên cháu gái. Ông ngoại, vẫn còn khỏe mạnh dù tuổi đã cao, vỗ nhẹ vai Lê An. “An nhà mình khéo tay nhất vùng! Nay lấy chồng rồi, nhớ giữ gìn hạnh phúc nhé con.” Bà ngoại thì không kìm được nước mắt, ôm cháu vào lòng, nghẹn ngào: “Bà mừng cho con lắm, con gái. Cứ sống thật hạnh phúc nhé.”
Anh Quân, anh họ của Lê An, với nước da đen nhẻm vì thường xuyên làm việc đồng áng, nhưng dáng người khỏe mạnh, chân chất, cũng tiến đến, đấm nhẹ vào vai Hoàng Huy. “Thằng Huy này, nhớ đối xử tốt với em tao đó. Đứa nào làm An buồn là anh không tha đâu!” Anh nói đùa, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Hoàng Huy cười đáp: “Anh cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc An thật tốt.”
Cả hai cùng nắm tay nhau bước ra giữa tiếng reo hò, chúc tụng của mọi người. Chiếc xe hoa được trang trí lộng lẫy chờ sẵn. Ngồi trong xe, Lê An nhìn ra khung cửa kính, nhìn thấy những gương mặt thân quen, những con đường quen thuộc của thị trấn. Tiếng nhạc, tiếng cười nói dần nhỏ lại khi xe rời đi, nhường chỗ cho tiếng động cơ êm ái.
Địa điểm tổ chức hôn lễ là một nhà hàng tiệc cưới nhỏ nhưng ấm cúng bên bờ sông, được trang hoàng lộng lẫy với hoa tươi và rèm lụa trắng. Khi Lê An và Hoàng Huy bước vào, tiếng vỗ tay vang dội. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Họ cùng nhau bước lên lễ đài, dưới vòm hoa kết bằng hồng và cẩm tú cầu. Ánh nắng buổi trưa xuyên qua những ô cửa kính, tạo thành những vệt sáng lung linh trên chiếc váy cưới của Lê An.
Ông Trưởng Ban Tổ Chức Đám Cưới, với vóc người to lớn và giọng nói vang, cầm micro, bắt đầu buổi lễ. “Kính thưa quý vị đại biểu, quý vị khách quý, cùng toàn thể gia đình hai họ…”
Buổi lễ diễn ra trang trọng nhưng không kém phần ấm áp. Hoàng Huy và Lê An cùng trao nhau nhẫn cưới. Chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón tay áp út của Lê An, một lời thề nguyền cho một cuộc sống mới. Họ nắm tay nhau, cùng đọc lời thề nguyện, hứa sẽ bên nhau trọn đời, dù cho sóng gió hay bình yên. Lời thề của Hoàng Huy mạnh mẽ, dứt khoát, tràn đầy niềm tin. Lời thề của Lê An nhẹ nhàng, chân thành, mang theo cả sự chấp nhận và hy vọng. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má mẹ Lê An, và cả Bà Mai.
Khi Hoàng Huy cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Lê An, cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Mùi rượu vang bắt đầu lan tỏa trong không khí khi mọi người nâng ly chúc mừng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thị trấn. Ánh nắng cuối ngày vàng cam đổ dài trên mặt sông, phản chiếu lung linh như dát vàng. Gió sông thổi nhè nhẹ, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà, làm dịu đi không khí tiệc tùng đang náo nhiệt. Tiệc cưới diễn ra trong không khí ấm cúng, tràn ngập tiếng cười và những lời chúc phúc chân thành. Ánh đèn lấp lánh từ những dây đèn trang trí hắt lên những bông hoa tươi, tạo nên một khung cảnh lãng mạn.
Lê An và Hoàng Huy đi chào hỏi từng bàn, nhận những lời chúc tốt đẹp từ người thân, bạn bè. Lê An, trong chiếc váy cưới lộng lẫy, nở nụ cười không ngớt. Nụ cười ấy rạng rỡ, tự nhiên, nhưng ẩn sâu bên trong, đôi khi vẫn thoáng qua một nét bâng khuâng khó tả.
Tại bàn của gia đình chú rể, Bà Hiền, mẹ chồng Lê An, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, nắm tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. “Mẹ mừng cho hai đứa lắm. Con An hiền lành, mẹ mong con được hạnh phúc. Cứ an tâm mà sống nhé con.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp.
Lê An cảm động, khẽ đáp: “Dạ, con cảm ơn mẹ. Con sẽ cố gắng ạ.” Cô cảm nhận được sự chân thành từ ánh mắt và lời nói của bà.
Ông Phúc, bố chồng của Lê An, gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói, chỉ khẽ gật đầu và mỉm cười hiền lành, nhưng ánh mắt ông ánh lên niềm hài lòng và hạnh phúc.
Chi Mai, cô bạn thân, lại chạy đến bên Lê An, cười toe toét. “Đừng có mà quên tao đấy nhé, cô dâu mới! Nhớ có chồng rồi cũng phải dành thời gian cho bạn bè đó nha!”
Lê An bật cười, vòng tay ôm lấy Chi Mai. “Làm sao mà quên được! Bà nội này!”
Chị Hà, đồng nghiệp thân thiết của Lê An, với nụ cười tươi và vẻ ngoài thanh lịch, cũng đến chúc mừng. “An à, phụ nữ mình cần nhất là sự bình yên. Chị mừng cho em đã tìm được bến đỗ rồi.” Lời nói của chị Hà như chạm vào một góc sâu thẳm trong lòng Lê An. Bình yên. Đúng vậy, đó là điều cô cần, và Hoàng Huy đã mang đến cho cô điều đó.
Hoàng Huy nắm tay Lê An, giới thiệu cô với những người bạn, đồng nghiệp của anh. Anh luôn ở bên cô, ánh mắt không rời, thể hiện sự quan tâm và tình yêu thương vô bờ bến. Trong một khoảnh khắc, khi Hoàng Huy đang nói chuyện với một người bạn cũ, quay lưng về phía cô, Lê An vô thức nhìn ra khoảng không qua ô cửa kính lớn. Ánh hoàng hôn đã dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh từ phía xa. Một cảm giác lạ lẫm, một nốt trầm nhẹ giữa bản nhạc hân hoan của tiệc cưới, chợt lướt qua ánh mắt cô. Đó là gì? Là sự tiếc nuối cho một điều đã qua, hay chỉ là nỗi bâng khuâng của một cô gái sắp bước sang trang mới của cuộc đời?
Bên bờ sông cũ, nơi những kỷ niệm thời thơ ấu của cô và Trần Hạo được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng, giờ đây chỉ còn lại tiếng nước chảy rì rào và gió thổi vi vút. "Lời nói không thành..." cô khẽ thì thầm trong lòng, rồi lắc đầu nhẹ. Không, cô không cho phép mình yếu lòng. Cô đã chọn. Cô đã chấp nhận.
Khi Hoàng Huy quay lại, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô. Anh nắm chặt tay cô hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến. Lê An nhanh chóng lấy lại nụ cười rạng rỡ, như thể chưa từng có bất kỳ thoáng trầm tư nào. Cô mỉm cười với anh, một nụ cười ấm áp và đầy tin tưởng. Mùi rượu vang nồng nàn, tiếng cụng ly giòn tan, và những lời chúc phúc ấm áp lại vây quanh cô.
Lê An biết, đây là bến đỗ của mình. Một bến đỗ bình yên, dù có thể không mang theo sự cháy bỏng, mãnh liệt như những câu chuyện tình lãng mạn. Cô đã từng chờ đợi, đã từng hy vọng vào một điều gì đó khác, nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng diễn ra như những gì ta mong muốn. "Chậm một nhịp," cô thầm nghĩ. Chỉ chậm một nhịp thôi, mà đã lỡ cả một đời. Nhưng cô không hối hận. Cô đã chọn hạnh phúc cho riêng mình, một hạnh phúc giản dị, an yên bên người đàn ông luôn trân trọng cô.
Cô nhìn Hoàng Huy, nhìn nụ cười ấm áp của anh, nhìn ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương. Cô biết, mình đã đưa ra quyết định đúng đắn cho bản thân. Dù có một khoảng cách vô hình trong tâm hồn mà không ai có thể chạm tới, nhưng cô sẽ trân trọng hiện tại, trân trọng người đàn ông đang nắm tay cô. Tiệc cưới vẫn tiếp diễn trong tiếng cười nói, trong những điệu nhạc du dương. Lê An cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Hoàng Huy, một hơi ấm chân thật, vững chãi, như chính cuộc đời cô từ nay về sau. Cô đã buông bỏ quá khứ. Đây là khởi đầu của một cuộc đời mới.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.