Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 433: Vết Sẹo 'Nếu Như' Không Lành

Ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi những tia sáng bạc lên khu vườn. Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, Lê An ngồi đó, lòng tràn ngập sự bình yên. Cô đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, một bến đỗ không hào nhoáng nhưng vững chắc, nơi mỗi khoảnh khắc trôi qua đều được lấp đầy bằng tình yêu và sự trọn vẹn. Còn ở một nơi xa xôi khác, một cuộc đời khác đang ngập chìm trong ánh sáng rực rỡ của thành công, nhưng lại mang một vết sẹo âm ỉ, không thể lành.

***

Trần Hạo ngồi trong văn phòng Tổng Giám đốc ở tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh, nơi ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt mở ra toàn cảnh thành phố đang bắt đầu lên đèn. Những tòa nhà chọc trời vươn mình giữa nền trời xanh thẫm dần chuyển sang tím sẫm, ánh đèn điện bắt đầu thắp sáng, biến thành phố thành một tấm thảm lấp lánh vô tận. Nội thất trong phòng tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng đến choáng ngợp: bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng, chiếc ghế da cao cấp xoay nhẹ nhàng theo mỗi cử động của anh, và một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại điểm xuyết trên những bức tường còn lại. Một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, báo cáo tài chính và những cuốn sách chuyên ngành kinh tế đứng sừng sững, như một biểu tượng cho sự nghiệp vững chắc mà anh đã dày công xây dựng.

Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của thư ký từ phòng ngoài vọng vào, đôi khi xen lẫn tiếng điện thoại rung khe khẽ hay tiếng giấy tờ sột soạt. Mùi gỗ, mùi da mới, mùi cà phê đậm đặc còn vương lại trong không khí sau buổi chiều làm việc căng thẳng, quyện với mùi giấy cao cấp từ những chồng hồ sơ gọn gàng trên bàn. Bầu không khí nơi đây luôn trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo, nhưng không ai có thể phủ nhận sự thông minh, quyết đoán toát ra từ mỗi ngóc ngách, từ mỗi vật dụng được chọn lựa kỹ càng. Giờ là cuối giờ chiều, ánh nắng dịu dần, hắt những vệt sáng cam cuối cùng lên tấm thảm trải sàn màu xám tro.

Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc họp dài, nơi anh đã trình bày một dự án mới với những con số lợi nhuận khổng lồ, khiến các cổ đông và đối tác phải gật gù tán thưởng. Thành công rực rỡ, nhưng gương mặt anh không biểu lộ niềm vui chiến thắng rạng rỡ như người ta vẫn mong đợi ở một vị Tổng Giám đốc trẻ tuổi. Thay vào đó, là một sự trầm tư quen thuộc, sâu thẳm, như thể anh đang mang một gánh nặng vô hình nào đó.

Cánh cửa phòng bật mở, Anh Long, vị cấp trên kiêm đồng nghiệp thân thiết của anh, cùng Hải Yến, cô đồng nghiệp xinh đẹp và thông minh, bước vào. Anh Long cao ráo, vest chỉnh tề, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, nở một nụ cười rạng rỡ. Hải Yến, như mọi khi, ăn mặc chỉn chu, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp.

"Hạo, cậu làm rất tốt," Anh Long nói, giọng nói đầy sự hài lòng, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo. "Dự án này sẽ mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty. Cậu lại lập thêm một kỷ lục mới rồi đấy."

Hải Yến bước đến gần hơn, đặt một tách trà nóng lên bàn anh. "Anh Hạo lúc nào cũng xuất sắc. Nhưng anh có vẻ không vui lắm nhỉ? Lẽ ra anh phải mở tiệc ăn mừng chứ." Cô nói, ánh mắt hơi đượm chút thất vọng khi nhìn thấy vẻ xa cách thường thấy trên gương mặt anh. Cô luôn cố gắng tiếp cận anh, nhưng dường như có một bức tường vô hình ngăn cách, khiến mọi nỗ lực của cô đều trở nên vô vọng.

Trần Hạo khẽ gật đầu, đáp lại lời khen ngợi một cách thờ ơ. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố đang dần chìm vào màn đêm và ánh đèn điện bắt đầu giăng mắc như những chuỗi hạt kim cương. "Cũng bình thường thôi, anh Long. Chỉ là một dự án." Giọng anh trầm, đều đều, không chút xúc cảm.

*Một dự án nữa, một thành công nữa.* Trần Hạo thầm nghĩ, nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt. *Nhưng để làm gì?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh như một điệp khúc buồn bã, dù anh đã cố gắng chôn vùi nó suốt bao năm. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp lẫy lừng, địa vị xã hội cao, tài sản kếch xù. Nhưng sự trống rỗng trong tâm hồn thì không một thành công nào có thể lấp đầy. Nỗi tiếc nuối vẫn ở đó, dai dẳng như một vết sẹo không thể lành, ăn sâu vào từng thớ thịt của anh.

"Anh Long nói đúng đấy, Hạo," Hải Yến tiếp lời, cố gắng kéo anh về với thực tại. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Anh đã nắm bắt rất tốt. Em nghĩ anh nên tự thưởng cho mình một chút đi chứ."

Trần Hạo khẽ thở dài, tay vô thức day day thái dương. Anh biết họ có ý tốt, nhưng những lời chúc mừng này chỉ càng khiến anh cảm thấy cô độc hơn. Cảm giác trống rỗng không phải là điều có thể dễ dàng chia sẻ. Anh không thể nói với họ rằng, dù đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh vẫn cảm thấy mình đã mất đi một thứ gì đó vô giá, thứ mà không một dự án tỷ đô nào có thể mua lại được. Nỗi tiếc nuối về một lời nói không thành, về một cơ hội đã vụt qua, về một mối tình thanh mai trúc mã đã lỡ làng, vẫn luôn ám ảnh anh. Đó là cái giá của sự chậm một nhịp, của những e dè không dám bày tỏ, của những ưu tiên sai lầm trong quá khứ.

"Cảm ơn mọi người," anh nói, cố nặn ra một nụ cười nhạt. "Tôi sẽ xem xét. Mọi người về trước đi, tôi còn một vài việc cần giải quyết."

Anh Long và Hải Yến nhìn nhau, rồi gật đầu. Họ đã quá quen với sự trầm tư của Trần Hạo. Anh Long vỗ nhẹ vai anh lần nữa trước khi cùng Hải Yến rời đi, để lại anh một mình trong không gian rộng lớn, tĩnh mịch. Ánh đèn thành phố bên ngoài cửa kính càng lúc càng rực rỡ, nhưng chỉ khiến căn phòng thêm phần lạnh lẽo, và trái tim anh thêm phần cô đơn. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay chạm nhẹ vào lớp kính mát lạnh. Hơi lạnh từ kính thấm vào lòng bàn tay, như thể đang chạm vào chính nỗi cô đơn mênh mông trong anh. Anh nhìn xuống dòng xe cộ hối hả, những chấm đèn đỏ, đèn vàng nối đuôi nhau, tự hỏi, trong hàng triệu con người đang sống trong thành phố này, liệu có ai cũng đang mang một gánh nặng vô hình như anh? Liệu có ai cũng đang dằn vặt bởi câu hỏi 'nếu như', về những điều đã không xảy ra?

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời thành phố, nhưng Trần Hạo không còn tâm trí để thưởng thức vẻ đẹp ấy. Anh lái chiếc xe sang trọng của mình qua những con phố đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong ven đường, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hối hả, năng động của đô thị. Mùi khói bụi, mùi xăng xe, mùi thức ăn đường phố thơm nức, quyện với mùi nước hoa từ những người đi đường, tạo nên một sự hỗn độn của giác quan.

Anh khẽ nhíu mày, không phải vì tiếng ồn, mà vì một giai điệu bolero cũ bất chợt vọng ra từ một quán cà phê vỉa hè, thoảng qua trong gió. Giai điệu buồn bã ấy như một cánh cửa mở ra ngăn ký ức đã khóa chặt bấy lâu. Lập tức, hình ảnh thị trấn ven sông yên bình hiện về, rõ ràng như mới hôm qua. Những buổi chiều tan học, anh và Lê An sánh bước bên bờ sông cũ, tiếng nhạc bolero từ chiếc radio cũ kỹ của quán nước đầu làng vọng lại. Cô bé Lê An với mái tóc đen dài, đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu. Hình ảnh cô hiện lên, không phải một Lê An của hiện tại, mà là Lê An của ngày xưa, của những năm tháng thanh xuân hồn nhiên.

Anh không còn cố gắng xua đi những ký ức ấy nữa, cũng như không còn cố gắng xua đi nỗi đau mà chúng mang lại. Thay vào đó, anh để chúng trôi dạt trong tâm trí, tựa như những con thuyền lá trên dòng sông kỷ niệm, chậm rãi và đầy tiếc nuối. Anh nhớ về những lần anh cố gắng che giấu tình cảm của mình, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh nghĩ cô không nhận ra. Anh nhớ về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, khi anh muốn nói ra nhưng lời nói không thành, cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhớ về cái khoảng cách vô hình đã dần hình thành giữa họ, khi anh mải mê chạy theo những hoài bão nơi thành phố, để lại cô một mình ở thị trấn nhỏ.

Ký ức về lời hứa "không quên em" của anh, giờ nghe sao mà chua xót. Anh đã không quên, nhưng sự "không quên" đó lại trở thành một nỗi ám ảnh, một vết thương lòng mãi không khép miệng. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng khí để nói ra lời yêu, thay vì chỉ giữ nó trong lòng? Nếu như ngày đó, anh không quá tập trung vào sự nghiệp, mà dành cho cô một chút quan tâm hơn? Nếu như anh đã không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị? Liệu mọi chuyện có khác?

Câu hỏi "nếu như" đó như một lưỡi dao cùn, cứa vào lòng anh, không gây ra vết thương chảy máu ồ ạt, mà âm ỉ, day dứt khôn nguôi. Nó đã trở thành một phần của anh, một dấu ấn không phai, in hằn sâu trong tâm khảm. Anh đã chấp nhận rằng Lê An đã tìm thấy bến đỗ của mình, một bến đỗ bình yên, không có anh. Và anh, dù thành công rực rỡ, vẫn sẽ mãi mãi mang theo khoảng trống này. Đó là sự chấp nhận của một người đàn ông đã mất đi thứ quý giá nhất vì chính sự chần chừ và e dè của mình. Chiếc xe lăn bánh qua những con phố đông đúc, mang theo bóng hình một người đàn ông thành đạt, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một tâm hồn đang mang nặng những nuối tiếc không tên. Gió nhẹ luồn qua khe cửa xe, mang theo một chút hơi lạnh của đêm về, như chạm vào nỗi cô đơn đang bao trùm lấy anh.

***

Đêm đã khuya. Trong căn penthouse rộng lớn nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, Trần Hạo ngồi một mình bên cửa sổ. Căn hộ được thiết kế mở, với toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố đang chìm vào giấc ngủ muộn. Nội thất theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng những chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Có một quầy bar mini nhỏ gọn và cả một phòng tập gym riêng biệt, thể hiện sự tiện nghi và đẳng cấp.

Không có tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa hoạt động đều đều và tiếng tủ lạnh kêu khe khẽ. Mùi gỗ mới từ sàn nhà, mùi da từ chiếc sofa êm ái, mùi nước hoa nam tính phảng phất trên cơ thể anh, hòa quyện với chút hương rượu vang đỏ từ ly thủy tinh sóng sánh trong tay. Bầu không khí sang trọng, hiện đại, nhưng cũng đầy lạnh lẽo và tĩnh mịch. Ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu những tia sáng bạc lên khu vườn tiểu cảnh trên ban công, nhưng không thể xua đi cái cảm giác cô đơn đang bao trùm lấy anh.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt đồng hồ sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Thời gian vẫn trôi, vô tình và không ngừng nghỉ, mang theo tất cả những gì đã qua, và cả những điều không thể quay lại. Anh lại nhìn ra xa xăm, về phía những ánh đèn lấp l��nh dưới chân anh, những vì sao nhân tạo của thành phố. Nhưng chúng không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng.

*Nếu như ngày đó mình đủ dũng khí...* Trần Hạo thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm khàn, đầy day dứt. *Nếu như mình không quá tập trung vào sự nghiệp, vào những tham vọng xa vời nơi thành thị... Nếu như mình đã nói ra lời yêu, thay vì cứ mãi chần chừ, để tình yêu biến thành lời nói không thành... Liệu mọi chuyện có khác?*

Những câu hỏi "nếu như" đó, đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo không thể lành trong tâm hồn. Nó không còn là những mũi kim châm nhói buốt, mà là một sự đau đớn âm ỉ, quen thuộc đến mức anh đã học cách sống chung với nó. Anh đã có tất cả, trừ Lê An. Và anh biết, Lê An đã tìm được hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc giản dị, chân thực, nơi không có chỗ cho những "nếu như" đầy tiếc nuối của anh.

Anh đã thấy Lê An qua những bức ảnh hiếm hoi mà bạn chung đôi khi đăng tải, thấy nụ cười bình yên của cô bên chồng và con. Anh biết, cô đã thực sự tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ vững chãi và ấm áp. Sự bình yên của cô, như một dải lụa mềm mại, đối lập hoàn toàn với bức tranh thành công vật chất nhưng cô độc của anh, đẩy mạnh bi kịch cho anh từ sự mất mát không thể vãn hồi.

*Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là 'nếu như'. Một vết sẹo không bao giờ lành.* Anh uống cạn ly rượu vang đỏ, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng. Ly rượu lạnh dần trong tay, giống như chính trái tim anh. Anh đứng dậy, đặt ly rượu rỗng xuống bàn, rồi bước về phía phòng ngủ. Tấm ga trải giường lạnh lẽo chờ đợi, giống như chính cuộc sống tình cảm của anh – trống rỗng, cô đơn, dù được bao bọc bởi sự xa hoa. Nỗi tiếc nuối và vết sẹo "nếu như" này sẽ tiếp tục đeo bám Trần Hạo trong tương lai, ảnh hưởng đến các mối quan hệ và quyết định của anh, dù anh có thành công đến đâu. Anh đã không còn hy vọng thay đổi quá khứ, và sẽ không cố gắng níu kéo Lê An nữa. Anh đã chấp nhận, đây là cái giá phải trả cho sự chậm một nhịp của mình.

Đêm dài, và những "nếu như" vẫn cứ văng vẳng, không ngừng nghỉ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free