Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 434: Bến Đỗ Bình Yên Của An
Bình minh thức giấc trên thị trấn ven sông, rót thứ ánh nắng vàng mật qua khung cửa sổ nhỏ của căn nhà gỗ ấm cúng. Không còn cái lạnh lẽo, tĩnh mịch của căn penthouse nơi thành thị xa hoa, mà là hơi ấm lan tỏa từ tấm ga trải giường quen thuộc, từ tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng cựa mình khe khẽ của một sinh linh bé bỏng. Lê An khẽ mở mắt, để ánh nắng dịu dàng vuốt ve hàng mi. Cảm giác bình yên dâng tràn, một sự bình yên giản dị, chân thực, không cần phải tìm kiếm hay cố gắng níu giữ. Nó ở đây, ngay trong từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim cô.
Cô trở mình, nhìn sang bên cạnh. Hoàng Huy vẫn đang say ngủ, cánh tay anh gác nhẹ lên gối cô, hơi thở đều đều. Gương mặt anh khi ngủ toát lên vẻ hiền lành, an yên, không chút vướng bận. Bên cạnh anh, trong chiếc nôi nhỏ xinh áp sát giường, bé An Nhiên đang vươn vai, cái miệng nhỏ chúm chím mút tay, đôi mắt đen láy chớp chớp nhìn trần nhà. An Nhiên là trái ngọt, là minh chứng sống động cho tình yêu và sự lựa chọn của cô. Con bé có mái tóc tơ mềm mại, cái mũi nhỏ xinh và đôi má phúng phính. Mỗi khi An Nhiên cười, cả căn phòng như bừng sáng.
Lê An khẽ cười, một nụ cười mãn nguyện. Cô nhẹ nhàng gỡ tay Hoàng Huy ra, tránh đánh thức anh, rồi bước xuống giường. Sàn gỗ lạnh dưới chân, nhưng lòng cô lại ấm áp lạ thường. Cô khẽ khàng đi vào bếp, chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lạch cạch của xoong nồi, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả đều nhỏ nhẹ, không làm xáo động giấc ngủ của hai cha con. Mùi cà phê thơm nồng bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi bánh mì nướng và mùi trứng chiên đang xèo xèo trên chảo. Đó là mùi của một buổi sáng bình thường, của một tổ ấm thực sự.
Khi Lê An đang bày biện đĩa trứng ốp la lên bàn, cô nghe tiếng động từ phòng ngủ. Hoàng Huy đã thức. Anh bước ra, mái tóc hơi rối, nhưng ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng khi nhìn thấy cô.
“Em ngủ ngon không?” Anh hỏi, giọng nói trầm ấm, khàn khàn vì vừa thức dậy. “Anh đã cho An Nhiên uống sữa rồi. Con bé dậy sớm hơn mọi ngày.”
Lê An mỉm cười, quay lại nhìn anh. “Ngủ ngon lắm, có anh và con bên cạnh mà. Anh vất vả rồi.” Cô tiến lại gần, khẽ vuốt nhẹ mái tóc rối của anh. Bàn tay cô cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh, một hơi ấm quen thuộc và vững chãi. Hoàng Huy vòng tay qua eo cô, kéo cô lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán. Cử chỉ nhỏ bé, nhưng chứa đựng biết bao sự quan tâm và yêu thương.
“Có gì mà vất vả,” anh thủ thỉ, ôm cô chặt hơn một chút. “Chăm sóc hai mẹ con là hạnh phúc của anh mà.”
Bé An Nhiên, như nghe thấy tiếng cha mẹ, bắt đầu bi bô gọi “Ba, Mẹ!” từ trong nôi. Tiếng cười khúc khích của con bé như một bản nhạc vui tai, xua tan mọi mệt mỏi. Hoàng Huy buông Lê An ra, đi về phía nôi bế An Nhiên lên. Cô bé dang tay ôm lấy cổ ba, dụi đầu vào vai anh. Cảnh tượng ấy, đối với Lê An, còn đẹp hơn bất cứ bức tranh nào.
Họ cùng nhau ngồi vào bàn ăn, một bữa sáng giản dị nhưng ấm cúng. Tiếng lạch cạch của thìa dĩa, tiếng An Nhiên bi bô kể chuyện theo cách riêng của con bé, tiếng Hoàng Huy kiên nhẫn giải thích và tiếng cười dịu dàng của Lê An. Mỗi khoảnh khắc đều được cô trân trọng, như những viên ngọc nhỏ ghép thành chuỗi hạnh phúc.
“Hôm nay anh rảnh, mình đưa An Nhiên đi chợ nhé?” Hoàng Huy đề nghị, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự mong đợi. “Em muốn mua gì không?”
Lê An gật đầu, lòng cô tràn ngập niềm vui. “Dạ, cũng lâu rồi mình chưa đi chợ cùng nhau. Em muốn mua ít rau củ tươi về nấu canh.” Cô nhìn An Nhiên đang say sưa ăn bánh mì, lòng thầm cảm ơn số phận đã dẫn lối cô đến bến đỗ bình yên này. Ngày xưa, cô từng nghĩ hạnh phúc phải là những điều lớn lao, phải là người mình yêu đầu tiên, là những ước mơ xa vời nơi thành thị. Nhưng giờ đây, cô hiểu, hạnh phúc là sự bình yên, là được quan tâm, được yêu thương mỗi ngày, là những khoảnh khắc giản dị bên gia đình nhỏ. Nó không đến chậm một nhịp, nó đến đúng lúc, đúng người.
Sau bữa sáng, Lê An dọn dẹp, còn Hoàng Huy tắm rửa và thay đồ cho An Nhiên. Tiếng nước chảy, tiếng con trẻ nô đùa, tiếng anh nói chuyện nhỏ nhẹ với con, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống gia đình. Cô ngắm nhìn ngôi nhà nhỏ của mình, không quá rộng lớn, không quá xa hoa, nhưng lại là nơi cô cảm thấy an toàn và trọn vẹn nhất. Những khung ảnh trên tường ghi lại những kỷ niệm của gia đình nhỏ: ảnh cưới của cô và Hoàng Huy, ảnh An Nhiên từ khi mới lọt lòng đến bây giờ. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, một niềm hạnh phúc.
Cô chạm nhẹ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và hơi ấm từ da thịt. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là biểu tượng của sự gắn kết, của một lời hứa, và của một tình yêu chân thành. Cuộc sống này, dù không phải là con đường cô từng hình dung từ thuở thiếu thời, nhưng nó lại là con đường đã mang đến cho cô sự mãn nguyện và bình yên hơn bất cứ điều gì cô từng khao khát. Cô đã thực sự tìm thấy bến đỗ, một bến đỗ vững chãi và ấm áp, nơi không có chỗ cho những “nếu như” đầy tiếc nuối của ai đó, hay những lời nói không thành của quá khứ.
***
Khu chợ dân sinh đầu thị trấn, như thường lệ, vẫn náo nhiệt và ồn ào. Dưới cái nắng nhẹ giữa buổi sáng, các sạp hàng chen chúc nhau, mái che tạm bợ bằng bạt xanh bạt đỏ tạo nên một mê cung đầy màu sắc. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá xôn xao, tiếng dao thớt băm chặt đều đặn từ quầy thịt, tiếng trò chuyện rôm rả của các bà các chị... tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu đặc trưng của chợ quê, vừa quen thuộc vừa sống động. Mùi thực phẩm tươi sống từ rau củ quả, mùi tanh nhẹ của cá tươi, mùi thơm nồng của các loại gia vị, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng không thể lẫn vào đâu được.
Lê An đẩy xe đẩy, nơi bé An Nhiên đang ngồi ngoan ngoãn, đôi mắt đen láy mở to, thích thú nhìn ngắm mọi thứ xung quanh. Con bé thi thoảng lại chỉ trỏ vào một gánh hàng rau xanh mướt hay một rổ cà chua đỏ mọng, bi bô những tiếng không rõ nghĩa nhưng tràn đầy sự tò mò. Hoàng Huy đi bên cạnh, một tay đỡ phía sau xe đẩy, một tay nắm lấy tay Lê An. Anh thỉnh thoảng cúi xuống thì thầm với An Nhiên, hoặc mỉm cười với những người bán hàng quen thuộc. Sự hiện diện của anh, như một bức tường vững chắc, mang lại cho Lê An cảm giác an toàn và được che chở.
Họ dừng lại ở sạp rau của cô Bảy, người đã bán rau ở chợ này hàng chục năm. “Cô Bảy ơi, cho cháu mớ rau muống với ít hành nhé!” Lê An chào hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp.
Cô Bảy ngẩng đầu lên, nụ cười hiền hậu nở trên môi. “À, An đấy à con! Lâu lắm rồi mới thấy hai vợ chồng ra chợ cùng. An Nhiên lớn nhanh quá trời!” Cô Bảy xoa đầu An Nhiên, con bé khúc khích cười, đưa tay bé xíu túm lấy một chiếc lá rau xanh.
“Dạ, cháu cảm ơn cô,” Lê An đáp, ánh mắt trìu mến nhìn con gái. “Hôm nay anh Huy được nghỉ nên đưa hai mẹ con đi chơi ạ.”
Hoàng Huy gật đầu, nở nụ cười thân thiện. “Cháu chào cô Bảy ạ. Rau nhà cô lúc nào cũng tươi ngon nhất chợ.”
Khi họ đang lựa rau, một giọng nói quen thuộc cất lên từ phía sau. “Ôi chao, An Nhiên lớn nhanh quá! Khéo giống mẹ nó như đúc ngày xưa. Hai vợ chồng hạnh phúc thế này là bà mừng lắm!”
Lê An quay lại, đôi mắt cô sáng lên khi nhận ra đó là Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, người đã chứng kiến bao thăng trầm trong cuộc đời cô. Bà Mai vẫn thế, tóc bạc vấn cao, mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, trên tay xách một chiếc làn mây. Nụ cười hiền hậu của bà vẫn ấm áp như ngày nào.
“Dạ, cháu chào bà Mai ạ!” Lê An vội vàng bước tới, đỡ lấy tay bà. “Bà vẫn khỏe chứ ạ? Lâu rồi cháu không ghé qua bà.”
Bà Mai xoa nhẹ mu bàn tay Lê An, ánh mắt trìu mến nhìn cô. “Khỏe chứ con! Bà vẫn đi chợ đều đặn thế này đây. Thấy con bé An nhà mình giờ đây có được bến đỗ bình yên, bà mừng lắm. Ngày xưa cứ lo con bé cứ mãi mông lung, giờ thì yên tâm rồi.” Bà liếc nhìn Hoàng Huy, gật đầu hài lòng. “Thằng Huy nó tốt tính, biết thương vợ thương con. Con bé An nhà mình có phúc đó con.”
Hoàng Huy tiến đến, cúi đầu chào Bà Mai một cách lễ phép. “Bà Mai cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho An và cháu ạ.” Giọng anh rành mạch, rõ ràng, chứa đựng sự chân thành.
Lê An cảm thấy lòng mình ấm áp. Những lời nói của Bà Mai, của Hoàng Huy, và cả sự bình yên mà cô đang cảm nhận, tất cả như một lời khẳng định cho con đường cô đã chọn. Ngày xưa, cô từng chờ đợi, từng mỏi mòn hy vọng vào những lời hứa vu vơ, vào một người con trai cứ mãi e dè, không dám bày tỏ. Cô đã từng sống trong một khoảng cách vô hình, nơi tình yêu không đủ để vượt qua sự chần chừ và tham vọng. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Cô đã tìm thấy một tình yêu không cần những lời nói hoa mỹ, mà bằng những hành động cụ thể, bằng sự quan tâm chân thành mỗi ngày.
Họ tiếp tục trò chuyện thêm một lát, hỏi han về sức khỏe của nhau, về những câu chuyện vụn vặt của thị trấn. Bà Mai kể về mấy đứa cháu ngoại, Lê An kể về những trò nghịch ngợm của An Nhiên. Trong tiếng ồn ào của chợ búa, những câu chuyện ấy trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Chúng kết nối cô với cộng đồng, với những người đã chứng kiến sự trưởng thành của cô, và giờ đây, chia sẻ niềm hạnh phúc của cô. Lê An nhận ra, sự gắn bó này, tình cảm chân thành từ những người xung quanh, chính là một phần không thể thiếu của cái gọi là “hạnh phúc”.
Khi chia tay Bà Mai, Lê An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và đầy ắp. Cô nhìn Hoàng Huy đang bế An Nhiên, con bé đã ngủ gục trên vai ba, đôi má hồng phúng phính. Hình ảnh đó, một lần nữa, củng cố niềm tin của cô. Cô đã không còn day dứt về Trần Hạo, về những “nếu như ngày đó”. Quá khứ đã là quá khứ, một phần của câu chuyện cuộc đời cô, nhưng không phải là gánh nặng níu giữ cô lại. Cô đã chấp nhận, đã buông bỏ, và giờ đây, cô đang tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của hiện tại. Sự bình yên và kiên định tuyệt đối này báo hiệu rằng không có bất kỳ sự kiện nào trong tương lai, kể cả sự xuất hiện của Trần Hạo, có thể thay đổi quyết định của cô. Cô đã tìm thấy ánh nắng của riêng mình, và cô sẽ không bao giờ quay đầu lại.
***
Buổi chiều tà buông xuống thị trấn, mang theo một làn gió nhẹ, xua đi cái oi bức còn vương lại từ giữa trưa. Ánh nắng dịu vàng như tơ, nhuộm hồng cả khoảng sân sau nhà Lê An, nơi những chậu hoa mười giờ khoe sắc rực rỡ. Không gian tĩnh lặng hơn sau khi bé An Nhiên đã ng�� say giấc trưa trong phòng, tiếng thở đều đều của con bé như một bản ru êm ái. Hoàng Huy thì đang làm việc ở xưởng mộc của anh ở phía sau nhà, tiếng đục đẽo khe khẽ vọng lại, đều đặn như nhịp thời gian trôi.
Lê An ngồi bên cửa sổ phòng khách, tay cầm một cuốn sách cũ. Cuốn sách đã ố vàng theo năm tháng, là một tập truyện ngắn mà cô yêu thích từ thời thiếu nữ. Cô lật từng trang, không thực sự đọc mà chỉ để tâm trí mình trôi theo những suy nghĩ miên man. Hương trà hoa cúc thoảng nhẹ từ tách trà trên bàn, hòa cùng mùi gỗ mới từ xưởng của Hoàng Huy và mùi đất ẩm từ vườn cây sau nhà.
Bỗng, từ đâu đó vọng lại một giai điệu cũ. Có lẽ là từ nhà hàng xóm, tiếng nhạc phát ra từ một chiếc radio cũ kỹ, hoặc có thể chỉ là một khúc nhạc vô thức trỗi dậy trong tâm trí cô. Đó là một bài hát mà cô và Trần Hạo từng rất thích nghe khi còn đi học, những chiều tan trường đạp xe chung đường, hay những đêm ngồi vu vơ bên bờ sông cũ, ngắm trăng và trò chuyện không dứt.
Một thoáng ký ức hiện về. Hình ảnh Trần Hạo với mái tóc bồng bềnh lòa xòa trước trán, đôi mắt trầm tư nhìn xa xăm, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm tim cô xao xuyến. Những buổi hẹn hò thầm lặng, những cử chỉ quan tâm anh dành cho cô, những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt nơi cổ họng. Tất cả những điều đó, giờ đây như một thước phim cũ, chiếu chậm trong tâm trí cô.
Tuy nhiên, khác với những lần trước, không có nỗi đau nào, không có sự tiếc nuối nào ập đến. Thay vào đó, cô chỉ cảm thấy một sự bình thản lạ thường. Như thể cô đang nhìn lại một câu chuyện của một người khác, một phần của quá khứ đã được cất giữ cẩn thận trong một chiếc hộp ký ức, không còn khả năng làm tổn thương hay khuấy động hiện tại của cô.
Lê An khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và hơi ấm từ làn da mình. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về bến đỗ vững chắc mà cô đã tìm thấy. Đây là hiện tại của cô, là hạnh phúc mà cô đã lựa chọn và vun đắp từng ngày.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của cuộc sống hiện tại, mùi của gia đình, của bình yên, lấp đầy lồng ngực cô. Cô nhận ra mình đã thực sự “buông” quá khứ. Không phải là quên lãng, mà là chấp nhận. Chấp nhận rằng mỗi người có một con đường, và con đường cô đang đi là đúng đắn, mang lại cho cô sự trọn vẹn mà cô hằng mơ ước.
*Ngày xưa mình cứ nghĩ hạnh phúc phải là những điều lớn lao, phải là người mình yêu đầu tiên. Mình cứ nghĩ tình yêu phải mãnh liệt, phải vượt qua tất cả...* Lê An tự nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. *Giờ đây, mình hiểu, hạnh phúc là sự bình yên, là được quan tâm, được yêu thương mỗi ngày. Là được nắm tay một người đàn ông sẵn sàng đi cùng mình qua mọi giông bão, không cần những lời hứa xa vời, chỉ cần những hành động chân thành.*
Cô mở mắt ra, nhìn về phía khoảng sân vắng, nơi những luống hoa đang đung đưa trong gió. Một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Cô đã không còn là cô gái trẻ mộng mơ ngày nào, người từng chờ đợi một lời nói không thành bên bờ sông cũ. Cô đã trưởng thành, đã học cách tự mình tìm kiếm và kiến tạo hạnh phúc. Cái giá của sự chậm một nhịp, có lẽ không phải là cô mất đi tình yêu đầu đời, mà là cô đã tìm thấy một tình yêu phù hợp hơn, một bến đỗ vững chãi hơn, nơi cô được là chính mình và được yêu thương trọn vẹn.
Lê An lật trang sách, ánh mắt cô không còn xa xăm về phía quá khứ, mà tập trung vào những dòng chữ hiện tại. Cuộc sống của cô, như cuốn sách này, đã sang một chương mới, tươi sáng hơn, bình yên hơn. Cô đã tìm thấy ánh nắng ấm áp của riêng mình, và cô biết, mình sẽ không bao giờ để nó vụt tắt nữa. Nỗi tiếc nuối của Trần Hạo, vết sẹo "nếu như" không lành của anh, giờ đây hoàn toàn đối lập với sự mãn nguyện và bình yên tuyệt đối của Lê An. Cô đã hoàn toàn khép lại cánh cửa quá khứ, bước đi trên con đường hạnh phúc của riêng mình, để lại đằng sau tất cả những lời nói không thành và khoảng cách vô hình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.