Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 431: Dấu Ấn Không Phai

Hoàng hôn dần buông xuống trên thị trấn ven sông, nhuộm vàng cả căn phòng của Lê An bằng thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Gió nhẹ thổi xào xạc qua cửa sổ, mang theo mùi hoa nhài từ ban công, dịu dàng và thanh khiết. Bé An Nhiên đã say ngủ trong cũi, hơi thở đều đều như một nốt nhạc êm đềm trong bản giao hưởng của buổi chiều tà. Hoàng Huy cũng đã đi làm thêm, để lại Lê An một mình trong không gian yên tĩnh, trầm mặc.

Cô ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ nhưng không đọc, đôi mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn hắt lên chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út, phản chiếu một tia sáng nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Chiếc nhẫn là biểu tượng cho lời thề nguyện, cho sự gắn kết và cho con đường mà cô đã chọn. Lê An khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường.

Cô chìm vào dòng suy nghĩ. Đã có lúc, cô đã từng sống trong sự chờ đợi mỏi mòn. Chờ đợi một tin nhắn, chờ đợi một cuộc gọi, chờ đợi một lời nói từ Trần Hạo. Sự chờ đợi ấy kéo dài như vô tận, gặm nhấm dần sự kiên nhẫn và niềm hy vọng trong cô. Những buổi tối cô đơn, những đêm trằn trọc, cô gái Lê An của ngày đó đã từng cảm thấy mệt mỏi biết bao. "Khoảng cách vô hình" giữa cô và Trần Hạo cứ lớn dần, dù cô đã cố gắng thu hẹp nó bằng mọi cách, nhưng dường như anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy sự nỗ lực ấy, hoặc nếu có, anh cũng không đủ dũng khí để bước qua. Cái "chậm một nhịp" của Trần Hạo đã tạo nên một vết nứt không thể hàn gắn, khiến những "lời nói không thành" cứ mãi mãi nằm lại nơi cổ họng.

Rồi cô nhớ đến sự xuất hiện của Hoàng Huy. Anh không đến một cách ồn ào, không hoa mỹ, không mang theo những câu chuyện tình yêu lãng mạn như trong tiểu thuyết. Anh đến một cách chân thành, ổn định, như một dòng sông êm đềm chảy vào cuộc đời cô, mang theo sự bình yên và sẻ chia. Anh lắng nghe cô, quan tâm cô từng chút một, xây dựng một niềm tin vững chắc bằng những hành động cụ thể chứ không phải bằng những lời hứa hẹn. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự hỏi về giá trị của mình. Chính sự bình dị, chân thật ấy đã chữa lành những vết thương lòng mà quá khứ đã để lại.

Lê An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sách cũ thoang thoảng trong không khí. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là một điều gì đó dữ dội, mãnh liệt, là định mệnh không thể thay đổi. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng tình yêu còn là sự bình yên, là sự thấu hiểu, là một bến đỗ an toàn mà ở đó, cô có thể là chính mình, không cần phải chờ đợi, không cần phải đoán định.

"Đã có lúc mình nghĩ, mình sẽ chờ đợi mãi..." Lê An độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian tĩnh lặng. "Nhưng sự chờ đợi ấy chỉ mang lại nỗi cô đơn. Hoàng Huy đã đến, như một dòng sông êm đềm, mang đến sự bình yên mà mình hằng mong. Mình đã chọn đúng, đúng không?" Câu hỏi cuối cùng không phải là một sự nghi ngờ, mà là một lời khẳng định vang vọng trong tâm hồn cô. Cô đã chọn đúng. Cô không hối tiếc về con đường mình đã đi, dù nó có những khúc quanh, những đoạn đường gập ghềnh. Bởi vì, chính những điều đó đã dẫn cô đến hạnh phúc hiện tại.

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Hít thở sâu không khí trong lành của buổi chiều tà, nhìn về phía dòng sông đang lấp lánh ánh hoàng hôn. Dòng sông vẫn chảy, mang theo bao nhiêu ký ức, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một phần phong cảnh, không còn là nỗi ám ảnh. Lê An đã hoàn toàn khép lại cánh cửa quá khứ với Trần Hạo. Không còn day dứt, không còn những "nếu như ngày đó" vương vấn. Cô đã tìm thấy 'bến đỗ' thực sự của mình, một tương lai không có chỗ cho những tiếc nuối của tuổi trẻ. Cô đã bước tiếp, và cô biết, mình sẽ không bao giờ quay đầu lại. Bình yên này, cô sẽ nắm giữ thật chặt.

***

Trần Hạo ngồi trong văn phòng tổng giám đốc của mình, trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời sừng sững giữa trung tâm thành phố. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra một khung cảnh bao la, hùng vĩ của đô thị đang chuyển mình trong ánh chiều tà. Nắng nhạt cuối ngày nhuộm một màu vàng cam óng ánh lên những khối nhà cao tầng, tạo nên một bức tranh vừa tráng lệ vừa tĩnh lặng đến lạ. Không gian bên trong văn phòng được bài trí tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng đến từng chi tiết: chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đen bóng, chiếc ghế da cao cấp xoay nhẹ nhàng theo mỗi cử động của anh, những bức tranh trừu tượng treo trên tường mang hơi thở hiện đại, và một giá sách khổng lồ chất đầy những tài liệu chuyên ngành cùng sách kinh tế dày cộp. Mùi gỗ, mùi da mới, quyện cùng hương cà phê đậm đặc từ ly espresso đặt cạnh máy tính và mùi giấy cao cấp từ những chồng hồ sơ, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn phảng phất sự thông minh, quyết đoán đến tột cùng.

Trần Hạo đang chăm chú xem xét một bản kế hoạch phát triển dự án mới trên màn hình máy tính lớn, những con số và biểu đồ nhảy múa như thách thức sự tập trung của anh. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, tạo ra những tiếng gõ lạch cạch rất nhỏ, đều đặn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ với mặt kính sapphire sáng loáng, lấp lánh trên cổ tay anh, phản chiếu ánh sáng cuối ngày. Nó là biểu tượng của sự thành công, của những nỗ lực không ngừng nghỉ mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ và những mối quan hệ tưởng chừng như đã định sẵn.

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng. Anh ngẩng đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ sắc bén của một người lãnh đạo.

"Vào đi." Giọng anh trầm và dứt khoát.

Hải Yến bước vào, dáng vẻ tự tin, chuyên nghiệp như mọi khi. Cô ấy khoác trên mình bộ vest công sở màu xanh than được cắt may tỉ mỉ, tôn lên vóc dáng thanh mảnh và sự thanh lịch. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, thông minh với đôi mắt sáng. Cô cầm trên tay một tập báo cáo và một vài tài liệu khác.

"Anh Hạo, báo cáo cuối ngày ạ. Và em muốn chúc mừng anh về dự án lần này. Thành công rực rỡ, vượt xa kỳ vọng của chúng ta đấy ạ." Giọng Hải Yến vang lên tự nhiên, pha chút vui vẻ và ngưỡng mộ. Cô ấy đặt tập tài liệu lên bàn, khẽ mỉm cười.

Trần Hạo không rời mắt khỏi màn hình hoàn toàn, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lướt qua những dòng chữ và con số. "Cảm ơn, đó là công sức của cả đội. Chúng ta cần chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo, không được lơ là." Anh cầm chiếc bút máy bằng kim loại, xoay nhẹ giữa các ngón tay thon dài, biểu cảm trên gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một chút mệt mỏi ẩn sâu trong khóe mắt, dù nó nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ chuyên nghiệp không tì vết. Anh không thực sự tập trung vào lời khen ngợi, tâm trí anh dường như đang ở một nơi khác, xa xăm hơn những con số lợi nhuận hay kế hoạch thị trường.

Hải Yến hơi nhíu mày, dường như đã quen với sự xa cách cảm xúc này của anh. Trần Hạo luôn như vậy, luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người, kể cả những người cộng sự thân cận nhất. Cô ấy từng tự hỏi, liệu có phải trái tim anh đã bị đóng băng bởi những tham vọng, hay còn một điều gì đó sâu xa hơn mà cô chưa chạm tới được.

"Vâng, em đã lên kế hoạch chi tiết cho giai đoạn hai rồi ạ. Anh có muốn xem qua luôn không?" Hải Yến hỏi, giọng điệu chuyên nghiệp trở lại, cố gắng không để sự hụt hẫng nhỏ nhoi thoáng qua ảnh hưởng đến công việc.

Trần Hạo lắc đầu nhẹ. "Chưa vội. Để sáng mai. Cô về sớm đi, hôm nay mọi người đã làm việc vất vả rồi." Anh nói, giọng vẫn trầm và chậm rãi, nhưng chứa đựng một sự quan tâm hời hợt, như thể đó là một câu nói khách sáo đã được lập trình sẵn.

"Dạ vâng. Anh Hạo cũng về sớm giữ sức khỏe nhé." Hải Yến khẽ cúi đầu chào, rồi quay người rời khỏi phòng, cánh cửa kính đóng lại êm ái, trả lại không gian tĩnh lặng cho Trần Hạo. Anh nhìn theo bóng cô ấy khuất dần, rồi lại quay về với màn hình máy tính. Những con số vẫn nhảy múa, nhưng trong đầu anh, một giai điệu cũ chợt vang lên, mơ hồ như tiếng vọng từ một kiếp sống khác. Nỗi tiếc nuối, nó không còn là một cơn đau nhói bất chợt, mà đã trở thành một phần của anh, như một vết sẹo hằn sâu trên linh hồn, không còn rỉ máu nhưng mãi mãi hiện hữu. Anh đã chấp nhận nó, hay nói đúng hơn, anh đã học cách sống chung với nó.

***

Khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Trần Hạo lái chiếc xe sang trọng của mình rời khỏi hầm để xe của tòa nhà. Chiếc Mercedes S-Class màu đen bóng lướt đi êm ái trên những con phố trung tâm thành phố, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, hòa vào những biển hiệu quảng cáo rực rỡ sắc màu. Các tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững, ánh sáng từ những ô cửa sổ lung linh như muôn vàn vì sao rơi xuống mặt đất. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những xe đẩy vỉa hè vọng lại từ xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hối hả, năng động, đặc trưng của một thành phố không bao giờ ngủ. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, quyện lẫn với mùi thức ăn đường phố và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi bộ, lấp đầy không khí.

Anh điều khiển xe một cách điêu luyện, ánh mắt xa xăm, lướt qua những dòng người vội vã. Cuộc sống nơi đây là một guồng quay không ngừng nghỉ, nơi mỗi cá nhân đều là một bánh răng nhỏ, miệt mài vận hành để giữ cho cỗ máy khổng lồ này không ngừng chuyển động. Anh cũng là một phần của nó, một bánh răng đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng liệu có phải là đỉnh cao của hạnh phúc? Câu hỏi ấy như một sợi tơ vô hình, đôi khi thoáng qua, đôi khi lại siết chặt lấy trái tim anh.

Đột nhiên, qua cửa kính xe, ánh mắt anh vô tình chạm vào một gánh hàng rong nhỏ nép mình bên vỉa hè, bán những bó hoa loa kèn trắng muốt. Chúng được buộc thành từng bó đơn giản, nhưng sắc trắng tinh khôi và hương thơm dịu nhẹ của chúng lập tức kéo anh về một miền ký ức xa xăm. "Mùi hương này... đã bao lâu rồi mình không ngửi thấy nó ở đây?", một tiếng thì thầm vang lên trong tâm trí anh. Đó là mùi hương của những buổi chiều tan học cùng Lê An, khi cô thường nhặt những bông loa kèn dại mọc ven đường, cài lên mái tóc đen nhánh của mình. Đó là mùi hương của thị trấn ven sông, nơi tuổi thơ anh được dệt nên từ những kỷ niệm êm đềm, giản dị.

Trần Hạo khẽ nhíu mày, một nếp gấp nhỏ hiện rõ giữa hai hàng lông mày. H��nh ảnh Lê An, nụ cười thanh thoát của cô, mái tóc bồng bềnh trong gió, và ánh mắt trong veo như dòng sông, chợt hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Anh nhớ những buổi tối hai đứa ngồi bên "bờ sông cũ", những "lời nói không thành" cứ mãi mãi nằm lại nơi cổ họng anh. Anh đã chờ đợi, hay đúng hơn, anh đã chần chừ, đã "chậm một nhịp", để rồi đánh mất tất cả.

"Thị trấn... An... đã là một phần của quá khứ rất xa rồi." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm mang một sự chấp nhận nặng nề. Đó không phải là một sự phủ nhận, mà là một sự thừa nhận rằng khoảng cách giữa anh và cô giờ đây đã không còn chỉ là địa lý, mà là cả một vũ trụ khác biệt. Anh siết nhẹ vô lăng, những ngón tay nắm chặt bọc da mềm mại. Anh không dừng lại, không quay đầu. Chiếc xe vẫn lướt đi, bỏ lại gánh hoa loa kèn và những ký ức phía sau. Anh không để cảm xúc xâm chiếm quá lâu, như thể anh đã quen với việc kìm nén mọi thứ, quen với việc giữ cho trái tim mình được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc kiên cố của lý trí và sự chuyên nghiệp. Anh đã tự rèn luyện bản thân để đối mặt với nỗi nhớ bằng một vẻ mặt bình thản, để không một ai có thể nhìn thấu được sự trống rỗng bên trong.

Đôi khi, anh tự hỏi, liệu có phải sự thành công này, sự giàu có này, lại chính là cái giá anh phải trả cho những gì đã mất? Anh có mọi thứ mà người đời khao khát: tiền bạc, quyền lực, địa vị xã hội. Nhưng khi đêm về, khi chỉ còn một mình, sự trống rỗng ấy lại len lỏi, gặm nhấm anh từ bên trong. Anh không còn đau đớn dữ dội như những ngày đầu, không còn giằng xé hay dằn vặt đến mất ngủ. Thay vào đó, nó trở thành một thứ cảm giác quen thuộc, một người bạn đồng hành thầm lặng, nhắc nhở anh về một "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tay tạo ra, và giờ đây, nó đã trở thành vĩnh viễn.

Con đường phía trước vẫn dài, những ánh đèn vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng Trần Hạo, một khoảng không vô định cứ thế lớn dần. Anh biết, những gì đã qua sẽ không bao giờ trở lại. Và anh, dù đã đạt được những đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, vẫn mãi mãi mang theo một nỗi niềm không thể gọi tên, một "dấu ấn không phai" từ một tình yêu đã "chậm một nhịp".

***

Đêm khuya, căn hộ cao cấp của Trần Hạo nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, trầm mặc và tĩnh mịch. Thiết kế mở với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn, biến không gian thành một bức tranh sống động về sự phồn hoa của đô thị. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Một quầy bar mini được sắp đặt gọn gàng ở góc phòng, và phía sau một cánh cửa trượt là phòng tập gym riêng, nơi anh thường trút bỏ những áp lực công việc.

Hầu như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài vọng vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh thông minh, tiếng điều hòa không khí hoạt động êm ru và tiếng tủ lạnh kêu rè rè rất khẽ. Mùi gỗ mới của nội thất, mùi da của chiếc sofa lớn, quyện với mùi nước hoa nam tính phảng phất từ chính anh, và đôi khi là mùi rượu vang đỏ từ những chai rượu trưng bày, tạo nên một bầu không khí sang trọng, hiện đại nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo và tĩnh mịch.

Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn, tay chống nhẹ vào khung kính lạnh. Anh cởi chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, đặt nó lên mặt bàn kính cường lực bóng loáng. Ánh đèn thành phố rực rỡ như một dải ngân hà dưới chân anh, nhưng tâm trí anh lại không hề bị cuốn hút bởi vẻ đẹp tráng lệ ấy. Một ly rượu vang đỏ sóng sánh nằm cạnh chiếc đồng hồ, nhưng anh không hề có ý định chạm vào. Nỗi cô đơn, nó không còn là một vị khách bất ngờ ghé thăm mỗi khi anh yếu lòng, mà đã trở thành một người bạn cũ, thầm lặng, luôn hiện diện bên anh trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất.

Anh không còn giằng xé hay dằn vặt một cách dữ dội như trước. Sự mất mát của Lê An, nó đã đi qua giai đoạn đau đớn tột cùng, chuyển hóa thành một trạng thái chấp nhận bình thản nhưng nặng nề. Anh đã hiểu rằng, Lê An đã không còn thuộc về thế giới của anh, không còn là một phần trong cuộc đời anh. "Khoảng trống" mà cô để lại không phải là một vết thương sẽ lành theo thời gian, mà là một "dấu ấn không phai", hằn sâu vào tâm hồn anh, định hình con người anh của hiện tại và cả tương lai.

"Mình đã có mọi thứ mình muốn... nhưng tại sao...", anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian rộng lớn của căn hộ. Anh có sự nghiệp, tiền bạc, địa vị, nhưng lại thiếu vắng một điều gì đó vô cùng cơ bản, một điều mà không tiền bạc nào có thể mua được: sự trọn vẹn. Anh nhớ lại những lời nói không thành, những cơ hội đã vụt mất, những "nếu như ngày đó" cứ mãi ám ảnh trong tâm trí.

Anh khẽ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của mí mắt, hình ảnh Lê An thoáng hiện lên. Không còn là nụ cười rạng rỡ của cô gái tuổi mười tám, mà là một bóng hình xa xăm, bình yên, nép mình bên một người đàn ông khác, cùng với một đứa trẻ. Đó là hình ảnh mà anh đã không hề chứng kiến, nhưng anh biết nó đang tồn tại, một thực tại mà anh phải chấp nhận. Sự bình yên của cô, nó như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô, và cũng là một lời nhắc nhở không lời về sự chậm trễ của anh.

Anh mở mắt, thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài hòa vào tiếng nhạc jazz du dương như một nốt trầm buồn. "An à, em đã tìm được bến đỗ rồi. Còn anh... anh đã chọn con đường này. Nỗi tiếc nuối này, nó đã trở thành một phần của anh, như hơi thở vậy." Lời nói không thành, dù chỉ là trong tâm trí, cũng đủ để lột tả sự thật phũ phàng mà anh đang đối mặt. Nỗi tiếc nuối đã không còn là một gánh nặng, mà đã hóa thành một phần không thể tách rời của chính anh, một người bạn đồng hành thầm lặng trên con đường danh vọng. Anh sẽ mang theo nó, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về cái giá của sự chần chừ, của "một bước sai, lỡ cả một đời".

Trần Hạo quay lưng lại với khung cảnh thành phố rực rỡ, bước vào bóng tối bao trùm căn phòng. Ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời vẫn tiếp tục lung linh, nhưng bên trong căn hộ, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và bóng tối, nơi một người đàn ông thành đạt đang chấp nhận sống chung với nỗi niềm riêng của mình, một nỗi niềm đã trở thành "dấu ấn không phai" trong cuộc đời anh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free