Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 418: Nỗi Hối Tiếc Vĩnh Hằng
Giữa không gian tĩnh mịch của căn hộ cao cấp trên tầng cao nhất, nơi ánh đèn thành phố vừa tắt hẳn để nhường chỗ cho rạng đông, Trần Hạo từ từ mở mắt. Đôi mắt anh không nhìn thấy gì rõ ràng, chỉ là một khoảng trống vô định, đen đặc và lạnh lẽo hơn cả màn đêm vừa trôi qua. Anh nằm bất động, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng trong lồng ngực, một nỗi nặng nề không thể gọi tên, còn sâu hơn cả sự mệt mỏi thể xác sau một đêm trắng giằng xé. Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm hôm qua vẫn còn vang vọng đâu đó trong tâm trí, mỗi tiếng là một nhát cắt xé lòng, một lời khẳng định nghiệt ngã cho sự mất mát vĩnh viễn.
Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt, dù mọi tiện nghi hiện đại nhất đều được bài trí tối giản và tinh tế theo phong cách Bắc Âu. Tông màu xám, trắng, đen cùng chất liệu gỗ sồi, đá cẩm thạch sang trọng dường như chỉ càng làm nổi bật thêm sự cô độc của người đàn ông đang nằm đó. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gà gáy như ở thị trấn ven sông cũ, chỉ có tiếng điều hòa đều đều, tiếng tủ lạnh khẽ reo và tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, buồn bã từ hệ thống âm thanh thông minh mà anh đã bật từ bao giờ để cố lấp đầy khoảng trống. Nhưng tất cả những âm thanh ấy chỉ càng nhấn chìm anh vào nỗi im lặng thấu xương của chính mình.
Anh ngồi dậy, tấm lưng dựa vào thành giường bọc da mềm mại, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Thành phố bên dưới đang dần thức giấc, những vệt sáng đầu tiên của ngày mới rải lên những tòa nhà chọc trời, phản chiếu lấp lánh như hàng vạn viên kim cương. Dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, chậm rãi nhưng kiên định, như một dòng chảy không ngừng của cuộc đời. Nhưng trong anh, mọi thứ vẫn chìm trong bóng tối của đêm qua, của những quyết định không dám đưa ra, của những lời nói không thành. "Đã quá muộn rồi," anh thầm thì, giọng nói khô khốc, lạc lõng trong không gian. "Mình đã tự mình đánh mất... tất cả." Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh, khiến anh nếm trải vị mặn chát của máu và nước mắt.
Anh rời giường, bước chân nặng nề như đeo chì, mỗi bước đi đều kéo lê theo cả một gánh nặng quá khứ. Anh đến ban công, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao. Gió sớm vẫn còn vương chút se lạnh của đêm, vuốt ve khuôn mặt anh, nhưng không thể xua đi cái lạnh giá đang bao trùm lấy tâm hồn. Anh đưa tay vịn vào lan can kính, cảm giác lạnh lẽo từ mặt kính truyền vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về sự thật phũ phàng đang chờ đợi anh. Anh ngước nhìn bầu trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, thỉnh thoảng lại có một tia nắng yếu ớt xuyên qua. Anh nhớ về bầu trời ở thị trấn cũ, trong xanh và bao la hơn nhiều, nơi có những buổi chiều anh và Lê An cùng ngồi bên bờ sông, nhìn ngắm hoàng hôn đỏ rực. Ký ức ấy giờ đây lại càng thêm đau đáu, như một vết thương không bao giờ lành.
Chiếc điện thoại di động, một vật phẩm công nghệ cao cấp nhưng giờ đây lại mang vẻ nặng nề của một vật cấm kỵ, nằm im lìm trên bàn đá cẩm thạch. Anh nhìn nó, bàn tay khẽ run rẩy. Anh biết, chỉ cần một cái vuốt nhẹ màn hình, mọi thứ sẽ hiện ra. Những tin tức, những hình ảnh, những lời chúc mừng. Anh sợ phải đối mặt với chúng, sợ phải nhìn thấy niềm hạnh phúc của cô gái mà anh đã bỏ lỡ, sợ phải chấp nhận một sự thật rằng anh đã hoàn toàn mất đi cô. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh cũng hiểu rằng, anh không thể trốn tránh mãi. "Không thể quay đầu lại," anh thì thầm, giọng nói như tiếng thở dài vô tận. Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực càng lúc càng rõ ràng, nó không phải là một cơn đau thắt, mà là một khoảng không vô tận, hút cạn mọi cảm xúc, mọi hy vọng. Anh vẫn không dám chạm vào chiếc điện thoại, như thể nó là một hộp Pandora chứa đựng tất cả những bi kịch mà anh đã tự tay tạo ra. Mùi gỗ mới, mùi da từ nội thất hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính còn vương lại từ đêm qua, tạo thành một không gian riêng tư, sang trọng, nhưng cũng đầy cô đơn và ám ảnh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, thứ đã được tạo nên từ sự chần chừ và lời nói không thành, giờ đây đã trở thành một vực sâu không đáy, không thể nào lấp đầy.
***
Buổi trưa cùng ngày, trong căn phòng Tổng Giám Đốc của tập đoàn Trần Thiện Minh, nơi ánh nắng chói chang từ ba mặt tường kính cường lực tràn vào, Trần Hạo cố gắng vùi mình vào công việc. Anh ngồi trước chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, những chồng tài liệu cao ngất, màn hình máy tính hiển thị đầy những biểu đồ, số liệu phức tạp. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của anh vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng điều hòa không khí và tiếng chuông điện thoại nội bộ thỉnh thoảng reo lên từ xa. Mùi gỗ, mùi da từ chiếc ghế cao cấp và mùi cà phê đậm đặc mà anh đã pha từ sáng sớm quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm, đúng chất của một phòng làm việc đỉnh cao.
Anh đọc các báo cáo, phân tích số liệu, cố gắng dồn hết tâm trí vào những con số khô khan. Nhưng mỗi con chữ, mỗi biểu đồ đều mờ nhạt trước mắt anh, tâm trí anh lơ lửng ở một nơi khác, nơi có tiếng nhạc đám cưới và nụ cười rạng rỡ của Lê An. Anh hình dung cảnh cô mặc váy cưới trắng tinh, bước đi trên con đường làng quen thuộc, tay trong tay với một người đàn ông khác. Nụ cười của cô, ánh mắt hạnh phúc của cô, tất cả đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, từng khung hình một cứa sâu vào trái tim anh. Anh cố gắng lắc đầu, tập trung vào màn hình trước mặt, nhưng vô ích. Hình ảnh ấy cứ đeo bám, không ngừng ám ảnh.
Chiếc điện thoại cá nhân của anh, vật mà anh đã tránh né từ sáng sớm, đột nhiên rung lên nhè nhẹ trên mặt bàn. Anh giật mình, tim đập thịch một tiếng. Anh biết, không cần nhìn, anh cũng đoán được đó là gì. Nó là lời khẳng định cuối cùng cho sự mất mát của anh. Anh chậm rãi đưa tay ra, nhấc chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng lên, và đúng như anh dự đoán, là một tin nhắn chúc mừng. Không phải từ Lê An, mà từ một người bạn chung của cả hai. Kèm theo tin nhắn là một bức ảnh mờ ảo, chụp từ xa, một khung cảnh đám cưới rực rỡ ở thị trấn ven sông. Dù bức ảnh không rõ nét, nhưng anh vẫn nhận ra được bóng dáng mảnh mai của Lê An trong chiếc váy cưới trắng muốt, mái tóc được búi cao, và nụ cười rạng rỡ trên môi. Cô ấy đang đứng cạnh Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã mang lại cho cô sự bình yên mà anh đã không thể.
Trái tim anh như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng. "Vậy là... thật rồi," anh thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Ngón tay anh vuốt nhẹ lên màn hình, nơi hình ảnh Lê An đang cười hạnh phúc. Một nụ cười mà lẽ ra anh phải là người mang lại. Một hạnh phúc mà lẽ ra anh phải là người chia sẻ. Nhưng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã ưu tiên tham vọng hơn tình yêu. "Cô ấy... đã hạnh phúc," anh nói tiếp, nhưng lần này là một lời nói mang đầy sự chua xót và chấp nhận. Nước mắt không chảy, nhưng trong lòng anh là một cơn mưa giông bão tố.
Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh thêm một lúc, rồi như một phản xạ vô thức, anh tắt nguồn chiếc điện thoại cá nhân. Tiếng "tách" nhỏ xíu khi màn hình tối đen vang lên trong căn phòng im ắng, như một lời kết cho một chương cũ trong cuộc đời anh. Anh đặt chiếc điện thoại sang một bên, úp mặt xuống bàn làm việc lạnh lẽo. Anh biết, hành động tắt nguồn này không phải để chối bỏ sự thật, mà là để tự mình đối mặt với nó trong sự cô độc. Anh không thể can thiệp, không thể phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh phải chấp nhận rằng mình đã lỡ cả một đời. Nỗi hối tiếc gặm nhấm từng chút một trong tâm can anh, sâu sắc và dai dẳng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới, nhưng nó cứ hiện lên rõ mồn một, như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự chần chừ, của lời nói không thành. Tiếng gõ phím của anh giờ đây đã ngưng hẳn, chỉ còn tiếng điều hòa đều đều, và tiếng trống rỗng trong trái tim anh.
***
Khi màn đêm buông xuống, trả lại cho thành phố vẻ lộng lẫy của hàng triệu ánh đèn, Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình. Căn phòng, dù sang trọng và tiện nghi đến đâu, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo và trống trải đến lạ thường. Anh không ăn tối, cảm giác đói bụng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự nặng nề, khó chịu trong lồng ngực. Anh đi thẳng đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ sóng sánh. Mùi rượu nồng đậm lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ mới và mùi da quen thuộc. Anh cầm ly rượu, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống dòng xe cộ vẫn miệt mài trôi dưới ánh đèn đường.
Những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao trên mặt đất, một khung cảnh tráng lệ mà bao người mơ ước. Nhưng đối với Trần Hạo, chúng không mang lại chút ấm áp hay niềm vui nào. Chúng chỉ càng làm nổi bật thêm sự cô đơn đang bao trùm lấy anh. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nồng lan tỏa trong vòm miệng, rồi trôi xuống cổ họng, mang theo cả nỗi cay đắng. Anh nhớ lại lời hứa năm xưa, bên bờ sông cũ, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ ngây thơ, tin vào một tương lai không đổi. "Anh sẽ không quên em," anh đã nói vậy. Nhưng rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Lê An đã chờ đợi, anh biết, chờ đợi một lời nói thành hình, một cử chỉ dứt khoát. Nhưng anh đã không đủ dũng khí. Anh đã để sự nghiệp, sự thành công vật chất che mờ đi điều quan trọng nhất.
Ly rượu lạnh trong tay anh, như phản chiếu trái tim anh, cũng đang dần lạnh giá. Anh nhớ về những khoảnh khắc anh đã do dự, đã lùi bước. Anh nhớ về đêm qua, khi anh đứng trước nắm cửa, giằng xé giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Anh đã để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Chính sự chần chừ, sự ưu tiên cho tham vọng đã cướp đi hạnh phúc thực sự của anh. Giờ đây, chỉ còn lại nỗi tiếc nuối như một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn, không thể nào chữa lành. Nó sẽ ám ảnh anh, theo anh đi suốt cuộc đời, dù anh có đạt được đỉnh cao sự nghiệp đến đâu.
Anh gục đầu vào tay, ly rượu vẫn còn nguyên trên bàn. Cảm giác trống rỗng và cô đơn nuốt chửng lấy anh. "Lê An... anh xin lỗi," anh thì thầm, giọng nói nghẹn lại, gần như không nghe thấy. Lời xin lỗi muộn màng, lời nói không thành này, không thể nào đến được tai cô, và cũng chẳng thể thay đổi được bất cứ điều gì. Anh đã chậm một nhịp, chậm hơn cả một cuộc đời. Anh đã sai một bước, và cái giá phải trả là lỡ cả một đời.
Anh đứng đó, bất động, thân thể rã rời, không còn chút sức lực nào để gượng dậy. Thành phố vẫn lấp lánh bên ngoài khung cửa, vô vàn câu chuyện đang diễn ra, vô vàn cuộc đời đang tiếp diễn. Nhưng đối với Trần Hạo, thế giới như ngừng lại, chỉ còn lại một mình anh chìm trong nỗi đau và sự hối tiếc không thể bù đắp. Anh đã chấp nhận số phận nghiệt ngã này, để Lê An đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Và anh, Trần Hạo, giờ đây sẽ vùi mình vào công việc, vào những con số và những dự án, như một cách để lấp đầy khoảng trống trong lòng, một khoảng trống mà anh biết, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được nữa. Nỗi tiếc nuối về Lê An sẽ trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời anh, ảnh hưởng đến mọi lựa chọn và mọi mối quan hệ trong tương lai, một dấu ấn không thể phai mờ của tình yêu đã từng có, và đã từng bỏ lỡ.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.