Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 430: Con Đường Đã Chọn

Màn đêm thành phố vẫn còn vương vấn trong tâm trí Trần Hạo, với những ánh đèn rực rỡ nhưng cô độc và tiếng vọng đau đáu của "nếu như ngày đó". Thế nhưng, cách đó không xa, tại thị trấn nhỏ ven sông yên bình, một buổi sáng đã bừng lên trong thứ ánh sáng dịu dàng, xua tan đi mọi u uẩn.

**Cảnh 1: Nhà Lê An - Buổi sáng sớm**

Ánh nắng ban mai như tơ vàng rải nhẹ qua khung cửa sổ, mơn man trên chiếc rèm voan trắng muốt, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn như một bản giao hưởng êm đềm đánh thức ngày mới, hòa cùng tiếng thở đều đều, nhỏ nhẹ của bé An Nhiên trong chiếc cũi đặt cạnh giường. Lê An khẽ cựa mình, đôi mắt nâu nhạt từ từ mở ra, đón lấy những tia nắng đầu tiên. Cô không vội vã đứng dậy mà nằm yên một lát, cảm nhận sự mềm mại của chiếc đệm và hơi ấm còn vương lại từ vòng tay của Nguyễn Hoàng Huy bên cạnh. Anh vẫn đang ngủ say, gương mặt điềm tĩnh và bình yên. Lê An đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của chồng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Nó không phải là nụ cười rạng rỡ của tuổi trẻ, mà là một nụ cười mãn nguyện, chất chứa sự bình yên và thấu hiểu của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ.

Cô lặng lẽ rời giường, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sáng. Đầu tiên là ghé qua cũi của An Nhiên, ngắm nhìn con gái bé bỏng đang say giấc, đôi môi chúm chím mỉm cười trong mơ. Một cảm giác yêu thương trào dâng, ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Cô bé chính là kết tinh của tình yêu, là biểu tượng sống động nhất cho cuộc sống mới mà Lê An đã lựa chọn. Mùi hoa nhài từ ban công theo làn gió sớm mơn man bay vào, hòa cùng mùi cà phê mới pha mà cô vừa chuẩn bị. Nó không quá nồng, chỉ thoang thoảng, đủ để đánh thức những giác quan một cách dịu dàng nhất. Bầu không khí trong căn nhà nhỏ ấm áp đến lạ, tràn đầy hơi ấm gia đình và sự thanh bình mà cô hằng mơ ước. Đây chính là tổ ấm, là nơi mà cô cảm thấy mình thuộc về, trọn vẹn và an toàn.

Lê An di chuyển vào bếp, từng động tác pha cà phê, chuẩn bị bữa sáng đều chậm rãi, thành thục. Tiếng thìa khuấy nhẹ trong ly, tiếng nước sôi reo tí tách, tất cả đều tạo nên một giai điệu quen thuộc, một nhịp sống mà cô đã quen thuộc và yêu quý. Cô làm những món ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng: bánh mì nướng thơm lừng, trứng ốp la vàng óng, và một đĩa hoa quả tươi mát. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, mùi thức ăn lan tỏa khắp căn bếp, quyến rũ đến nỗi Hoàng Huy cũng bị đánh thức.

Anh từ từ mở mắt, nụ cười hiền lành lập tức hiện trên môi khi nhìn thấy bóng lưng vợ đang loay hoay trong bếp. Anh bước đến, vòng tay ôm nhẹ lấy Lê An từ phía sau, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. Hơi ấm từ vòng tay anh, mùi hương quen thuộc của anh, tất cả đều khiến Lê An cảm thấy bình yên đến lạ. "Chào buổi sáng, em yêu," giọng anh trầm ấm, rành mạch nhưng đầy yêu thương.

Lê An khẽ dựa vào lồng ngực anh, cảm nhận sự vững chãi. "Anh dậy rồi à? Em vừa pha cà phê xong." Cô quay lại, trao cho anh một nụ hôn đáp lại. "Hôm nay trời đẹp quá anh nhỉ?" Câu hỏi của cô không chỉ là một lời chào thông thường, mà còn là một sự chiêm nghiệm về vẻ đẹp của cuộc sống hiện tại.

Hoàng Huy mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. "Đúng vậy, giống như mỗi ngày chúng ta có bên nhau." Anh nhấp một ngụm cà phê, rồi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. "Em có vẻ rất vui hôm nay."

"Em lúc nào cũng vui khi có anh và An Nhiên ở bên mà," Lê An đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Cô nhìn anh, rồi nhìn về phía cũi của con, nơi An Nhiên vừa khẽ động đậy. "Em thấy mình thật may mắn, Hoàng Huy ạ. Đôi khi, em vẫn tự hỏi, có thật là mình đang sống trong một giấc mơ không."

"Không phải mơ đâu em," Hoàng Huy nắm lấy tay cô, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay mềm mại. "Đây là hiện thực, là hạnh phúc mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng." Anh nhìn vào mắt cô, ánh mắt kiên định và tin tưởng. "Em đã chọn đúng con đường, Lê An. Anh sẽ luôn ở đây, cùng em đi hết con đường đó." Lời nói của anh không hoa mỹ, nhưng chân thành và đầy sức nặng, như một lời khẳng định vững chắc cho sự lựa chọn của Lê An.

Khi An Nhiên thức giấc, tiếng cười giòn tan của bé lấp đầy căn nhà. Cả Lê An và Hoàng Huy đều quên đi mọi lo toan, chỉ tập trung vào việc chơi đùa cùng con. Tiếng lạch cạch của những món đồ chơi, tiếng cười khúc khích của An Nhiên, và những câu nói yêu thương, quan tâm nhỏ nhặt của vợ chồng đã tạo nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc giản dị. Lê An nhìn Hoàng Huy bế con, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương và sự dịu dàng. Anh không phải là người đàn ông của những lời hứa hẹn xa vời hay những tham vọng lớn lao, mà là người đàn ông của hiện tại, của sự ổn định và quan tâm thực tế. Anh là bến đỗ an yên mà cô đã tìm kiếm, sau bao năm tháng mỏi mòn chờ đợi một "lời nói không thành" từ một người khác. Sự bình yên và mãn nguyện này, Lê An biết, là thứ cô đã đánh đổi bằng cả một đoạn thanh xuân, nhưng cô chưa bao giờ hối hận.

***

**Cảnh 2: Quán cà phê thị trấn - Buổi trưa**

Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng rải khắp con đường lát gạch của thị trấn, không còn gay gắt như giữa hè mà mang theo chút se lạnh của đầu thu. Lê An ghé quán cà phê quen thuộc của Chú Nam, nơi cô thường đến để tìm chút yên tĩnh sau khi hoàn thành công việc ở nhà. Quán vẫn vậy, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, những chậu hoa nhỏ đặt trên mỗi bàn và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang vọng. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Khách khứa không quá đông, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của họ dường như cũng được tiết chế lại, không làm xáo trộn sự tĩnh lặng chung.

Lê An chọn một góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi cô có thể ngắm nhìn dòng người qua lại trên phố. Cô gọi một ly cà phê sữa đá, thức uống đã gắn liền với biết bao kỷ niệm, từ những buổi tan học chung đường cho đến những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ. Nhưng giờ đây, khi nhấp môi ly cà phê, ký ức không còn mang theo vị đắng của tiếc nuối mà chỉ còn là một chút hoài niệm dịu ngọt, như hương vị cà phê còn vương lại nơi đầu lưỡi. Cô đã học cách chấp nhận quá khứ, chấp nhận rằng mọi thứ đều có lý do của nó, và rằng sự "chậm một nhịp" của ai đó đã mở ra cánh cửa cho một hạnh phúc khác.

Đang trầm ngâm, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô. "Con An nhà mình giờ trông rạng rỡ hẳn ra. Đúng là phụ nữ có người thương yêu, chăm sóc thì khác hẳn."

Lê An ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười hiền hậu của Bà Mai. Tóc bà đã bạc vấn cao, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và ấm áp như ngày nào. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, trông thật hiền lành và gần gũi. "Bà Mai ạ," Lê An đứng dậy, niềm nở chào. "Bà khỏe không ạ? Mời bà ngồi đây với cháu."

Bà Mai khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện Lê An. "Bà vẫn khỏe re con ạ. Mà con bé An Nhiên của con cũng lớn nhanh quá, mới đó mà đã biết chạy rồi."

"Dạ, cháu cũng vừa cho bé đi chơi về ạ," Lê An đáp, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc khi nhắc đến con gái. "Bà Mai nói đúng đó ạ, cháu cũng thấy mình may mắn. Được bình yên như bây giờ là điều cháu mong ước nhất."

Bà Mai nhìn Lê An thật lâu, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu. "Hồi xưa, bà cứ lo cho con mãi. Thấy con bé hay buồn thiu, ít nói, cứ sợ con không tìm được hạnh phúc. Ai ngờ giờ đây con lại viên mãn đến thế này." Bà khẽ đưa tay vỗ nhẹ lên tay Lê An. "Con đã vượt qua được những chuyện không vui trong quá khứ rồi, phải không? Bà nhìn con bây giờ, không còn thấy cái vẻ khắc khoải của ngày xưa nữa."

Lê An mỉm cười, nụ cười bình thản và đầy sự chấp nhận. "Dạ, mọi chuyện rồi cũng qua thôi bà ạ. Giờ cháu chỉ muốn sống thật tốt cho hiện tại và tương lai thôi." Cô không né tránh nhắc đến quá khứ, nhưng cũng không để nó làm phiền lòng mình nữa. Bởi vì, cô biết, cái quá khứ đó đã định hình nên con người cô của ngày hôm nay, và quan trọng hơn, nó đã dẫn cô đến với Hoàng Huy – người đàn ông đã mang lại cho cô sự ổn định và tình yêu thương mà cô xứng đáng có được.

"Đúng vậy đó con," Bà Mai gật gù. "Cuộc đời mà, ai chẳng có những lúc vấp ngã. Quan trọng là mình biết đứng dậy, biết trân trọng những gì mình đang có. Con nhìn xem, cái quán cà phê này của chú Nam, cũng đã chứng kiến biết bao nhiêu câu chuyện. Có người vui, có người buồn, nhưng ai rồi cũng phải bước tiếp."

Lê An khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm và vững tin hơn vào quyết định của mình. Những lời của Bà Mai như một sự xác nhận, một lời động viên dịu dàng cho con đường cô đã chọn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng sông vẫn chảy lững lờ bên kia đường, mang theo những ký ức của một thời tuổi trẻ, của những "nếu như ngày đó" không thể nào quay lại. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy không còn là gánh nặng, mà chỉ là một phần của câu chuyện cuộc đời cô, một câu chuyện đã có một kết thúc bình yên và hạnh phúc theo cách riêng của nó. Cô không còn day dứt, không còn nuối tiếc. Cô đã chọn con đường mang lại sự bình yên và ổn định cho cuộc đời mình, và cô biết mình đã chọn đúng.

***

**Cảnh 3: Nhà Lê An - Buổi chiều tà**

Hoàng hôn dần buông xuống trên thị trấn ven sông, nhuộm vàng cả căn phòng của Lê An bằng thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Gió nhẹ thổi xào xạc qua cửa sổ, mang theo mùi hoa nhài từ ban công, dịu dàng và thanh khiết. Bé An Nhiên đã say ngủ trong cũi, hơi thở đều đều như một nốt nhạc êm đềm trong bản giao hưởng của buổi chiều tà. Hoàng Huy cũng đã đi làm thêm, để lại Lê An một mình trong không gian yên tĩnh, trầm mặc.

Cô ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ nhưng không đọc, đôi mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn hắt lên chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út, phản chiếu một tia sáng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Chiếc nhẫn là biểu tượng cho lời thề nguyện, cho sự gắn kết và cho con đường mà cô đã chọn. Lê An khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường.

Cô chìm vào dòng suy nghĩ. Đã có lúc, cô đã từng sống trong sự chờ đợi mỏi mòn. Chờ đợi một tin nhắn, chờ đợi một cuộc gọi, chờ đợi một lời nói từ Trần Hạo. Sự chờ đợi ấy kéo dài như vô tận, gặm nhấm dần sự kiên nhẫn và niềm hy vọng trong cô. Những buổi tối cô đơn, những đêm trằn trọc, cô gái Lê An của ngày đó đã từng cảm thấy mệt mỏi biết bao. "Khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo cứ lớn dần, dù cô đã cố gắng thu hẹp nó bằng mọi cách, nhưng dường như anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy sự nỗ lực ấy, hoặc nếu có, anh cũng không đủ dũng khí để bước qua. Cái "chậm một nhịp" của Trần Hạo đã tạo nên một vết nứt không thể hàn gắn, khiến những "lời nói không thành" cứ mãi mãi nằm lại nơi cổ họng.

Rồi cô nhớ đến sự xuất hiện của Hoàng Huy. Anh không đến một cách ồn ào, không hoa mỹ, không mang theo những câu chuyện tình yêu lãng mạn như trong tiểu thuyết. Anh đến một cách chân thành, ổn định, như một dòng sông êm đềm chảy vào cuộc đời cô, mang theo sự bình yên và sẻ chia. Anh lắng nghe cô, quan tâm cô từng chút một, xây dựng một niềm tin vững chắc bằng những hành động cụ thể chứ không phải bằng những lời hứa hẹn. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi về giá trị của mình. Chính sự bình dị, chân thật ấy đã chữa lành những vết thương lòng mà quá khứ đã để lại.

Lê An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sách cũ thoang thoảng trong không khí. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là một điều gì đó dữ dội, mãnh liệt, là định mệnh không thể thay đổi. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng tình yêu còn là sự bình yên, là sự thấu hiểu, là một bến đỗ an toàn mà ở đó, cô có thể là chính mình, không cần phải chờ đợi, không cần phải đoán định.

"Đã có lúc mình nghĩ, mình sẽ chờ đợi mãi..." Lê An độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian tĩnh lặng. "Nhưng sự chờ đợi ấy chỉ mang lại nỗi cô đơn. Hoàng Huy đã đến, như một dòng sông êm đềm, mang đến sự bình yên mà mình hằng mong. Mình đã chọn đúng, đúng không?" Câu hỏi cuối cùng không phải là một sự nghi ngờ, mà là một lời khẳng định vang vọng trong tâm hồn cô. Cô đã chọn đúng. Cô không hối tiếc về con đường mình đã đi, dù nó có những khúc quanh, những đoạn đường gập ghềnh. Bởi vì, chính những điều đó đã dẫn cô đến hạnh phúc hiện tại.

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Hít thở sâu không khí trong lành của buổi chiều tà, nhìn về phía dòng sông đang lấp lánh ánh hoàng hôn. Dòng sông vẫn chảy, mang theo bao nhiêu ký ức, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một phần phong cảnh, không còn là nỗi ám ảnh. Lê An đã hoàn toàn khép lại cánh cửa quá khứ với Trần Hạo. Không còn day dứt, không còn những "nếu như ngày đó" vương vấn. Cô đã tìm thấy 'bến đỗ' thực sự của mình, một tương lai không có chỗ cho những tiếc nuối của tuổi trẻ. Cô đã bước tiếp, và cô biết, mình sẽ không bao giờ quay đầu lại. Bình yên này, cô sẽ nắm giữ thật chặt.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free