Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 435: Bến Đỗ Về Đêm: Quyết Định Của An

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống ôm trọn thị trấn nhỏ. Lê An khẽ đặt cuốn sách cũ lên bàn, tiếng giấy sột soạt mỏng manh như một tiếng thở dài nhẹ nhõm. Cô đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt vô thức lướt qua khung cửa sổ, nơi những chậu hoa mười giờ đã khép mình nghỉ ngơi, chỉ còn lại những vệt màu mờ ảo trong bóng tối nhập nhoạng. Tiếng đục đẽo từ xưởng mộc của Hoàng Huy cũng đã ngưng bặt, có lẽ anh đã xong việc và đang chuẩn bị về nhà.

Một sự bình yên đến lạ lùng, không chút gợn sóng hay day dứt. Giống như dòng sông đang chảy xuôi về phía biển, dù có đôi lúc gặp ghềnh đá cuội, nhưng cuối cùng vẫn tìm thấy sự thênh thang để hòa mình vào. Cô đã tìm thấy bến bờ của mình, một bến bờ không ồn ào mãnh liệt nhưng vững chãi và ấm áp.

Tiếng chuông điện thoại dịu nhẹ vang lên, Lê An giật mình. Là Hoàng Huy.

"Anh về rồi, An. Em có muốn ra công viên đi dạo một chút không? Tối nay trời mát lắm." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm như thường lệ.

Lê An khẽ mỉm cười. "Vâng, anh chờ em một lát nhé."

Cô thay bộ váy cotton màu xanh nhạt, buộc hờ mái tóc dài bằng một chiếc nơ vải đơn giản. Bước ra khỏi nhà, cô thấy Hoàng Huy đã đứng đợi ở cổng, bóng anh cao lớn và vững chãi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Trái tim cô khẽ rung lên một nhịp, không phải là sự xao xuyến mãnh liệt của tình yêu đầu, mà là một cảm giác an toàn, tin cậy, như thể cô đang trở về nhà sau một hành trình dài mệt mỏi.

Họ cùng nhau tản bộ chậm rãi dọc theo lối đi lát đá trong công viên thị trấn. Ánh đèn đường vàng dịu đã bắt đầu thắp sáng khắp nơi, tạo nên một không khí lãng mạn nhưng cũng mang chút tĩnh lặng đặc trưng của miền quê khi đêm về. Gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm sau một ngày nắng ấm và thoang thoảng hương hoa sữa đầu mùa, một mùi hương vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, không quá nồng nàn mà chỉ gợi nhắc một cách mơ hồ.

Lê An có vẻ trầm tư, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn xa xăm về phía hồ nước lấp lánh ánh đèn, nơi những gợn sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự hiện diện của Hoàng Huy bên cạnh. Anh cũng không thúc giục cô phải nói, chỉ kiên nhẫn bước đi, thi thoảng khẽ hỏi han một cách nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch đang bao trùm lấy cô.

"An à, em có mệt không? Chúng ta ngồi nghỉ một chút nhé?" Giọng Hoàng Huy trầm ấm, vang lên như một nốt nhạc dịu dàng trong không gian yên tĩnh. Anh ngừng lại bên một băng ghế đá dưới gốc cây cổ thụ lớn, nơi những rễ cây gồ ghề vươn mình bám sâu vào lòng đất, chứng kiến bao câu chuyện tình yêu của thị trấn này.

Lê An khẽ lắc đầu, mái tóc mềm mại khẽ lay động theo cử chỉ. Giọng cô hơi trầm, mang theo một chút suy tư mà ngay cả cô cũng khó lòng gọi tên. "Em không sao, anh à. Chỉ là... đang nghĩ linh tinh thôi."

Hoàng Huy không hỏi thêm, chỉ khẽ đặt tay lên lưng cô một cách trấn an, một cử chỉ quen thuộc mà cô đã dần quen thuộc và tìm thấy sự bình yên trong đó. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, như chính con người anh vậy. Họ ngồi xuống băng ghế đá, cơ thể cô khẽ rụt lại một chút vì hơi lạnh của đá, nhưng rồi sự ấm áp từ Hoàng Huy lan tỏa sang, xua đi cái lạnh ấy. Từ xa, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ đài phun nước vọng đến, nghe như một bản nhạc không lời, du dương và xoa dịu. Tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây trên đầu, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của quá khứ và hiện tại đang xen lẫn vào nhau trong tâm trí Lê An.

Cô tựa đầu vào vai Hoàng Huy, hít một hơi thật sâu. Mùi hương mộc mạc của gỗ và đất từ cơ thể anh, hòa cùng mùi hoa nhài thoang thoảng trong không khí buổi tối, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa lạ lẫm. Nó không giống như mùi hương của những kỷ niệm cũ, nhưng nó lại mang đến một sự an yên mà cô đã tìm kiếm bấy lâu.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, tâm trí Lê An lại trôi về những ngày tháng đã qua. Những buổi chiều tan trường đạp xe chung đường với Trần Hạo, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tiếng cười trong trẻo và những ánh mắt bối rối. Cô nhớ về cảm giác đợi chờ mỏi mòn từng tin nhắn, từng cuộc gọi thưa thớt, nhớ về nỗi thất vọng khi những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt nơi cổ họng của một người, và cả sự mệt mỏi khi phải tự mình gánh vác một mối quan hệ không rõ ràng. Cái cảm giác trống rỗng khi nhận ra mình đang một mình trên một con đường mà lẽ ra phải có hai người.

Cô biết, Trần Hạo đã từng rất thích cô. Điều đó cô biết. Nhưng thích thì không đủ. Không đủ để anh vượt qua sự e dè của bản thân, không đủ để anh nắm giữ cô lại khi cô cần nhất. Tình yêu của họ, nếu có, đã chậm một nhịp so với dòng chảy của cuộc đời. Nó đã để lại một khoảng cách vô hình, mà theo thời gian, càng ngày càng nới rộng, đến mức không thể nào san lấp được nữa.

Lê An khẽ thở dài, hơi thở mang theo một chút nuối tiếc cho một đoạn đường đã qua, nhưng không còn là sự đau đớn hay dằn vặt. Đó là một nỗi buồn nhẹ nhõm, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã diễn ra theo cách nó phải diễn ra. Cô đã từng là cô gái mộng mơ, chờ đợi một tình yêu mãnh liệt, một lời thổ lộ vang dội. Nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng, hạnh phúc đôi khi không phải là những gì rực rỡ nhất, mà là những gì bình dị, ổn định và chân thành nhất.

Hoàng Huy, anh không có vẻ ngoài lãng tử hay sự thông minh sắc sảo như Trần Hạo, nhưng anh lại có một trái tim ấm áp, một sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc và một tình yêu vững chãi như núi. Anh luôn ở đó, luôn lắng nghe, luôn quan tâm một cách âm thầm nhưng đầy đủ. Anh không hứa hẹn những điều xa vời, anh chỉ dùng hành động để chứng minh tình yêu của mình. Anh là bến đỗ an yên mà cô đã vô thức tìm kiếm.

Lê An ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt Hoàng Huy. Trong ánh đèn vàng dịu của công viên, đôi mắt anh lấp lánh sự chân thành và một chút lo lắng. Cô biết, anh đang chờ đợi. Không phải một lời hứa hẹn, mà là một sự cam kết. Một chương mới trong cuộc đời cô, và có lẽ, cũng là của anh. Cô đã khép lại cánh cửa quá khứ, và bây giờ là lúc để cô mở ra một cánh cửa khác, một cánh cửa dẫn đến tương lai mà cô đã lựa chọn.

Hoàng Huy nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay Lê An, hơi ấm từ anh truyền sang cô, xua đi cái lạnh của đêm. Anh quay người đối mặt với cô, ánh mắt anh đầy chân thành và kiên định, như thể anh đã dồn hết tất cả niềm tin và hy vọng vào khoảnh khắc này. Gió vẫn xào xạc qua những tán lá, tiếng nước từ đài phun nước vẫn đều đều, nhưng trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của hai tâm hồn đang đối diện nhau.

Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm của anh vang lên, mộc mạc nhưng chất chứa sự ấm áp, sự quan tâm và mong muốn một tương lai rõ ràng với cô. "An à, anh biết em đã trải qua nhiều chuyện, và anh không thể thay đổi quá khứ. Anh không dám hứa những điều lớn lao, như những câu chuyện cổ tích hay những bộ phim tình cảm lãng mạn. Anh cũng không phải là người đàn ông hoàn hảo, nhưng anh hứa sẽ luôn ở bên em, chăm sóc em từng chút một." Anh ngập ngừng một chút, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. "Anh sẽ cho em một mái ấm bình yên, một nơi em không bao giờ phải cô đơn nữa. Nơi em có thể tựa vào mỗi khi mệt mỏi, nơi em có thể chia sẻ mọi buồn vui mà không cần phải giấu giếm."

Lê An lắng nghe từng lời anh nói, trái tim cô khẽ rung lên. Những lời này không phải là những lời nói không thành mà cô đã từng chờ đợi từ một người khác, nó là những lời nói chân thật, xuất phát từ tận đáy lòng một người đàn ông sẵn sàng yêu thương và che chở cô. Cô nhìn thấy trong đôi mắt anh một tình yêu vững chãi, không mãnh liệt như ngọn lửa bùng cháy, mà âm thầm, bền bỉ như dòng sông. Một tình yêu mà cô biết, sẽ không bao giờ để cô phải chờ đợi hay cô đơn thêm một lần nào nữa.

Hoàng Huy khẽ mỉm cười, nụ cười hiền lành và ấm áp. Anh biết cô đang đấu tranh nội tâm, và anh sẵn lòng cho cô mọi thời gian cô cần. Nhưng anh cũng không thể kìm nén được cảm xúc của mình thêm nữa.

Anh từ từ quỳ một gối xuống trước mặt Lê An, động tác nhẹ nhàng nhưng đầy trang trọng. Ánh đèn đường vàng dịu hắt xuống, làm nổi bật hình dáng anh và chiếc hộp nhỏ trong tay anh. Lê An bất ngờ, đôi mắt cô mở to, dao động giữa nhiều cảm xúc. Một chút ngạc nhiên, một chút bối rối, và cả một chút xúc động dâng trào. Cô không nghĩ rằng khoảnh khắc này lại đến nhanh như vậy, hay có lẽ, cô đã vô thức chờ đợi nó từ lâu.

Anh mở chiếc hộp nhung màu xanh thẫm, bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản nhưng tinh xảo, lấp lánh dưới ánh đèn. Nó không quá cầu kỳ, không có viên kim cương lớn lấp lánh, nhưng lại toát lên vẻ đẹp thanh lịch và bền bỉ, giống như tình yêu mà anh đang dành cho cô.

Hoàng Huy ngẩng đầu nhìn Lê An, giọng anh run run, ánh mắt đầy hy vọng. "An à, em có đồng ý làm vợ anh không? Đồng ý cùng anh xây dựng một gia đình, cùng anh đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời này không?"

Những lời nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng gió xào xạc và tiếng nước chảy nhẹ. Đối với Lê An, khoảnh khắc đó như một thước phim quay chậm, từng hình ảnh, từng âm thanh đều trở nên rõ nét một cách lạ thường. Chiếc nhẫn lấp lánh trên tay anh, đôi mắt chân thành và đầy mong chờ của anh, và cả những ký ức chợt ùa về trong tâm trí cô.

Cô nhìn chiếc nhẫn bạch kim đơn giản nhưng tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành và đầy mong chờ của Hoàng Huy. Trong khoảnh khắc đó, một dòng ký ức ùa về, như một cuộn phim cũ được tua nhanh trong tâm trí cô. Những buổi chiều chờ đợi tin nhắn Trần Hạo, những đêm thao thức vì sự im lặng, cảm giác cô đơn bủa vây khi cô cần một người ở bên nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ. Cô nhớ về cái khoảng cách vô hình giữa họ, về những lời nói không thành, về tình yêu đã chậm một nhịp. Một nỗi đau nhói nhẹ thoáng qua trong tim cô, như một vết sẹo cũ chợt nhói lên khi thời tiết thay đổi, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự mệt mỏi và nhận ra rằng sự chờ đợi đó đã quá dài, quá vô vọng.

Cô đã từng mộng mơ về một tình yêu lãng mạn, cuồng nhiệt, nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng thứ cô thực sự cần là sự bình yên, sự ổn định và một người đàn ông hiện diện thực sự, quan tâm cô từng li từng tí. Hoàng Huy chính là người đàn ông đó. Anh không phải là Trần Hạo của ngày xưa, không mang đến cho cô những rung động đầu đời, nhưng anh lại mang đến cho cô sự an toàn mà cô hằng khao khát.

Lê An hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô căng đầy mùi hoa nhài thoang thoảng và mùi đất ẩm. Đây là lúc để đưa ra quyết định cuối cùng, để khép lại một chương và mở ra một chương mới. Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng Huy, đôi mắt cô pha lẫn sự kiên định, một chút buồn bã cho quá khứ đã qua, và cả sự giải thoát khi gánh nặng chờ đợi được buông bỏ.

"Em đồng ý." Lê An thốt ra, giọng cô hơi khàn nhưng rõ ràng và dứt khoát. Đó không phải là một lời đồng ý vội vàng hay thiếu suy nghĩ, mà là kết quả của bao đêm trăn trở, bao nỗi niềm được cân nhắc. Đó là một quyết định được đưa ra bằng cả lý trí và trái tim, hướng tới một tương lai bình yên và hạnh phúc.

Một nụ cười nhẹ nhõm và hạnh phúc thực sự nở trên môi Hoàng Huy. Gương mặt anh bừng sáng, như thể hàng ngàn vì sao vừa cùng lúc thắp lên trong đôi mắt anh. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay trái của Lê An, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm từ làn da cô. Cảm giác mát lạnh của kim loại khi chiếc nhẫn bạch kim được anh cẩn thận đeo vào ngón áp út của cô, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc. Nó lấp lánh dưới ánh đèn đường, như một lời hứa, một biểu tượng cho cuộc sống mới của cô, hoàn toàn tách rời khỏi Trần Hạo, một cuộc sống mà cô đã tự tay kiến tạo.

Lê An cũng mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự giải thoát, một chút buồn bã cho những gì đã mất, và một quyết định dứt khoát cho tương lai. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn, cảm nhận sự hiện hữu của nó trên ngón tay mình. Đây không chỉ là một món trang sức, mà là minh chứng cho một lựa chọn, một lời cam kết.

Hoàng Huy đứng dậy, và trong một khoảnh khắc đầy cảm xúc, anh ôm cô vào lòng. Cái ôm nhẹ nhàng nhưng vững chãi, ấm áp và an toàn. Cô vùi mặt vào hõm vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Trong vòng tay anh, cô cảm thấy mình được che chở, được yêu thương, được là chính mình. Không còn phải chờ đợi, không còn phải hoài nghi.

Quyết định của Lê An, được đưa ra dưới ánh đèn vàng dịu của công viên, bên cạnh bến đỗ an yên mà cô đã lựa chọn, sẽ là bước ngoặt không thể đảo ngược trong cuộc đời cô. Nó định hình tương lai của cô, một tương lai mà cô biết sẽ tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc. Và cũng chính quyết định này, sẽ là căn nguyên sâu xa cho nỗi tiếc nuối vĩnh cửu của Trần Hạo, một vết sẹo "nếu như" không bao giờ có thể lành, như đã được hé lộ trong những chương sau này của cuộc đời anh. Sự dứt khoát của Lê An trong việc khép lại quá khứ báo hiệu rằng bất kỳ nỗ lực níu kéo nào từ Trần Hạo sau này cũng sẽ vô ích. Cô đã chọn con đường của mình, và cô sẽ bước đi trên đó với tất cả sự tự tin và bình yên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free