Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 428: Bóng Hình Thoáng Qua, Hạnh Phúc Hiện Tại
Đêm khuya đã phủ xuống căn hộ sang trọng, nhưng tâm hồn Trần Hạo vẫn chìm trong nỗi thao thức triền miên. Hàng triệu ánh đèn thành phố lấp lánh bên ngoài cửa kính khổng lồ không thể sưởi ấm trái tim anh, mà chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng, lạnh lẽo bên trong. Anh khao khát một sự kết nối, một tình yêu chân thành, nhưng lại cảm thấy mình đã đánh mất khả năng yêu thương, khả năng cảm nhận hạnh phúc thực sự kể từ cái ngày anh để Lê An rời đi. Nỗi hối tiếc về "nếu như ngày đó" cứ đeo bám anh như một cái bóng, gặm nhấm sự bình yên dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đang đối mặt với một tương lai cô độc, một khoảng trống vô hình mà không một ai có thể lấp đầy.
***
Trong khi Trần Hạo chìm đắm trong những hoài niệm và sự dằn vặt của riêng mình, ở một thị trấn ven sông yên bình cách xa hàng trăm cây số, cuộc sống của Lê An vẫn tiếp diễn như dòng chảy êm đềm của con sông quê. Bình minh hôm nay rạng rỡ, xua tan đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà ngói đỏ. Nắng nhẹ, trong lành rải vàng trên những tán cây xanh mướt, đánh thức một ngày mới đầy sức sống.
Lê An, trong chiếc áo bà ba màu xanh ngọc nhạt, mái tóc dài buộc gọn gàng, bế bé An Nhiên trên tay, cùng mẹ chồng đi chợ. An Nhiên, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe lấp lánh sự tò mò và nụ cười hồn nhiên, liên tục chỉ trỏ vào những sạp hàng đầy màu sắc. Khu Chợ Dân Sinh của thị trấn luôn náo nhiệt và ồn ào từ sáng sớm. Tiếng rao hàng lảnh lót của các bà, các chị, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt thịt cá chan chát hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường ngày. Các sạp hàng chen chúc nhau dưới những mái che tạm bợ, lối đi hẹp chỉ vừa đủ cho hai người tránh nhau, nhưng không khí thì luôn tấp nập, đầy sinh khí.
Mùi thực phẩm tươi sống từ rau củ quả mọng nước, mùi gia vị nồng nàn của riềng, sả, ớt, mùi cá tanh nồng đặc trưng của chợ sông, lẫn vào mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương, tất cả cùng hòa quyện tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng khó quên, gợi nhớ về những điều bình dị, thân thuộc. Lê An hít thở thật sâu, cảm nhận sự tươi mới và chân thật của cuộc sống nơi đây. Cô mỉm cười, đôi mắt sáng lên vẻ mãn nguyện.
"Con bé này hôm nay lại đòi đi chợ với bà nội đấy An ạ," Bà Hiền, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt phúc hậu, nói với giọng nhẹ nhàng, trìu mến. Bà đưa tay véo má An Nhiên một cách yêu chiều. "Mới sáng ra đã líu lo đòi đi, bà cũng chiều nó."
Lê An khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "Dạ, con bé thích đông vui mà mẹ. Ở nhà có mỗi mình con, với lại nó cũng tò mò đủ thứ. Đi chợ thế này cũng hay."
An Nhiên, dường như hiểu được lời mẹ nói, vùi mặt vào vai Lê An, rồi lại ngẩng lên nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn mở to thích thú. Một người bán hàng rau củ quen thuộc, cô Thắm, nhìn thấy ba bà cháu thì tươi cười chào hỏi.
"Cô An nay xinh quá, mua gì cho bé không cháu?" cô Thắm hỏi, giọng thân thiện. "Rau cải nhà cô mới hái, non mơn mởn, tươi rói đây này."
Lê An đáp lời: "Dạ cháu chào cô. Hôm nay mẹ chồng cháu dẫn cháu đi ạ. Cháu chỉ đi theo học hỏi thôi." Cô cúi xuống, dịu dàng chỉ vào một bó rau cải xanh mướt cho An Nhiên xem. "Con xem này, rau của cô Thắm tươi không?"
Bà Hiền xua tay, cười hiền: "Nó thích đi theo thôi chứ nó biết gì đâu cô Thắm. Hôm nay nhà tôi tính nấu canh cá diêu hồng, cô Thắm có mớ rau ngót nào tươi không?"
Cả ba bà cháu nán lại sạp rau, bà Hiền cẩn thận chọn từng bó rau xanh non, trong khi Lê An vẫn bế An Nhiên, thỉnh thoảng chỉ cho con bé những loại rau củ quả khác nhau, giải thích tên gọi và màu sắc của chúng. Tiếng cười khúc khích của An Nhiên xen lẫn tiếng trò chuyện rôm rả của Lê An và mẹ chồng, tạo nên một khung cảnh bình dị mà ấm áp vô cùng. Lê An cảm thấy một sự gắn bó sâu sắc với nơi đây, với những con người chất phác, thật thà. Cuộc sống giản dị này, dù không hào nhoáng như thành phố lớn, nhưng lại mang đến cho cô một sự bình yên nội tâm mà trước đây cô chưa từng có.
Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là những điều lớn lao, những ước mơ xa vời, nhưng giờ đây, cô nhận ra hạnh phúc lại nằm trong những khoảnh khắc nhỏ bé, trong tiếng cười của con, trong sự quan tâm của chồng và mẹ chồng, trong những buổi sáng đi chợ mua mớ rau con cá. Nó là một cảm giác được thuộc về, được yêu thương và được sống trọn vẹn với hiện tại. Mỗi bước chân Lê An đi qua những lối đi hẹp của chợ, mỗi ánh mắt cô trao đổi với những người bán hàng quen thuộc, đều chứa đựng sự mãn nguyện và biết ơn. Cô không còn là cô gái trẻ mộng mơ, chờ đợi một "lời nói không thành" bên "bờ sông cũ". Cô đã là một người phụ nữ trưởng thành, đã chọn con đường của riêng mình và đang tận hưởng thành quả của sự lựa chọn đó.
"Bà Hiền ơi, con cá diêu hồng này tươi lắm này," một người bán cá gần đó gọi vọng. "Mắt còn trong veo, vảy còn óng ánh đây."
Bà Hiền gật đầu, dẫn Lê An và An Nhiên sang sạp cá. Mùi cá tươi và nước đá lạnh buốt xộc vào mũi, nhưng Lê An không hề khó chịu. Cô đứng cạnh mẹ chồng, nhìn bà tỉ mỉ chọn con cá ưng ý. An Nhiên thích thú nhìn những con cá còn đang quẫy nhẹ trong chậu nước, đôi mắt tròn xoe không rời. Lê An khẽ vuốt mái tóc mềm của con, cảm nhận hơi ấm của cơ thể bé bỏng tựa vào lòng mình. Đây chính là bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay. Mọi "nếu như ngày đó" hay những "khoảng cách vô hình" đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự hiện hữu, cho một gia đình nhỏ đang lớn lên từng ngày. Cô đã không còn nuối tiếc, không còn chờ đợi. Cô đã có tất cả những gì mình cần.
***
Buổi chiều, nắng dịu nhẹ trượt qua khung cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ ấm áp. Một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi hương hoa lài từ ban công thoang thoảng vào căn phòng. Lê An ngồi trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian. Cuốn sách là tập thơ tình, những vần thơ lãng mạn, bay bổng. Cô đọc chậm rãi, từng câu chữ như thấm vào tâm hồn, gợi lên những cảm xúc dịu dàng.
Nhưng đôi mắt cô lại lơ đãng nhìn ra vườn. Khu vườn nhỏ xinh xắn với đủ loại hoa, cây cảnh mà cô và mẹ chồng tỉ mẩn chăm sóc mỗi ngày. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình và tĩnh lặng. Mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ được xông trong phòng làm không gian thêm phần thư thái.
Đột nhiên, một làn gió mạnh hơn thổi qua, mang theo một làn hương hoa lài nồng nàn hơn bình thường, đánh thức một ký ức xa xăm. Mùi hương ấy, thật quen thuộc. Nó gợi về những buổi chiều tan học, khi cô và Trần Hạo cùng đạp xe về nhà, đi ngang qua con hẻm nhỏ với hàng rào hoa lài thơm ngát. Khi ấy, anh thường trêu cô rằng mùi hoa lài cứ bám theo cô mãi, như thể muốn níu giữ bước chân của những cô cậu học trò mới lớn.
Lê An khẽ nhắm mắt lại. Hình ảnh Trần Hạo chợt hiện lên trong tâm trí cô, rõ nét đến bất ngờ. Vóc dáng cao ráo của anh, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, ánh mắt thâm trầm luôn dõi theo cô từ phía sau. Cô nhớ lại cảm giác bồn chồn, mong chờ mỗi khi anh xuất hiện, và cả sự hụt hẫng khi anh dần xa cách. Những kỷ niệm ấy như một thước phim cũ, được tua lại trong chốc lát. Đó là một phần của tuổi trẻ, một phần của quá khứ mà cô đã từng chôn giấu rất sâu.
"Mùi hương này... đã bao lâu rồi mình không nghĩ về nó?" cô thầm thì, giọng nói nhẹ bẫng như một tiếng thở dài. Nó không phải là một câu hỏi đầy day dứt, mà chỉ là một sự nhận định, một thoáng chợt nhận ra điều gì đó đã từng tồn tại. Cô không còn cảm thấy trái tim mình se thắt lại, không còn cảm thấy những giọt nước mắt chực trào. Thay vào đó, chỉ là một chút hoài niệm thoảng qua, như một làn gió nhẹ lướt trên mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn rồi nhanh chóng tan biến.
Cô mở mắt, nhìn vào cuốn sách trên tay. Dòng chữ "Yêu thương là một lựa chọn" bất chợt hiện ra trước mắt cô. Lê An mỉm cười, một nụ cười bình thản, mãn nguyện. Cuộc sống đã dạy cô rằng, tình yêu không chỉ là những cảm xúc mãnh liệt, những lời hứa hẹn, mà còn là sự lựa chọn, sự vun đắp và sự kiên định. Cô đã chọn Nguyễn Hoàng Huy, chọn một bến đỗ an yên, chọn một cuộc sống bình dị nhưng đủ đầy.
Cô khẽ lắc đầu, như muốn gạt bỏ đi những suy nghĩ không cần thiết, những bóng hình đã nhạt nhòa của quá khứ. Cuốn sách cũ được đặt nhẹ nhàng xuống bàn trà. Lê An đứng dậy, bước ra vườn. Ánh nắng chiều dịu nhẹ bao trùm lấy cô, sưởi ấm tâm hồn cô. Cô cầm chiếc bình tưới nước, chậm rãi đi dọc theo lối đi nhỏ, chăm sóc từng luống hoa, từng chậu cây. Từng giọt nước mát lành rơi xuống những chiếc lá xanh non, làm tươi tắn thêm khu vườn. Cô đã vun trồng khu vườn của mình, như cách cô vun đắp cho hạnh phúc hiện tại.
Những cảm xúc cũ, những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành" của Trần Hạo đã không còn làm cô vương vấn. Chúng chỉ còn là những mảnh ký ức đẹp đẽ, một phần của tuổi trẻ đã qua, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim, không còn đủ sức lay động cuộc sống hiện tại của cô. Cô đã đi qua những tháng ngày chờ đợi mỏi mòn, đi qua nỗi thất vọng để đến được nơi này, nơi cô tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn. Lê An đã thực sự "bước tiếp", và cô biết mình đã lựa chọn đúng. Sự bình yên và kiên định của Lê An trong hạnh phúc hiện tại ngụ ý rằng cô đã hoàn toàn đóng lại cánh cửa quá khứ với Trần Hạo, khiến cho bất kỳ sự hối tiếc hay nỗ lực nào từ phía anh sau này đều trở nên vô nghĩa.
***
Buổi tối, không khí mát mẻ bao trùm thị trấn, trăng non đã treo lơ lửng trên nền trời đêm tĩnh mịch, hắt thứ ánh sáng bạc nhạt nhòa qua khung cửa sổ. Trong căn nhà nhỏ của Lê An, bầu không khí ấm cúng, thư thái và tràn ngập yêu thương. Mùi thức ăn ấm cúng từ bếp, mùi nước hoa nhẹ nhàng của Hoàng Huy, và tiếng cười khúc khích của bé An Nhiên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa ca của hạnh phúc. Tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc đài nhỏ đặt trên kệ sách, càng làm tăng thêm sự dễ chịu.
Hoàng Huy vừa trở về từ công ty, anh cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu gọn gàng vào góc phòng rồi lập tức lao vào vòng tay bé An Nhiên đang chạy ra đón bố. An Nhiên ôm chầm lấy chân bố, đôi mắt tròn xoe ánh lên niềm vui sướng. Hoàng Huy cúi người xuống, bế bổng con gái lên, hôn lên má bé một cách âu yếm. Tiếng cười trong trẻo của An Nhiên vang vọng khắp căn phòng.
Lê An từ bếp bước ra, trên tay là đĩa trái cây tươi. Cô mỉm cười nhìn hai cha con đang đùa gi���n trong phòng khách. Trái tim cô tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Cô đã từng khao khát một gia đình như thế này, một người đàn ông yêu thương cô vô điều kiện, một mái ấm nơi cô có thể là chính mình, không cần phải chờ đợi hay dò đoán. Và giờ đây, cô đã có tất cả.
"Hôm nay An Nhiên có ngoan không mẹ nó?" Hoàng Huy hỏi, giọng nói rành mạch, rõ ràng, nhưng chứa đầy sự trìu mến. Anh vẫn ôm chặt An Nhiên trong lòng, khẽ lay nhẹ cô bé.
Lê An đặt đĩa trái cây xuống bàn, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh Hoàng Huy. "Ngoan lắm chứ. Sáng nay còn đòi đi chợ với bà nội nữa đấy. Chắc nhớ bố lắm đây này." Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của An Nhiên, cô bé giờ đã ngủ gật trong lòng bố, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn vương nụ cười hồn nhiên.
Hoàng Huy khẽ đặt An Nhiên nằm gọn gàng vào lòng mình, chỉnh lại tư thế để con bé ngủ thoải mái hơn. Anh đưa tay còn lại nắm lấy bàn tay Lê An, siết nhẹ. "Em mệt không? Anh thấy em dạo này hay suy nghĩ gì đó." Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm và lo lắng.
Lê An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Cô mỉm cười, nụ cười chân thành và ấm áp. "Không có gì đâu anh. Em chỉ đang nghĩ... mình thật may mắn." Cô tựa đầu vào vai Hoàng Huy, cảm nhận được sự vững chãi và ấm áp từ bờ vai anh. Ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên tay mình, biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của họ.
Lời nói của Lê An không phải là một lời nói xã giao, mà là một lời thú nhận từ sâu thẳm trái tim. Cô thực sự cảm thấy mình may mắn. May mắn vì đã tìm thấy một người đàn ông chân thành, yêu thương cô và con hết mực. May mắn vì đã có một gia đình nhỏ đầy ắp tiếng cười và sự bình yên. Cô đã từng lo sợ rằng mình sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc sau những đổ vỡ của quá khứ, nhưng Hoàng Huy đã đến, mang theo ánh nắng xua tan đi những đám mây u ám trong lòng cô.
Hoàng Huy không nói gì, chỉ khẽ hôn lên trán cô. Anh hiểu sự bình yên trong ánh mắt cô, sự mãn nguyện trong nụ cười cô. Anh biết rằng Lê An đã trải qua nhiều điều, và anh trân trọng cô vì tất cả những gì cô đã là và đã trở thành. "Chỉ cần em vui là anh vui rồi," anh thầm thì, giọng nói trầm ấm.
Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim Hoàng Huy qua lồng ngực anh. Cô nhìn An Nhiên đang ngủ say trong lòng bố, rồi ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương và biết ơn. Mùi thức ăn ấm cúng, tiếng nhạc du dương, và hơi ấm từ vòng tay Hoàng Huy bao bọc lấy cô, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc.
Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của mình. Nơi đây, không có những "khoảng cách vô hình", không có những "lời nói không thành", không có sự "chậm một nhịp" nào nữa. Chỉ có hiện tại, có gia đình, có tình yêu thương. Cô đã hoàn toàn bước qua quá khứ, chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình, nhưng không để nó định hình tương lai. Lê An đã chọn hạnh phúc, và cô đã tìm thấy nó. Cô biết, "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa gì với cô nữa rồi. Sự bình yên và kiên định của Lê An trong hạnh phúc hiện tại ngụ ý rằng cô đã hoàn toàn đóng lại cánh cửa quá khứ với Trần Hạo, khiến cho bất kỳ sự hối tiếc hay nỗ lực nào từ phía anh sau này đều trở nên vô nghĩa. Lời nói và cử chỉ của Lê An với Huy và An Nhiên cho thấy cô đã tìm thấy "bến đỗ" thực sự, một tương lai không có chỗ cho những "nếu như" của tuổi trẻ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.