Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 429: Giai Điệu Vỡ Tan

Mùi thức ăn ấm cúng từ bếp, mùi nước hoa nhẹ nhàng của Hoàng Huy, và tiếng cười khúc khích của bé An Nhiên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa ca của hạnh phúc. Tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc đài nhỏ đặt trên kệ sách, càng làm tăng thêm sự dễ chịu. Hoàng Huy vừa trở về từ công ty, anh cởi áo khoác, đặt cặp tài liệu gọn gàng vào góc phòng rồi lập tức lao vào vòng tay bé An Nhiên đang chạy ra đón bố. An Nhiên ôm chầm lấy chân bố, đôi mắt tròn xoe ánh lên niềm vui sướng. Hoàng Huy cúi người xuống, bế bổng con gái lên, hôn lên má bé một cách âu yếm. Tiếng cười trong trẻo của An Nhiên vang vọng khắp căn phòng.

Lê An từ bếp bước ra, trên tay là đĩa trái cây tươi. Cô mỉm cười nhìn hai cha con đang đùa giỡn trong phòng khách. Trái tim cô tràn ngập một cảm giác bình yên đến lạ. Cô đã từng khao khát một gia đình như thế này, một người đàn ông yêu thương cô vô điều kiện, một mái ấm nơi cô có thể là chính mình, không cần phải chờ đợi hay dò đoán. Và giờ đây, cô đã có tất cả. "Hôm nay An Nhiên có ngoan không mẹ nó?" Hoàng Huy hỏi, giọng nói rành mạch, rõ ràng, nhưng chứa đầy sự trìu mến. Anh vẫn ôm chặt An Nhiên trong lòng, khẽ lay nhẹ cô bé. Lê An đặt đĩa trái cây xuống bàn, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh Hoàng Huy. "Ngoan lắm chứ. Sáng nay còn đòi đi chợ với bà nội nữa đấy. Chắc nhớ bố lắm đây này." Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của An Nhiên, cô bé giờ đã ngủ gật trong lòng bố, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn vương nụ cười hồn nhiên. Hoàng Huy khẽ đặt An Nhiên nằm gọn gàng vào lòng mình, chỉnh lại tư thế để con bé ngủ thoải mái hơn. Anh đưa tay còn lại nắm lấy bàn tay Lê An, siết nhẹ. "Em mệt không? Anh thấy em dạo này hay suy nghĩ gì đó." Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. Lê An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Cô mỉm cười, nụ cười chân thành và ấm áp. "Không có gì đâu anh. Em chỉ đang nghĩ... mình thật may mắn." Cô tựa đầu vào vai Hoàng Huy, cảm nhận được sự vững chãi và ấm áp từ bờ vai anh. Ngón tay cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên tay mình, biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của họ. Lời nói của Lê An không phải là một lời nói xã giao, mà là một lời thú nhận từ sâu thẳm trái tim. Cô thực sự cảm thấy mình may mắn. May mắn vì đã tìm thấy một người đàn ông chân thành, yêu thương cô và con hết mực. May mắn vì đã có một gia đình nhỏ đầy ắp tiếng cười và sự bình yên. Cô đã từng lo sợ rằng mình sẽ không bao giờ tìm được hạnh phúc sau những đổ vỡ của quá khứ, nhưng Hoàng Huy đã đến, mang theo ánh nắng xua tan đi những đám mây u ám trong lòng cô. Hoàng Huy không nói gì, chỉ khẽ hôn lên trán cô. Anh hiểu sự bình yên trong ánh mắt cô, sự mãn nguyện trong nụ cười cô. Anh biết rằng Lê An đã trải qua nhiều điều, và anh trân trọng cô vì tất cả những gì cô đã là và đã trở thành. "Chỉ cần em vui là anh vui rồi," anh thầm thì, giọng nói trầm ấm. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim Hoàng Huy qua lồng ngực anh. Cô nhìn An Nhiên đang ngủ say trong lòng bố, rồi ngước lên nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương và biết ơn. Mùi thức ăn ấm cúng, tiếng nhạc du dương, và hơi ấm từ vòng tay Hoàng Huy bao bọc lấy cô, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc. Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của mình. Nơi đây, không có những "khoảng cách vô hình", không có những "lời nói không thành", không có sự "chậm một nhịp" nào nữa. Chỉ có hiện tại, có gia đình, có tình yêu thương. Cô đã hoàn toàn bước qua quá khứ, chấp nhận nó như một phần của cuộc đời mình, nhưng không để nó định hình tương lai. Lê An đã chọn hạnh phúc, và cô đã tìm thấy nó. Cô biết, "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa gì với cô nữa rồi. Sự bình yên và kiên định của Lê An trong hạnh phúc hiện tại ngụ ý rằng cô đã hoàn toàn đóng lại cánh cửa quá khứ với Trần Hạo, khiến cho bất kỳ sự hối tiếc hay nỗ lực nào từ phía anh sau này đều trở nên vô nghĩa. Lời nói và cử chỉ của Lê An với Huy và An Nhiên cho thấy cô đã tìm thấy "bến đỗ" thực sự, một tương lai không có chỗ cho những "nếu như" của tuổi trẻ.

***

Trong khi bản hòa ca hạnh phúc đang vang vọng trong căn nhà ấm cúng của Lê An, một cảm giác đối lập hoàn toàn đang bao trùm lấy Trần Hạo. Hàng triệu ánh đèn thành phố rực rỡ dưới chân, nhưng căn hộ cao cấp của anh, ở tầng thứ ba mươi lăm, lại chìm trong sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Vừa bước qua cánh cửa vân gỗ óc chó, Trần Hạo đã cảm thấy một làn gió điều hòa thổi vù qua, mang theo cái lạnh thấu xương của sự cô độc. Anh nhẹ nhàng tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt đồng hồ thép không gỉ phản chiếu ánh đèn LED trắng từ trần nhà, đặt gọn gàng lên mặt bàn đá cẩm thạch trắng muốt. Nó lấp lánh như một biểu tượng của thành công, của những nỗ lực không ngừng nghỉ, nhưng lại không thể sưởi ấm trái tim đang dần hóa đá của anh.

Anh cởi bỏ áo vest, thắt cà vạt, những món đồ hàng hiệu đắt tiền được đặt ngay ngắn trên giá treo. Căn hộ của Trần Hạo là một tác phẩm kiến trúc hiện đại, tiện nghi đến từng chi tiết nhỏ nhất. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa Ý, và mùi nước hoa nam tính của chính anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian sang trọng, nhưng thiếu vắng hơi ấm của sự sống. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra tự động từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa chạy êm ru và tiếng tủ lạnh rì rì hoạt động. Tất cả đều hoàn hảo, nhưng lại quá mức hoàn hảo, đến mức khiến anh cảm thấy lạc lõng.

Trần Hạo rót một ly nước lọc từ chiếc bình thủy tinh trong suốt, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra khung cảnh thành phố đang lên đèn. Hàng vạn ô cửa sổ sáng rực như những vì sao trên mặt đất, những dòng xe cộ hối hả trôi đi như những dòng sông ánh sáng. Anh đã chinh phục được thành phố này, đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, có trong tay mọi thứ mà nhiều người mơ ước. Tiền bạc, địa vị, danh vọng… anh có tất cả. Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi ánh sáng lấp lánh của thành phố phản chiếu vào đôi mắt mệt mỏi của anh, Trần Hạo chỉ cảm thấy một nỗi trống rỗng vô hạn.

"Mệt mỏi đến vậy sao?" Anh tự hỏi chính mình, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ nghe trong không gian tĩnh mịch. "Hay chỉ là... thiếu vắng một điều gì đó mà mình mãi mãi không thể gọi tên?" Thành công rực rỡ như một chiếc áo choàng lộng lẫy, nhưng bên trong, cơ thể anh lại run rẩy vì lạnh. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần cố gắng, chỉ cần đạt được những mục tiêu đặt ra, anh sẽ hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến những đỉnh cao ấy, anh mới nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những con số trong tài khoản ngân hàng, không nằm ở sự ngưỡng mộ của đồng nghiệp, hay những buổi hẹn hò hời hợt với Phương Anh, Hải Yến. Những mối quan hệ đó, như những bóng hình nhạt nhòa lướt qua, không thể lấp đầy "khoảng cách vô hình" trong tâm hồn anh.

Anh vẫn đứng đó, lặng lẽ, bờ vai rộng rũ xuống, mỏi mệt. Gió đêm thỉnh thoảng khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của đêm thành phố, khiến anh rùng mình. Trần Hạo tự hỏi, liệu có phải anh đã "chậm một nhịp" quá nhiều lần trong đời? Chậm một nhịp để nhận ra giá trị của những điều giản dị, chậm một nhịp để bày tỏ cảm xúc, chậm một nhịp để giữ lại những gì quý giá nhất. Giờ đây, chỉ còn lại sự nuối tiếc, như một vết sẹo hằn sâu, không thể xóa nhòa, dù anh có che đậy nó bằng bao nhiêu thành công vật chất đi chăng nữa. Anh đã đạt được mọi thứ, trừ điều quan trọng nhất. Và cái giá phải trả cho sự thành công ấy, chính là một cuộc đời cô độc.

***

Với ý nghĩ muốn tìm một chút bình yên, một không gian khác để thoát khỏi sự tĩnh mịch của căn hộ, Trần Hạo lái xe đến quán cà phê "Góc Yên Bình", một nơi anh thường lui tới những khi lòng dạ rối bời. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần và cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Bên trong, không gian ấm cúng hơn nhiều so với căn hộ của anh. Nội thất là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với những chiếc bàn ghế gỗ sẫm màu, đèn lồng giấy treo lơ lửng, và nhiều chậu cây xanh nhỏ đặt ở mỗi góc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ, và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ bên ngoài hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, nhưng cũng phảng phất chút trầm mặc.

Trần Hạo chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, gần kệ sách chứa đầy những cuốn sách cũ sờn gáy. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của chiếc đệm ghế, và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ loa. Tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, và tiếng chim hót đâu đó từ tán cây bên ngoài cửa sổ, tất cả như xoa dịu phần nào những bộn bề trong tâm trí anh.

"Anh Hạo dùng gì ạ?" Một giọng nói trong trẻo vang lên. Cô Gái Phục Vụ Quán Cà Phê, với mái tóc buộc cao gọn gàng, nhanh nhẹn bước đến. Đôi mắt cô ánh lên vẻ thân thiện, chu đáo. Trần Hạo ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ. "Như mọi khi, cà phê đen nóng." Anh nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi. Cô gái gật đầu, nở nụ cười tươi tắn rồi nhanh chóng quay đi.

Anh đưa mắt nhìn quanh quán, tâm trí cố gắng tìm kiếm sự bình yên mà nơi này hứa hẹn. Nhưng sự bình yên đó chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Bất chợt, một giai điệu quen thuộc đến nao lòng cất lên. Đó là một bài hát cũ, một bản tình ca buồn mà anh và Lê An đã từng rất thích nghe. Từng nốt nhạc, từng lời ca như một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức những ký ức ngủ vùi sâu thẳm trong tâm hồn anh.

*"...Nếu có một ngày, ta lạc mất nhau giữa dòng đời vội vã.*

*Anh có còn nhớ, bờ sông cũ, lời hẹn thề không phai?*

*Hay chỉ còn là những tiếc nuối, chôn vùi dưới màn đêm dài…"*

Lời bài hát miêu tả sự chia ly, nỗi hoài niệm về quá khứ, như chạm đúng vào vết thương lòng của Trần Hạo. Anh nhắm mắt lại, để giai điệu dịu dàng ấy cuốn anh đi, trở về với những ngày tháng đã xa, khi cuộc sống còn chưa vội vàng, và trái tim anh còn chưa chai sạn. Hương cà phê trong không khí dường như cũng mang theo mùi của ký ức, mùi của những buổi chiều thanh bình bên bờ sông, nơi tuổi thơ anh và Lê An được dệt nên. Anh cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ, như thể anh đang chạm vào một giấc mơ đẹp đẽ nhưng đã vỡ vụn.

Những hình ảnh về Lê An bắt đầu hiện rõ trong tâm trí anh, sống động đến từng chi tiết. Anh thấy cô, cô gái với mái tóc đen dài, đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy, tựa như một đóa hoa nở rộ giữa những bộn bề của cuộc đời anh, mang theo cả sự hồn nhiên, vô tư của tuổi trẻ. Anh nhớ những buổi tan học chung đường, tiếng xe đạp lóc cóc trên con đường làng, và những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Lê An luôn là người mở lời trước, luôn là người mang đến sự ấm áp và sống động cho mọi cuộc trò chuyện. Anh thì khác, luôn e dè, luôn giữ lại những "lời nói không thành" trong lòng, sợ rằng một khi thốt ra, mọi thứ sẽ vỡ tan.

Cô Gái Phục Vụ Quán Cà Phê mang ly cà phê đen nóng đến, đặt nhẹ nhàng xuống bàn. "Cà phê của anh đây ạ. Anh Hạo cứ dùng nhé." Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng Trần Hạo dường như không nghe thấy. Anh vẫn chìm đắm trong giai điệu của bài hát, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đanh lại. Cô gái nhìn anh một thoáng, rồi khẽ lắc đầu, lùi lại, để không gian riêng tư bao trùm lấy vị khách đặc biệt này. Cô đã quen với những vị khách trầm tư như Trần Hạo, những người tìm đến quán cà phê này không chỉ để uống cà phê, mà còn để tìm về một phần ký ức của riêng mình.

***

Trong dòng hồi ức bất chợt ùa về, Trần Hạo thấy mình đang ngồi trong quán cà phê thị trấn quen thuộc, nơi anh và Lê An từng dành vô số buổi chiều. Quán của Chú Nam không sang trọng như "Góc Yên Bình" ở thành phố, nhưng nó có một vẻ đẹp mộc mạc, giản dị mà không nơi nào có được. Tường gạch cũ kỹ, những chiếc bàn gỗ đã sờn màu thời gian, và những chiếc ghế dựa bằng tre đơn sơ. Âm thanh trong quán lúc nào cũng rộn ràng, tiếng trò chuyện ríu rít của khách quen, tiếng leng keng của thìa va vào tách, tiếng cười khúc khích của Lê An – tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động, của tuổi trẻ.

Hôm đó là một buổi chiều mùa hè, nắng nhẹ nhàng xuyên qua mái hiên, tạo nên những vệt sáng vàng trên mặt bàn gỗ. Gió mát thổi nhẹ, mang theo mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt đơn giản của quán, và cả mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng. Lê An ngồi đối diện anh, mái tóc dài buông xõa bay nhẹ trong gió, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô đang kể một câu chuyện vui về buổi học hôm đó, đôi môi chúm chím nở nụ cười rạng rỡ, chiếc răng khểnh nhỏ xinh ẩn hiện. Ánh mắt cô tràn đầy sự vô tư, hồn nhiên, và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.

Trần Hạo chỉ lặng lẽ lắng nghe, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười hiền. Anh vẫn nhớ rõ cảm giác ấm áp, bình yên khi ở bên cô. Cảm giác như thời gian ngừng lại, mọi lo toan, bộn bề đều tan biến. Anh thấy mình vụng về, ít nói, không tài nào diễn tả hết những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Ánh mắt anh luôn dõi theo cô, từng cử chỉ nhỏ, từng nụ cười, từng ánh nhìn. Đó là thứ ngôn ngữ không lời mà chỉ có trái tim anh mới hiểu. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang lẳng lặng pha cà phê ở quầy. Thỉnh thoảng, chú lại liếc nhìn hai đứa trẻ với nụ cười hiền hậu, như thể chú đã nhìn thấy vô số câu chuyện tình yêu chớm nở tại chính nơi này.

"Hạo này," Lê An bỗng nhiên ngưng câu chuyện, ngước nhìn anh với ánh mắt tò mò. "Sau này anh sẽ làm gì nhỉ? Anh có định rời thị trấn này không?"

Trần Hạo giật mình, hơi lúng túng. Anh chưa bao giờ nghĩ quá xa về tương lai, chỉ biết mình muốn học thật giỏi, muốn thành công. "Anh... anh muốn làm kỹ sư. Anh muốn ra thành phố lớn để học, để làm việc." Giọng anh trầm khẽ, có chút mơ hồ.

Lê An mỉm cười, nụ cười vẫn hồn nhiên nhưng ánh mắt lại chứa một chút suy tư. "Thành phố lớn chắc sôi động lắm nhỉ? Nhưng em thì... em chỉ muốn một cuộc sống bình yên thôi, ở đây, cạnh những người em yêu thương. Em thích cái cảm giác được ngửi mùi đất sau mưa, được nghe tiếng chim hót buổi sáng, được nhìn thấy con sông này chảy mãi không ngừng." Cô đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, nơi con sông hiền hòa uốn lượn. "Em chỉ muốn ở đây, cạnh gia đình, và... cạnh những người bạn của em." Ánh mắt cô lướt qua anh một thoáng, rồi lại nhanh chóng quay đi.

Trần Hạo cảm nhận một luồng điện nhẹ chạy qua khi ánh mắt cô chạm vào anh. Anh muốn nói, muốn hứa rằng anh sẽ luôn ở cạnh cô, rằng dù anh có đi đâu, anh cũng sẽ trở về. Nhưng những "lời nói không thành" cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Anh chỉ biết khẽ nắm chặt bàn tay cô dưới gầm bàn, một cử chỉ vô thức, một lời hứa không lời mà anh hy vọng cô sẽ hiểu. Bàn tay Lê An mềm mại, ấm áp, khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, muốn giữ mãi bàn tay ấy. Anh biết Lê An đang chờ đợi một điều gì đó từ anh, một sự khẳng định, một lời hứa chắc chắn. Nhưng sự e dè, nỗi sợ hãi về tương lai, và cả cái tôi non nớt của tuổi trẻ đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, khiến anh không thể vượt qua.

"Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam bỗng đặt hai ly cà phê sữa lên bàn, ánh mắt tinh anh nhìn Trần Hạo, rồi lại liếc sang Lê An. Giọng chú vẫn tự nhiên, bình thản như mọi khi.

Lê An cười rạng rỡ. "Dạ vâng, chú Nam là nhất rồi ạ!"

Trần Hạo chỉ gật đầu, môi mỉm cười. Anh nhìn Lê An, cô vẫn đang cười, nụ cười ấy như khắc sâu vào tâm trí anh. Anh ước gì mình có thể nói ra hết những gì đang nghĩ, ước gì mình có thể giữ cô lại, không để cô rời đi, không để thời gian trôi qua, không để "nếu như ngày đó" trở thành một cụm từ đầy tiếc nuối. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, đã "chậm một nhịp" quá lâu.

***

Giai điệu buồn bã của bài hát acoustic dần dần kết thúc, kéo Trần Hạo trở về thực tại một cách đột ngột và tàn nhẫn. Anh mở mắt, ánh đèn vàng dịu của quán cà phê thành phố dường như càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong lòng anh. Ly cà phê đen nóng giờ đã nguội ngắt, lớp bọt sữa đã tan biến, để lại một màu đen đặc quánh như chính nỗi lòng anh.

Anh nhìn chằm chằm vào ly cà phê, những hình ảnh của Lê An trong hồi ức vẫn còn sống động, nhưng chúng lại càng khắc sâu thêm nỗi trống rỗng hiện tại. Thành công, sự nghiệp, tiền bạc – tất cả đều hiện hữu, như những món đồ xa xỉ trong căn hộ sang trọng của anh, nhưng chúng không thể nào lấp đầy khoảng trống mà hình bóng Lê An đã để lại. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực rất nhiều để lấp đầy cuộc sống bằng công việc, bằng những mối quan hệ hời hợt với Phương Anh hay Hải Yến, những người phụ nữ xinh đẹp, thông minh, nhưng lại không thể mang lại cho anh dù chỉ một phần nhỏ bé của cảm giác bình yên và trọn vẹn như Lê An đã từng.

"Quá muộn rồi sao?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài khô khốc. "Hay vốn dĩ đã không có cơ hội nào cho mình ngay từ đầu?" Anh đã đánh mất một điều quý giá nhất, không phải vì anh không yêu, mà vì anh đã không dám nói, không dám giữ, không dám đấu tranh. Sự hối tiếc giờ đây như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, mỗi khi chạm vào lại nhói đau. Nó không phải là một nỗi đau dữ dội, mà là một sự âm ỉ, dai dẳng, một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã để vuột mất.

Trần Hạo cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. Anh đã chọn con đường của sự nghiệp, của tham vọng, của những thành công vật chất. Nhưng con đường đó, dù rực rỡ đến mấy, lại dẫn anh đến một cái đích cô độc. Nỗi trống rỗng này, anh biết, sẽ còn đeo bám anh rất lâu, có thể là mãi mãi. Nó sẽ ảnh hưởng đến mọi quyết định của anh trong tương lai, khiến anh không thể tìm được hạnh phúc trọn vẹn dù có đạt được đỉnh cao sự nghiệp đến đâu chăng nữa. Anh đã nghe Lê An đã tìm thấy "bến đỗ" của cô, một cuộc sống bình yên, ấm áp bên người đàn ông khác. Thông tin đó đến với anh một cách gián tiếp, lạnh lùng, như một dấu chấm hết cho mọi hy vọng mong manh còn sót lại. Cô đã bước tiếp, đã tìm thấy hạnh phúc, và điều đó khiến nỗi hối tiếc của anh càng trở nên vô vọng và không thể cứu vãn.

Trần Hạo đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ để trả tiền ly cà phê và thêm một chút tiền boa cho cô gái phục vụ. Anh đứng dậy, bước ra khỏi quán cà phê "Góc Yên Bình", nơi mà dù có ấm cúng đến mấy, cũng không thể xoa dịu được trái tim đang dần hóa đá của anh. Bước chân anh chậm rãi, nặng nề, hòa vào dòng người hối hả trên đường phố. Màn đêm thành phố bao trùm lấy anh, những ánh đèn rực rỡ giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của một người đàn ông thành đạt nhưng đã "sai một bước" và "lỡ cả một đời". Anh biết, "nếu như ngày đó" đã không còn ý nghĩa gì với Lê An nữa rồi, và với anh, nó chỉ còn là một tiếng vọng đau đáu trong đêm.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free