Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 436: Hồi Chuông Tỉnh Giấc: Tin Dữ Từ Thị Trấn

Ánh nắng chói chang của một buổi trưa hè đổ xuống thành phố, xuyên qua khung cửa kính lớn của văn phòng, nhưng Trần Hạo chẳng mảy may để ý. Anh ngồi giữa không gian làm việc mở, xung quanh là tiếng lách cách gõ phím đều đều, tiếng điều hòa thổi ra hơi lạnh ngắt, khô khốc. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trong cốc sứ đặt cạnh màn hình máy tính, hòa cùng mùi giấy mới và chút hương hóa chất tẩy rửa sàn nhà, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi đây, nơi mà tham vọng và áp lực luôn song hành. Đôi mắt anh, vốn đã thâm quầng vì những đêm dài thức trắng, giờ đây càng thêm căng thẳng, dán chặt vào những dòng code và bảng số liệu phức tạp đang nhảy múa trên màn hình. Mỗi cú click chuột, mỗi nhịp gõ phím của anh đều dứt khoát và đầy tốc độ, như thể anh đang chạy đua với chính thời gian, với chính định mệnh của mình.

Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng ẩn chứa sự quan tâm kín đáo, đi ngang qua. Anh dừng lại bên bàn làm việc của Trần Hạo, khẽ vỗ vai anh một cái, lực vừa đủ để kéo Trần Hạo ra khỏi mê cung của những con số. "Hạo, dự án này phải xong trước 5 giờ. Cậu ổn chứ?" Giọng Anh Long trầm ấm, mang theo sự nhắc nhở nhưng cũng không kém phần động viên. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không rời mắt khỏi màn hình, một biểu hiện quen thuộc của sự tập trung cao độ. Anh biết rõ tầm quan trọng của dự án này, nó là một trong những viên gạch đầu tiên, vững chắc nhất cho con đường sự nghiệp mà anh đang cố gắng gây dựng. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy." Anh Long nói thêm, ánh mắt lướt qua vẻ mệt mỏi trên gương mặt Trần Hạo. Trần Hạo khẽ gật đầu một lần nữa, ngầm hiểu lời nhắn nhủ. Anh tin rằng, nếu anh không nắm bắt, không nỗ lực hết mình, thì sẽ có người khác làm thay.

Trong thâm tâm, Trần Hạo không có lấy một giây phút rảnh rỗi để nghĩ ngợi về bất cứ điều gì khác ngoài công việc. Tiếng điện thoại di động (loại cũ, cục gạch, nhưng vẫn đủ chức năng) đặt trên góc bàn rung lên liên hồi, tạo ra những âm thanh rè rè nhỏ xíu trong túi quần vest anh đặt cạnh đó. Màn hình hiển thị một số lạ, hoặc có thể là một số anh đã lâu không liên lạc nên không còn nhớ. Anh liếc nhìn thoáng qua, nhận ra đó là một số cố định ở thị trấn cũ, rồi lại nhanh chóng tắt tiếng. "Không có thời gian cho những cuộc gọi vớ vẩn lúc này. Phải xong cái này đã," anh thầm nghĩ, một sự gạt bỏ không ý thức, một sự ưu tiên rõ ràng mà anh không hề hay biết rằng nó đang gặm nhấm đi những gì quý giá nhất trong cuộc đời mình.

Ngồi ở bàn cách đó không xa là Hải Yến, đồng nghiệp của Trần Hạo, một cô gái xinh đẹp, thông minh và luôn ăn mặc chỉn chu. Hải Yến thỉnh thoảng lại liếc nhìn Trần Hạo với vẻ mặt khó hiểu pha lẫn chút tò mò và lo lắng. Cô vẫn luôn âm thầm dõi theo anh, từ những buổi tăng ca muộn đến những lần anh chỉ vội vã ăn qua loa một suất cơm hộp. Cô thấy anh như một cỗ máy không ngừng nghỉ, một người đàn ông luôn bận rộn đến mức dường như không còn chỗ cho bất cứ cảm xúc cá nhân nào. Hải Yến khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. "Trần Hạo luôn bận rộn như vậy… liệu anh ấy có bao giờ để ý đến ai khác không?" cô tự hỏi trong lòng, một câu hỏi không lời đáp, một sự quan tâm đơn phương bị chôn giấu trong lòng. Trần Hạo hoàn toàn không hay biết đến ánh mắt dõi theo của Hải Yến, cũng chẳng bận tâm đến những cuộc gọi nhỡ từ nơi xa. Tâm trí anh chỉ là một chiến trường của những con số, những thuật toán, và thời hạn chót đang đến gần. Anh vò đầu bứt tai, có lúc càu nhàu khẽ khi một đoạn code không chạy như ý, rồi lại tiếp tục cắm cúi, quên đi cả sự mệt mỏi thể xác đang dần xâm chiếm.

Đồng hồ trên tường văn phòng điểm bốn giờ rưỡi chiều. Chỉ còn ba mươi phút nữa là đến hạn chót. Trần Hạo cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong không cho phép anh lùi bước. Anh gõ bàn phím liên tục, tiếng lách cách giờ đây nghe càng gấp gáp hơn, như tiếng mưa rơi xối xả trên mái tôn. Từng ngón tay anh thoăn thoắt di chuyển, ánh mắt không chớp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh Long lại đi qua một lần nữa, lần này chỉ khẽ gật đầu thay cho lời động viên, tin tưởng vào năng lực của Trần Hạo. Hải Yến thấy vậy, khẽ thở dài. Cô biết, trong thế giới này, những người như Trần Hạo luôn được trọng vọng, nhưng đôi khi, cái giá phải trả lại quá đắt. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang sôi động dưới ánh nắng vàng vọt cuối ngày, nhưng dường như chẳng mấy ai trong văn phòng này thực sự cảm nhận được vẻ đẹp đó. Tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, của những deadline vô tận, của những tham vọng không ngừng. Trần Hạo là một điển hình, một biểu tượng của thế hệ trẻ đang vật lộn để tìm chỗ đứng, để khẳng định bản thân giữa chốn thị thành đầy cạnh tranh. Anh tin rằng, chỉ cần đủ thành công, mọi thứ khác rồi sẽ đến. Anh tin rằng, Lê An, cô gái dịu dàng nơi thị trấn nhỏ, vẫn sẽ ở đó, đợi anh quay về, dù cho những lời hứa ngày xưa đã dần phai mờ theo từng tin nhắn thưa dần, từng cuộc gọi ngắn lại. Cái khoảng cách vô hình ấy, anh vẫn nghĩ mình có thể lấp đầy bằng những thành tựu rực rỡ trong tương lai. Anh đã sai. Một sai lầm mà anh chưa bao giờ dám hình dung được cái giá phải trả.

***

Đèn đường thành phố đã bắt đầu lên, thắp sáng những con phố tấp nập sau một ngày dài làm việc. Trong văn phòng, hầu hết các đồng nghiệp đã ra về, chỉ còn lại lác đác vài người vẫn miệt mài bên bàn phím. Tiếng gõ phím của Trần Hạo giờ đây không còn gấp gáp nữa, mà chậm rãi hơn, từng nhịp một, như thể anh đang gỡ bỏ từng nút thắt cuối cùng của một mớ bòng bong. Dự án cuối cùng cũng đã tạm ổn. Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực anh, cảm giác mệt mỏi đột ngột ập đến, như thể toàn bộ sức lực của một ngày dài đã bị vắt kiệt. Anh ngả lưng vào ghế, tựa đầu vào thành ghế bọc da lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Trong không gian yên tĩnh hơn hẳn lúc trưa, anh cảm nhận rõ hơn mùi không khí tù đọng, pha lẫn hương đồ ăn nhanh còn sót lại từ bữa tối vội vã của ai đó.

Anh đưa tay cầm chiếc điện thoại di động (thế hệ cũ) lên, màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ một số lạ, nhưng giờ đây anh đã nhận ra đó là số của Thanh Tùng. Một cảm giác bất an nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, nhưng anh gạt đi, nghĩ rằng chắc Thanh Tùng có chuyện cần nhờ vả, hoặc đơn giản là muốn hỏi thăm. Anh mở tin nhắn cuối cùng, dòng chữ ngắn gọn hiện ra trên màn hình nhỏ bé, đủ sức làm cả thế giới của anh sụp đổ:

“Hạo, tớ không gọi được cho cậu. An sắp lấy chồng rồi, tuần sau. Huy ở thị trấn ấy.”

Chỉ mười ba chữ. Mười ba chữ đó đập vào mắt Trần Hạo như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đứt từng sợi dây hy vọng cuối cùng mà anh đã vô thức níu giữ. Anh đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ, từng dấu chấm, dấu phẩy, cố gắng tìm kiếm một lỗi lầm, một sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng không. Dòng chữ đen nhánh trên nền màn hình trắng vẫn trơ trọi, rõ ràng và tàn nhẫn. "Không… không thể nào!" Giọng anh bật ra khẽ khàng, như một tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. "An không thể… Quá nhanh. Mình vừa mới… Cô ấy vẫn chờ mình mà." Sự phủ nhận mạnh mẽ dâng lên trong tâm trí anh, cố gắng bám víu vào một ảo ảnh mà anh đã tự vẽ ra cho mình suốt bao năm qua. Anh đã nghĩ rằng Lê An, cô gái dịu dàng, kiên nhẫn ấy, sẽ luôn ở đó, bên bờ sông cũ, chờ đợi anh quay về, chờ đợi khi anh đủ thành công, đủ vững vàng để cho cô một bến đỗ an yên. Anh đã sai. Sai lầm ấy giờ đây hiện hữu rõ ràng, tàn nhẫn hơn bất cứ con số nào trên bảng thống kê anh vừa chạy.

Tay anh run rẩy, chiếc điện thoại tuột khỏi những ngón tay tê dại, rơi xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc. Âm thanh nhỏ bé ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng của văn phòng, như một hồi chuông báo tử cho những điều anh đã từng tin tưởng. Trần Hạo đứng phắt dậy, đôi chân anh lảo đảo như vừa trải qua một cơn say. Gương mặt anh trắng bệch, không còn chút huyết sắc, đôi mắt mở to vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh đi đi lại lại quanh phòng làm việc, từng bước chân nặng nề, dứt khoát nhưng không mục đích. Anh cảm thấy như có một tảng đá lớn vừa đè nén lên lồng ngực mình, khiến anh khó thở. Mùi không khí tù đọng của văn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể nó đang bóp nghẹt anh, không cho anh một lối thoát.

Lê An sắp lấy chồng. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lời nguyền rủa, một bản án chung thân mà anh phải gánh chịu. Huy ở thị trấn ấy. Cái tên đó bỗng dưng trở nên rõ ràng, cụ thể hơn bao giờ hết. Anh nhớ mơ hồ về một chàng trai hiền lành, luôn xuất hiện đúng lúc bên Lê An trong những lần anh hiếm hoi về thăm nhà. Anh đã từng gạt bỏ, xem nhẹ sự hiện diện của người đó, cho rằng đó chỉ là một người bạn bình thường. Nhưng giờ đây, cái tên "Huy" bỗng trở thành một thực thể đáng sợ, một bằng chứng sống động cho sự thật phũ phàng mà anh đang cố gắng phủ nhận. Anh đã quá bận rộn, quá tham vọng, quá tự tin vào tình cảm của Lê An, đến nỗi anh đã bỏ lỡ tất cả những tín hiệu, tất cả những lời cảnh báo. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách của sự quan tâm, của sự hiện diện, của những lời nói không thành.

Mỗi bước chân của Trần Hạo đều như đang giẫm lên những mảnh vỡ của quá khứ, những giấc mơ anh đã từng ấp ủ. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn. Những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới bầu trời đêm, biểu tượng cho sự thành công mà anh luôn theo đuổi. Nhưng giờ đây, chúng chỉ như những ngọn nến vô tri, soi rọi vào một tâm hồn đang tan vỡ. Anh đã quên mất, rằng có những thứ, một khi đã mất đi, sẽ không bao giờ có thể tìm lại được, bất kể anh có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu quyền lực. Nỗi sợ hãi mất mát bủa vây anh, không phải là mất đi một dự án, một hợp đồng, mà là mất đi Lê An, mất đi một phần quan trọng nhất của cuộc đời mình, một phần mà anh đã vô thức bỏ quên để chạy theo những thứ phù phiếm. Anh nắm chặt tay, móng tay găm vào lòng bàn tay, đau rát nhưng không bằng nỗi đau đang cào xé trái tim anh. Anh muốn gào lên, muốn hét thật to để giải tỏa sự bàng hoàng, sự tiếc nuối đang sôi sục trong lồng ngực, nhưng cổ họng anh khô khốc, không một tiếng động nào có thể thoát ra. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, bao trùm lấy anh giữa không gian mênh mông của thành phố không ngủ.

***

Đêm khuya, căn hộ của Trần Hạo chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của chính anh. Trần Hạo về đến nhà, quăng chiếc cặp da xuống sàn nhà lát gỗ với một tiếng "thịch" khô khan. Anh không thèm bật đèn, cứ thế bước vào, để ánh đèn lấp lánh từ thành phố bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ lớn, tạo nên những vệt sáng lờ mờ, ảo não trên nền tường trống trải. Căn hộ của anh luôn gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh một cuộc sống kỷ luật, tập trung vào công việc. Nhưng giờ đây, sự ngăn nắp đó chỉ càng làm nổi bật lên nỗi trống rỗng đang ngự trị trong tâm hồn anh.

Anh ngồi thụp xuống ghế sofa bọc da màu xám lạnh lẽo, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, một biển ánh sáng không ngừng nghỉ, biểu tượng của một thế giới mà anh đã dốc toàn bộ tâm huyết để hòa nhập và chinh phục. Nhưng trong khoảnh khắc này, chúng trở nên vô nghĩa, thậm chí còn mỉa mai, như đang chế giễu sự thành công của anh, cái thành công đã đánh đổi bằng chính hạnh phúc của mình. Một mùi hương thoang thoảng của không khí khô và hơi lạnh từ điều hòa còn sót lại trong phòng, hòa lẫn với mùi vải mới của sofa, tạo nên một sự cô đơn khó tả.

Trong đầu anh, những ký ức về Lê An ùa về, không phải là một dòng chảy êm đềm, mà là một cơn sóng dữ dội, cuốn phăng đi mọi sự tỉnh táo và lý trí. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường dưới tán phượng vĩ đỏ rực, tiếng cười trong trẻo của cô khi anh kể một câu chuyện đùa ngô nghê. Anh nhớ về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, tiếng nước chảy rì rào như lời thì thầm của số phận. Anh nhớ về ánh mắt cô khi cô nhìn anh, ánh mắt chất chứa biết bao hy vọng và sự chờ đợi. Những lời hứa "không quên em" của anh, giờ đây nghe thật yếu ớt và vô trách nhiệm.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng càng hiện lên rõ nét hơn, sắc sảo hơn. Anh thấy Lê An mỉm cười, thấy cô giận dỗi, thấy cô buồn bã vì những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị của anh. Anh nhớ về cái khoảng cách vô hình giữa họ, cái khoảng cách mà anh luôn tin rằng mình có thể vượt qua bằng thành công. Nhưng anh đã sai. Cái khoảng cách đó không thể lấp đầy bằng tiền bạc hay địa vị, mà bằng sự hiện diện, bằng sự quan tâm, bằng những lời nói yêu thương kịp thời.

"Mình đã sai. Mình đã sai thật rồi… An… An ơi…" Giọng anh khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ. Anh vò đầu bứt tóc, từng lọn tóc đen nhánh rối bù trong những ngón tay run rẩy. Lòng anh quặn thắt, một cảm giác hối tiếc sâu sắc gặm nhấm tâm can. Anh đã quá mải mê với những mục tiêu xa vời, với những con số, những bản hợp đồng, mà quên mất rằng hạnh phúc không phải là một đỉnh núi để chinh phục, mà là những khoảnh khắc giản dị, là sự hiện diện của người mình yêu.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một món quà tự thưởng cho bản thân sau một dự án thành công, lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh sáng mờ ảo. Nó trị giá bằng cả một gia tài, là biểu tượng cho sự nghiệp thăng hoa của anh. Nhưng giờ đây, nó bỗng trở nên vô nghĩa. Thời gian, thứ mà anh luôn cố gắng kiểm soát, để chạy đua, để tận dụng triệt để, giờ đây lại là kẻ thù lớn nhất của anh. Anh đã để thời gian trôi qua, để tình yêu của mình chậm một nhịp, và cái giá phải trả là quá đắt.

Anh nắm chặt tay, đấm nhẹ vào tường một cách vô vọng, tiếng "bộp" khô khan vang lên, hòa vào sự im lặng. Anh cảm nhận được sự đau rát từ khớp xương, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. "Mình đã nghĩ có thể chờ đợi, rằng cô ấy sẽ luôn ở đó. Nhưng mình đã quên mất, ai cũng có giới hạn…" Anh tự nói với chính mình, giọng đầy chua chát. Lê An, cô gái dịu dàng nhưng cũng có giới hạn chịu đựng, đã không thể chờ đợi anh mãi. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên khác, một người đàn ông có thể cho cô sự quan tâm mà anh đã không thể, hoặc không dám, trao đi.

Hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy chợt hiện lên trong tâm trí anh, rõ nét đến đau lòng, rồi tan biến nhanh chóng như một giấc mơ tồi tệ. Anh muốn phủ nhận, muốn tin rằng đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng sự thật nghiệt ngã đã gõ cửa. Không có nước mắt, chỉ có một nỗi trống rỗng rợn người bắt đầu gặm nhấm tâm hồn anh, hứa hẹn một sự dằn vặt dai dẳng không bao giờ dứt. Thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một khoảng không vô định, một sự phản chiếu lạnh lẽo của cuộc đời mà anh đã vô tình đánh mất.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free